Lộ Hành Phân Vân

Dùng khuỷu tay chống ngực Yên Hoài Tuyết, bắt lấy cổ tay hắn quăng qua một bên, Vệ Kiêu nhảy xuống đất.

“Hai…hai cái đại lão gia, dính méo cái gì, thời gian không còn sớm, ngươi nghỉ
sớm một chút đi.” Vệ Kiêu trừng mắt, rống lớn nói. Chỉ tiếc hai má vẫn
hồng đến bên tai, làm cho người ta chỉ cảm thấy tiếng rống mang theo vài phần cậy mạnh.

Dùng sức đẩy cửa ra, Vệ Kiêu nhỏ giọng nói thầm:
“Mắc cỡ chết người đi được mắc cỡ chết người đi được, ngươi nói ngươi
mặt đỏ cái gì!” Nói xong còn dùng tay dụng sức vỗ vỗ mặt, vẻ mặt tức
giận lao ra, vừa nhấc đầu liền nhìn thấy nam tử tuấn tú đến cửa.

Mấy câu vừa nãy sẽ không nhượng hắn nghe thấy đi, Vệ Kiêu vẻ mặt xấu hổ, mất tự nhiên cười gượng hai tiếng.

“Ta hỏi một chút, cái kia… Diệu Duyệt đi đâu rồi…”

“Trình cô nương hẳn là còn cùng Loạn Vũ ở tiền sảnh.” Thanh Sơ tươi cười khiến người ta như tắm gió xuân, chỉ tiếc da mặt Vệ Kiêu đã nhanh hồng thấu,
cũng nhìn không ra gió xuân gì hơn, nói tiếng tạ ơn liền vội vã vọt
nhanh.

Vệ Kiêu đi rồi, cửa bị lực mạnh đóng còn đang lung lay lắc lắc, Yên Hoài Tuyết nhìn chằm chằm phương hướng người nọ ly khai, hơi
nheo lại con mắt, khóe miệng gợi lên độ cung, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm
qua môi trên.

Lần sau còn muốn hôn…

“Chuyện Ngụy Lập Nam
rốt cuộc là ai làm, hung thủ bắt được chưa, Yên Hoài Tuyết vì sao phải

lấy thân phận Triêu Hoàng Cung chủ ở nơi này, còn có…” Trình Diệu Duyệt
ngồi đối diện Loạn Vũ, liên tiếp đặt câu hỏi.

“Từ từ tới, ngươi
muốn ta đáp cái nào trước …” Loạn Vũ cười tủm tỉm phe phẩy Thúy Ngọc Cốt Phiến, nếu như bộ dạng vậy ngồi ở trong thanh lâu, thì hiển nhiên là
một phong lưu tử ngâm gió ngợi trăng.

“Từng cái từng cái đáp!”

“Hừm, chuyện này phải từ Vệ công tử bị hiểu lầm trộn Hàm Quang kiếm nói lên.
Cái này… ta lúc đó cũng không ngờ tới hắn sẽ cùng Cung chủ nhấc lên giao tình, nên cũng không có thể trách ta, đúng hay không.” Loạn Vũ ủy khuất bĩu môi.

“Nói trọng điểm!” Trình Diệu Duyệt xém muốn một quyền vung tới trên mặt hắn.

“Bởi vì một ít nguyên nhân, Triêu Hoàng cung muốn tham gia võ lâm đại hội
lần này, cho nên Cung chủ cùng Lạc Lâm Chấn Quân trao đổi điều kiện.

Cung chủ hỗ trợ y đợt kế nhiệm võ lâm minh chủ, mà y phải huỷ bỏ lệnh truy
nã Vệ Kiêu khắp nơi, trả lại trong sạch cho hắn. Dù sao Lạc Lâm Chấn
Quân khẳng định biết người trộm Hàm Quang cũng không phải Vệ Kiêu, cái
này với hắn mà nói vừa không chịu thiệt, đồng thời còn chiếm được một
người ủng hộ mạnh mẽ, cớ sao mà không làm nhỉ.”

“Vậy chuyện Ngụy Lập Nam bị giết…”

“Các ngươi lúc đó đều mang theo nhân bì diện cụ, bọn Trần Mộ Lâm cũng không
biết tướng mạo của các ngươi. Huống chi Trương Đại Trụ cùng Lý Thiết
Chùy đã biến mất không thấy, muốn tìm người cũng không có chỗ tìm. Lạc
Lâm Chấn Quân cùng chúng ta làm liên minh, tự nhiên sẽ không lắm miệng.
Hơn nữa, là trọng yếu nhất là, Liên Khung nội loạn, tiết mục tranh quyền đoạt lợi rất đặc sắc. Trần Mộ Lâm vội vã trở lại yên ổn nhân tâm, xử lý sự vật trong phái, tức thì nào còn có công phu xử lý chuyện này, vì vậy chuyện này hắn trước hết kính nhờ Lạc Lâm Chấn Quân đi đầu điều tra,
tóm lại khẳng định tra không được người chúng ta.”

Trình Diệu
Duyệt như có chút đăm chiêu suy nghĩ một chút, chần chờ hỏi: “Triêu
Hoàng cung vì sao phải giúp Lạc Lâm sơn trang? Hiện giờ Triêu Hoàng thế
đại, không nghĩ tới tự mình làm võ lâm minh chủ sao.”

“Cái này ta lại bất tiện nói cho Diệu Duyệt cô nương. Hiện tại mỗi một việc xảy ra, phía sau đều có lớp lớp nguyên nhân, các nguyên nhân giao nhau lẫn lộn, tạo nên thế cục sương mù như hiện tại. Y theo ý của tại hạ, Trình cô
nương vẫn là không nên cùng Triêu Hoàng cung ta thân cận quá, để tránh
phát sinh hiểu lầm không cần thiết.”

“Ngươi đây là ý gì! Ta đem
Vệ Kiêu, Yên Hoài Tuyết coi là bằng hữu, chẳng lẽ còn có thể hại bọn họ
hay sao!” Trình Diệu Duyệt giận dữ, mạnh mẽ đứng dậy, chuông leng keng
rung động.

Loạn Vũ vẫn ngồi yên như cũ.


“Diệu Duyệt cô
nương, Liên Khung phái là một danh môn đại phái, Ngụy Lập Nam tại trên
giang hồ là có danh cương trực công chính, hiệp can nghĩa đảm. Trần Mộ
Lâm chính là thủ đồ Ngụy Lập Nam, cùng Lạc Lâm Chấn Quân lại là bạn
thân, nếu không ngoài ý muốn, lần võ lâm đại hội này Liên Khung hẳn là
đồng minh của Lạc Lâm Chấn Quân. Nhưng tình cờ, ngoài ý muốn hết lần này tới lần khác lại xảy ra. Mà nếu Lạc Lâm Chấn Quân không được làm võ lâm Minh chủ, ai có khả năng nhất?” Loạn Vũ làm hình dạng minh tư khổ
tưởng, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ nói: “A, ta nghĩ hẳn là Vong Xuyên
thành đi, giấu tài nhiều năm như vậy, sao có thể cam tâm an phận ở một
góc ni.”

Trình Diệu Duyệt nghe được Vong Xuyên thành ba chữ, biểu tình phức tạp mấp máy môi.

“Kỳ thực, người trộm Hàm Quang là ai, người sát hại Ngụy Lập Nam là ai,
người đứng đằng sau sai sử là ai, mặc kệ là Triêu Hoàng cung ta hay Lạc
Lâm Chấn Quân, có lẽ trong lòng cũng hiểu rõ, chỉ là hiện tại mà nói đều không trọng yếu mà thôi. Ta nghĩ người kia cũng không có vọng tưởng
bằng vào những cái này là có thể một leo lên vị trí võ lâm Minh chủ.”

“Ta… ta thực sự không biết mấy thứ này, ca ca cũng không nói với ta, những
chuyện trong giang hồ môn phái, ta chưa bao giờ hỏi đến. Ta là thực sự
đem Vệ Kiêu cùng Yên Hoài Tuyết coi như bằng hữu, ngoại trừ tên, ta cái
gì cũng không có lừa bọn họ.” Trình Diệu Duyệt vội vàng biện bạch.

“Cái này tại hạ nhưng cũng không biết, lòng người khó dò, ta đây làm thuộc
hạ cũng chỉ bất quá là để phòng ngừa vạn nhất mà thôi. Ngươi nói phải
hay không, Trì Diệu Duyệt cô nương.”

Trì Diệu Duyệt, muội muội
ruột của Vong Xuyên Thành chủ Trì Trọng Hành. Mười ba tuổi bái tại Quỷ
Phủ Phủ chủ môn hạ, lấy thân phận Trình Diệu Duyệt bước chân vào giang
hồ, giành được nhã hào Tố Thủ Trích Nguyệt. Chỉ là trong chốn giang hồ
ít có người biết quan hệ của nàng cùng Vong Xuyên thành.

“Diệu

Duyệt, làm sao vậy?” Vệ Kiêu vừa vào cửa, thì thấy Trình Diệu Duyệt sắc
mặt không tốt. “Có phải ngươi khi dễ nàng hay không!” Vệ Kiêu chỉ vào
Loạn Vũ.

“Ta nào dám a!” Loạn Vũ ủy khuất kêu sợ hãi. “Chẳng qua
Diệu Duyệt cô nương nói nàng có việc muốn rời đi trước, phi thường không muốn mà thôi.”

“Diệu Duyệt, ngươi muốn đi đâu?” Vệ Kiêu truy
vấn, nhiều ngày ở chung như vậy, hắn thật tình đem thiếu nữ nghịch ngợm
khả ái này xem như là muội muội của mình.

Trình Diệu Duyệt phức
tạp mắt nhìn Loạn Vũ, cúi đầu nói: “Ta có chuyện cần muốn xử lý, phải ly khai trước, ngươi… tự bảo trọng, thay ta hướng Yên Hoài Tuyết nói câu
tạm biệt. Ta… về sau nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ lại tìm các ngươi
cùng nhau bước chân vào giang hồ.” Nói xong cũng không quay đầu lại tiêu sái nhập vào trong bóng đêm đen.

Vệ Kiêu đột nhiên quay đầu, trừng mắt Loạn Vũ.

“Nhất định là ngươi bắt nạt nàng!” Vệ Kiêu rất chắc chắn.

“Ta thế nào lại ức hiếp bằng hữu của người trong lòng Cung chủ ni…”

Vệ Kiêu hiểu được ý tứ gì sau, đỏ mặt lại chửi bậy lên.

Thủ đồ : đệ tử đứng đầu, cao nhất.

Minh tư khổ tưởng : trầm tư suy nghĩ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận