Luật Sư Bí Ẩn Của Sở Thiếu


Cô ta cũng quá lừa mình dối người đi.

Đã không tin thì thôi lại còn cố chấp một mực khẳng định anh chỉ là qua loa với cô như vậy.

Cũng thật là đáng thương cho một Kiều Lệ Yến.
" Cạch.

"
Còn chưa kịp đáp trả lại ả thì cánh cửa phòng bất chợt mở ra.

Sự chú ý của cô cùng Kiều Lệ Yến cũng đổ dồn về phía người vừa bước vào.
- Phu nhân à, em dùng loại son gì mà lì vậy, anh chùi mãi cũng không ra này.
Anh nhíu mày có vẻ đang rất bất lực, miệng lẩm bẩm than trách cô còn tay thì vẫn đang lau lau vết son trên khoé môi.

Nhìn biểu cảm của anh không khỏi khiến cô bật cười, ai nói anh cưỡng hôn cô làm gì kia chứ.
- Anh làm thì anh tự chịu đi, ở đây không có bông tẩy trang cho anh dùng đâu.
Cô vắt chéo chân nhàn nhạt trả lời anh.

Dường như câu nói của anh đã hoàn toàn phủ nhận lời nói của Kiều Lệ Yến lúc trước đó.

Ả tức đến xanh mặt nhưng vẫn cố gắng tỏ ra điềm nhiên, khoé môi không tình nguyện mà nở nụ cười.
- Sở thiếu anh vào dùng bữa đi, đồ ăn sắp nguội hết rồi.
Anh không để ý đến lời Kiều Lệ Yến nói mà trực tiếp đi qua mặt ả đến chỗ cô đang ngồi.

Bị lơ hẳn đi như không có mặt ở đây Kiều Lệ Yến nhíu mày, cơn sóng trong lòng dồn dập đập vào vách đá kiên nhẫn mà bào mòn đi từng chút, từng chút một.


Ánh mắt ả ta nhìn liếc qua môi anh vẫn còn đang đỏ vết son của cô rồi nắm chặt bàn tay lại không ngừng nghiến răng.
" Giản Duệ Y, cô chờ đấy.

"
Anh bước đến bên cạnh cô cố ý kéo sát ghế lại gần cô hơn rồi mới ngồi xuống bên cạnh.

Cậu thư kí mới đứng bên cạnh anh thấy vậy cũng giúp một tay để cô và anh được ngồi gần nhau hơn.

Bởi lẽ cậu ta cũng biết trước giờ quan hệ giữa cô và anh không được tốt, nếu bây giờ có thể giúp hai người một bước tiến triển mới thì nhất định sẽ chỉ có lợi mà không có hại.

Mặc dù mới chỉ đi theo anh trong thời gian ngắn nhưng cậu ta cũng biết được rằng anh có vẻ rất quan tâm cô.

Bằng chứng là bức ảnh được giấu kĩ trên nóc tủ tài liệu, bức ảnh cô mỉm cười đứng giữa một vườn hoa.
Ly Dân Vy nhìn theo ánh mắt của Kiều Lệ Yến rất nhanh đã đi tới để rót rượu giúp cô và anh.

Ánh mắt cô có vài phần đề phòng khi Ly Dân Vy đẩy ly rượu về chỗ cô.

Cứ ngỡ là bên trong chỉ có thứ thuốc ả đã bỏ trước đó mà theo như cô đoán là thuốc kích dục thì còn có một loại thuốc khác mới được bỏ vào bên trong ly của cô.

Một thứ bột đỏ tươi hoà tan xuống dưới đáy cốc mà chỉ có một giây thoáng qua liền đã hoà tan cùng rượu.
- Vì sự hợp tác thành công lần này của Kiều gia và Sở thị, Lệ Yến xin được kính hai người một ly.
Kiều Lệ Yến mỉm cười đứng dậy cầm lấy ly rượu đưa về phía anh.

Theo như phép lịch sự tối thiểu trên bàn hợp tác anh cũng nhanh chóng cầm ly rượu lên để kính lại cô ta.

Kiều Lệ Yến không ngần ngại uống một hơi cạn sạch rồi đặt chiếc ly trống không xuống bàn.

Anh theo đó cũng dần dần đưa ly rượu lên miệng để uống.
- Khoan đã.
Cô đặt ly rượu xuống bàn rồi đứng dậy.

Bàn tay nhanh chóng giật lấy ly rượu trên tay anh ngăn không cho anh uống.

Kiều Lệ Yến nhíu mày trong lòng có chút dao động nhìn cô.
- Sao vậy? Phu nhân có điều gì muốn nói sao?
Cô lắc lắc ly rượu, khoé môi cong lên nét cười.

Kiều Lệ Yến biết rõ bản thân sẽ phải dùng loại rượu có thuốc nên nhất định đã uống thuốc giải trước đó.

Nhưng còn Ly Dân Vy thì sao? Chắc chắn rằng một phụ trợ lý như cô ta sẽ không có cơ hội được nhấp môi chứ nói gì đến việc uống một ly.

Vì vậy nên chắc chắn là sẽ không cần đến thuốc giải.
- Cô gái này hình như là người mới đúng không?
Cô cầm ly rượu quay sang nhìn Ly Dân Vy.


Ả ta có vẻ giữ bình tĩnh không được tốt cho lắm, mới bị cô hỏi một câu đã run cầm cập lắp bắp mà trả lời.
- Vâng...!tôi...!tôi là trợ lí của thư kí mới thưa phu nhân.

Tuy rằng không biết khi nãy cô ta đã bỏ thuốc gì vào trong ly rượu của cô nhưng chắc chắn sẽ là loại thuốc chẳng tốt một chút nào.

Cô có thể để ả uống ly rượu đó nhưng nếu lỡ như thứ thuốc kia là thuốc độc thì chẳng phải là mất đi đầu mối lời khai quan trọng sao? Vì vậy nên để cô ta uống ly nước của anh cũng là trừng phạt lớn rồi.
- Lần đầu gặp mặt, không biết có thể mời trợ lí đây một ly không?
Cô đưa ly rượu đến trước mặt ả rồi hỏi.

Gương mặt hồng hào kia bỗng chốc trắng bệch, cô ả đứng yên như chôn chân tại chỗ nhìn ly rượu vang đỏ đang đong đưa trước mắt.
- Chuyện...!chuyện này...
Ly Dân Vy quay sang liếc nhìn Kiều Lệ Yến, cô ta nhanh chóng ra hiệu cho Ly Dân Vy uống ly rượu trên tay cô.

Nhận được chỉ thị cô ta có phần e ngại nhưng nhìn ánh mắt của cô Ly Dân Vy bắt buộc phải nhận lấy ly rượu kia rồi uống cạn với hy vọng rằng Kiều Lệ Yến sẽ giúp ả.
- Rất mong sau này cô sẽ giúp đỡ Sở thiếu nhiều hơn.
Cô mỉm cười cầm lấy ly rượu không còn một giọt đặt lên trên bàn.

Ly Dân Vy nhíu mày, thuốc hình như đã dần dần lan ra khắp cơ thể.
- Vậy bây giờ Sở thiếu đã có thể cùng tôi nâng ly được chưa?
Kiều Lệ Yến dường như rất khó chịu hỏi lại anh.

Tất cả những hành động của cô tuy khó hiểu nhưng phần nào cũng dấy lên trong anh một cảm giác nghi ngờ và đề phòng người phụ nữ đang dùng bữa cùng mình.

Anh nhẹ nhàng liếc nhìn cô, sâu trong đôi mắt của cô anh có thể cảm nhận được một sự đề phòng đối với người phụ trợ lí và đối tác làm ăn của Sở thị là Kiều Lệ Yến.
- Được thôi, nhưng có thể đổi loại rượu khác được không, tôi dạo này lại không thích rượu vang cho lắm.
Anh kéo cô cùng ngồi xuống bên cạnh rồi nhàn nhạt trả lời.

Nghe thấy yêu cầu của anh cậu trợ lí đứng sau cũng nhanh nhẹ mang chai rượu kia xuống để thay bằng một chai rượu khác.

Nhưng Kiều Lệ Yến làm sao có thể bỏ qua được thời cơ như vậy, cô ta giữ chai rượu lại rồi đặt lên trên bàn sau đó quay sang nhìn cô.
- Sở thiếu không thích vậy phu nhân có lẽ sẽ tiếp được đúng không?
Anh không uống thì liền lập tức chuyển sang cô.


Mà ly rượu của cô đâu chỉ có thuốc kích dục mà Ly Dân Vy đã bỏ vào trước đó, nó còn có một thứ thuốc màu đỏ tươi mà khi rót rượu ra khỏi chai ả mới bỏ vào.

Uống ly rượu đó vào không chừng cô có thể đi gặp Hạ Vũ sớm hơn cả chục năm.
- Ngại quá phu nhân nhà tôi không uống được rượu vang.
Nói rồi anh đẩy ly rượu của cô đến chỗ cậu thư kí sau đó mỉm cười nhìn Kiều Lệ Yến.

Hành động của cô ta như vậy càng chứng minh rằng chai rượu kia nhất định là có vấn đề và làm nghi ngờ của anh lại càng thêm chắc chắn hơn.

Đến lúc này thì Kiều Lệ Yến cũng không thể ngăn được việc chai rượu bỏ thuốc bị mang đi, kế hoạch của cô ta hoàn toàn đổ bể.
Rất nhanh một chai rượu khác được mang lên.

Lần này vẫn là Ly Dân Vy rót rượu nhưng sau lần bỏ thuốc kia cô làm sao có thể yên tâm để ả một lần nữa chạm vào chiếc ly của cô.

Hai ly rượu được cô rót rồi đặt lên trên bàn sau đó cùng anh mời rượu Kiều Lệ Yến.
- Hôm nay Kiều tiểu thư bỏ ra thời gian quý giá để ăn tối cùng Sở thiếu tôi vô cùng cảm kích.

Vì vậy...
Cô cầm chai rượu đến trước mặt Kiều Lệ Yến rồi chậm rãi rót cho cô ta một ly.

Khoé môi khẽ cong lên ý cười, Duệ Y sau khi rót rượu cũng quay trở về chỗ ngồi.

Loại rượu này tuy bình thường nhưng nếu Kiều Lệ Yến lỡ có ăn cà rốt sau khi sử dụng thì cũng không biết trước được kết quả.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận