Liêu Thần

Edit: La Thùy Dương​

Trong rừng, côn trùng rắn rết ùa nhau tháo chạy.

trên đầu bọn chúng, một đám Vũ tộc nối đuôi bay ngang qua, thi thoảng hạ cánh đáp trênnhững tán cây trong rừng, dõi mắt quan sát xung quanh tung tích của nhân loại.

Những binh lính ẩn thân bằng quân trang rằn ri đều án binh bất động mai phục trong lùm cây rậm rạp, chăm chăm nhìn Vũ tộc bay trên bầu trời, dùng ngôn ngữ hình thể mà trao đổi tin tức với nhau.

[ Bọn Vũ tộc này bị làm sao vậy? Sao lại kéo ra ngoài hết thế?]

[không biết. Có thể bị người La Mỗ Sâm cướp mất hang ổ rồi?]

[Địa bàn của La Mỗ Sâm và Vũ tộc cách nhau một ngọn núi, không phải ở nơi này!]

[Hay là quan chỉ huy đã cướp tổ chim của chúng rồi chăng?]

[Cái này ngược lại thì có khả năng lắm nha!]

[không lý nào! Bên cạnh quan chỉ huy còn có một Trì tiểu thư kia mà, mang theo đàn bà mà … chậc]

[Đừng có khinh thường phụ nữ nhé, cậu thử đứng trước mặt Trì tiểu thư nói ra câu này xem?]

[… Vậy thì không dám, lỡ như tôi bị cô ấy đâm một nhát thì sao!?]

[Xem đi! Ngay cả Lục trưởng quan mà còn không dám ra mặt chống lại cô ấy, chúng ta thìđã gì nào?’]

[Vậy bây giờ tính sao đây?]

[Cứ đợi lệnh quan chỉ huy đi!]

Sau khi những binh lính này hoàn tất trao đổi ngôn ngữ bằng tay cũng như chắc chắn rằng thân ảnh của bọn Vũ tộc đã bay ra khỏi địa phận quan sát, họ mới bước ra khỏi nơi trú ẩn, tiếp tục mai phục đi lại trong rừng.

Lúc này, một tiếng nổ vang trời đột nhiên vọng tới từ phía xa, tiếng dã thú gầm rú và chim chóc kêu gào hỗn loạn truyền đến.

Đám binh lính đưa mắt nhìn nhau, khi ngửi được thành phần thuốc nổ lan tỏa trong khôngkhí, sắc mặt mọi người lập tức biến sắc.

Mèo Rừng có khứu giác nhạy bén nhất khẳng định nói: “Là quan chỉ huy!”

Tình huống này, chẳng cần phải tốn hơi bàn luận, mọi người liền lập tức đuổi tới nơi phát ra tiếng nổ.

Lúc tiếng nổ mạnh vang gầm thì Trì An cũng đã được Tư Ngang che chở trong ngực hắn.

Vụ nổ diễn ra ở khoảng cách gần như vậy rất dễ khiến màng nhĩ đau nhức đến rướm máu, thậm chí cả đầu cũng gần như muốn nổ tung. 

Uy lực của trận nổ này mạnh mẽ đến tưởng chừng như thiên địa đều ầm ầm sụp đổ. Ngay khoảnh khắc vạn vật sạt lở, Tư Ngang lập tức kéo Trì An né sang bên cạnh, hai người ôm nhau ngã xuống địa phận sạt lở, cây cối chung quanh không ngừng đốn ngã đánh thẳng lên cơ thể hai người họ.

Ban đầu Trì An còn có gắng duy trì tỉnh táo, nhưng họ càng rơi xuống nhanh thì áp suất không khí cũng trực tiếp đánh thẳng vào đầu óc Trì An, rốt cuộc chẳng mấy chốc mọi thứ liền tối sầm, cô mất đi ý thức.

***

một đám Vũ tộc kinh hoàng tháo chạy, điên cuồng đập cánh bay trên bầu trời.


Có điều dư chấn trận nổ bên dưới để lại quá mức mãnh liệt, bọn Vũ tộc bay tán loạn trênbầu trời cũng bị ảnh hưởng rít lên một tiếng, những sợi lông vũ nhuốm máu rơi rụng lả tả giữa không trung. Mãi cho đến khi toàn bộ chạy đến một địa phương được cho là an toàn thì lúc này mới xoay người nhìn về phía phát ra tiếng nổ.

Khi tầm mắt xác định được phương hướng, cũng là lúc bọn chúng chứng kiến đất trời trước mắt liền ầm ầm sập đổ.

So với vũ khí của loài người, sự trỗi dậy khủng khiếp của thiên nhiên mới càng đáng sợ hơn nhiều. Chứng kiến cảnh này, trên mặt bọn Vũ tộc cho đến bây giờ vẫn còn chưa thể hoàn hồn trở lại.

Cho đến khi xác nhận thảm họa ở phía xa rốt cuộc đã ngừng hẳn lại, một đám Vũ tộc mới chậm rãi bay qua, nhưng vẫn không dám đáp xuống bên dưới mà chỉ lơ lửng giữa khôngtrung mà dò xét chung quanh.

Bên dưới, cả cánh rừng màu mỡ vốn dĩ xinh đẹp tươi tốt giờ đây đã trở thành một bãi hoang tàn, cả ngọn núi gần như bao phủ bởi xác cây bị đốn ngã. Trong số những loài trốn chạy khỏi thảm họa, một số ít dị thú đã bị chôn vùi, số cường đại còn lại tuy rằng trốn được nhưng trên người vẫn không thể tránh khỏi vết thương chồng chất. Khắp nơi đều chồng chất những hố đất bị nổ tung, bộ dạng lồi lõm gập ghềnh này nếu nhìn xuống từ trên cao thì thật khác gì cánh rừng hoang phế. 

“Hai nhân loại kia đâu?” Tên Vũ tộc mắt chim ưng lạnh lẽo hỏi, sau lưng hắn mang đôi cánh đen, hẳn là kẻ đứng đầu trong Vũ tộc.

“không cảm nhận được hơi thở của bọn chúng, hẳn là bị chôn vùi bên dưới rồi.” một Vũ tộc khác hả hê vui sướng đáp.

Kẻ mang đôi mắt sắc như chim ưng cười lạnh một tiếng: “Đây là kết cục phải có của con người khi dám ngang nhiên đối nghịch với Vũ tộc chúng ta.”

“Nhưng Cách Thụy Nhĩ, hai nhân loại kia đã lấy đi thẻ từ của Khải Thụy Tư, cả quặng nguyên liệu của chúng ta cũng cướp đo. Nếu tấm thẻ từ kia và những dữ liệu kia rơi vào tay loài người thì …” một Vũ tộc khác lo lắng nói.

Sở dĩ hiện tại Vũ tộc có thể nắm chắc mười phần khi giao dịch với nhân loại, kỳ thật cũng bởi vì trong tay chúng đang nắm giữ mạch máu của loài người, khống chế loài người khôngthể làm ra hành động thiếu suy nghĩ, ngược lại còn có thể áp chế sự phát triển của toàn nhân loại. Nhưng nếu nhân loại đột nhiên lấy được những tư liệu đó trong tay thì đối với Vũ tộc mà nói, đây chính là một tổn thất vô cùng to lớn. Hậu quả hiển nhiên sẽ còn nghiêm trọng hơn khi mà bên trong dữ liệu chúng cướp được, còn có cả thông tin vị trí thành lập bí mật của Vũ tộc!?

“Cũng đã chôn vùi tận bên dưới, nói không chừng đã mất mạng rồi, dù có là thẻ từ hay dữ liệu gì chăng nữa cũng về với cát bụi cùng với chúng mà thôi.” Cách Thụy Nhĩ lạnh lùng nói.

Bọn chúng lại lượn quanh bên dưới một vòng lớn, xác định chắc chắn rằng không thấy được bóng dáng hai người cũng như khí tức của họ thì mới hài lòng rời đi.

Vũ tộc rời đi không lâu, sắc trời chẳng mấy chốc cũng sập xuống.

Những binh lính ẩn mình mai phục trong cánh rừng thừa dịp bóng đêm che khuất, xuất hiện dò la tình hình.

“Vụ nổ ác liệt này, là bút tích do Vũ tộc làm ra à?” Mèo Rừng nói với vẻ hoang mang, “Chẳng lẽ quan chỉ huy cứ thế để yên cho bọn chúng đả thương vậy sao?”

Ba binh lính còn lại lập tức vứt cho Mèo Rừng ánh mắt như đang nhìn thằng ngốc, nói: “Cậu nghĩ một quái thú như quan chỉ huy, chỉ bằng năng lực của đám người …. Vũ tộc đó mà đả thương ngài ấy được à?”

Mèo Rừng sực tỉnh: “Ừ nhỉ! Có điều, hiện tại là chuyện gì đang xảy ra?”

một binh linh tra xét tình hình, phỏng đoán: “Tôi cảm thấy, rất có thể quan chỉ huy vì không cẩn thận nên đã bước vào ổ chim của một tên Vũ tộc nào đó, bị Vũ tộc khác đingang phát hiện được và đuổi theo. Sau đó vì thoát thân, quan chỉ huy đã dùng đến kíp nổ, có khả năng mùi thuốc nổ ban nãy Mèo Rừng ngửi được cũng chính là do quan chỉ huy mà ra. Mà Vũ tộc vì phản kích cũng sẽ dùng đến bom nổ đã mua được từ nhân loại chúng ta, và rồi … hai loại hóa chất mạnh tác động lên nhau, chính vì vậy mới dẫn đến hiện tượng núi đá sạt lở.”

Nghe xong suy đoán này, một đám binh lính liền bắt đầu tìm kiếm ở chung quanh.

Tuy rằng vụ nổ mạnh vừa rồi rất khủng khiếp, núi sạt lở cũng rất đáng gờm nhưng trong thân tâm mỗi người binh linh, quan chỉ huy so với bom đạn hay núi lở gì đó thì lại càng đáng khiếp sợ hơn gấp trăm lần. Chỉ bằng ba cái linh tinh này, sao có năng lực khiến ngài ấy chết được?

Cho nên bọn họ không có gì phải lo lắng, nên làm thế nào thì cứ làm như thế!

***

Khi Trì An tỉnh lại thì phát hiện trước mắt là một mảnh tối đen, nhiệt độ không khí chung quanh hơi ẩm thấp, thi thoảng còn có luồng gió nhè nhẹ từ xa thổi đến.

Nhớ đến cảnh tượng trước khi rơi vào hôn mê, Trì An dứt khoát bò dậy, vừa dáo dác tìm chung quanh vừa la lên: “Tư Ngang, anh đâu rồi?”

Trước khi bất tỉnh, Tư Ngang đã ôm chặt lấy cô và họ cùng lao xuống từ trên cao. Dù khôngrõ nơi họ rơi xuống là nơi nào, nhưng xét theo tình huống vào thời điểm đó thì hẳn là họ đãbị ngã xuống đường núi bên dưới rồi.


Thời điểm vụ nổ xảy ra, đất đá trên sườn núi sạt lở điên cuồng, bọn họ sẽ không bị chôn dưới đất chứ? 

Có điều là, quanh đây có sản sinh luồng gió thổi đến, hẳn là còn đường có thể thông ra bên ngoài. 

Mò mẫm một hồi, Trì An rốt cuộc cũng chạm được cơ thể của ai đó.

“Tư Ngang.”

Trì An giật thót tim. Nghĩ tới tình huống Tư Ngang ôm mình tiếp đất ban nãy, lưng của hắnkhông những chịu toàn bộ sức nặng của cả hai người mà còn chịu lực áp suất khi rơi xuống từ trên cao thì liền không nhịn được đưa tay mò mẫm ngực hắn, gần như không cảm giác được tim đang đập. cô lại nhích gần một chút, một bên đưa tay sờ sờ gương mặt hắn để kiểm tra hô hấp, một bên lại áp tai lên ngực hắn, sau khi khẳng định được tiếng tim đập khẽ khàng, rốt cuộc Trì An lúc này mới nhẹ nhõm thở phào một hơi.

Bốn mươi năm làm bạn đời kề vai sát cánh của đời trước, đã khiến Trì An khó tránh nảy sinh lòng tham vốn có của con người.

Trong lòng cô, sự cường đại của Tư Ngang là bất khả chiến bại. Dẫu cho rơi vào tình cảnh nghiệt ngã cỡ nào chăng nữa, hắn vẫn có thể sống tốt khỏe mạnh như không có chuyện gì, dẫu cho Trì An cô đã chết, Tư Ngang vẫn lành lặn, vẫn có thể khỏe mạnh mà sống tiếp.

Sau khi xác định được Tư Ngang không sao, Trì An mới bắt đầu mở túi đeo lưng mình đãđem theo bên người mà lôi từ bên trong ra một chiếc đèn pin sơ cũ, bật lên, ngay lập tức ánh sáng mờ nhạt bao phủ cả một vùng trời tối tăm, đồng thời cũng giúp Trì An nhìn rõ tình trạng của Tư Ngang hiện tại.

Lúc này y phục trên người hắn đã dính máu, vài chỗ trên người bị thứ sắc nhọn nào đó rạch những đường sâu hoắm, thậm chí còn sâu đến tận xương.

Trì An trước tiên quan sát tình huống chung quanh, xác nhận ngoại trừ hai người họ ra thìkhông có loài sinh vật nguy hiểm nào khác, tạm thời coi như an toàn.

Tiếp đó, Trì An mới dùng miếng vải sạch thấm nước lau mặt cho Tư Ngang thật sạch sẽ, cuối cùng lấy bông băng và thuốc ra, thay hắn xử lý vết thương trên người.

Từ đầu đến cuối, Tư Ngang vẫn duy trì trạng thái hôn mê, không hề tỉnh lại.

Sau khi đã giúp hắn xử lý xong những vết thương bên ngoài, Trì An ngồi một bên thở hổn hển, nghỉ mệt chỉ chốc lát liền bắt tay vào kiểm tra nội thương của hắn.

Ngã xuống từ nơi cao như vậy, không lý nào lại chỉ có những vết thương bên ngoài thôi chứ.

Trì An huy động linh lực không mấy dồi dào của mình, dẫn dắt linh lực tiến vào trong người Tư Ngang, kiểm tra tình trạng cơ thể hắn. Vừa mới thăm dò vào trong, Trì An liền phát hiệnnội thương của hắn so với ngoại thương còn nghiêm trọng hơn rất nhiều, nội tạng dập nát trầm trọng, ngoài ra còn nhiều nơi trên người đã bị gãy xương, ngay cả phần sườn cũng bị gãy mất mấy cái.

Cổ họng Trì An có chút khô khốc, truyền lượng linh lực không mấy nhiều trong cơ thể mình sang để giúp nội tạng của hắn được hồi phục.

Khi linh lực đã rút cạn, cả người Trì An cũng đã suy kiệt không chống nổi được nữa, toàn thân không chỗ nào không cảm giác được đau đớn, nhiều bộ phận trên người đều phát ra tín hiệu rã rời mệt mỏi.

Tuy rằng Tư Ngang gần như đã thay cô chắn phần lớn va đập khi họ rơi xuống lúc nãy, nhưng vẫn không thể chắn hết cả người Trì An, khó tránh khỏi để lộ ra vài nơi trầy trật vì bị cọ xát. 

Có điều Trì An không quan tâm đến vết thương trên người mình, chỉ xử lý qua loa vết thương rồi cởi áo khoác trên người xuống, cuộn tròn bên người Tư Ngang, đem áo khoác che đắp hai người họ, cuối cùng mới an tâm đi vào giấc ngủ.

Chẳng biết đã ngủ bao lâu, Trì An bị người khác đánh thức.

“An An, tỉnh dậy đi em!”

Trì An mơ màng tỉnh lại, theo bản năng cầm ngay đèn pin soi rọi chung quanh, khi thấy gương mặt Tư Ngang thì lập tức tỉnh táo hẳn, mở to mắt nhìn hắn.

“An An, em không sao chứ?” Tư Ngang nghiêng đầu nhìn cô, trên mặt vẫn lộ ra nét cười ôn nhu thường ngày. 

Trì An thận trọng gật đầu, một mặt nói mình không sao, mặt khác lại đưa tay sờ lên mặt Tư Ngang để kiểm tra tình trạng của hắn, phát hiện nhiệt độ da mặt hắn nóng rực đến bất bình thường thì lập tức ý thức được điều không ổn. Tư Ngang đang sốt!


cô luống cuống tay chân lấy thuốc hạ sốt từ trong túi ra đút hắn uống.

Thấy bộ dạng khẩn trương của Trì An, Tư Ngang cũng không đành lòng từ chối, sau khi há mồm nuốt vào liền nói: “Thuốc này là chuẩn bị cho em, đối với đàn ông vô dụng.”

Trì An nhíu mày, “Vậy lúc các anh trở bệnh thì tính sao bây giờ?”

“Đàn ông bọn anh sẽ không bệnh.” Tư Ngang bình tĩnh nói.

Trì An hừ một tiếng, sờ lên vầng trán nóng hừng hực của hắn, “sẽ không bệnh sao? Vậy bây giờ là sao đây?”

“Chỉ là bị thương, sau hai ngày sẽ khỏe lại.” Ngữ khí Tư Ngang vẫn bình tĩnh như trước.

Sau một hồi, Trì An mới hiểu được ý hắn.

Người đàn ông có được gen tin tức chiến sĩ thì trời sinh sức đề kháng đã mạnh mẽ hơn hẳn người thường, chỉ khi bị thương nghiêm trọng đến mức giới hạn nào đó thì mới dẫn đến bệnh trạng cảm mạo nóng sốt như lúc này. Chỉ cần vết thương của hắn lành lại, loại trạng thái này mới theo đó mà biến mất.

Trì An nâng đầu của Tư Ngang đặt trên đùi mình, vừa dùng miếng vải thấm nước lạnh giúp hắn hạ nhiệt độ, vừa nói: “Bây giờ anh thấy thế nào rồi?”

“Đỡ nhiều rồi.” hắn hướng cô cười cười, trên mặt tuyệt không có vẻ gì là đau đớn. 

Trì An trầm mặc một lát. Dưới sự kinh ngạc của Tư Ngang, cô nâng tay áp lên lồng ngực hắn, tiếp tục gom linh lực truyền từ người mình sang cơ thể hắn, chữa trị nội tạng đang bị thương của hắn.

Tư Ngang lẳng lặng nằm ở nơi đó, cặp mắt thâm trầm sâu kín vẫn dán chặt trên người Trì An không rời.

Sau khi tiêu hao hết linh lực trong cơ thể, đầu Trì An đổ đầy mồ hôi, mí mắt có hơi khôngnhấc lên nổi. cô qua loa quẹt mồ hôi bằng ống tay áo, sau đó liền nằm xuống cạnh hắnngáp một cái, bắt đầu buồn ngủ.

“Em không sao chứ?” hắn có chút lo lắng, thoạt nhìn cô gái của hắn có vẻ rất mệt mỏi.

“không việc gì, hơi mệt chút, ngủ một giấc là khỏe ngay.” cô hời hợt đáp, rất nhanh liền ngủ mất.

Giữa không gian u ám tĩnh mịch, chỉ có ánh sáng yếu ớt le lói từ chiếc đèn pin cầm tay soi sáng cảnh vật chung quanh. Có luồng gió lạnh từ phía xa thổi tới, Tư Ngang liền động tay một cái, có hơi vất vả đem người bên cạnh nhét vào ngực mình, cúi đầu hôn lên môi cô gáinhỏ một cái.

Mặc dù không rõ cô đã truyền thứ linh lực kì quái gì cho mình, nhưng hắn có thể cảm nhận được cơ thể mình dâng lên một trận sảng khoái dễ chịu, nội thương khép lại càng lúc càng mau. rõ ràng hành vi cử chỉ của cô vô cùng kỳ lạ, hắn vốn dĩ nên cảnh giác mới phải. Lấy cách thức hành sự thường ngày của Tư Ngang, hắn hẳn sẽ biết được thứ đó là gì, cũng sẽkhống chế nó dễ như trở bàn tay.

Nhưng mà trong đầu hắn lại không hề nảy sinh ý nghĩ muốn khống chế gì đó, bởi chỉ cần cảm giác được sự tồn tại của cô gái này, toàn bộ tâm can của hắn sẽ mềm nhũn tựa như có một dòng nước ấm từ từ lắp đầy. Loại tình cảm bị kìm nén này không cách nào tả siết, phải cật lực đè nén mới ngăn không để nó tuôn trào ra ngoài, sau đó sẽ không khống chế được mà làm cô bị thương.

Đây là cô gái của hắn!

Là cô gái hắn đã tìm suốt trăm ngàn kiếp.

Lúc Trì An tỉnh lại lần nữa thì phát hiện tình trạng của Tư Ngang đã tốt lên nhiều, đã có thể tự mình ngồi dậy.

Bị thương nặng như vậy, nhưng chưa đến hai ngày đã có thể vận mình ngồi dậy, loại năng lực chữa lành đáng sợ này, tuyệt đối không phải thứ mà một người thường có thể có được. Đàn ông ở thế giới này, quả nhiên là một đám quái thú đáng sợ mà!

Trì An lôi lương khô từ trong túi ra, đút Tư Ngang ăn hai miếng, chính mình lại ăn mộtmiếng rồi mới cất vào.

“Chờ qua một ngày nữa anh hẳn là có thể đứng dậy được, đến lúc đó chúng ta sẽ tìm đường rời khỏi nơi này.” Tư Ngang tựa lưng vào vách núi lạnh như băng, đem cô ôm thậtchặt ở trong ngực.

Tại nơi mà ngày đêm đều không rọi tới, vĩnh viễn chỉ một mảnh tối đen, chưa kể quanh năm không khí lại ẩm thấp như nơi này, hoàn toàn không phải là nơi thích hợp cho phụ nữ nán lại quá lâu. 

Tư Ngang rất không nỡ để cô gái của hắn chịu khổ.

Trì An vâng một tiếng, “Vẻ như phía trên chỗ chúng ta ngã xuống đã bị núi đá sạt lở đè lên, em kiểm tra ở xung quanh, có một đường núi không rõ là thông đến đâu, hơi quanh co khúc khủy, em không dám đi quá xa.”

Trì An sợ lúc mình kiểm tra xung quanh, chẳng may không thể tìm được đường trở về thìthảm, vì thế không dám đi quá xa nơi này.

Tư Ngang lại hôn cô một cái, áp lòng bàn tay ấm áp lên bụng cô, dùng âm thanh trầm thấp hòa hoãn nói: “Ở nơi này có không khí lưu thông, nhất định có đường thông được ra bên ngoài.”


Trì An ngước đầu nhìn hắn, bộ dáng chắc như đinh đóng cột của hắn lúc này quả thật rất dễ làm người khác an tâm mà tín nhiệm.

cô không nén được cười rộ lên, biểu hiện của người đàn ông nào đó ở thế giới này thật sựquá đáng yêu, không lúc nào là không bày ra điểm tốt nhất của mình, nhằm khiến cô vì hắn mà si mê, sau đó trầm luân không thể rời khỏi hắn được nữa.

Nhưng từ rất lâu trước đó, tâm Trì An đã một lòng một dạ hướng về hắn rồi kia mà!

Tư Ngang không hiểu cô đang cười vì điều gì, nhưng nụ cười quá đỗi mềm mại kia thậtgiống như cô mèo con đang giương móng vuốt nhỏ bé của mình cào lên ngực hắn, khiến trái tim hắn như nhũn ra vì rung động, làm hắn không tự chủ được mà ôm cô chặt hơn trong ngực mình.

Rốt cuộc cũng đợi được thời khắc Tư Ngang có thể vận mình đứng dậy, Trì An cẩn thận dùng linh lực kiểm tra nội thương của hắn thêm một lần nữa, phát hiện giờ đây thương thế của hắn đã khỏe lại được bảy tám phần. 

“Chút thương tích này chẳng là gì với cánh đàn ông bọn anh đâu!” hắn cầm tay cô kéo lên bên môi chính mình, cười hôn một cái, đôi mắt tím biếc sâu kín ngắm nhìn cô.

Được rồi, Trì An cũng thừa nhận điều này, đàn ông ở thế giới này thực chất cũng giống như những tiểu quái thú vậy, đánh mãi không chết.

Trì An bị hắn ngắm đến ruột gan cũng nóng bừng vì thẹn, trực tiếp quay phắt đầu khôngnhìn hắn nữa.

Chỉ có không nhìn hắn nữa, cô mới có thể kìm chế được loại phản ứng tự nhiên trong người mình.

Tiếp đó, Tư Ngang mang cô tiến về bóng đêm phía trước, hướng tới con đường thông ra bên ngoài.

Bọn họ ở trong bóng tối đi vào con đường thông ra ngoài chừng nửa ngày, Trì An đi đến mệt thì đã bị hắn cõng lên lưng.

“anh có mệt không?” Trì An ghé lên lưng hắn hỏi.

“không mệt, anh nghỉ ngơi ba ngày cũng đã đủ rồi.”

Trì An đầu đầy vạch đen, cái này cũng so sánh được sao? Ba ngày kia là hắn nằm dưỡng thương kia mà, sao có thể tính là nghỉ ngơi chứ? Mà nói gì thì nói, bây giờ hắn vẫn còn đang là bệnh nhân đấy?

“Nếu em thấy mệt thì ngủ một chút đi, có thể sẽ còn lâu mới đến.” Tư Ngang nói.

Trì An vâng một tiếng, kỳ thật cô vẫn chưa thấy mệt, chỉ là chung quanh quá đỗi im ắng cộng thêm nhiệt độ ấm nóng từ người hắn tỏa ra, báo hại cô dựa trên lưng hắn được mộthồi thì liền ngủ mất.

Đến lúc Trì An tỉnh dậy thì lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây ngốc.

Ở trong hang động mờ mờ ảo ảo đằng kia, chính là một tổ kén khổng lồ được làm từ lông chim đang rũ xuống ở giữa không trung có phải không vậy?

Tư Ngang sắc mặt khó lường nhìn tổ chim cực lớn ở giữa không trung, đáy mắt dâng lên một tầng sâu kín, không rõ đang nghĩ gì. Trì An nhìn ánh mắt hắn mà da đầu cũng muốn run lên.

Tư Ngang quay đầu, phát hiện cô đã tỉnh thì liền cười nói: “Xem ra chúng ta rất may mắn, đây hẳn là nơi nghỉ ngơi mà bọn Vũ tộc đã xây dưới đất. Chung quanh không có hành tung của Vũ tộc, chúng ta có thể nán lại nơi này nghỉ ngơi một chút.”

Trì An ồ một tiếng, nhìn hắn rồi lại đưa tầm mắt quét một vòng chung quanh, cảm thán sơn động này quả thật rất rộng lớn. Từ trên đỉnh đầu rơi xuống vài tia sáng nhỏ li ti, đủ xua tan bóng tối bao trùm quanh động.

Cách đó không xa còn có hai lối đi tách biệt nhưng không rõ là thông đến nơi nào, chưa kể ở khoảng cách xa xa như vậy mà họ còn nghe được cả tiếng nước chảy róc rách.

Tư Ngang kéo cô tiến đến hướng đến nơi phát ra tiếng nước chảy trong sơn động. Họ cứ đikhoảng chừng trăm mét như thế, rốt cuộc lúc này mới nhìn thấy một khoảng trống ngay trước mắt.

Nơi này là một hang động đá vôi cực lớn, phía trước là thác nhỏ có dòng nước từ trên cao đổ xuống, trên đầu là một mảng trời xanh biếc, ánh sáng từ trên cao phủ xuống, giúp mộtvài hoa cỏ thực vật đang sinh trưởng chung quanh thổi bừng sức sống. Đằng cách đó khôngxa, có thể nhìn thấy một ít cây ăn quả, ở trong bụi cỏ còn thấy được một vài động vật nhỏbé đang hoạt động.

Quả thật đẹp đến ngỡ như đang lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh!

Tư Ngang cúi người xuống bên mép thác dò xét độ ấm dòng nước, sau đó chọn ra một nơi có độ ấm khá cao, cho Trì An tắm rửa tại nơi này.

Trì An chạm vào làn nước, phát hiện đây là nước nóng thì có chút kinh hỉ, hận không thể lập tức nhảy xuống kì cọ cho đã mới thôi. Trời biết sau khi bọn họ tiến vào trong rừng, côđã qua mấy ngày không được tắm rửa rồi.

“Em tắm trước, anh làm một ít thức ăn cho em.” Tư Ngang bày ra vẻ mặt vô cùng chính trực mà nói với cô.

Trì An: “…”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui