Livestream Siêu Kinh Dị


Lời xin lỗi của Đỗ Dự rất chân thành.

Trong số những người sám hối, gã là người duy nhất bày tỏ sự hối hận của bản thân.

Có lẽ, nếu cho gã cơ hội được quay lại, ắt hẳn gã sẽ dùng cách khác, không liên quan đến cậu bé này, để trả thù.
Lúc này, linh hồn từng bị tra tấn đến phát điên kia đang ngồi trên thuyền.

Nước sông êm đềm, con thuyền độc mộc đang trôi nhẹ nhàng theo dòng chảy.
Không ai biết điểm cuối dòng nước là ở đâu; nó giống như một con thuyền đơn độc trôi trên dòng Hoàng tuyền vậy.
Mối nhân quả dây dưa không đứt, tình thâm và cừu hận đan xen nhau; rốt cuộc, cái gì nên đến sẽ đến.
Vương Hiển cúi đầu sát xuống ngực, Đỗ Dự là người giết nó, nhưng lúc này lại là tôi đang ngồi bên cạnh đứa nhỏ.
Âm khí lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể nó; oán niệm như một sợi xích dài mảnh khảnh khóa chặt trên làn da mỏng manh của nó.
Tôi âm thầm nhớ rõ Bắc Đẩu đại thần chú trong đầu, hóa ra từng điểm sao lóng lánh giữa lòng bàn tay.

Nếu con quỷ này dám tấn công Đỗ Dự, tôi sẽ ngăn chặn nó lại.
Cũng không biết Vương Hiển có hiểu lời của Đỗ Dự hay không.

Cơ thể tanh tưởi của nó không ngừng rỉ ra nước thải đục ngầu, tóc phũ ngang ánh mắt.

Trên ngón tay gầy guộc của nó hiện rõ ra 4 vết dao.

Đó hẳn là do bản thân người cầm dao không cẩn thận rồi tự tổn thương mình.
Nếu con dao ấy xuyên qua thịt, mắc vào khớp xương, vậy rất dễ tự làm bị thương bản thân
Từ những vết thương này, tôi có thể hình dung ra khung cảnh lúc đó.

Vương Hiển phát điên vì quá sợ hãi, vụng về nhưng quyết đoán cầm con dao gọt hoa quả trên bàn trà rồi đâm chết người mẹ kế, kẻ đã cướp đi mọi thứ của nó.
Đây là một vở bi kịch do chính tay đạo diễn Đỗ Dự dựng nên.

Nhưng nếu gia đình của Vương Hiển có thể thấu hiểu và quan tâm nó nhiều hơn, có lẽ tuồng bi kịch này sẽ không phát sinh.
Dù đang ngồi cạnh một oan hồn trên thuyền nhỏ, nhưng lòng tôi cứ suy nghĩ mãi về tình đời ấm lạnh và các chuyện thị phi giữa thế giới này.

Đỗ Dự đã sử dụng chiêu trò ám thị tâm lý để khiến Vương Hiển phát điên, mục đích vốn để trả thù.

Sự cực đoan của gã là một tội ác, nhưng kẻ tòng phạm giúp Đỗ Dự có thể ép điên Vương Hiển đến mức độ này lại chính là cha ruột và mẹ kế của nó.
“Người đàn ông nổi giận, máu bắn tung tóe tận năm bước,” người vợ chưa cưới của gã bị giết chết, bản thân bị mất việc, và gã bị tống cổ ra khỏi thành phố một cách vô cùng thảm hại.
Ấp ủ món hận thù dần lên men trong lòng này, Đỗ Dự trở nên điên cuồng hơn, để rồi tự biến mình thành một “kẻ điên” điềm tĩnh.
Có lẽ chính vì gặp phải loại kinh nghiệm này nên gã mới có thể ra tay giải cứu tôi khi tôi bị nhà họ Giang ép đến bước đường cùng.
Có lẽ gã đã nhìn thấy bản thân mình lúc trước qua bóng dáng của tôi.

Khi sắp sửa bị đưa ra tòa, tôi cũng từng lên kế hoạch vượt ngục.

Chỉ cần còn một hy vọng sống sót, tôi cũng nhất quyết không bó tay chịu trói.

Một khi vượt ngục thành công, nhà họ Giang nhất định sẽ trở thành con mồi của tôi.

Tôi thề phải tiêu diệt cả nhà họ để trả thù.
Vì lẽ đó, đứng từ quan điểm của riêng bản thân tôi, hành vi của Đỗ Dự có vẻ dễ hiểu.

Nhưng cho dù tôi có bênh vực gã như thế nào đi chăng nữa, rốt cuộc Vương Hiển vẫn là kẻ vô tội.
Đỗ Dự ngồi trên mũi thuyền, kể lại câu chuyện giữa gã và Vương Hiển.

Ký ức của gã như nước sông xuôi dòng, trôi theo con thuyền độc mộc về phía xa xa.
Ngay từ buổi đầu, gã thực sự chỉ muốn lợi dụng Vương Hiển; nhưng sau khi tiếp xúc với đứa trẻ ấy, Đỗ từng có ý định dừng tay rất nhiều lần.
Gã cởi áo khoác, xắn áo sơ mi lên, để lộ cánh tay trần.
Trên cơ bắp rắn chắc kia là vết sẹo do bị dao cắt.

Gã vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nở nụ cười như thường lệ: “Mỗi lần muốn ngừng tay lại, anh đều tự cắt một nhát lên tay mình.

Nỗi đau đớn ấy có thể nhắc nhở anh, nếu anh tha thứ cho hung thủ, vậy chẳng khác nào là làm chuyện có lỗi với người đã chết! Dù là cô gái tiếp viên quán karaoke bị chết đuối hay người vợ sắp cưới của anh, thì nợ máu phải được trả bằng máu! Tình người vĩ đại hơn những quy định bất thành văn của pháp luật, nhưng điều đó không áp dụng được đối với anh.

Nếu anh cảm thấy một điều gì đó bất công, anh sẽ dùng phương pháp của bản thân để đòi lấy sự công bằng ấy!
Vì trả thù, anh đã hủy hoại cuộc sống của em.


Em đi theo anh, tra tấn anh suốt 6 năm ròng.

Tuy nhiên, anh không nghĩ rằng điều này có thể bù đắp tội lỗi đủ tội lỗi của anh.

Vì vậy, anh mong mỏi một ngày có thể gặp được em, dù em muốn anh trả giá bằng cả mạng sống này, hay đòi bồi thường bất cứ thứ gì cũng được, anh đều đồng ý.

Dù gì đi nữa, anh đã tìm mọi phương pháp chỉ để đợi đến một ngày hôm nay.” Đỗ Dự ngồi xổm trước mặt Vương Hiển mà không tỏ ra bất cứ cảm xúc sợ hãi nào, cứ như gã đã từng dự đoán trước hình ảnh này từ rất lâu lắm rồi.
“Đỗ Dự, tỉnh táo đi! Tôi có cách bảo vệ anh.” Từng điểm sáng dần lộ ra từ bàn tay tôi, những vệt nước nhỏ giọt từ cơ thể thằng nhóc không thể tiến gần đến nơi tôi đang ngồi được.
“Không cần đâu! Tôi không hề sợ chết, đương nhiên cũng không sợ quỷ hồn.

Tôi đã hủy hoại cả đời cậu bé; giờ nó muốn tôi trả lại sinh mạng này thì cũng không có gì quá đáng đâu.” Đỗ Dự cười rất thoải mái.

Gã từng làm việc cho cộng đồng người Hoa ở nước ngoài trong những năm qua, gặp gỡ rất nhiều chuyện đen tối và dơ bẩn, thế nên tâm tưởng đã sớm chai sạn với mọi chuyện xung quanh rồi.
“Tôi luôn cảm thấy có thứ gì đó bám theo bên cạnh mình, nhưng tôi không chắc ăn cho lắm.

Thế là, tôi hy vọng có thể đi cùng anh để tìm hiểu xem, 'nó' có thực sự tồn tại hay không? Và lúc này, tôi đã tìm ra câu trả lời cho chính mình, thế nên không cần phải liên lụy anh làm chi nữa.” Nhẹ nhàng cúi đầu chào tôi, Đỗ Dự lấy một tấm thẻ ngân hàng màu vàng ra rồi đưa cho tôi: “Bị cả thành phố truy nã, giết người trong lúc livestream; anh mạnh mẽ hơn tôi trong quá khứ rất nhiều.

Thẻ này chứa một ít tiền tiết kiệm của tôi, hy vọng có thể giúp anh trang trải đôi chút.

Hôm nay, tôi e là mình không thể rời khỏi nơi đây rồi.

Đoán chừng tiếp theo còn có cửa ải khó khăn hơn đấy.

Anh phải cẩn thận, nhất là gã số 11.

Tôi nghi tên đó vẫn còn sống; mấy cái xác chết trôi dày đặc nơi này hẳn là có liên quan đến gã đó đấy.”
Nói xong, Đỗ Dự quay đầu nhìn về phía Vương Hiển: “Anh đi theo em để chuộc tội nhé.


Cho dù em sống dở chết dở trong hang động tối tăm như mực này, anh cũng sẽ bầu bạn với em.

Năm đó, tâm nguyện duy nhất của em chính là được một ai đó yêu mến, tìm được một người bạn thân tâm sự mọi chuyện trên đời.

Hiện tại, điều ước của em sẽ trở thành hiện thực.”
Vừa nói xong, Đỗ Dự định nhảy xuống khỏi thuyền nhưng tôi đã kịp thời túm lấy gã: “Anh điên à? Xác chết trôi đã thưa dần, chúng ta sắp đến cửa ra rồi! Đừng làm chuyện ngu ngốc như vậy!”
“Đây là món nợ mà tôi thiếu thằng bé.” Đây cũng không phải là do Đổ Dự đang giả vờ.

Gã lập tức giật bàn tay tôi ra khỏi người, giờ tay sờ đầu Vương Hiển: “Lần đầu tiên mà anh nhìn thấy em là trên mặt báo chí.

Trước đó 3 tháng, chúng ta chưa bao giờ gặp mặt nhưng lại có thể tâm sự mọi điều bí mật với nhau.

Cảm ơn lòng tin mà em đã dành cho anh.”
Khi lòng bàn tay của Đỗ Dự sắp sửa chạm vào tóc Vương Hiển, cái đầu đang rũ xuống của nó từ từ nhấc lên.

Đó là một khuôn mặt rất ngây thơ; chỉ đáng tiếc, kẻ càng ngây thơ sẽ càng dễ bị tổn thương.
Bàn tay của Đỗ Dự vẫn chưa chạm vào Vương Hiển.

Khuôn mặt ngây thơ của nó đang biến dạng dần; vẻ ác độc và cảm giác đau khổ đang dần chiếm quyền chủ đạo trong cảm xúc, chỉ là vẫn còn một nét do dự đang vương vấn đâu đó.
“Không được! Nó muốn tấn công anh!” Từng là mối thù giết mình, chẳng lẽ chỉ vài câu ngắn gọn mà muốn nó tha thứ ư? Chấp niệm chính là yếu tố cơ bản để một con quỷ có thể tồn tại.

Nếu chấp niệm không còn, con quỷ sẽ gặp cảnh hồn phi phách tán.
Tôi đẩy Đỗ Dự ra trước khi mở miệng niệm chú.

Từng ánh sao sáng hiện ra từ lòng bàn tay của tôi, tựa như chòm sao Bắc Đẩu.

Tôi nắm tay lại, tung một đấm thật mạnh về phía Vương Hiển.
Nó lập tức sợ hãi, quay đầu nhảy xuống sông.

Tuy nhiên, nước sông không hề gợn một tia sóng nào.

Trên chiếc thuyền độc mộc nay chỉ còn lại một chiếc điện thoại hỏng hóc vì bị ngâm lâu ngày trong nước sông.
“Cao Kiện, cần chi mà anh phải làm như thế? Anh cũng đã thấy kết cục của Vương Sư và Kim Chu Triết rồi.

Nếu nhóm xác chết trôi đồng loạt tấn công, cả tôi và anh đều không thể thoát khỏi nơi đây.


Thay vào đó, cứ để tôi ở lại nơi này chuộc tội thì hơn.”
“Có đến cả trăm nghìn cách để chuộc tội mà! Ai buộc anh phải bị giam cầm trong cái hang tăm tối này để chuộc tội chứ?” Sợ Đỗ Dự sẽ gây ra một hành vi kích động nào đó, tôi dùng một tay kẹp chặt lấy gã, tay còn lại nhanh chóng chèo thuyền: “Tôi có kinh nghiệm hơn anh về phương diện này.

Cứ ngồi yên đó đi! Tôi mời anh tham gia vào cục diện này, thế nên tôi nhất định phải dẫn anh ra ngoài an toàn!”
Thuyền gỗ di chuyển nhanh hơn trong đoạn đường này, nhưng không mất quá nhiều thời gian cho đến khi biến cố tiếp theo ập đến.

Bên dưới làn nước sông, những hình bóng đen tối dần dần xuất hiện.

Dĩ nhiên, số lượng của chúng càng lúc càng đông hơn.
“Cao Kiện, bọn chúng đang đuổi theo từ phía sau.” Đỗ Dự lên tiếng nhắc nhở.

Phía đuôi tàu, từng mảng cỏ nước tựa như làn tóc đen đang tung bay phất phơ: “Anh tự đi đi.

Tuy rằng tôi không trực tiếp ra tay sát hại Vương Hiển, nhưng nó tự tử là vì tôi...”
“Đừng nói nhảm nữa! Chèo thuyền giúp tôi!” Tôi ném mái chèo cho Đỗ Dự, cầm Bắc Đẩu đại thần chú trong tay rồi hét về phía cuối đoạn đường hầm tối đen: “10 trong 12 người tham gia đã chết.

Mục tiêu của mày gần như đã đạt được rồi, đúng không? Nếu không ngừng tay, đừng trách sao tao liều mạng kéo mày theo chôn cùng!”
Từng ánh sao tỏa vầng sáng chói lọi trên tay tôi, lá bùa mà tôi lấy được từ cô streamer kia chắc chắn là do Thiên sư đích thân viết ra đấy, vì bên trong nó bao hàm rất nhiều đạo pháp.
Không có ai trả lời tôi giữa đoạn đường tối đen cả.

Bầy xác chết trôi nổi tiếp tục dạt về phía thuyền gỗ, chẳng mấy chốc khiến tôi và Đỗ Dự kẹt cứng tại một vị trí: “Một khi mình sử dụng Bắc Đẩu đại thần chú, dòng khí Tiên thiên duy nhất trong cơ thể mình sẽ bị khô cạn sạch sẽ, còn bản thân mình sẽ rơi vào trạng thái yếu ớt mất.

Hơn nữa, mình chỉ đúng một lá bùa Bắc Đẩu đại thần chú này thôi.

Ngộ nhỡ mình dùng xong, mà đối phương còn sát chiêu khác, vậy hóa ra mình trắng tay à?”
Nhíu chặt lông mày, tôi điên cuồng suy tính kế hoạch đối phó trong đầu.

Tiếp theo, tôi quyết đoán cất lá bùa Bắc Đẩu đại thần chú vào túi rồi lấy tay đè chặt thận khiếu lại, tạm thời áp chế tâm pháp Diệu Chân đi.
“Quỷ nước cũng là quỷ, còn mày lại núp trong bóng tối để thao túng chúng nó.

Hôm nay tao sẽ thử xem, là thuật khống chế thi thể của mày huyền diệu hơn, hay quỷ thuật của tao bá đạo hơn!”
Tôi tiến lên một bước, đứng ở mũi thuyền; từng dòng âm khí dần dần hiện lên, tỏa ra từng làn khí lạnh thấu xương.
“Âm dương có lệnh, âm hồn được siêu độ rồi sẽ trở thành tiên! Nếu làm trái lệnh, ta sẽ đánh vào cõi U minh, hóa thành xương trắng giữa trần ai!”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận