Ly Hôn Rồi Bắt Đầu Yêu


Kiều An mở cửa, rụt rè đưa ánh mắt tội lỗi nhìn bà cụ.

" Con xin lỗi, làm phiền tới ông bà rồi ạ."
Bà cụ vẫn nhìn cô cười hiền từ, giọng nói không thay đổi.

" Được rồi, đánh răng rửa mặt rồi xuống ăn sáng đi không đói."
Vừa bước vào phòng ăn, Kiều An đã bị giật mình ấp úng hỏi.

" Sao...sao anh lại ở đây?"
" Cô còn dám hỏi sao? Nhờ phúc của cô đấy."
Nói xong Phương Minh Trung ném cho cô 1 cái nhìn không mấy thiện cảm.

Ông cụ lên tiếng thúc giục.

" Hôm qua 2 đứa về chung đấy thôi.

Nhanh qua ăn cơm đi cho nóng."
Kiều An: " Con đi chung với anh ta ạ".

Như không tin những gì vừa nghe được, Kiều An kinh ngạc hỏi lại rồi đi vào bàn ăn.

Phương Minh Trung: " Không lẽ cô biết bay về đây à.

Cô tưởng mình là siêu nhân chắc."

Sợ 2 đứa trẻ lại cãi nhau, bà cụ nghiêm giọng nói.

" Được rồi, ăn cơm đi, ăn xong chúng ta có chuyện muốn nói với hai đứa."
Lúc này cả Kiều An và Phương Minh Trung mới dừng cuộc chiến, ngoan ngoãn ngồi ăn cơm.

Sau khi ăn xong cả 4 người trở về phòng khách.

Ông cụ nhấp một ngụm trà rồi nhìn Kiều An nói:
" Tối qua con có chuyện gì?"
Kiều An: " Hôm qua con cùng sếp đi bàn công việc với đối tác nên có uống chút rượu ạ".

Ông Phương: " Đi cùng sếp của con hả? Ta còn nghĩ hai đứa đi chung."
Phương Minh Trung: " Con không đi chung với cô ta.

Tình cơ gặp nên con đưa cô ta về."
Ông cụ: " Vậy sao?"
Anh mắt ông cụ đánh về phía Kiều An như muốn kiểm chứng lời Phương Minh Trung nói.

Kiều An: " Chúng con chỉ tình cơ gặp ở nhà hàng thôi ạ."
Ông cụ gật gật đầu xem như đã biết sau đó lại nghiêm giọng nói với Kiều An.

" Kiều An, công việc là quan trọng nhưng ông không muốn con liều mình như vậy."
" Mấy việc về khuya, tiếp rượu thật sự không phù hợp với con đâu."
" Sức khoẻ là quan trọng nhất, nếu hôm qua con không gặp Minh Trung, bộ dạng đó của con mà có gặp chuyện bất chắc thì phải làm sao?"
" Nếu còn để ta biết con liều mạng làm việc như vậy nữa, ta sẽ đưa con về công ty nhà mình ngay lập tức."
Ông cụ luôn cảm thấy áy náy khi để Kiều An phải bươn chải kiếm tiền bên ngoài nhưng ông nghĩ Kiều An cần có thời gian chữa lành vết thương lòng nên để cô thoải mái một chút, để cô làm việc mà cô thích như vậy tâm trạng cô sẽ tốt hơn.

Nhưng giờ nhìn cô liều mạng kiếm tiền như vậy ông rất đau lòng.

Là con gái mà phải đi tiếp khách, uống rượu vì công việc tới khuya như vậy ông rất không an tâm.

Nhà họ đâu thiếu một công việc cho cô làm, thậm chí cô không đi làm ông cụ vẫn có thể cho cô một cuộc sống dư dả.Vậy nên lần này ông nhất định phải nói rõ quan điểm với Kiều An.

Không cho phép cô tự liều mạng như vậy.

Bà cụ cũng nhìn về phía Kiều An gật đầu ra vẻ đồng tình với ông cụ.

Lúc này Kiều An có chút hơi sợ hãi.

Cô biết ông bà là quan tâm cô nhưng những lời ông cụ nói cương quyết như vậy cô chưa từng được thỉnh giáo.

" Con biết rồi ạ, lần sau con sẽ chú ý hơn.


Nếu còn tái phạm nhất định nghe theo ông sắp xếp."
Nãy giờ chỉ có Phương Minh Trung là đắc ý.

Anh đang vui như mở hội trong lòng.

Như vậy từ nay anh cũng không cần phải lo Kiều An say bí tỉ.

nghĩ lại bộ dạng của cô tối qua anh có chút dùng mình, ớn lạnh.

Phương Minh Trung bắt đầu cao giọng đắc ý.

"Món nợ này cô định trả tôi thế nào?"
Kiều An: " Tôi nợ gì anh"
Phương Minh Trung: " nợ công tôi đưa cô về."
" Cô nghĩ tôi rảnh dỗi lắm đấy."
Kiều An: " Ai muốn về cùng anh.

Anh làm hỏng việc tốt của tôi thì có."
Phương Minh Trung nghe vậy như có lửa cháy trong lòng.

Chuyện tốt mà cô nói là đi cùng tên sếp bảnh trai ế ẩm kia ư.

Những người làm ăn trong thành phố này, ai chẳng biết cái tên Cao Anh.

Mọi người đều đánh giá Cao Anh là một người ôn hoà, tài hoa nhưng đã gần 40 tuổi rồi anh ta vẫn chưa kết hôn.

" Vậy sao?"
" Cô Trần, thành thật xin lỗi cô."
Phương Minh Trung gằn từng chữ cho Kiều An nghe.

Trên mặt anh đã in rõ hai từ " Tức giận".


Nghĩ lại câu nói đêm qua của cô rồi lại nghĩ đến cái tên Cao Anh, Phương Minh Trung không kiềm chế được cảm xúc mà quay người bỏ lên lầu mặc Kiều An và hai người già giương mắt khó hiểu nhìn theo.

Bà cụ: " Kiều An, sao nó lại hung dữ như vậy chứ."
" Có khi nào anh ta không hung dữ đâu ạ."
Thật ra Kiều An cũng tò mò không hiểu sao Phương Minh Trung lại thay đổi thái độ nhanh như vậy, nhưng thôi kệ anh, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến cô.

Kiều An vừa định xin phép ra vườn hoa thì bà cụ lại nói trước.

" Con nên cảm ơn nó một tiếng.

Hôm qua con thật sự rất phá, còn ói hết lên người nó đấy."
Kiều An há hốc miệng kinh ngạc.

" Bà nội, bà đừng đùa con.

Con mà làm vậy anh ta còn để con sống tới bây giờ sao?"
Shopee 5.5 Siêu Hội
Hoàn Xu
5.5 Shopee Tung Deal
0Đ, Thương Hiệu Giảm
50%, Lại Còn Freeship.…
Cài đặt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận