Lục Tiêu

Lúc mặt trời sắp xuống núi, bọn họ tìm được chỗ đất trống giữa sườn núi, bắt đầu dựng lều. Gần đó không có nguồn nước, cũng may Hạ Dật từ sớm đã chuẩn bị mang theo đầy đủ thức ăn và nước khoáng.

Nhân lúc mặt trời còn chưa xuống núi hoàn toàn, Lục Tiêu vào rừng cây nhỏ, chuẩn bị kiếm chút cành củi để lát nữa đốt lửa.

Ngay lúc anh kiếm được kha khá, ôm một bó củi chuẩn bị trở lại, đột nhiên bất ngờ bị ai đó bổ một dao vào sau gáy. Sức lực này không lớn, nhưng cũng làm thân thể anh choáng váng, mê muội ngắn ngủi, cành củi trong ngực rơi xuống tứ tung ngang một chỗ.

Lục Tiêu vừa định phản kháng, bỗng nhiên cổ tay đau xót, cánh tay bị động một cái bỗng mất hơi sức.

Một sức mạnh xông đến trước mặt, đẩy anh rút lui hai bước, sau lưng ngã vào đóng củi rơi. Tầm mắt Lục Tiêu còn có chút chưa ổn định, một cánh tay khéo léo đưa đến, tiếp theo là một cái hôn cắn xé, môi lưỡi bị hôn đến tê, trong miệng mang theo mùi máu tanh. Khoảng cách quá gần có thể cảm nhận được hô hấp nóng rực và nhịp tim đập mạnh của đối phương.

Chờ anh rốt cục có thể thấy rõ ít thứ, còn chưa thấy dáng vẻ của người đó, trước mắt đã bị một cái miếng vải đen che lại. Ngay sau đó, cổ tay cũng bị trói ra sau, trong lúc nhất thời đã bị áp chế không thể động đậy.

Chớp mắt, Lục Tiêu bắt đầu suy nghĩ cách đối phó.

Động tác của đối phương rất nhanh nhẹn, sức lực cũng rất lớn. Tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi cũng có thể biết người đó là một nam giới trưởng thành, da thịt mềm mại nhẵn nhụi, đoán chừng tuổi tác chưa đầy 30, vóc người cũng không quá cường tráng.

Môi bị một ngón tay đè lại, cách ngón tay, người đàn ông xen đầu lưỡi vào, liếm ướt bờ môi anh. Một tay khác của đối phương nắm lấy cổ tay anh, xoa xoa. Chợt nghe thấy một tiếng xé vải, khuy cổ áo bị miễn cưỡng mở mấy khuy, rơi vỡ  xuống đất.

Xen lẫn tiếng hít thở ồ ồ của người đàn ông.

Lục Tiêu hơi nhướng mày, gập gối đá lên bụng đối phương.

Không ngờ người kia phản ứng càng nhanh hơn, giữa đường đã ngăn lại được, đối phương ra tay dùng sức, một tay khác đè xuống vai anh, đẩy một cái ra sau.

Đáng thương Lục Tiêu đá còn chưa đá xong đã bị đẩy một cái, trong nháy mắt mất thăng bằng, chỉ cảm thấy trọng tâm không ổn, trước mắt lại tối đen, thân thể vì không cách nào đoán được hoàn cảnh bây giờ mà ngửa ra sau, cứ như vậy ngã thẳng xuống.

Lúc ngã được người nào đó kéo một cái mới miễn cưỡng ngã chậm lại, nhưng cuối cùng vẫn ngã xuống đất. Vì thế, lần này đầu Lục Tiêu còn có chút choáng váng, hai tay bị trói lại không cách nào tránh thoát.

Vào lúc này, người đàn ông lần thứ hai đè lên.

Người đàn ông hôn một cái lại một cái lên gáy anh, hơi thở nóng ướt quấn quanh, nụ hôn của đối phương cũng từ từ di chuyển xuống. Tay đối phương liên tục hoạt động, một bên lôi kéo quần áo trên người anh, khuya áo sơ mi bị xé đến sắp đứt.


Lục Tiêu cắn răng, ngay lúc đối phương đưa tay cởi quần anh, anh bất ngờ ra tay, nắm chặt gậy điện trong tay đánh lên hông đối phương.

Đỉnh đầu truyền đến một tiếng thét kinh hãi.

Người đàn ông không hề phòng bị  trúng một đòn, thân thể bỗng choáng váng, nghiêng sang một bên, suýt nữa ngã chổng vó.

Lục Tiêu kéo miếng vải đen che trước mắt xuống, trên cổ tay vẫn còn máu do vừa nãy mở ra trói buộc mà bị đá nhọn đâm bị thương, anh trừng đối phương “Hạ Dật, quậy đủ chưa?!”

Thật ra, anh đã sớm nghi ngờ, mãi đến tận khi đối phương phát ra âm thanh, mới chính thức xác định người này là ai.

Hạ Dật vừa rồi bị điện giật một cái, thân thể còn có chút tê, trên mặt lại một bộ cười hì hì, lộ ra hai cái răng nanh: “Tiểu Lục tại sao phải phản kháng chứ? Ngoan ngoãn nằm không phải tốt rồi sao……” Cùng lúc này, chú ý tới vết thương trên cổ tay Lục Tiêu, con ngươi của Hạ Dật bỗng co rút nhanh, sắc mặt cũng thay đổi: “Tiểu Lục, cậu bị thương?!”

Lục Tiêu không để ý tới y một tay chống đất, từ từ ngồi dậy. Chỉ thấy sau lưng anh thấm đầy bùn đất, quần áo cũng bị cởi ra hơn nửa, lộ ra ngoài chi chít đầy những dấu hôn in trên da, cả người trông có vẻ vô cùng chật vật.

Lục Tiêu thở dài một hơi, ấn ấn mi tâm, thầm nghĩ quần áo này không thể mặc được nữa nên tiện tay xé ra một mảnh vải áo tương đối sạch, băng bó vết thương trên cổ tay, tránh cho lát nữa nhiễm trùng.

Ngẩng đầu lên chỉ thấy Hạ Dật ngồi quỳ cách anh không xa, rủ đầu xuống, một đôi mắt hối lỗi, nhìn anh chằm chằm. Dáng vẻ này khác hoàn toàn với người hung ác thô bạo vừa rồi.

“Tiểu Lục… Tôi không phải cố ý.” Hạ Dật khép nép xin lỗi.

Lục Tiêu không để ý đến y, bây giờ sức lực cũng gần khôi phục đủ, đứng dậy muốn đi.

Hạ Dật cũng nhanh chóng đứng lên, đi nhanh vài bước, đưa tay kéo Lục Tiêu lại. Cùng lúc đó lại nhìn thấy vết thương băng bó trên cổ tay Lục Tiêu dừng phắc lại động tác.

Chỉ thấy bàn tay Hạ Dật lên một nửa lại không làm gì tiếp nữa, cứ như vậy mà dừng lại ở một hoàn cảnh lúng ta lúng túng.

Lục Tiêu dừng bước, quay đầu lại nhìn y, nhíu mày: “Cậu muốn đứng đó đến lúc nào?”

Hạ Dật đầu tiên là sửng sốt một chút, nhìn vào mắt Lục Tiêu, sau đó nở nụ cười tươi, cởi áo khoác của mình xuống, khoác lên người anh: “Coi chừng lạnh.”


Lục Tiêu ấn ấn mi tâm, thầm nghĩ tật xấu này của y đến lúc nào mới có thể thay đổi.

Hạ Dật thật vất vả an tĩnh một chút, bây giờ được anh đáp lại, lại bắt đầu đắc ý vênh váo.

Hạ Dật ôm mấy cành củi vừa nãy Lục Tiêu kiếm được trong ngực, áo khoác đã đưa cho anh, bây giờ cũng chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu gỉ sét, làm nổi bật lên thân hình thon dài của y: “Tiểu Lục, vừa nãy trong tay cậu cầm gì đó?”

Lục Tiêu: “Gậy điện phòng lang.”

Sắc mặt Hạ Dật hơi thay đổi: “Vì sao lại mang cái này?”

“Mẹ tôi biết tôi quấn cùng hai người đàn ông, sợ đến biến sắc, cả ngày dặn tôi ra ngoài phải cẩn thận sắc lang, còn gửi cái này đến nhà cho tôi.”

Hạ Dật trừng mắt: “Không cần dì nói tôi cũng tuyệt đối không để cậu bị người khác……”

“Không” anh nói một câu ngắt ngang người đàn ông suy nghĩ lung tung: “Bà sợ trong nhà thêm ra con dâu thứ ba.”

Mặt Hạ Dật âm trầm: “Nếu có người thứ ba dám bò lên giường cậu, tôi nhất định sẽ giết chết hắn từ sớm.”

Nhìn Hạ Dật một bộ mặt dữ tợn nhất định muốn ăn tươi nuốt sống tiểu tam (kẻ thứ ba), Lục Tiêu thật không biết nên bày ra vẻ mặt gì cho tốt. Còn không biết năm đó anh và Ngụy Tử Tuấn hai người đang sống vui vẻ bên nhau, là ai chen ngang một chân đi vào.

Bỗng nhiên, Hạ Dật dừng bước.

Anh thấy thế, cho rằng xảy ra tình huống gì không tốt, cũng ngừng lại theo.

Chỉ thấy Hạ Dật buông lỏng tay, mấy cành củi thật vất vả mới xếp ngay ngắn lại rơi xuống một chỗ, anh vẫn chưa thể hiểu rõ tình huống lúc này, Hạ Dật đột nhiên tiến một bước đặt anh lên đống củi, một tay xoa bóp, cánh tay ôm vòng lại.

Lục Tiêu giật giật mí mắt: “Đang làm gì đó?”


“Tiểu Lục, tôi muốn, vừa nãy rõ ràng xém chút nữa thôi là thành công rồi, thật vất vả đá họ Ngụy ra…” Ánh mắt Hạ Dật nhìn anh chằm chằm, môi giật giật”… Chúng mình làm đi.”

“Cái…” Lục Tiêu còn chưa dứt lời đã bị chặn môi lại, mắt trợn thật to.

Hạ Dật híp mắt, đầu lưỡi linh hoạt cạy ra chen vào giữa hai hàm răng, lôi cuốn đầu lưỡi của anh, nhẹ nhàng khuấy lên, từng chút hôn sâu hơn.

Lúc này, Lục Tiêu còn lo lắng suy nghĩ mà tùy ý đối phương muốn làm gì thì làm.

Trước đây làm với Hạ Dật, vì Hạ Dật luôn làm ra vẻ đầy khao khát làm yêu, thêm vào đó, Ngụy Tử Tuấn cũng hay tham gia vào. Tuy hành động càng mãnh liệt, số lần cũng càng nhiều hơn, nhưng mỗi lần xảy ra quan hệ xác thịt thì ít ra cũng ở trên giường, nếu không thì cũng chỉ hôn nhẹ, sờ sờ làm qua loa chứ không làm đến cuối cùng. Nói tóm lại là không đến nỗi như bây giờ bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng có thể.

Vậy mà hôm nay anh và Ngụy Tử Tuấn làm một hồi trên xe, điều này giống như giúp Hạ Dật mở ra một thế giới mới, dẫn đến đối phương không thể chờ được nữa mà chạy đến đây tìm anh đánh dã chiến.

Lục Tiêu vốn không muốn làm, đặc biệt không muốn làm ở nơi như thế này.

Nhưng Hạ Dật lại ở đây mà hung hăng câu dẫn anh, thỉnh thoảng hôn một cái lên mặt anh cũng thôi đi, ngón tay còn không thành thật mà sờ loạn lên người anh, nhìn anh không hề bị lay động, thanh tâm quả dục, mắt y cũng gấp đến đỏ.

Mắt thấy Hạ Dật sắp muốn Bá Vương ngạnh thượng cung đè anh xuống ngồi lên, Lục Tiêu nhíu mày lại, rốt cục không vui.

Cưỡi lên cũng không có gì không được, như vậy không phải cũng làm cuộc sống hài hoà sao.

Nhưng mỗi ngày cưỡi lên thì có vấn đề à.

Mới đầu, Lục Tiêu còn cảm thấy đây là bọn họ thông cảm cho mình một đêm phải chịu trách nhiệm thỏa mãn đến hai vị tiên sinh, càng vất vả công lao càng lớn, nên đã giúp anh tìm ra một cách thư thích lại ít dùng sức. Nhưng qua vài ngày liên tục như vậy thì đã cảm thấy sai sai rồi. Anh bị hai vị thay phiên làm cả đêm. Hôm sau, bước chân mềm nhũn, sắc mặt thê thảm, tình trạng so với trước còn thảm hơn không chỉ gấp đôi.

Rốt cục có một đêm nọ, sau khi bị Hạ Dật dạng chân ở trên người anh, miễn cưỡng làm ngất đi, anh bỗng nhiên hiểu ra sự khác biệt.

Trước đây khi anh còn chiếm thế chủ động, căn cứ vào hình hình thân thế muốn dừng bất cứ lúc nào cũng được. Nhưng sau đó không còn như thế nữa, anh bị một người đè ngã lên giường, thế là người nắm giữ quyền chủ động đã trở thành hai vị kia, cho nên bọn họ làm hết sức nghiền ép anh. Đồng thời, vì anh cùng xảy ra quan hệ với hai người, thời gian một đêm cứ thế dài ra, một người làm hơn vài lần thì một người khác tất nhiên sẽ làm ít đi mấy lần, hai vị tranh nhau thì làm sao một đêm không dài cho được

Lục Tiêu nghĩ từ nay về sau không thể ngồi chờ chết như thế nữa. Mà nhìn dáng vẻ của Hạ Dật, có ý nếu hôm nay không ở đây làm với y, thề không bỏ qua.

Nghĩ đến đây, Lục Tiêu tay dùng sức, lúc Hạ Dật không chút đề phòng, trong nháy mắt đảo ngược tình thế, đặt người dưới thân.

Hạ Dật không ngờ bị đẩy ngã trên mặt đất, trợn to mắt, dường như bị tình thế lúc này làm cho y có mơ màng. Nhưng đối phương rất nhanh đã bình thường trở lại, chợt đánh rắn tùy côn (thuận theo tình thế), đưa tay ôm lấy cổ anh, ngửa đầu cùng anh hôn môi.

Nửa người trên của Hạ Dật gần như hoàn toàn dính vào, nhiệt độ cơ thể xuyên qua lớp áo mỏng, tay còn không hết hi vọng mà bắt lấy phía dưới của anh.


Lục Tiêu vốn đã bị khi nãy đối phương xoa xoa có chút động tình, bây giờ vừa cùng quấn quýt với Hạ Dật, lại bị lấy chỗ yếu, cơ thể lại càng có phản ứng.

Đến khi Hạ Dật đã sớm lưu loát cởi sạch những vướng bận phía dưới, một chân dài câu lên eo anh, bên đùi quanh năm không gặp ánh nắng nên da thịt có vẻ trắng xám bởi một động tác này mà lộ ra hết bên ngoài. người đàn ông hô hấp dồn dập không ít, khóe mắt cũng có chút đỏ lên, nhìn vào ánh mắt của anh, không hề che giấu khát cầu: “… Tiểu Lục, thượng tôi.”

Lục Tiêu liếc mắt, duỗi hai ngón tay ra, ung dung xen vào sau huyệt của người đàn ông, ngón tay kìm lên vách ruột mềm mại.

Theo đè lên những vị trí khác nhau mà nghe được trong miệng Hạ Dật phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng: “… Tiểu Lục… Ha…… Tôi muốn cậu…… Vào đi… Vào trong thân thể tôi đi……”

Hạ Dật không giống Ngụy Tử Tuấn, người đàn ông này đối với cảm giác của cơ thể mình xưa nay đều bày trắng ra không hề che giấu.

Giờ phút này, Lục Tiêu cũng không sốt ruột, đầu tiên rút ngón tay ra, để lên môi Hạ Dật. Không cần anh lên tiếng, người đàn ông đã há miệng, ngậm lấy ngón tay của anh, cổ họng nóng ướt, đầu lưỡi thô ráp, lưỡi thỉnh thoảng uốn qua da tay, mang theo một trận ngứa ngáy. Đôi môi ngậm lấy ngón tay anh bị dính nướt bọt càng hồng hào.

Anh rút ngón tay ra, giữa không trung dây ra một đường chỉ bạc, phối hợp với ánh mắt tiêu tán rối loạn của Hạ Dật càng thêm cực kỳ dâm mị.

Khi ngón tay anh lần thứ hai xoa tiểu huyệt của người đàn ông, đối phương tự giác nâng hai chân lên, co lên trước ngực, càng hoàn toàn lộ ra cái miệng nhỏ phía sau.

Lục Tiêu hôn lên trán đối phương, đồng thời xen hai ngón tay vào tiểu huyệt của đối phương, cách thành trực tràng, mò đến tuyến tiền liệt ở ngoài thành ruột. Đây đều nhờ vào ưu thế của việc làm bác sĩ, Lục Tiêu nghĩ chút gì đó, rồi dùng ngón trỏ đè lên nơi này, từ trên xuống dưới mà đè ép thành ruột.

Hạ Dật bị này nhấn một cái, phát sinh rên lên một tiếng, khắp toàn thân đột nhiên căng thẳng, liên quan thành ruột cũng gấp kịch co rút lại.

Lục Tiêu một tay xoa bóp vòng eo của người đàn ông, ổn định thân thể đối phương, ngón tay không nhanh không chậm ở bên trong tiếp tục đè ép, đến khi làm cho cả người Hạ Dật run rẩy, dương v*t phía trước cũng cao cao dựng đứng lên, khe nhỏ không ngừng chảy ra bạch trọc.

“Tiểu Lục… Tiểu Lục……” Giọng người đàn ông run lên gọi anh, mắt híp tạo thành một cái khe, cơ thể cũng vì kích thích hồng lên “A… Tôi muốn… Cho tôi……”

“Được.” Lục Tiêu nói rồi, bỗng tăng thêm sức tay.

Hạ Dật cất một tiếng nghẹn ngào, cơ thể không kìm chế được nảy lên, ngón chân vì kích động mà cong lên, bị kích thích đến khoái cảm ở tuyến tiền liệt, cứ như vậy mà bắn ra. Cùng lúc đó, sau huyệt người đàn ông mạnh mẽ co rút bao xoắn lấy ngón tay của anh, giống như muốn miễn cưỡng nuốt xuống lấy thứ bên trong.

Hạ Dật qua cao trào, ánh mắt mơ hồ, ngực không kìm được phập phồng, đuôi mắt vô cùng xinh đẹp.

Lục Tiêu cúi đầu, đã thấy lòng bàn tay bị dịch ruột non rỉ ra thấm vào, ướt một mảnh.

Cả người Hạ Dật còn chìm đắm trong dư vị cao trào, hồi lâu vẫn chưa lấy lại bình tỉnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận