Lời Thì Thầm Của Những Đóa Hồng (A Whisper Of Roses)

“Enid, dậy mau! Enid, làm ơn!”

Những âm thanh mơ hồ dần dần lọt vào đầu óc còn đang mụ mị của Enid. Cô vừa nằm mơ được bơi giữa một hồ đầy kem ngọt ngào trong tình trạng không trọng lượng và không... quần áo. Ranald đang đứng đợi ở bờ hồ bên kia, hai tay anh ta xòe ra đầy những quả dâu tây tròn to, mọng nước.

“Mmmm,” cô khẽ ậm ừ, rồi vòng tay qua ôm lấy lưng của Ranald. Anh ta ợ lên một tiếng rõ to.

“Vì chúa nhân từ, Enid, chị có dậy không thì bảo?”

Giọng nói gấp gáp không quá cầu khẩn, nhưng bàn tay người đó thì đang lắc vai Enid thật lực, cuối cùng thì Enid cũng bị đánh thức. Rời tay khỏi Ranald, cô lăn ra và mở hé một mắt ra nhìn người đang cốgắng đánh thức cô.

“S’brina?” cô lầm bầm khi nhìn thấy Sabrina núp dưới cạnh giường, mặc một chiếc áo lông có mũ trùmđầu to sụ.

Sabrina đặt một ngón tay lên môi ra dấu im lặng. “Chị không được đánh thức Ranald. Em cần chị giúp đỡ. Có vài chuyện khủng khiếp đã xảy ra.”

Enid bò toài để thò tay vào chiếc túi tìm chai chống ngất xỉu, quên cả tình trạng khỏa thân của mình. “Chuyện gì vậy? Bọn Chisholm tấn công chúng ta sao? Lâu đài cháy à?”

“Còn tồi tệ hơn thế. Kinh khủng hơn.” Sabrina đột ngột im lặng. “Em vừa nói với Morgan là em yêu anh ta.”

Enid cười mơ màng và lại chui đầu vào gối ngủ tiếp. “Tuyệt vời đấy. Chị đang lo là không biết đến bao giờ em mới dám làm điều đó nữa kia.”

Sabrina túm lấy Enid lắc thật lực. Enid lại mở mắt ra. “Không hay chút nào đâu,” Sabrina rít lên. ”Kinh khủng lắm. Morgan biết rằng lúc này em rất dễ dàng bị anh ta làm tổn thương.”

Enid dần dần cảm nhận được sự hoảng loạn của Sabrina. Mặc dù căn phòng được đốt lò sưởi, nhưngkhuôn mặt Sabrina vẫn trắng bệch, đôi mắt nàng tăm tối. Enid chống một bên người dậy, bất chợt nhậnra vấn đề. “Không phải là hai người đã...”


“Không! Không đời nào!”

Cả hai người cùng nín thở khi Ranald trở mình, lầm bầm điều gì đó về thịt nướng, rồi lại tiếp tục ngáy đều đều.

“Nó thật sự không tệ như mọi người vẫn để em tin đâu là thế đâu, em biết đấy,” Enid thì thầm. “Ít ra thìsau lần đầu tiên cũng không tệ lắm. Chắc chắn rồi, với một người đàn ông lạ thường như Morgan... ừm... vóc người...”

“Enid!” Sabrina rên rỉ. “Chị chẳng nghe em nói gì cả.”

Enid chợt hiểu, cô thở hắt ra. “Sao thế, em không hề sợ cậu ta sẽ gây đau đớn cho em! Em sợ cậu takhông làm thế thì có!”

Sabrina tránh ánh mắt đi chỗ khác, nàng còn nhớ cảm giác ấm áp tay Morgan khum lấy nàng, thứ khoái cảm tan chảy ấy có thể khiến ngay cả những người đàn bà kiêu hãnh nhất phải quỳ gối xuống. Nàng không còn sự lựa chọn nào khác ngoài chạy trốn trước khi anh biết được rằng sự đam mê của người con gái là chất sống ươm mầm cho tình yêu.

“Em không thể ở đây được nữa,” nàng nói nhẹ như hơi thở. “Em phải về trang viên Cameron trước khi quá muộn, trước khi em trở thành một trong những bà vợ đần độn của anh ta, tự giam mình trong tòa nhà to lớn này và cầu nguyện mỗi đêm rằng em là người được anh ta chọn để sưởi ấm giường của anh ta đêm đó.”

“Em nghĩ rằng cậu ta sẽ để cho em đi hay sao?”

“Em phải đi ngay đêm nay. Nhưng em không thể đi một mình được.”

Ánh mắt thất thần của Enid lướt từ Sabrina sang Ranald. Cái miệng đẹp như tạc của Ranald đang háhốc ra, làm anh ta trông giống như một đứa trẻ 12 tuổi.

Sabrina siết chặt bàn tay của người chị họ. “Em biết em đã đòi hỏi chị quá nhiều. Nhưng em không thể xuống núi một mình được.”


Enid nhẹ nhàng kéo chăn phủ lên ngực Ranald trước khi kéo giật nó về phía mình. “Đôi khi chị thấy gã chồng của em còn phức tạp hơn những gì gã đem lại.”

Sabrina cố gắng nở một nụ cười trên khuôn mặt đầy nước mắt. Tất cả những từ ngữ đầy mạnh mẽ của nàng với Morgan thực ra chỉ là giả dối. Nàng là người yếu đuối và dễ bị tổn thương, cũng giống như bàn tay nàng rướm máu khi cố gắng với tới một bông hoa hồng dại. “Đúng, anh ta rất rắc rối. Nhưng tin em đi, anh ta xứng đáng như thế. Em chỉ quá sợ để tìm ra điều đó mà thôi.”

Nàng nhanh chóng khoác áo choàng và mũ lên Enid còn đang càu nhàu bực bội và lôi cô xềnh xệch ra cửa.

Mắt Ranald bật mở.

Thở dài sườn sượt, anh ta vươn tay lên ôm lấy đầu, nhìn trừng trừng lên trần nhà. “Cậu đáng chết lắm, Morgan. Nếu cậu biết đường mà giữ cô nàng bé bỏng của cậu trên giường ngủ thì người đàn ông như tôi đã có một đêm nghỉ ngơi thoải mái rồi, và còn cả một buổi sáng tuyệt vời nữa.”

Sau một hồi suy nghĩ và cân nhắc dài lê thê, anh ta quyết định trườn ra khỏi cái chăn ấm áp và mặc quần áo, không ngớt rùng mình vì lạnh và nguyền rủa một cách tục tằn.

Tống con Pugsley qua khe cửa sổ hẹp có vẻ dễ dàng hơn nhiều so với việc đẩy Enid ra sau nó. Hông cô bị kẹt lại, những tiếng càu nhàu của cô đã dần lớn lên thành những tiếng kêu ré lên đủ để đánh thức mọi người, Sabrina biết cảm giác kinh khủng khi trở thành tâm điểm chế nhạo của những ngườiMacDonnell thô tục một lần nữa. Và chẳng có gì nghi ngờ khi Morgan sẽ rất hả hê.

Nghĩ vậy, nàng liền đẩy thật mạnh vào cái mông của Enid, cả hai người lọt qua khe cửa, ngã nhào vào một đống tuyết. Con Pusgley chạy vòng quanh họ, sủa lên ăng ẳng và cố gắng cắn cắn chân hai người.

Enid lăn nguyên một vòng trên tuyết, mặt mũi đầu tóc cô dính đầy tuyết trắng xóa. “Em đâu cần phải đẩy chị như thế. Thiếu chút nữa thì gãy cổ.”

Sabrina tóm lấy con chó. ”Nếu Morgan bắt được chúng ta khi đang chạy trốn thế này thì chắc chắn là anh ta sẽ không để cho em được yên ổn đâu.”


Sự đe dọa vô hình của Morgan làm cho Enid nhanh chóng gượng dậy. Họ vừa bò vừa lăn về phía chuồng ngựa, nặng nề vì quần áo. Gió yếu đi, đủ thời gian để tuyết đông lại trên chiếc áo khoác lông. Cơn gió đã hãm lại nhiều, để bầu trời có thời gian thêm vo tròn những tinh thể tuyết. Tuyết làm chậmbước chân của họ, nhưng cũng khiến những nhịp đập đau đớn trong trái tim Sabrina càng trở nên dữdội hơn.

Cái chuồng ngựa yếu ớt run rẩy nằm dưới tán che đầy tuyết của một cây thông. Sabrina và Enid trao đổi một ánh mắt lo lắng trước khi mỗi người giật một bên của cánh cửa gỗ dầy cui và thô ráp. Một mùi ẩm ướt, nồng nồng tràn vào khứu giác, xen lẫn những tiếng khụt khịt mơ ngủ của đám ngựa. Con Pugsley gầm gừ rồi bất chợt sủa lên cảnh báo, bất thình lình một ánh sáng ma quái rạch đôi màn đêm.

Chuồng ngựa đổ sụp xuống trong sự hoảng loạn của hai người và bầy ngựa gõ móng điên cuồng.

Cùng một ý nghĩ, họ đóng sập cánh cửa và tì lưng vào đó. Cả cánh cửa rung lên bần bật.

“Pookah,” Sabrina thì thào, cố gắng bịt mõm con Pugsley đang chực sủa lên ăng ẳng.

Kế hoạch đánh cắp một con ngựa để chạy trốn bị phá sản, họ lê bước đi quanh và cảm thấy mệt mỏi, run rẩy bên dưới những bức tường của tòa lâu đài. Một biển tuyết trắng xóa nuốt trọn lấy bãi thạch namxa xa phía dưới. Những cơn gió gào rú từng hồi trong khoảng không, hất tung chiếc mũ trùm đầu của Sabrina và tước đoạt những giọt nước mắt của nàng một cách hung hãn. Con đường dẫn về Cameron quấn quanh chân núi như một dải thủy tinh mỏng manh.

“Không phải chỉ có một cách để xuống núi đấy chứ?” Enid hỏi ngần ngại.

“Chắc chắn rồi,” Sabrina nói chắc chắn hơn nhiều so với cảm giác hiện thời của nàng. “Chúng ta đangở trên một ngọn núi, đúng không? Chúng ta sẽ thoát khỏi đây và sáng ngày mai, chúng ta sẽ được an toàn và ấm áp bên lò sưởi của vùng Cameron”

Được cổ vũ tinh thần, họ hăng hái tiến về khoảng tối đang vẫy gọi nơi bìa rừng. Nhưng trái với quyết định của mình, Sabrina tự cho phép nàng quay lại nhìn tòa lâu đài MacDonnell một lần cuối.

Với bàn tay kì diệu của mình, bà chúa tuyết đã rải một thảm tuyết phủ dầy lên những công trình đã đổ nát đấy, che giấu đi những vết rạn và sự xấu xí thô kệch do bàn tay con người, vốn đã trở thành kỷ niệm vinh quanh của một công trình hùng vĩ thời xa xưa. Ánh lửa nhấp nháy trên những cửa sổ nằm rải rác, nhấp nháy như đôi mắt vui mừng trong đêm đen. Với ánh sáng mờ ảo, chúng trở nên lãng mạn và thanh thoát, một vương quốc phù hợp với một niềm kiêu hãnh của một vị hoàng tử cộc cằn như Morgan.

Enid phẩy tay. “Nếu em không đi tiếp thì em có khả năng sẽ biến thành một cây cột như vợ của Lot* cho mà xem.”

(* Vợ của Lot: trong kinh Cựu ước, đây là người đàn bà đã bị biến thành cột trụ bằng muối bởi Đức Chúa, bởi vì nàng đã không tuân theo mệnh lệnh của người là không được nhìn lại khi nàng và gia đình đang trên đường chạy trốn khỏi Sodom, thành phố mà Đức Chúa sẽ cho hủy diệt.)

“Em không xứng đáng với điều đó đâu.”


Nàng sẽ không được gì cả nếu ngày mai Morgan tóm được nàng, đôi chân nàng ngập trong tuyết, khuôn mặt đóng băng trong mong mỏi thương yêu. Nàng dứt ánh mắt mình ra khỏi tòa lâu đài. Ôm chặtlấy Pugsley vào lòng, nàng lao mình về phía khu rừng, quyết tâm từ lúc này sẽ chỉ nhìn về con đường phía trước, không nhìn lại con đường cô đơn và lạnh lẽo sau lưng mình nữa.

“Chị từng nhìn thấy hai đứa trẻ ăn xin bị chết cóng trong một ngõ hẻm,” Enid nói, luồn dưới một nhánh cây đầy tuyết. ”Thực sự rất khủng khiếp. Khuôn mặt và cái miệng của chúng bị thâm đi. Chị phát hiện ra rằng chết cóng là một cách chết khá dễ chịu, mặc dù nó không dược đẹp như chết đuối, nhưng so với việc em quẫy đạp lung tung thì nó có vẻ yên tĩnh hơn.”

Sabrina bỗng trượt chân vì một đoạn áo dài ướt sũng trơn trượt, đầu óc nàng còn đang ngổn ngang ưu tư về câu chuyện buồn thảm của người chị. Giữa những hơi thở phì phò, Enid chuyển sang một câu chuyện khác về ông bác mang họ Belmont vĩ đại, người bị mất hai ngón chân khi bị giam trong một trận bão tuyết ở sườn Prussian. Ông ấy đã đem cất hai ngón nhăn nheo đó trong một cái chai đặt trên lòsưởi và thỉnh thoảng đem ra dọa cho bọn trẻ con sợ chết khiếp.

Sabrina bắt đầu dậm chân mạnh hơn theo mỗi bước chân của nàng. Có phải chỉ là là do nàng tưởng tượng hay chân nàng đã bắt đầu tê cóng? Nàng véo tay mình một cái, thoáng hoảng sợ vì không có cảm giác gì, cho đến khi con Pugsley bực mình sủa lên nàng mới nhận ra là mình đã véo con chó đang ôm trên người chứ không phải tay mình. Nó đã nằm quá lâu trong vòng tay nàng nên nàng không nhận ra sức nặng của nó nữa.

Enid nặng nhọc lê bước đằng sau Sabrina như một bà người tuyết phốp pháp, chẳng nhìn rõ được gìphía trên khăn choàng cổ của cô ngoại trừ cái mặt ửng hồng vì lạnh và đôi mắt hoen ướt và hờn dỗi. Thái độ bực bội của cô càng lúc càng tăng lên theo từng bước chân tiến sâu vào khu rừng và cách xa chàng Ranald của cô

Một cành cây gạt mạnh vào người Enid làm cô ngã nhào về phía Sabrina. Bước chân Sabrina loạng choạng. Nàng vội thả rơi con Pugsley để tránh khỏi bị ngã lăn ra, và vì thế nàng ngồi phịch xuống tuyết lạnh. Nàng ngồi đó, cảm nhận cái ướt lạnh khốn khổ của tuyết đang tràn vào bên trong chiếc áo khoác, nhấn chìm quyết tâm chạy trốn của nàng để lúc này nàng chỉ muốn bật khóc như một đứa trẻ. Nàng muốn được chui vào chiếc áo khoác của Morgan, để thấy hơi ấm của anh lan tỏa dễ chịu. Nhưng Sabrina biết rằng nếu chìm vào suy tưởng đó thì nàng sẽ không bao giờ bỏ đi được nữa.

Buộc phải chống lại cả sự buồn bực của Enid với một niềm lạc quan giả tạo, nàng cố gắng đứng lên, phủi tuyết đang dính trên mõm con Pugsley. ”Không phải báo động gì đâu. Chỉ là một cành cây gãy vì tuyết quá nặng.”

“Hy vọng là thế,” Enid uể oải, ngước nhìn lên cành cây, nó đang kêu răng rắc và đu đưa như những cái chân của một con nhện khổng lồ.

“Nếu chúng ta cứ giữ một chân ở trước chân kia và thay phiên nhau chuyển đổi chúng thì chúng ta chắc chắn sẽ về đến Cameron.” Sabrina bước nặng nề, nói khẳng định lại lần nữa kế hoạch chạy trốn như cổ vũ tinh thần cho chính nàng, như thể nàng đang cam đoan rằng nàng không hề gây ra sai lầm có lẽ là khủng khiếp nhất trong đời nàng. “Em sẽ giải thích với cha rằng, mặc dù Morgan đã đối xử rất tốt với em nhưng hai đứa em không hợp với nhau. Sau đó em sẽ chấp nhận hủy hôn.” Nàng quay lại nhìn Enid,hy vọng sẽ thấy được sự sợ hãi đang gia tăng. “Và nếu như họ không chấp nhận việc em quay trở về thì ly hôn sẽ trở nên rất đơn giản.”

Sabrina đâm sầm vào một thứ gì đó ấm áp và cứng rắn. Trong một thoáng ngạc nhiên nàng nghĩ mình đã lao vào một thân cây. Hai mắt nàng hoa lên vì đau và vì những mảng màu phức tạp của một chiếc khăn len ở ngay trước mắt, phía trên nó là một cái cằm to lớn, rồi một đôi môi nghiêng nghiên kiêu ngạo quen thuộc, cuối cùng là đôi mắt sắc sảo đang nhìn nàng đầy chế giễu.

Một cái cây chắc chắn sẽ hiền lành hơn, mềm mại hơn và không thể nào kiêu căng bằng đôi cánh tay to lớn đang khoanh lại trước ngực kia.

“Giờ thì, cô bé,” giọng nói của anh ta vang rền, “có vẻ như em đã tự chuốc vào mình một vấn đề nho nhỏrồi đây.”



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận