Ma Chó

- Hai chú, đã tàn tiệc chưa vậy?. Bận quá, giờ cháu mới sang được đây!.

Cậu Khanh đẩy một cánh cửa nhà khép hờ thò đầu vào trong ngó nghiêng. Hai ông cụ đang ngồi chờ sẵn bên mâm cơm ngẩng mặt lên, ông V cất tiếng mời đon đả:

- A ha, " quý tử " đây rồi. Vào, vào nhanh đi!.

Rồi đưa tay vẫy ríu rít. Ông em hỉ hả:

- Gớm, định để hai ông cụ chúng tôi chết đói luôn hay sao đây phỏng?. Cơm canh rượu thịt nguội hết cả rồi này. Chỉ chờ mỗi cậu thôi đấy!.

- Ôi giời, các chú đợi làm gì, cứ túc tắc nhắm trước rồi cháu sang, chú nói làm cháu chả dám ngồi nữa đấy!.

Khanh nói thế nhưng tay thì đã nhanh chóng đưa đũa ra gắp một cái đùi ếch bỏ tọt vào bát:

- Sáng giờ vội về, xong về cái là có việc làm luôn, chưa có gì bỏ bụng hai chú ạ. Cháu đói gần chết!.

- Rồi, biết thế, nhưng vẫn phải " cạn " cái đã!.

Ông V giơ cái chén sóng sánh rượu của mình lên, ánh mắt chờ đợi. Cậu Khanh cũng đáp lại, vội hạ bát đưa chén lên, ba người cùng cạng một cái. Ông V béo gật gù:

- " Rượu ngon lại có bạn hiền, tri âm tri kỷ, hội thuyền gặp nhau!". Há há, thấy tôi làm thơ hay không quý vị?!.

Rồi vỗ đùi đét một cái, nhe răng cười mắt hít cả vào. Cậu Khanh thì dáng vẻ khác hẳn, thong thả hạ chén xuống mâm, hai tay chống lên đùi, chầm chậm nói như ngâm thơ:


- Tửu phùng tri kỷ, thiên bôi thiểu!. Uống cùng tri kỷ ngàn li vẫn ít, thôi thì cháu làm vài miếng thịt cho ấm cái bụng cái đã. Hihi.

Xong đưa đũa gắp thịt bỏ vào miệng nhai, lắc lắc đầu:

- Tửu năng ích nhân, diệc năng tổn nhân. Haizz.

Ông em từ tốn ngồi ăn giờ mới lên tiếng:

- Đúng là ông nào cháu nấy, chú V nhể?.

- Đúng, đúng bác. Có khi anh em ta phải nhờ cháu Khanh đây mở cho cái lớp bổ túc Hán ngữ, chứ nghe cậu nói cứ ù ù cạc cạc y như vịt phải sấm thế này có xấu hổ không chứ lị?!.

Ông V nói tay bóp củ lạc rang kêu lên lách tách, mắt đảo qua đảo lại phụ hoạ. Cả ba người liền cười lên khoan khoái. Bát ếch om, măng xào trên mâm đang bốc khói nghi ngút, mùi thơm toả ra ngào ngạt nom thật ấm cúng. Ngoài trời, cơn mưa rào như trút nước ban nãy giờ đã thưa hạt, ngớt dần. Bầu không khí trong trẻo, dịu mát, phảng phất mùi đất bốc lên ngai ngái sau cơn mưa. Trong nhà, ông V béo chẳng biết đã nốc hết mấy chén rượu, mặt đã hơi ửng đỏ, như nhớ ra chuyện gì li kì lắm, bèn giơ tay chỉ vào đĩa thịt ếch, giọng lè nhè:

- Đây này, cậu Khanh biết gì không?. Để có được bữa mồi hết nấc như hôm nay, hai ông lão tôi đây đã phải gian nan khổ cực một phen đấy cậu không biết đâu!.

- Sao thế chú, có vụ gì, cho cháu hóng với!.

- Ôi chao, ghê mà khiếp lắm!.

Ông V giờ đã ngà ngà say, ăn nói chẳng đâu vào đâu, cứ hoa tay múa chân như phường chèo. Ông em thì không muốn ông ta vội vàng kể ra chuyện đêm qua vội can ngăn:


- Chú say rồi đấy. Đã bảo rồi, rượu này nặng thì uống ít thôi. Ăn gì lót bụng đi rồi kể gì thì kể.

- Ô hay, em vẫn đang ăn đây. Cứ để em chia sẻ cái kỷ niệm đáng nhớ nhất đời em về lũ ếch ở cái đồng mình cho cháu nó nghe, nó hãi cùng, há há. Đảm bảo sợ mất mật cậu Khanh ạ!.

Dứt câu liền quay sang vỗ đùi Khanh, giọng như hù doạ. Khanh thì vẫn đang chăm chú lấp đầy cái bụng rỗng bằng một bát cơm nóng hổi, tranh thủ đáp lời:

- Nghe hấp dẫn thế chú, nhưng chú ăn bát cơm đi rồi kể, để cháu lấy cơm cho nào.

Ông V dường như không còn để ý đến những lời mà hai người kia đang thì thào bên tai nữa, mắt ông trân trân nhìn vào Khanh, như cố lục lại trí nhớ và hồi tưởng lại cái đêm kinh hoàng mà ông đã trải qua, sau đó líu lô kể một tràng, câu được câu chăng. Ấy thế mà cậu Khanh cũng chịu khó nghe ra phết, cứ thi thoảng lại gật gù mỗi khi ông béo kể đến đoạn bị ma trêu kinh hãi như thế nào. Còn ông em ngồi đối diện Khanh thì chưa biết nói sao, chỉ lẳng lặng ăn, thi thoảng thêm pha vào giữa câu chuyện kinh dị mà ông béo đang kể cho đỡ nhạt. Kể xong xuôi, ông V ngất ngưởng thở một câu:

- Ngẫm lại đến giờ vẫn còn " rét " cháu ạ!. Số mình chưa tận, giả như người yếu bóng vía chắc đứt tim đi mẹ rồi!. May bác H đây không sao, chứ bị nó nhát cả thì hai ông già ngủ ngoài đồng hết một lượt rồi.

Cậu Khanh nghe hết câu chuyện của ông V, có vẻ đang suy nghĩ gì đó, thỉnh thoảng lại nhìn sang ông em với ánh mắt khó hiểu. Ông em thì nghĩ thầm, rằng chàng thanh niên kia đã tường tận tất cả, bèn rót đầy ba chén rượu nâng lên:

- Thôi, trải qua hại hoạ mà vẫn bình an vô sự coi như là phúc lớn mạng lớn, nếu có lần sau, cậu Khanh đây sẽ đánh cho chúng hồn phi phách tán không còn hại người được nữa, cậu Khanh nhỉ?. Hà hà!.

- Ha ha, phải để xem chúng nó có dám thò cái đầu ra gặp cháu không đã. Cháu kính hai chú!. Tay nâng chén rượu lên một cách cung kính.

Bữa cơm trưa của hai ông già và một thanh niên nhanh chóng qua đi. Giờ đã gần 2h chiều, mưa cũng đã tạnh từ lâu. Ông V lại say bét nhè nằm một đống, cậu Khanh tranh việc thu dọn hiện trường và rửa bát đĩa. Ông em thì ngồi pha ấm chè bên bàn nước. Cậu Khanh làm xong ra ngồi đối diện, nhấp chén chè nóng đằng hắng nói:


- Vụ đêm qua, hẳn không phải là ngẫu nhiên chú nhỉ?.

- Ừm, cũng tại tôi mà chú V mới bị vạ lây. Càng ngày tôi thấy chúng nó càng tác oai tác quái hơn cậu ạ. Tôi thì không sao, nhưng chỉ lo cho bà nhà tôi, mấy hôm nữa về mà chuyện này chưa giải quyết được thì tôi chả biết phải làm sao nữa.

- Chú yên tâm đi, cháu đã hứa giúp chú thì cháu nhất định sẽ làm. Nếu nhanh chóng thì chỉ độ dăm ba ngày thôi mà. Cháu về thu xếp công việc ổn thoả rồi sẽ làm ngay.

- Cảm ơn cậu!. Thật ngại quá!.

- Thế đêm qua, làm sao mà chú đưa chú V về nhà được. Hai vong hồn hài nhi ấy không làm gì chú chứ?.

- À, thực ra...có cậu à!. Nhưng con chó...chính con vàng nhà tôi đã cứu tôi cậu Khanh ạ!.

Lúc này ông em không thể giấu giếm hay nói lảng đi về con chó được nữa, vì sự việc đã ngày một nghiêm trọng hơn trước rất nhiều. Vẻ mặt ông trầm xuống, dường như bên trong đang đấu tranh dữ dội lắm, vì ông không thể không tin vào một sự thật rằng, con chó mà gia đình ông đang nuôi, không phải là một con chó bình thường, nhưng nó là loại yêu ma, quỷ quái gì thì ông lại chưa biết. Nếu cậu Khanh đề nghị phải diệt nó, liệu ông có đành lòng chấp thuận?. Dẫu sao, năm lần bảy lượt bảo vệ ông đều là nó cả, làm sao ông có thể nhẫn tâm được. Cậu Khanh dường như nhìn thấu được tâm tư của ông nội em, liền cất tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ ấy:

- Chú H, vậy chuyện đêm qua là như thế nào, chú có thể kể lại tường tận cho cháu rõ được không?. Cái này rất quan trọng.

Ông em khẽ gật gật đầu, nhấp một ngụm chè đắng rồi cất giọng trầm buồn thuật lại toàn bộ sự tình. Khanh ngồi yên lặng lắng nghe, thi thoảng đưa tay lên xoa xoa cằm, vẻ như đang phân tích các tình tiết. Chợt ánh mắt cậu sáng lên, chân mày giãn ra, miệng có nét cười, bảo với ông:

- Chú H, tạm thời cháu đã nắm đươc tình hình. Về con chó nhà chú, đích thị nó không phải chó thường, cũng chưa chắc là loài yêu ma, cháu vừa nhớ ra trong sách của ông nội để lại có một tài liệu nhắc tới trường hợp này, lát cháu về sẽ tìm kiếm lại. Nhưng vấn đề cần làm rõ tiếp theo ở đây, là trên cánh đồng mình hiện giờ ngoài hai vong hồn hài nhi có ý định hại người ra thì còn một vong nữ nữa theo lời chú kể, việc này khiến cháu cảm thấy băn khoăn. Bình thường, ở nơi sông, hồ, cây cối rậm rạp thì không thiếu gì ma cỏ, nhưng chúng cũng có loại này loại kia, vô hại và có hại, có tà khí, quỷ linh hoặc không. Với loại bình thường nếu vất vưởng nơi trần gian thì chỉ cần lập đàn cầu siêu, giản độ là xong. Còn loại thứ hai, thì không đơn giản như thế. Thực ra, cháu có thể cảm nhận thấy vùng đất quanh thị trấn mình có ác linh hay tà khí không, nhưng quả thật kể từ cái năm cháu lên mười sáu đến nay, thì chưa từng phát hiện ra. Vì địa thế vùng đất quê ta toạ lạc tại nơi có long mạch chảy qua, trước mặt là con sông lớn, đằng sau lại có núi chống đỡ, âm dương vốn được cân bằng, vô tình cũng toả ra nguồn năng lượng rất tốt. Đó là lý do vì sao ông nội cháu quyết định lập nghiệp sinh sống tại đây. Thôn quê yên bình lại được linh khí trời đất bảo hộ. Mấy năm qua, thi thoảng nhìn thấy mấy cái vong lành lẩn khuất không có chốn dung thân thì cháu âm thầm độ cho thôi, cũng không có vấn đề gì cả. Tại sao bây giờ lại có âm khí vượng đến thế?. Chỗ này đã bị tà khí làm đảo lộn lên rồi.

- Thật thế hở cậu?. Ông em tròn mắt nghe Khanh chia sẻ.

- Vâng, thật ra, cháu đâu dám công khai làm việc ấy, bố cháu đã cấm rồi, cháu cũng chỉ là gặp thì thuận tay cứu dỗi linh hồn người ta thôi. Cũng là bí mật riêng của ông nội và cháu. Haizzz.

Một mảng ký ức li kì về tuổi thơ như sống lại trong đầu Khanh. Thấp thoáng nụ cười phúc hậu, khảng khái, chòm râu phất phơ bạc như cước của ông nội khi lần đầu chỉ cho cậu ta cách toạ thiền hay kiết ấn lại hiện ra. Trong người Khanh ngay lúc đó chợt dâng lên một cảm giác phấn chấn lạ lùng, như thể có một nguồn linh lực mạnh mẽ từ đâu truyền đến, toả ra khắp kinh mạch, huyệt đạo trong cơ thể. Ngũ quan cậu sáng lên, hồ hởi nói với ông em:


- Đến lúc hàng yêu phục ma rồi!. Ha ha. Cháu định xử lý vong ma nữ kia trước, có thể nhờ nó mà lần được khối thông tin quan trọng để đối phó với hai quỷ linh nhi kia.

Ông em trầm ngâm suy nghĩ, cố nhớ lại mọi việc. Chợt mắt ông loé lên, một chi tiết vừa xẹt qua trong đầu:

- Khoan đã, hình như có gì đó khá trùng hợp. Xem nào...!. Nãy cô N nói gì nhỉ?. Phải rồi, chính là cô bé ấy!.

Ông em reo lên, vỗ đùi đét một cái. Chả là lúc trưa, khi bà N nói về cái đám ma nhà bà chị kết nghĩa, ông em không để tâm lắm, cũng không nhanh trí suy luận ra được. Giờ soát lại lời kể của bà N thì thấy các manh mối quả thật rất trùng khớp với nhau. Cậu Khanh ngồi đối diện sốt sắng hỏi:

- Là sao chú?.

- Cậu đi về có nghe tiếng kèn đám ma hay đi ngang qua cái đám ở xóm nông nghiệp gần đây không?.

- À có chú, trên đường về ban nãy cháu đi ngang qua mà, cũng thấy có gì lạ lắm nhưng lúc ấy vội không nán lại lo việc bao đồng được. Biết thể nào cũng có chuyện mà!. Chú phát hiện ra gì vậy?!.

- Ừ, tôi nhận ra, vong hồn nữ tôi gặp đêm qua chính là cô bé mới chết nhà đó. Không thể nào chỉ là ngẫu nhiên được đâu!.

Khanh gật gù, ánh mắt nheo lại như nhìn xuyên qua lớp cửa gian nhà chính ra con đường lớn, thì thầm:

- Cháu nghĩ, chú cháu mình nên ghé thăm đám tang ấy một chuyến!.

- Cậu bảo sao cơ?. Ông em nhớn mắt ngạc nhiên, chưa hiểu cậu ta có ý định gì thì Khanh đã quả quyết:

- Chiều nay đi luôn nhá chú. Giờ cháu về thu xếp công việc cho người làm rồi chiều cháu qua đón chú nhé!.

Ông em nghe cậu ta bảo sao thì làm vậy. Hai người không lãng phí thời gian, thống nhất xong xuôi, liền nhanh chóng đóng cửa cho ông V béo nghỉ ngơi rồi ai về nhà nấy chuẩn bị.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận