Lời Thách Đố Tình Yêu

Ngày thứ bảy, An Tuyết Kỳ thừa lúc Thu Hạ Hạ không để ý, bí mật đi theo cô tới siêu thị lớn nhất trong thị trấn. Sau đó, nhân lúc Thu Hạ Hạ đang chăm chú chọn đồ, An Tuyết Kỳ bóc mã vạch dán trên vỏ ngoài của một túi thức ăn, lựa lúc đi sát qua, lặng lẽ dán trộm lên áo của Thu Hạ Hạ. Sau đó, lúc Thu Hạ Hạ bước ra khỏi siêu thị máy kiểm tra kêu nhức hết cả tai. Hậu quả là cô không những chẳng mua được đồ mà lại còn bị bảo vệ siêu thị bắt giữ rồi thẩm vấn nửa ngày trời.
Ngày thứ tám, An Tuyết Kỳ lợi dụng lúc Thu Hạ Hạ ngủ trên bàn trong giờ nghỉ giữa tiết học, buộc trộm dây giày của cô vào góc bàn. Lúc sau vào học, Thu Hạ Hạ bước ra, bị ngã xuống đất cùng với chiếc bàn, sém tý nữa thì bị ép dẹt lép như tờ giấy bởi chiếc bàn đó.
Ngày thứ chín, dường như tâm trạng hôm nay của An Tuyết Kỳ rất tốt, không hao trí phí sức nghĩ cách trêu chọc Thu Hạ Hạ. Chỉ đơn giản đưa chân ra ngáng đường khí Thu Hạ Hạ đi qua chỗ cô, Thu Hạ Hạ lập tức bò như con cún con trên sàn. Nhưng điều không may mắn nhất lại nằm ở chỗ, lúc đó chiếc váy đồng phục chỉ ngắn đến trên đùi của cô bị tốc lên, lộ ra chiếc quần chíp có hai lỗ thủng nhỏ do chuột cắn. “Nghìn năm gìn giữ, tan tành chốc lát”… Thu Hạ Hạ có cảm giác thể diện của bản thân vì chuyện này coi như đã ném ra Thái Bình Dương rồi!
Ngày thứ mười, An Tuyết Kỳ lại tiếp tục găm đinh vào lốp xe của Thu Hạ Hạ, cô ta còn trực tiếp cầm khăn mùi soa nới lỏng ôc vít trên bánh xe, hại Thu Hạ Hạ khi đang đạp xe về nhà sau giờ tan học thì lao xuống cống cả người lẫn xe. Kết quả là lại tiếp tục “đến thăm” bệnh viện trung tâm thị trấn.
Lược bỏ những ngày tiếp theo. Mời các bạn suy từ một ra ba…
Hơn mười ngày nay, Thu Hạ Hạ vì những hành động độc ác của An Tuyết Kỳ khiến cô bị thương nặng, nếm trải rất nhiều khổ sở. Đương nhiên là cô cũng không thể để An Tuyết Kỳ dễ dàng sống qua ngày. Khi An Tuyết Kỳ liên tục triển khai hành động, Hạ Hạ cũng bắt đầu kế hoạch trả đũa.
Ngày đầu tiên, Thu Hạ Hạ thay nước sôi trong bình trà chuyên dụng của An Tuyết Kỳ bằng nước máy.
Ngày thứ hai, Thu Hạ Hạ thả chân gián cắt nhỏ vào trong hộp cơm của An Tuyết Kỳ.
Ngày thứ ba, nhân lúc An Tuyết Kỳ không để ý đứng lên, Thu Hạ Hạ lặng lẽ chờ đằng sau lưng lập tức lên kế hoạch vén váy đồng phục của Tuyết Kỳ lên, khiến chiếc quần chíp có hình quả dâu tây lộ ra, thu hút tiếng hút sáo và bàn tán ầm ĩ của cả lớp. An Tuyết Kỳ tức giận tóm lấy Thu Hạ Hạ, định tát cô thì bị Mạc Trần Bạch kiên quyết giữ tay lại.
Ngày thứ tư, Thu Hạ Hạ trong viện, không thể tới trường trêu chọc An Tuyết Kỳ. Nhàn rỗi quá, cô liền viết hai bức thư, một bức thư mời dùng chính tên cô, nội dung đại khái là hẹn cô ta đến một công viên nào đó để nói chuyện có liên quan đến Âu Dương Dị. Bức còn lại là một bức thư tình dùng danh nghĩa của An Tuyết Kỳ. Sau khi dùng phong bì rất đẹp để đánh dấu hai bức thư, cô liền đưa cho Trương Nhã Tuyên, kêu Nhã Tuyên nhét bức thư tình vào trong ngăn kéo của “con cóc đực” hay “nổ” nhất trường, bức còn lại đương nhiên đưa cho An Tuyết Kỳ.
Ngày thứ năm, Thu Hạ Hạ quết một lớp keo trong suốt lên trên chiếc ghế duy nhất trong phòng bệnh, lúc An Tuyết Kỳ tới “thăm” ngồi lên ghế, kế hoạch của Thu Hạ Hạ thành công mỹ mãn.
Ngày thứ sáu, sau khi giờ học bơi kết thúc, Thu Hạ Hạ nhân lúc An Tuyết Kỳ một mình trong nhà vệ sinh ở phòng thay đồ đã ôm quần áo để ở ngoài của An Tuyết Kỳ chạy mất, hại cô ta phải ngồi xổm hơn hai tiếng trong nhà vệ sinh, bị muỗi cắn sưng hết cả người. Ố ồ! Đây cũng có thể coi như đã “trả được nợ” vụ “ong đốt” của cô ta.

Ngày thứ bảy, Thu Hạ Hạ thừa lúc sau khi An Tuyết Kỳ một mình đi vào nhà vệ sinh, nhét trộm một viên thuốc “dọa ma” mua ở cửa hàng bán đồ chơi vào trong vòi nước ở bên ngoài nhà vệ sinh. An Tuyết Kỳ giải quyết xong nhu cầu cá nhân từ trong nhà vệ sinh bước ra, theo thói quen đi ra rửa tay, ai biết được khi vừa mở vòi, dòng nước từ trong vòi chảy ra bỗng toàn máu là máu, khiến An Tuyết Kỳ gan to như thế cũng bị dọa cho chết ngất, cho rằng mình gặp phải chuyện kỳ dị.
Ngày thứ tám, Thu Hạ Hạ tìm thấy một trò đùa rất buồn cười ở trên mạng, nói rằng dùng tỏi chà xát trên đất cho bong lớp vỏ lụa, sau đó cọ xát thật mạnh lên ghế của người mà mình muốn trêu đùa, chờ người đó ngồi lên, thì họ sẽ không ngừng “xì hơi” và muốn đi vệ sinh. Thu Hạ Hạ đọc xong, cố ý tìm cách làm thử như vậy một lần, không ngờ An Tuyết Kỳ lao vào nhà vệ sinh thật. Thế là đợi An Tuyết Kỳ chạy vào đó vài giây sau, Thu Hạ Hạ mang một hộp pháo nhỏ không có gì nguy hiểm vào phòng vệ sinh, châm lửa rồi ném vào trong, An Tuyết Kỳ sợ hãi la hét ầm ĩ, hình tượng thục nữ thường ngày hoàn toàn không còn sót lại chút nào.
Ngày thứ chín, nhà trường tổ chức kiểm tra tác phong và đồng phục, Thu Hạ Hạ ôm mấy cuốn sách báo “cấm” từ nhà Mạc Trần Bạch về trường. Sau đó nhân lúc thầy giáo kiểm tra bàn học phía sau An Tuyết Kỳ liền ném mấy cuốn đó lên trên bàn của cô ta. Thu Hạ Hạ vừa quay người thì thầy giáo liền bước tới, tình cờ nhìn thấy số sách báo đó mà An Tuyết Kỳ không kịp vứt trả cho Thu Hạ Hạ. Thế là cô nương An Tuyết Kỳ “vinh dự” được mời tới phòng công tác chính trị học sinh, nghe thầy chủ nhiệm giáo dục tư tưởng mấy tiếng đồng hồ.
Ngày thứ mười, ý tưởng đã cạn, Thu Hạ Hạ chỉ còn có thể bắt chước trò của An Tuyết Kỳ. Khi An Tuyết Kỳ đi ngang qua, Hạ Hạ nhanh chóng giơ chân ra ngáng cô ta… Nhưng điểm khác biệt là An Tuyết Kỳ thông minh hơn cô, chỉ cần bước dịch ra là đã có thể dựa vào bàn bên cạnh rồi đứng vững.
Lược bỏ những ngày tiếp theo. Mời các bạn suy từ một ra ba…
Trải qua hơn mười ngày giao tranh, tuy Thu Hạ Hạ đã tận lực dùng hết năng lực của bản thân để đối phó với An Tuyết Kỳ nhưng lòng dạ cô từ đầu chí cuối không độc ác như cô ta nên hết lần này đến lần khác chỉ có thể sử dụng mấy chiêu thức cỏn con của một cô bé chưa chiêm nghiệm được nhiều về cuộc sống, về cơ bản chẳng có tác dụng gì với An Tuyết Kỳ. Nhưng An Tuyết Kỳ thì hoàn toàn vô cùng độc ác với cô, mỗi lần ra tay cũng đều nhắm trúng da thịt của Thu Hạ Hạ, lần nào cũng khiến cô bị thương chỗ này rồi bị thương chỗ kia. Việc này không thể coi là trò đùa nữa, mà hoàn toàn có thể nói rằng đây là sự tấn công.
Tuy nhiên, mặc dù toàn thân bầm tím và bị thương, Thu Hạ Hạ cũng không châp nhận thua cuộc, càng không muốn làm khó Âu Dương Dị. Vì vậy, những ngày này, Thu Hạ Hạ không làm cơm cho Âu Dương Dị nữa, sau khi tan học cũng không chạy tới nhà Âu Dương Dị, thậm chí Tuyết Kỳ “vinh dự” được mời tới phòng công tác chính trị học sinh, nghe thầy chủ nhiệm giáo dục tư tưởng mấy tiếng đồng hồ.
Ngày thứ mười, ý tưởng đã cạn, Thu Hạ Hạ chỉ còn có thể bắt chước trò của An Tuyết Kỳ. Khi An Tuyết Kỳ đi ngang qua, Hạ Hạ nhanh chóng giơ chân ra ngáng cô ta… Nhưng điểm khác biệt là An Tuyết Kỳ t
hông minh hơn cô, chỉ cần bước dịch ra là đã có thể dựa vào bàn bên cạnh rồi đứng vững.
Lược bỏ những ngày tiếp theo. Mời các bạn suy từ một ra ba…
Trải qua hơn mười ngày giao tranh, tuy Thu Hạ Hạ đã tận lực dùng hết năng lực của bản thân để đối phó với An Tuyết Kỳ nhưng lòng dạ cô từ đầu chí cuối không độc ác như cô ta nên hết lần này đến lần khác chỉ có thể sử dụng mấy chiêu thức cỏn con của một cô bé chưa chiêm nghiệm được nhiều về cuộc sống, về cơ bản chẳng có tác dụng gì với An Tuyết Kỳ. Nhưng An Tuyết Kỳ thì hoàn toàn vô cùng độc ác với cô, mỗi lần ra tay cũng đều nhắm trúng da thịt của Thu Hạ Hạ, lần nào cũng khiến cô bị thương chỗ này rồi bị thương chỗ kia. Việc này không thể coi là trò đùa nữa, mà hoàn toàn có thể nói rằng đây là sự tấn công.

Tuy nhiên, mặc dù toàn thân bầm tím và bị thương, Thu Hạ Hạ cũng không châp nhận thua cuộc, càng không muốn làm khó Âu Dương Dị.
Vì vậy, những ngày này, Thu Hạ Hạ không làm cơm cho Âu Dương Dị nữa, sau khi tan học cũng không chạy tới nhà Âu Dương Dị, thậm chí khi cậu hẹn cô đi chơi, cô cũng dùng hết lý do này tói lý do khác từ chối, thời gian gặp nhau cũng hai người cũng dần dần ít đi.
Khi tan học buổi sáng hôm nay, Thu Hạ Hạ nhận được tin nhắn của Âu Dương Dị, nói rằng cậu ở Nhã Đằng Các chờ cô tới ăn cơm. Thu Hạ Hạ chán nản nhìn vết bầm tím trên cánh tay rất lâu, đang định nhắn tin lại từ chối lời đề nghị của Âu Dương Dị. Trương Nhã Tuyên đứng bên cạnh, nhìn cô rất lâu rồi hỏi:
“Hạ Hạ, cậu rất muốn đi phải không?”.
“Đương nhiên là muốn rồi! Đúng là “một ngày không gặp ngỡ ba thu”, mình với Dị đã không gặp nhau hơn mười ngày nay, gần nửa thế kỷ rồi.”
“Cậu có nói quá không đó?” Trương Nhã Tuyên khẽ cười, nói tiếp: “Vì vết bầm trên cánh tay mà cậu không dám đi đúng không?”.
Thu Hạ Hạ chu mỏ, khổ sở gật đầu: “Đúng thế! Nếu để Dị nhìn thấy vết bầm tím này cậu ấy nhất định sẽ tra hỏi đến cùng. Nếu cậu ấy biết do trận chiến giữa mình và An Tuyết Kỳ làm ra thế này, thế nào cậu ấy cũng giận.”
“Ồ! Xem ra cậu đúng thật là bị Âu Dương Dị nuốt gọn rồi!” Trương Nhã Tuyên bất lực thở dài, sau đó lôi từ trong ngăn kéo ra một chiếc áo dài tay đưa cho cô, “Mặc vào đi! Áo này là của hot boy nhà mình tặng mình đấy. Nói là làm từ sợi gì quý lắm, mùa đông mặc thì ấm, mùa hè mặc thì mát. Cậu mặc đi, nếu Âu Dương Dị có hỏi thì cậu cứ bảo mình cho cậu mượn để mặc chống nắng là được!”.
“Oa! Có loại áo thần kỳ như vậy sao?” Thu Hạ Hạ kinh ngạc, cầm lấy áo, mặc lên người, quả nhiên có cảm giác mát mẻ, dễ chịu, giữa trời nắng như vậy mà không hề cảm thấy nóng bức chút nào.
Cô ngạc nhiên ngẩng đẩu nhìn bạn thân, phấn khích tán thưởng: “Nhã Tuyên, hot boy nhà cậu thật là lợi hại! Sao lại có thể tìm thấy bảo bối này kia chứ!”.
Trương Nhã Tuyên mim cười, vui mừng vỗ vỗ vào vai nhắc nhở Hạ Hạ: “Đừng có nói nhiều như vậy nữa! Mau đi tìm Dị của cậu đi!”.

“Ừ! Ừ! Nhã Tuyên! Cảm ơn cậu! Lần tới mời cậu đi ăn đồ Đài Loan nhé!” Thu Hạ Hạ phấn chấn ôm lấy bạn chí cốt rồi cầm di động chạy ra khỏi lớp.
Thu Hạ Hạ chạy tới Nhã Đằng Các, từ xa đã nhìn thấy Âu Dương Dị ngồi ở bàn gần cửa sổ. Cô vui mừng bước nhanh tới trước mặt Âu Dương Dị rồi ngồi xuống.
Đang nhìn ra ngoài cửa sổ nghĩ gì đó, cảm giác có người ngồi xuống đối diện mình, Âu Dương Dị quay đầu lại. Sau khi nhìn thấy người đó là Thu Hạ Hạ, cậu khẽ mỉm cười dịu dàng, ánh mắt ấm áp tựa dòng nước lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
“Hạ Hạ, cậu muốn ăn gì?” Cậu cầm quyển menu ở trên bàn đưa qua cho cô, nhẹ nhàng hỏi.
“Ăn gì cũng được!” Thu Hạ Hạ đỏ mặt cúi đầu, khẽ nói. Thực ra cô rât muốn ăn sườn rán ngũ vị hương, cũng muốn ăn tôm viên dứa, lại con cả lẩu cá vừa thơm vừa mềm, sườn lợn xào măng, thịt gà áp chảo… Nhưng ánh mắt cậu dịu dàng quá đỗi, nhìn cậu dịu dàng như thế, cô cảm thấy ngại nếu gọi nhiều món như thế.
Âu Dương Dị cười, kêu phục vụ tới rồi gọi đầy một bàn toàn món Thu Hạ Hạ thích ăn.
Chờ phục vụ đi rồi, Thu Hạ Hạ nghiêng người, không khách sáo nhìn Âu Dương Dị từ trên xuống dưới, sau đó nghi ngờ hỏi: “Âu Dương Dị, tiểu tử cậu có phải đã làm chuyện gì có lỗi với mình đúng không? Tự nhiên lại tốt bụng như vậy, mời mình một bàn toàn đồ ăn ngon!”.
Âu Dương Dị mỉm cười ấm áp, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào chiếc áo dài tay của cô một giây, làm như không phát hiện ra điều gì, nhìn cô không nói, trong ánh mắt có chút gì đó đau lòng.
Thu Hạ Hạ không phát hiện ra, chỉ cảm thấy hôm nay cậu dịu dàng vô cùng, trong lòng đoán rằng có lẽ hôm nay cậu bị ảnh hưởng bởi lượng hoóc môn tiết ra quá mức. Nghĩ như vậy, Thu Hạ Hạ cúi thầp đầu, đỏ mặt thẹn thùng.
“Hôm nay, cậu làm sao lại im ắng lạ thưởng vậy? Bình thường không phải cậu líu ríu như con chim sẻ sao?” Âu Dương Dị mỉm cười, thu lại ánh mắt đau lòng, trêu chọc theo thói quen.
Lời nói của cậu lập tức khiến Thu Hạ Hạ không bằng lòng, “Cậu thì hiểu gì! Cậu không hiểu mình! Mình vốn là một người trầm tính. Híc! Híc! Những hành động nghịch ngợm mà cậu nhìn thấy thực ra chỉ là vẻ bề ngoài của mình!”. Có gì sai sao? Thu Hạ Hạ cô không dễ gì mà thẹn thùng được một lần, cậu có cần bóc mẽ cô như vậy không?
“Á à! Lại còn sách vở nữa cơ đấy! Tuyệt! Xem ra dạo này thành tích môn văn có sự tiến bộ rồi!” Âu Dương Dị cười, đưa tay vò rối mái tóc đen huyền của cô.
Thu Hạ Hạ vừa mới hồi phục sắc mặt, vì hành động của cậu mà lại đỏ lên, “Đừng có nghịch nữa! Đây là nơi công cộng đấy!”.

Cô khẽ né cái tay không biết an phận của cậu, sau đó nghĩ ra điều gì đó, lại vui vẻ nói: “Dị, mình thông báo cho cậu một tin vui nhé! Cuối cùng thì Chung Ngọc Thanh cũng xin lỗi Trương Nhã Tuyên rồi, mà lại còn công khai trưóc mặt mọi người nữa cơ!”.
“Thật không? Vậy thì tốt!” Âu Dương Dị khẽ cười, không nhận xét gì thêm, trán hơi nhăn lại, có chút rầu rĩ.
Bây giờ cô ấy đang vui như vậy, nếu lát nữa cậu nói ra điều đó, cô ấy có chịu nổi không?
Nhìn nụ cười vui vẻ, tinh thần phấn chấn của cô, trong lòng Âu Dương Dị cảm thấy u sầu, giống như những gợn sóng trên mặt hồ, lòng cậu cũng đang nhấp nhổm không yên.
Một lát sau, những món ăn vừa gọi được mang lên.
Màu sắc, mùi vị của những món ăn thu hút Thu Hạ Hạ, không còn chút gì giữ ý hay chí khí, cầm đũa lên là ăn xả láng. Âu Dương Dị ngồi đối diện, lặng lẽ nhìn cô thỏa sức ăn, nhưng không hề động đũa.
Thu Hạ Hạ vừa nhai thức ăn trong miệng, vừa ngẩng đầu băn khoăn nhìn cậu, líu ríu nói không tròn vành: “Dị, tại sao… cậu… không ăn… gì cả?”.
Âu Dương Dị cười rồi nói: “Hôm nay, bụng dạ mình không tốt, cậu cứ ăn đi!”.
“Ồ!” Thu Hạ Hạ vô thức đáp lại rồi vui vẻ cúi đầu, tiếp tục ăn.
Thời gian còn lại, hai người đều không nói gì, Thu Hạ Hạ chăm chú ăn, Âu Dương Dị chăm chú nhìn cô ăn. Thu Hạ Hạ ăn đến lúc không thể nhét thêm được nữa, ợ một cái rồi cầm giấy ăn trên bàn lên lau miệng, vẻ mãn nguyện.
“Dị, cậu ăn tiếp đi, mình đi rửa tay đã!”
“Ừ! Cậu đi đi!” Âu Dương Dị gật đầu, nhìn theo dáng người mảnh mai của cô khuất dần sau dàn hoa dây leo cách đó không xa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận