Lỗ Ái (Bắt Yêu)

“Anh Tiêu, chào mừng anh đến đây.” Chủ quán vô cùng kinh ngạc đi ra đón tiếp, nhiệt tình mời hai người vào bên trong, bảo người chuẩn bị cho họ một gian phòng lịch sự.

“Không cần chuẩn bị, tôi chỉ đưa bạn đến đây.” Tiêu Tử ngồi trên sofa tao nhã cười, toát lên một phong thái quyền lực bí hiểm, không bừa bãi không phóng túng, khiến cho một số kẻ muốn tiến gần nịnh hót phải chùn bước.

Anh làm việc cho ngài bí thư, chức vị không cao, nhưng quyền lực to lớn, ít ai có thể thay thế, có nhiều kẻ nịnh bợ thích vuốt mông ngựa, thông qua anh để tiếp cận ngài bí thư. Anh thoạt nhìn hào hoa phong nhã, cao hơn 1m8, cơ thể tinh tráng, đeo một bộ kính đen, trông giống Ngô Ngạn Tổ*.

*Chú thích: Ngô Ngạn Tổ (tên tiếng Anh: Daniel Wu) là một diễn viên điện ảnh, đạo diễn, kiêm nhà sản xuất phim người Mỹ gốc Hoa của điện ảnh Hồng Kông. Khởi nghiệp từ năm 1998, tính đến nay anh đã đóng hơn 40 phim. Ngô từng được mệnh danh là "Lưu Đức Hoa trẻ," Anh nổi tiếng là diễn viên hàng đầu của nền công nghiệp điện ảnh Hoa ngữ với khả năng diễn xuất đa dạng và đặc biệt.


“Tô Đại Lận, hôm nay anh được nghỉ phép, giữa trưa anh sẽ đến dẫn em đi ăn cơm.” Anh đối xử với Đại Lận ôn hòa như một người anh trai, trên môi luôn thủy chung nở nụ cười:“Lúc trước anh thường đến nhà bí thư có nhìn thấy em, xem như có quen biết, giữa trưa cùng ăn một bữa cơm.”

Anh đem dù nhét vào trong túi Đại Lận, ý bảo cô ra khỏi cửa phải luôn mang dù theo.

Phía sau, bà chủ cũng có thể hiểu ra – Đại Lận không phải người yêu của Tiêu Tử, mà là muốn đến đây xin việc, chẳng phải là thiên kim tiểu thư gì cả! Khó trách lúc bước vào, một bên là tây trang thẳng thớm, một bên là váy cũ quê mùa rẻ tiền không chịu nổi!

Bất quá được Tiêu Tử đưa tới cũng không giúp cho Đại Lận được nhận việc ngay lập tức, Tô Đại Lận phải làm cho bà chủ cảm thấy hài lòng mới mong có đối đãi tốt.

“Cô Tô cần thay đổi trang phục để bắt đầu vào làm. Lương tháng 4 ngàn, chỉ làm ban đêm, cuối tháng sẽ có tiền thưởng.” Bà ta tươi cười đón chào Đại Lận, không thèm xem qua lí lịch của cô, sau đó hướng về phía bóng lưng của Tiêu Tử đang rời khỏi, hô:“Bình thường buổi tối mới có khách, ban ngày cô Tô có thể tranh thủ nghỉ ngơi, không cần đến làm. Khi nào cần sẽ gọi điện thoại.”

Những lời đó cố tình để lọt vào tai Tiêu Tử, làm cho những nữ nhân viên khác há hốc mồm kinh ngạc. Đây chỉ là một tiểu nha đầu, lương tháng 4 ngàn, chỉ làm ca đêm, ban ngày không cần đến làm?! Điều này làm cho các cô không khỏi dậm thật mạnh giày cao gót để trút giận, các cố cô gắng lâu như vậy, ngày nào cũng trang điểm thật xinh đẹp, chỉ mong được một vị đại gia nào đó để mắt tới, ban cho cuộc sống hạnh phúc! Nhưng tất cả vẫn là số tiền lương ít ỏi, thời gian làm việc luôn trên 8 tiếng…

Đại Lận cảm nhận được ánh mắt thù địch với cô, mày vô thức nhíu lại, môi mím chặt sợ hãi ... Tiêu Tử quay đầu, bởi vì anh nghe được tiếng của Đằng Duệ Triết.

Đằng Duệ Triết đi cùng Diệp Tố Tố đến, dùng chất giọng âm trầm nam tính lên tiếng:“Tiêu Tử!” Vừa dứt lời, ánh mắt của anh cũng rơi trên mặt Đại Lận, vẻ chán ghét lập tức xuất hiện, không ngờ đến đây cũng phải chạm mặt cô.

Vì thế bốn mắt chạm nhau, Đại Lận, Duệ Triết và Diệp Tố Tố lại gặp mặt!

Diệp Tố Tố nhìn cô không chút thù hận, ánh mắt trong suốt, vẻ mặt thanh nhã, lẳng lặng nhìn. Đằng Duệ Triết đem tất cả chán ghét viết lên mặt, sắc bén nhìn Đại Lận và Tiêu Tử đang cùng nhau tản bộ.

Hiện tại tỉ lệ anh bắt gặp Đại Lận so với 3 năm trước chỉ có tăng chứ không giảm. Anh càng giúp đỡ thì cô càng xuất hiện trước mặt anh, năm xưa cô bị một nam sinh ức hiếp, đã không ngại mà bổ nhào vào lòng anh khóc huhu, làm cách nào cũng không chịu buông tha, không ngờ được tên nam sinh đó là cô nhờ diễn trò để mình được tiếp cận anh; Lúc anh và Tố Tố bơi lội, không hiểu tại sao cô luôn gặp chuyện không may, trong hồ bơi xuất hiện một con cua lớn, hại Tố Tố bị cắn đau một trận......

Lần này anh giúp cô, cô lại không biết xấu hổ đời gả cho anh, ở nước mặt bà nội nói hưu nói vượn.


Vì vậy nhìn thấy cô chật vật ở khách sạn, phản ứng đầu tiên của anh chính là cô và đám bạn hư hỏng chỉ đang đóng kịch; Ba năm sống trong ngục cũng chẳng làm cho cô thay đổi, cô vẫn không hiểu đạo lý, không quan tâm đến cha già đã khuất, mẹ bỏ đi, kỳ thật đó chính là trách nhiệm của cô...... Nhưng cô vĩnh viễn luôn muốn đẩy người khác vào cục diện rối rắm.

Ba năm sau ra tù, cô và Xá Dật cấu kết diễn trò, Xá Dật diễn rất khá, giống như thực sự muốn cưỡng bức cô. Khi anh giúp cô lấy lại chứng minh thư, khiến cho ngài Chủ Tịch tức giận giáo huấn con, anh cũng không dám tin rốt cuộc chuyện này là thật hay giả?

Dù sao từ lúc ra tù, số lần chạm mặt của bọn họ quá nhiều, đầu tiên là gặp cô ở khách sạn, ở biệt thự cao cấp cũng gặp cô, đến nhà ngài Bí Thư, bà nội Viên lại cố ý muốn gả Đại Lận cho anh, làm cho anh sinh ra một mớ cảm xúc mâu thuẫn. bây giờ ngay cả anh và Tố Tố gặp mặt nhau, cũng gặp phải cô!

Xét không chừng có thể Tô Đại Lận đã trở thành người của Xá Dật, dùng thân thể của mình khiến cho đám công tử nhà giàu cúi đâù phục tùng, không thể phản kháng. Mà Tiêu Tử xuất hiện chỉ là người tiếp theo sau Xá Dật, thay Xá Dật quỳ dưới váy cô mà tôn sùng, thuận theo ý cô; Cho đến lúc Tiêu Tử cưới vợ sinh con, cũng không thể cùng cô lêu lổng!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận