Ma Giáo Giáo Chủ Của Ảnh Hậu - Mộ Vũ Hề Hề [bh]

Tiếng cửa mở vang lên, Trương Nghiêu Xương mang Lạc Huyền Ca vào nhà.


Sau khi vào cửa liền thấy một vị phụ nhân sang trọng ngồi trên ghế sa lon xem ti vi, phụ nhân nghe được thanh âm ngẩng đầu nhìn Trương Nghiêu Xương mới vừa vào cửa, còn có nữ nhân nhìn rất quen thuộc nhưng trong chốc lát không nhớ nổi là ai đứng cạnh Trương Nghiêu Xương.

"Con trai, đã về rồi?" Phụ nhân ngồi ở đó hỏi: "Vị này là?"

"Liên quan ngươi cái rắm gì, hỏi cái gì mà hỏi, xem phim của ngươi đi." Trương Nghiêu Xương càn quấy mắng phụ nhân: "Ngày ngày đều như thiểu năng, hỏi cái này hỏi cái kia, có phiền hay không."

"Dạ dạ dạ, mẹ không nói không nói." Phụ nhân cười ha ha, rất rõ ràng, để người ngoài nhìn tình cảnh như vậy nàng cảm thấy vô cùng lúng túng.


Lạc Huyền Ca đột nhiên từ trong trí nhớ nguyên thân biết được nữ nhân này là ai, nữ minh tinh mười tám năm trước vô cùng nổi tiếng một thời, sau đó có con kết hôn gả vào nhà giàu có, dẫn đến vô số người hâm mộ ghen tị, nhưng bây giờ xem ra sống không hề thoải mái.

"Ba ta đâu?" Trương Nghiêu Xương hỏi.

Phụ nhân lập tức nói: "Ở thư phòng bàn chuyện với Lưu tiên sinh."

Biết cha mình không chỉ đã trở lại, còn có Lưu tiên sinh cũng ở đây, Trương Nghiêu Xương tức thì tiêu tán sợ hãi còn sót lại trong lòng, hướng Lạc Huyền Ca nói: "Nghe được không? Ba ta ở thư phòng, mau đi thôi."

Lạc Huyền Ca nghe Trương Nghiêu Xương đột nhiên thay đổi ngữ khí, lập tức cảnh giác, yên lặng theo hắn đến thư phòng tìm Trương Minh Trung.

Đến cửa thư phòng, Trương Nghiêu Xương trực tiếp đẩy cửa ra, hai người nam nhân bên trong thư phòng mặt đầy kinh ngạc nhìn Trương Nghiêu Xương cùng Lạc Huyền Ca.

Trương Minh Trung đứng dậy, mặt mang biểu tình nghi hoặc đi tới trước mặt Lạc Huyền Ca, dò xét hỏi: "Ngươi là Lạc Huyền Ca?"


"Ừ, là ta." Lạc Huyền Ca vẫn là gương mặt than mà ngàn vạn khán gián quen thuộc: "Ta tới, có chút việc muốn hỏi ngươi."

"Ngươi có thể có chuyện gì muốn hỏi ta?" Trương Minh Trung: "Ta còn có khách, ngươi trước chờ đi."

Lạc Huyền Ca một phen níu lại Trương Nghiêu Xương bên cạnh, trực tiếp đẩy người vào thư phòng, sau đó nàng cũng vào theo, dưới biểu tình kinh ngạc của ba người, Lạc Huyền Ca đem cửa thư phòng khóa trái lại.

"Ngươi đây là muốn làm gì?" Ba người đều không sợ, dẫu sao ba đại nam nhân chẳng lẽ lại sợ hãi một tiểu nữ sinh?

Lạc Huyền Ca ngồi xuống trên ghế sau bàn đọc sách, trong nháy mắt khí thế vốn có độc nhất vô nhị của Giáo chủ Ma giáo tản ra trọn vẹn, bên trong căn phòng kia ba người bị áp lực đè nén trong lồng ngực, thở hổn hển, mồ hôi lạnh vãi ra như tắm.


"Ngươi muốn đối phó tập đoàn An thị?" Lạc Huyền Ca vừa mở miệng, Trương Minh Trung nghe mà lòng hoảng hốt, bất quá rất nhanh hắn liền trấn định lại: "Ngươi nói bậy nói bạ gì đó? Có tin ta tố cáo ngươi phỉ báng hay không!"

"Có tin ta bắt ngươi đi quay phim heo hay không?" Lạc giáo chủ lúc trước dùng chiêu này đối phó Trương Nghiêu Xương, khi đó Trương Nghiêu Xương rất rõ ràng nghe nói như vậy liền thỏa hiệp, cho nên Lạc giáo chủ ghi nhớ câu này để đối phó người, giờ phút này không chút lưu tình ném hướng Trương Minh Trung.

"Ngươi! Ngươi ——" Trương Minh Trung giận đến toàn thân run rẩy: "Nha đầu không biết sống chết."


Ngồi ở trên ghế sa lon vẫn không có động tĩnh, Lưu tiên sinh giờ phút này đứng lên.

Lạc Huyền Ca chú ý tới tướng đứng của người này, xem bộ dáng là người luyện võ, chỉ đáng tiếc người này không có nội lực, công phu luyện giỏi mấy trong mắt Lạc đại giáo chủ vẫn chỉ là khoa tay múa chân.

"Trương tổng chớ tức giận, cáu hỏng thân thể không đáng giá." Lưu tiên sinh cười híp mắt đi tới trước mặt Lạc Huyền Ca: "Không biết ngươi hôm nay tìm đến nơi này là muốn làm gì?"

"Ta muốn biết, có phải các ngươi muốn gây bất lợi cho tập đoàn An thị không. Nếu như vậy thì cứ giết các ngươi chấm dứt hậu hoạn." Lạc đại giáo chủ nghiêm trang nói thật.


Nhưng mà nàng những lời này, nghe vào trong tai ba người kia so với chuyện cười càng buồn cười hơn, một tiểu nha đầu ốm yếu như vậy, còn muốn giết bọn họ? Tiểu nha đầu này là nửa đêm mộng du chạy tới đi.

Lưu tiên sinh đẩy mắt kiếng trên sống mũi một cái, nín cười hỏi Lạc Huyền Ca: "Nếu như chúng ta không gây bất lợi cho tập đoàn An thị?"


"Vậy liền phế hết mấy người các ngươi." Lạc giáo chủ như cũ nghiêm trang, nhưng mà đoạn thoại này lại làm Lưu tiên sinh rất không hiểu: "Tại sao?"

"Nào có nhiều tại sao như vậy? Chỉ bằng hắn vừa rồi mắng ta, chỉ bằng ta nhìn các ngươi không vừa mắt." Lạc giáo chủ cảm thấy bản thân nghe được chuyện cười, Lạc Huyền Ca nàng giết người hại người trước nay không cần cân nhắc những thứ này.

Lưu tiên sinh cũng bị nàng chọc phát cáu, hắn giật giật cổ tay xoay người đi hai bước trong thư phòng, đột nhiên quay đầu một cái nghĩ muốn bắt được cánh tay Lạc Huyền Ca hung hăng dạy dỗ một chút nha đầu không biết trời cao đất rộng này.

Nhưng mà chờ hắn đưa tay tới, Lạc Huyền Ca đột nhiên một tay nắm chặt cổ tay Lưu tiên sinh, dùng điểm nội lực chặt chẽ siết lấy, trong thư phòng lớn như vậy mỗi người lại đều nghe được chỗ cổ tay Lưu tiên sinh phát ra âm vang răng rắc.

"Ngươi, các ngươi, cảm thấy ta đang nói đùa?" Lạc Huyền Ca nhẹ nhàng nhìn một cái, ngay sau đó buông lỏng tay, Lưu tiên sinh đau đến té xuống đất, tay trái bắt tay phải nước mắt chảy ròng.

Lạc Huyền Ca tầm mắt quét qua Trương Minh Trung: "Bây giờ có thể trả lời ta chưa?"

"Ngươi, ta ta ta... ta không biết ngươi đang nói gì." Bị dọa đến cà lăm, Trương Minh Trung vừa nói vừa dịch đến cạnh cửa.

Lạc Huyền Ca hiếm có cười một tiếng, bắt lại Trương Nghiêu Xương, thuận tay ở trong ngăn kéo lấy ra một cây dao nhỏ để ở trên cổ Trương Nghiêu Xương: "Ngươi có thể thử ra ngoài một chút, tìm người nhặt xác cho con trai ngươi. Cũng có thể lựa chọn lưu lại bồi ta tán gẫu một chút."

"Ngươi ngươi ngươi, ngươi thả con trai ta ra." Trương Minh Trung có thể nói là quý báu nhất đứa con trai độc nhất này, về phần con gái riêng Trương Mạn Mạn, năm năm trước đã biết nha đầu kia có bệnh, cố ý dẫn dụ nàng tiếp cận một nữ minh tinh, kết quả nữ minh tinh kia đột nhiên tuyên bố kết hôn đồng tính rời khỏi giới giải trí, trời xui đất khiến để Trương Mạn Mạn coi trọng Hứa Như, vì vậy hắn lập tức trù tính kế sách mới, nguyên bản định dùng nữ minh tinh đang nổi tiếng kia đi đối phó công ty giải trí An thị đầu tư, không nghĩ tới cờ kém một bước, bất quá nếu có thể lợi dụng tiểu hoa đán đang ăn khách Hứa Như vừa ký hợp đồng ở công ty giải trí An thị, vậy thì so với tìm minh tinh khác bên ngoài sạch sẽ gọn gàng hơn nhiều.

Càng huống chi Trương Mạn Mạn vốn là người bị bệnh thần kinh, phạm tội cùng lắm thì đưa đi nằm viện mà thôi, không nghĩ tới hắn chú tâm trù tính lâu như vậy, cuối cùng vẫn không thể đánh sụp công ty giải trí An thị, cũng không thể đem đồ phế vật An Tuấn Phong kia từ vị trí tổng tài kéo xuống.


Trương Minh Trung đã nhìn thấy Trương Mạn Mạn phát bệnh năm đó, cũng biết một kẻ thần kinh mất lý trí đáng sợ dường nào, mà bây giờ Lạc Huyền Ca tuy rằng lý trí vẫn còn, hơn nữa cho hắn một loại cảm giác tỉnh táo dị thường, nhưng mà Trương Minh Trung cũng đã từ đáy lòng sinh ra sợ hãi.

"Ta muốn biết, năm năm trước ngươi đối An thị làm cái gì. Còn có, gần đây ngươi lại đang mưu tính chủ ý xấu gì." Lạc Huyền Ca điểm huyệt ngủ ném Trương Nghiêu Xương xuống đất, ngay sau đó tiếp tục ngồi xuống lẳng lặng chờ Trương Minh Trung trả lời.

Trương Minh Trung mồ hôi lạnh tràn ra liên tục, tâm tư trong lòng đã sớm trăm xoay ngàn chuyển, Lạc Huyền Ca đến tìm hắn khẳng định như vậy, có phải đã biết điều gì, hoặc giả là An Tuấn Phong tiểu tử kia đã biết chuyện hắn làm những năm qua?

Không đúng, nếu An Tuấn Phong tiểu tử kia biết, năm đó hắn hại chết ba mẹ hắn, còn có thể nhịn đến bây giờ?

Trương Minh Trung thử dò xét một câu: "Năm năm trước ta vừa trở về nước, ta có thể đối An thị làm cái gì? Hiện tại ta càng không thể nào gây bất lợi An thị."

"Ồ." Lạc Huyền Ca đột nhiên đi tới bên cạnh Trương Minh Trung, đưa tay vỗ vỗ gương mặt lịch sự nho nhã kia của hắn: "Dáng dấp ngươi giống như một người xấu, ngươi không làm chuyện xấu không phụ lòng gương mặt này sao?"

Lạc Huyền Ca đáy lòng cười thầm, mắt của một người trước nay đều không biết nói láo, nhìn ánh mắt tránh né của Trương Minh Trung lúc nãy liền biết, lão già này che giấu rất nhiều thứ.

"Ngươi!"

"Đừng nóng, nếu ngươi đã là người tốt, vậy ta càng không thể bỏ qua ngươi. Ai bảo ta là người xấu tội ác tày trời?!" Lạc Huyền Ca vẫn còn đang chơi dao nhỏ trong tay, khoa tay múa chân trên đầu Trương Minh Trung một phen: "Trương tiên sinh, nể mặt ngài là người tốt, ta miễn phí giúp ngài đổi một kiểu tóc nhé."

Lạc Huyền Ca ấn Trương Minh Trung ngồi xuống trên ghế sa lon, thuận tay điểm huyệt định thân cho hắn ngồi yên, tiếp đó nghiêm trang như một vị thợ hớt tóc, hết sức chuyên nghiệp bắt đầu làm việc: "Đừng sợ, con người ta đây không có sở thích gì. Duy nhất một điểm, chính là lòng hiếu kỳ rất lớn. Nghe nói não người giống như nhân quả óc chó, tai nghe là giả, mắt thấy là thật. Để cho ta tới nhìn một chút được không? Yên tâm, quá trình này có hơi đau, nhưng mà không sao... Ngươi không kêu được, cho nên không cần lo lắng bị hàng xóm tố cáo đêm khuya ồn ào quấy nhiễu dân chúng."

Lạc Huyền Ca giúp hắn cạo tóc, Trương Minh Trung nhìn tóc từ trên đỉnh đầu rơi xuống, toàn thân đều bị mồ hôi thấm ướt, nhưng bây giờ không thể động đậy tí nào, thậm chí ngay cả cầu cứu một chút xíu cũng không phát ra tiếng được.

Tiếp đó hắn lại cảm giác được đỉnh đầu đau đớn một trận, tóc rơi càng ngày càng nhiều, cảm giác đau trên đầu càng ngày càng đậm, lòng sợ hãi đối với tử vong cũng càng ngày càng sâu.

Lạc Huyền Ca dĩ nhiên không có đem não người này mở ra rồi, chẳng qua là thời điểm đi mua xâu thịt nướng hướng lão bản mua một túi bột tiêu cay nhỏ, giờ phút này đang ở trên đầu Trương Minh Trung xoẹt mấy cái lỗ nhỏ, trầy chút da nhưng vấn đề cũng không lớn, chờ đến lúc nàng đem bột tiêu cay rải lên, cảm giác đau đớn kia mới đúng là bứt rứt khó nhịn, những thứ này là nàng học được từ lao ngục Đại Minh, dùng để tra hỏi một ít phạm nhân triều đình coi trọng là thuận tiện bớt chuyện nhất.

"Quả nhiên, ta không phải thợ hớt tóc chuyên nghiệp. Có hơi mệt rồi, chúng ta trước ngừng một hồi. Ngươi cùng ta tán gẫu một chút được không? Trò chuyện đề tài ta cảm thấy hứng thú ban nãy đi, ngươi đã làm chuyện bất lợi gì với An thị." Lạc Huyền Ca ngồi đối diện hắn, mặc dù nói như vậy, lại hoàn toàn không tiến lên giúp người giải huyệt, mà là từng câu từng chữ hết sức chậm chạp nặng nề nói: "Bí mật ấy mà, chính là nên nói ra. Dẫu sao, người có thể luôn luôn canh giữ bí mật, chúng ta gọi bọn họ là người chết."

Ngay sau đó giơ tay lên ở trên người Trương Minh Trung điểm mấy cái, bất quá Trương Minh Trung như cũ không thể nhúc nhích, lại có thể mở miệng nói chuyện.


Giọng Trương Minh Trung trở nên hết sức khàn khàn, lúc nói chuyện thần thái vô cùng chật vật, hắn sống hơn nửa đời người hạng người gì chưa thấy qua, tối hôm nay lại chân chân thật thật cảm nhận được sự đáng sợ của quái vật.

Trong chốc lát, Trương Minh Trung nói ra chuyện năm năm trước tính kế An thị, còn có trước đây không lâu muốn mượn hoạt động tuyển chọn mà An thị đầu tư tổ chức, để cho Trương Mạn Mạn đi nháo ra động tĩnh lớn một chút, lợi dụng dân chúng lên tiếng đánh dẹp ép vỡ An thị, buộc tiểu tử An Tuấn Phong kia lui xuống khỏi vị trí tổng tài.

Thậm chí còn nói ra chuyện Trương Mạn Mạn là con gái riêng của hắn, cùng với chuyện nhiều năm trước phái người đi giết hại cha mẹ An Tuấn Phong.

Tròng mắt Lạc Huyền Ca đột nhiên trở nên lạnh, nếu như nói vừa rồi là vì An thị mà đi đối phó Trương Minh Trung, vậy thì hiện tại chính là vì An Nhược Thủy mà tức giận.

"Ngươi làm những chuyện này, có lưu lại chứng cớ không?" Lạc Huyền Ca chịu đựng lửa giận muốn giết người nhìn chằm chằm Trương Minh Trung.

"Ta, tuy rằng năm đó xử lý rất tốt, nhưng mà còn để lại một ít chuôi. Ta ta ta..." Trương Minh Trung đột nhiên tâm tình tan vỡ: "Ta không muốn chết a, ta tự thú, ta đi tự thú! Đừng giết ta, đừng giết ta, đừng..."

Lạc Huyền Ca giải toàn bộ huyệt vị cho Trương Minh Trung đã hơi có vẻ phát điên, chỉ thấy Trương Minh Trung điên điên khùng khùng vừa cười vừa khóc: "Ta không muốn chết a, ta không muốn chết. An thị là của ta, là của ta! Ha ha ha ha, ta mới là tổng tài! Đều là của ta, tất cả đều là của ta!"

Lạc Huyền Ca ngồi xổm bên cạnh Lưu tiên sinh: "Ngươi có hai lựa chọn, thứ nhất, để cho hắn thân bại danh liệt đi ngồi nhà lao; thứ hai, ta cho ngươi biến thành hắn tiếp theo!"

"Ta, ta chọn thứ nhất." Lưu tiên sinh chịu đựng cổ tay đau đớn đưa ra lựa chọn, mà nội tâm hắn cũng vô cùng chấn kinh, không nghĩ tới nhìn như đại gia thương nghiệp tinh anh trong nghề lại âm thầm làm nhiều chuyện ác như vậy.

"Làm việc phải thông minh một chút, ta không hy vọng chuyện xấu hắn từng làm sẽ liên luỵ đến bất kỳ người vô tội nào. Còn có, trước trưa mai, ta muốn tất cả mọi chuyện đều làm xong." Lạc Huyền Ca kỹ lưỡng nghĩ một chút, trong đầu có bộ dáng Hứa Như ở bệnh viện run lẩy bẩy, nàng khẽ cau mày: "Trương Mạn Mạn cũng cùng xử lý đi. Dù sao, có bệnh nên chữa."

...

Lạc giáo chủ chằm chằm giám sát Lưu tiên sinh làm những chuyện này, đợi đến khi xử lý xong cơ bản, đã là 7 giờ sáng hôm sau.

Lạc Huyền Ca rời khỏi Trương gia, lười biếng duỗi eo đi trên đường, đưa tay vào trong túi sờ một cái lên số tiền 'mượn' từ Lưu tiên sinh, nàng nên đi chuẩn bị lễ vật cho An Nhược Thủy rồi.

Đáng thương Lạc giáo chủ không biết, điện thoại di động của nàng bởi vì hết pin tắt máy, bỏ lỡ mười lăm cuộc điện thoại An Nhược Thủy gọi tới, cùng hai mươi mốt cái tin nhắn.

┬┴┬┴┤炎炎炎├┬┴┬┴


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận