Livestream Bắt Đầu Từ Việc Trở Thành Bậc Thầy Thẻ Sao


Giảng đến đây, cậu tạm dừng một chút.
Khung chat nôn nóng thúc giục: "Chủ phòng, mau nói a, đừng dừng lại!"
"Chức năng của tấm thẻ này cũng rất đơn giản, nó có thể biến đá thành người đá để sử dụng.

Nó có số lần giới hạn, mỗi tấm thẻ chỉ có thể sử dụng 10 lần, nhưng không có giới hạn về thời gian của mỗi lần triệu hồi, tùy vào tinh thần của mỗi người có thể kiên trì được bao lâu"
"Cái gì, đây rốt cuộc là loại thẻ nào a?"
"Đây không phải là thẻ sinh hoạt sao?"
"Mô tả này không phải là thẻ bài chiến đấu hay sao? Chẳng lẽ chủ phòng đang trêu chọc chúng?"
"Đúng là khoác lác, haha, lại cường điệu ở đây để lăng xê, ta thấy đủ rồi."
Tang Phất cũng nhìn thấy khung bình luận, nhưng cậu không để ý đến nó.
Cậu giơ mặt thẻ lên, cho mọi người xem phần giới thiệu của thẻ.
"Xưa có một người vô danh ghi lại một màn biểu diễn chưa từng có.

Một nghệ sĩ bên đường đem đá biến thành người, có lẽ ông ta cũng có thể dùng đá để biến thành thứ khác."
"Ta đã tạo ra tấm thẻ dựa trên truyền thuyết này, dựa vào ý tưởng của mình có thể tạo hình dạng con người, có thể hành động tự do."
Lúc này, bình luận trên màn hình đã giảm đi rất nhiều, chỉ có mấy lời khen ngợi vẻ đẹp của Tang Phất mà không thèm nghe cậu đang nói gì.
Tang Phất chớp mắt, cậu biết những gì mình nói không hay lắm nhưng cũng không đến nỗi tệ, mọi người dường như ít nói hơn hẳn.
Lúc này, bình luận trên màn hình từ từ trôi ra một dòng chữ phóng to.
"Ngươi lừa gạt chúng ta cũng không có gì, nhưng đừng tự lừa dối chính mình, haha."
Sau đó là một làn bình luận tương tự theo sau.
"Chủ phòng đối xử với chúng tôi như những kẻ ngốc, thậm chí còn tung tin về truyền thuyết chúng tôi rải đậu thành binh.

Điều đó thực sự rất buồn cười."
"Chủ phòng chắc chắn đã mua thẻ.

Những gì anh ta đang nói chỉ là chuyện vớ vẩn!"
"Thật là lãng phí cảm tình.


Ta đã ngồi đây nửa ngày để kéo hắc."
"Xem ra chỉ là cường điệu mà thôi, ta thật sự thất vọng, đáng tiếc chủ phòng lại có bộ mặt như vậy."
"Ta nói cho ngươi biết, tiểu tử này, bị đày đến Hoang Tinh như ngươi, có thể có rắm bản lĩnh gì chứ."
"Hahaha, phía trước sao ngươi có thể nói như vậy? Nhỡ đâu người ta là 'dũng sĩ' chủ động đăng ký trấn giữ biên giới thì sao?"
"Ai mà không biết đi đến hoang tinh đều là rác rưởi chứ? Ở trên tinh cầu không thể sống sót, không cút ra ngoài thì làm sao có thể sống sót?"
"Sẽ không ai thực sự tin những gì cậu ta nói đấy chứ?"
* * *
Những từ ngữ xúc phạm liên tục xuất hiện không ngừng ở trên màn hình.
Làm cho tất cả những bình luận nói Tang Phất khoa trương ban đầu đều bị che lại.
Tang Phất sửng sốt, tâm trạng vui vẻ ban đầu của cậu đã bị thay thế bởi một làn sóng buồn bã giận dữ.
Ý họ là gì, nghi ngờ tính xác thực của tai sao?
Nhìn những người này không hề cố kỵ nhục mạ chính mình là rác rưởi bị đày đến hoang tinh, vẻ mặt cậu càng ngày càng lạnh lùng.
Trong lòng không biết tại sao lại xảy ra loại tình huống này.
Đôi mắt cậu không tự chủ mà di chuyển đến những người tặng quà.
Hình đại diện vừa tặng quà cho cậu đã không còn hiển thị trên đó nữa.
Hắn đã rời khỏi.
Chẳng lẽ anh ta cũng cho rằng mình đang nói dối để dựng nên nhân thiết của mình sao?
Tuyến nước mắt nhạy cảm kích thích Tang Phất, tuyên bố rằng muốn trút hết cảm xúc nhưng tính cách bướng bỉnh khiến cậu phải kìm lại.
Những người này chẳng qua là những kẻ ngốc có tầm nhìn nông cạn cùng những hắc tử cố tình tìm tra mà thôi.
Chính mình muốn phát triển theo hướng streamer lớn, trong tương lai sẽ phải đối mặt với nhiều tin đồn vớ vẩn hơn thế này.
Liệu cậu có thể chôn vùi đi tiếng kêu chiến tranh mạng của người dân Lam Tinh sao?
Tang Phất kìm nén nước mắt, ngước đôi mắt đẹp lên.
Vẻ ửng hồng ở cuối mắt, ngược lại làm tăng thêm vài phần quyến rũ.
"Mọi người liền đơn giản công kích như vậy sao? Như thế nào, không thể chịu đựng được khi thấy lá bài của ta sáng tạo và hiệu quả hơn hầu hết các lá bài, mà các ngươi đã nỗ lực phát triển nó sao?"
"Nhìn thấy thiên tài ra đời, các ngươi liền nhìn thấy khuôn mặt chính mình xấu xí sa vào bụi đất, bộ dạng thô tục vặn vẹo như giòi?"
"Có phải các người đang cố gắng trấn áp ta, phá hoại ta, khiến ta cảm thấy chán nản và mất mát để ngươi, thứ rác rưởi thực sự, có được niềm vui khi chèn ép ta?"
"Không có khả năng!"

Giọng điệu của Tang Phất kiên quyết, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường.
Hắc tử trên màn hình vẫn bướng bỉnh như một con đỉa, chỉ là bị Tang Phất kích thích mà càng thêm tức giận hơn.
"Đúng vậy, là ta chủ động thăm dò Hoang Tinh.

Nhưng ai nói chỉ có kẻ vô dụng mới nguyện ý tới Hoang Tinh?"
"Có rất nhiều thiên tài tình nguyện gia nhập quân đội, bảo vệ chiến trường, ta chỉ là thay đổi cách làm thôi!"
"Huống hồ, những người đang ngồi ở, có mấy ai là có thể tự nuôi sống mình bằng cách tự sáng tạo ra các thẻ sao.

Nếu không có những 'phế vật' chủ động đăng ký đến hoang tinh này, liệu các người còn có thể sống an toàn trên tinh cầu không?"
"Trước khi chế giễu người khác, hãy nghĩ xem chính mình đã đóng góp những gì, đồ phế vật chân chính!"
Hàng loạt pha tấn công trực diện của Tang Phất trực tiếp khiến các hắc tử vô cùng tức giận.
Phía sau màn hình, La Chấn một thành viên của đội quân hắc tử.
Hắn ta vốn là một kẻ troll Internet, sau giờ tan làm, hắn thích tìm một số streamer nhỏ để bắt nạt trên mạng.
Nhiều streamer nhỏ không nhận được sự ủng hộ của người hâm mộ, lần đầu tiên gặp phải chuyện này, họ thường mất bình tĩnh.
Và hắn luôn cảm thấy rất hài lòng khi nhìn thấy vẻ mặt bối rối của đối phương.
Hôm nay cũng vậy, hắn đang thoải mái nằm trên giường, liền nhìn thấy tên phòng phát sóng trực tiếp kiêu ngạo của Tang Phất.
Ham muốn chinh phục của hắn ngay lập tức được khơi dậy, liền tiến vào phòng phát sóng trực tiếp.
Lúc đầu, mọi chuyện diễn ra đúng như hắn nghĩ, chủ phòng đã không hề đắn đo khoe ra tấm thẻ sao mà cậu ta không biết từ đâu lấy được.
La Chấn cũng suy đoán và tấn công một cách không thương tiếc, cố gắng khiến cậu mất trí và bộc lộ khía cạnh mất kiểm soát cảm xúc của mình.
Không ngờ chỉ trong chốc lát, Tang Phất đã hoàn thành việc đảo ngược cảm xúc của mình.
Miệng lưỡi lưu loát, lưỡi như hoa sen.
Đem hắn á khẩu không thể trả lời.
La Chấn mặt đỏ bừng, cảm giác như thể đã bị xúc phạm nặng nề, hai tay nắm chặt răng rắc vang.
Dù biết những gì mình nói là không thể chấp nhận được nhưng hắn sẽ không bao giờ nhận thua lùi bước.
Điều này sẽ chỉ khiến hắn càng cảm thấy mất mặt hơn mà thôi!.


||||| Truyện đề cử: Quyến Rũ Đến Điên Dại |||||
Bây giờ có tiếp tục cũng vô ích, hắn ra khỏi phòng và mở một giao diện nào đó.
Trong phòng phát sóng trực tiếp, không có hắc tử dẫn đầu, những người ồn ào khác cũng không dám gõ tiếp.
Ngay khi Lý Cương trở về sau cuộc thảo luận sôi nổi với các tiền bối trên diễn đàn, hắn đã nghe thấy bài phát biểu của Tang Phất khiến tất cả mọi người đều sốc.
Nhân vật phản diện trên màn ảnh sắc sảo và kiêu ngạo, đôi mắt to tròn có chút hung dữ.
Trực tiếp đâm thẳng vào tim hắn.
Đó không phải là cảm giác yêu đương giữa nam và nữ mà là cảm giác ngưỡng mộ.
Phải biết rằng lần cuối cùng khiến trái tim hắn rung động là khi Đặng tướng quân một mình chiến đấu chống lại một đàn côn trùng ở Hoang Tinh.
Thật đẹp trai, quá tuyệt vời.
Quả nhiên là streamer mà Lý Cương liếc mắt một cái đã khen ngợi, quá hay!
Điều đáng tiếc duy nhất là hắn dường như đã bỏ lỡ phần giải thích về [Rải đậu thành binh].
Diễn đàn thảo luận vẫn không cho ra kết quả, không biết chủ phòng có thể nói lại lần nữa hay không.
Vừa định gõ chữ, Tang Phất ở trên màn hình đã lấy lại người đá vừa cày đất xong.
"Các bạn khán giả thân mến, hôm nay đất gần như đã được dọn sạch, các lá bài đã được thông báo cho mọi người.

Chủ phòng vẫn chưa làm những lá bài khác, dự định phần còn lại của đêm nay sẽ làm một số lá bài để canh tác.

Thời gian ngày mai, chúng ta tiếp tục chinh phục vùng đất này bằng những lá bài mới!"
Tang Phất mỉm cười: "Hy vọng mọi người có thể đến xem kịp thời!"
Cậu vừa dứt lời, phòng phát sóng trực tiếp đã đóng cửa trong tích tắc, không cho mọi người thời gian để phản ứng.
Tang Phất ngừng lại, giận dữ chạy về phòng.
Vừa rồi cậu ở phòng phát sóng trực tiếp hành động rất cứng rắn, kiên cường, xung quanh không có ai, chỉ có một tiếng gầm trống rỗng bên cậu.
Một nỗi buồn không thể kiểm soát dâng lên trong lòng.
Đôi mắt hình quả hạnh của cậu đỏ hoe, nước mắt không vừa lòng rơi xuống, đôi môi đỏ mọng cũng bị cắn, để lại dấu vết.
Cậu không có ác cảm gì với những hắc tử đó, cậu cũng không khóc vì chúng.
Nhưng khi ánh hoàng hôn còn sót lại chiếu vào từ bên ngoài ngôi nhà, đủ loại cảm xúc không ai có thể hiểu liền không còn cách nào che giấu được nữa.
Sau một lúc lâu.
Thân hình nhỏ bé dưới chăn bình tĩnh lại và từ từ bò ra ngoài.
Mái tóc hỗn loạn của cậu giờ lại càng rối hơn.
Qua cửa sổ, cậu nhìn thấy bầu trời lúc này có những đám mây cuộn vào như lụa, mỏng manh bao quanh mặt trời, được ánh nắng vàng đỏ chiếu rọi rồi chuyển dần thành ánh sáng rực rỡ.
Thật đẹp!
Tang Phất hoàn toàn bị mê hoặc bởi khung cảnh đó.

Cậu không khỏi lấy thẻ công cụ ra và triệu hồi một chiếc xe việt dã hoàn toàn tự động.
Đuổi theo hướng mặt trời, lái xe với tốc độ 180 dặm.
Cơn gió mạnh tạt vào mặt Tang Phất khiến cậu có cảm giác tê dại.
Đúng như mong đợi từ ngôi sao đất hoang "được đãi ngộ cao nhất", Tang Phất lái xe đi rất xa và không thấy xung quanh mình có bất kỳ người đi trước nào khác.
Nhưng cậu đã tìm thấy một cái hồ nhỏ có diện tích không quá 100 mét vuông.
Trên một mảnh cát đá bằng phẳng, một đồng cỏ thưa thớt đột nhiên xuất hiện.
Điều này khiến Tang Phất ngạc nhiên trong giây lát.
Cậu tò mò lái xe tới, mới phát hiện ra nơi này kỳ thực có một cái hồ.
Hồ này chỉ có một trăm mười mét vuông.
Nước trong hồ trong vắt như gương thủy tinh, có thể thấy rõ sỏi đá lắng đọng dưới đáy hồ.
Tang Phất nhịn không được xuống xe, đi tới bên hồ.
"Nơi này thế mà lại có một cái hồ."
Cậu cởi giày và xuống nước.
Nước hồ được nắng sưởi ấm tựa như bàn tay mẹ hiền dịu hiền hòa.

Giống như không chút phản kháng nào ôm lấy chân Tang Phất trong lòng.
Cậu thoải mái nằm trên bãi cỏ, mặt trời dần khuất khỏi tầm mắt.
Bầu trời đầy sao dần dần lấp đầy tầm mắt của cậu.
Với môi trường tốt như vậy, nếu không chuyển đến đây có phải là lãng phí không?
Nhanh chóng kiểm tra Tinh Võng, Tang Phất kiểm tra khu vực khai hoang được chính phủ phân bổ cho anh.
Khu vực hồ này cư nhiên vừa vặn nằm ngay bên cạnh khu vực khai khẩn của chính mình!
Ta muốn chuyển đến đây!
Ý tưởng trong đầu cậu ngày càng mạnh mẽ hơn.
Cậu cũng cần xây dựng cho mình một nơi cư trú xứng đáng để ở đây, đây là điểm khởi đầu hoàn hảo cho việc khai hoang Hoang Tinh và xây dựng lại Lam Tinh.
Quân liên minh đúng là phá hoại mà, không biết họ chọn đất thế nào, mà cậu cư nhiên bị ném vào một nơi chim còn không thèm ỉa như này.
Vừa nói xong, Tang Phất đứng dậy và quay trở lại nơi ở trước đây.
Nhìn diện tích rộng lớn do người đá canh tác, tuy bây giờ phải rời đi rất đáng tiếc, nhưng mà mình có thể lưu lại mấy người đá ở lại đây, đồng thời tiến hành trồng trọt.
Bây giờ đã quá muộn để thay đổi kế hoạch.
Lái xe trở lại hồ một lần nữa.
Trong đầu cậu đã có sẵn kế hoạch cho lá bài tiếp theo..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận