Lịch Sử Của Nhân Vật Nhỏ Trong Làng Giải Trí

Liễu Y thản nhiên nhìn Hà Dương, rồi bỏ đi.

Hà Dương trừng mắt trước không khí, rồi lập tức xoay người đuổi theo Liễu Y: "Cô thấy người hôm qua như thế nào?"

Liễu Y dừng bước lại: "Như cũ, được chứ?"

Hà Dương vô lực gật đầu: "Được rồi, như cũ"

"Về mỹ nam tàn tật đó sao ?" Liễu Y nhỏ giọng hỏi.

Hà Dương miệng nhếch lên, một tay sờ sờ cằm, gật đầu: "Cô nói như thế, tôi cũng hiểu được phần nào…"

“Tôi không có ấn tượng gì, tôi chỉ cảm thấy anh ta hơi âm trầm." Liễu Y suy
nghĩ một chút, thật đúng là không có ấn tượng gì, có lẽ ấn tượng lớn
nhất, chính là thấy người kia, thì nghĩ đến một phút 100, khai sáng cho
cô một con đường khác làm ra tiền.

Hà Dương nhìn chằm chằm, thử hỏi: "Nếu cho cô đổi lại công việc, cô nghĩ sao?"

Liễu Y cảnh giác nhìn Hà Dương, lắc đầu một cái, "Không cần thiết, nơi này
mà không nhận tôi, tôi tìm chỗ khác, cùng lắm thì, tôi nghỉ việc làm chỗ khác."

"Tôi chưa nói gì hết, cô sao mà phản ứng dữ vậy?" Mũi Hà Dương khẽ hừ, nói.

Liễu Y một tay cầm khẩu trang: "Quản lý, công việc tôi đây rất tốt, tạm thời không muốn đổi lại, nếu như có thu nhập ngoài định mức, không tốn quá
nhiều thời gian của tôi, tôi sẽ đồng ý."

Lúc Liễu Y lần đầu tiên
đỡ được mỹ nam tàn tật kìa, cô đã dùng lực tinh thần xem qua, hai chân
căn bản rất tốt, mặc dù có thể thấy vết thương cũ trước kia, nhưng đã
qua mấy năm, nên có thể đi lại bình thường, nhưng không biết tại sao cho đến bây giờ vẫn ngồi xe lăn, mà điều đó cũng không liên quan tới cô,
hơn nữa nhìn thái độ Hà Dương với mỹ nam tàn tật kia, không khó đoán ra, boss giấu mặt ở hội sở này là ai.

Lời nói của Hà Dương mới vừa
rồi, Liễu Y đã hiểu được, cũng bởi vì hiểu được, nên mới có cảnh giác,
nên ít tiếp xúc với những người này thì tốt hơn, nhưng kiếm tiền, lại
không thể bỏ qua được, cho nên sở trường của Liễu Y là qua cầu rút ván.

Hà Dương có chút ý nghĩ sâu xa liếc nhìn: "Nếu như tiền lương cao hơn thì sao?"

Liễu Y bình tĩnh nói: "Vậy thà làm trợ lý cho anh còn hơn."

Hà Dương gật đầu: "Cô đã nói như vậy, thì tôi biết rồi."

Liễu Y mắt chớp chớp: "Tổng cộng 400."


Hà Dương nghẹn lời, một tay sờ sờ khuôn mặt đẹp trai của mình: "Cô bây giờ nhìn thấy mặt tôi, thì chắc toàn thấy tiền không nhỉ?"

Liễu Y hung hăng gật đầu, "Tổng cộng 500."

Liễu Y hài lòng cầm tiền xoay người rời đi, ánh mắt liếc vị nào đó đang tự ái, cúi đầu tính toán sổ sách .

Sau đó một thời gian, Liễu Y không gặp Hà Dương nữa, mặc dù cô rất tiếc vì
không có cơ hội kiếm thêm tiền, nhưng so với cuộc sống yên tĩnh của cô,
thì cũng không đáng nhắc tới.

Nửa tháng sau, Liễu Y bình thường
tan việc, đi về nhà, thuận đường đi mua đồ dùng cần thiết, xách bao lớn
bao nhỏ về đến nhà thì thấy Tiền Văn Phương đứng ở trước cửa, ánh mắt lộ ra nghi ngờ: "Chị Tiền, chị tới đây sao không báo cho em biết?"

Tiền Văn Phương ngẩng đầu, đứng lên, ánh mắt nhìn từ trên xuống, nhìn từ
trái sang phải, sắc mặt trầm xuống: "Em nói thật đi, em rốt cuộc đã đi
đâu?"

Liễu Y há miệng, cúi đầu mắt liếc, tằng hắng một cái: "Chị Tiền, chị nói gì vậy chứ?"

Tiền Văn Phương đưa tay vỗ cửa, xoay người nhìn chằm chằm Liễu Y đang cố tỏ
ra vô tội, hừ một tiếng: "Chị tới đây ba lần rồi, từ sáng đến tối, em
căn bản không có ở nhà, em cũng đừng nói em đi dạo phố."

Liễu Y
nháy hai cái mắt, chị Tiền này cũng khá thông minh nhỉ, rồi đi lên phía
trước, "Chị Tiền, vào nhà rồi hãy nói, em sẽ thành thật khai báo, được
chưa?"

Tiền Văn Phương nhàn nhạt thoáng nhìn, hai tay ôm trước ngực, hất cằm lên: "Mở cửa đi."

Sau khi hai người vào nhà, Tiền Văn Phương tự nhiên rót ly nước, ngồi trên ghế sa lon, bày ra tư thế thẩm vấn.

Liễu Y chuẩn bị xong, xoa xoa lòng bàn tay, khéo léo ngồi đối diện: " Chị Tiền, chị hôm nay tới đây có chuyện gì thế?"

Tiền Văn Phương vừa nghe, nhất thời nhảy lên: "Chuyện gì, đương nhiên chuyện vai diễn của em chứ chuyện gì nữa, chị đây vội vã chạy tới, mà em cũng
chẳng quan tâm gì hết, haizz, em nói rõ cho chị, em rốt cuộc đi đâu?"

Liễu Y chớp hai cái mắt, lắp bắp hồi lâu: "Em đi làm việc?"

"Việc gì chứ?" Tiền Văn Phương vội vàng hỏi.

“Đại loại công việc bình thường thôi, giống như là phục vụ." Liễu Y tránh nặng tìm nhẹ.


Tiền Văn Phương tức giận mà cười, hai tay chống nạnh: "Em cũng hay thật, lần trước chị hỏi em rồi, em còn không chịu nói, phải để cho chị ép em,
phục vụ là sao, loại nào phục vụ.rốt cuộc làm gì?"

Liễu Y vội vàng nói: " Làm công nhân vệ sinh, thật, em đều đeo khẩu trang, không ai biết đâu."

Tiền Văn Phương dừng lại, ánh mắt mờ mịt, sững sờ ngồi xuống, nhìn Liễu Y
đối diện, thở dài một tiếng: “Em đó, chị thấy hình như chị không hiểu
em, trước kia chị không dám chắc, hiện tại, em ngay cả công việc này mà
cũng có thể làm được, Liễu Y, em còn có ý định trả thù hai người kia
không, nếu không, thì không sao cả, có lẽ, em bây giờ đối với giới nghệ
sĩ, cũng có người bài xích, còn cơ hội đã có, em p[hải tập trung vào
chứ, mà bây giờ, chị chẳng thấy em quan tâm chút nào.”

Liễu Y cọ
cọ tay, mặc Tiền Văn Phương không nói rõ ràng, nhưng đúng là như thế,
đối với nghề diễn viên này, Liễu Y không có quan tâm, đóng phim đối với
Liễu Y mà nói, cũng chỉ là cách để kiếm tiền thôi, cô không muốn trở
thành minh tinh gì đó, ánh mắc liếc Tiền Văn Phương đang bực mình, nhỏ
giọng nói: “Chuyện trước kia, em không quan tâm nữa, nhưng mà, cũng
không có cách nào hăng hái tham gia, chị Tiền à, em không thích hợp với
giới showbiz này đâu.”

Ánh mắt Tiền Văn Phương nhìn chằm chằm
Liễu Y, rồi nhíu mày một cái: “Nếu trước kia em bỏ cuộc, có lẽ chị cũng
sẽ đồng ý, nhưng xem em diễn Phong Vân, chị cảm thấy em cũng có thiên
phú, nhưng chị không biết tại sao em lại thành như thế này, nhưng cứ từ
từ đi, chị cảm thấy vẫn có hy vọng mặt em trở lại như cũ, Liễu Y à, làm
người đại diện của em, chị hy vọng em tập trung 100% vào cho chị,nhưng
mà, tình huống của em chị cũng biết rõ, chị sẽ không nói gì nữa, chỉ hy
vọng, em có được cơ họi, nhất định phải bết nắm lấy, công việc kia của
em, coi như chưa nghe qua, trong giới showbiz này, nghệ sĩ thất bại có
nhiều lắm, em bắt đầu so với người khác cao hơn rất nhiều, chị cảm thấy, em không nên bỏ cuộc, con đường này, em có thể đi rất xa.”

Liễu Y nghe được lời nói của Tiền Văn Phương, ánh mắt chớp chớp, gật đầu, "Chị Tiền, em chắc là không như chị nói đâu, bây giờ em cũng chẳng dám chắc
như thế, nếu như có cơ hội, em sẽ cố gắng."

"Được rồi, nghe những lời này của em, chị cũng yên tâm rồi, công việc kia của em, em thích
thì cứ làm đi, nhưng mà, tốt nhất là nên nghỉ đi, hiện tại thì chị cũng không có ý kiến gì, nhưng về sau bị người khác moi ra, chuyện gì cũng
có thể xảy ra." Tiền Văn Phương dặn dò tỉ mỉ.


Liễu Y thở dài một
tiếng, cô là người bình thường, một ngày không ăn thì sợ đói, tiền thì
đồng nghĩa với lương thực, không có tiền không có lương thực, cô luôn
cảm thấy không nỡ, mặc dù Tiền Văn Phương nói rất hợp lý, nhưng thực thì tế không cho phép, mắt liếc Tiền Văn Phương mong đợi nhìn cô chằm chằm, nhỏ giọng nói: "Chờ em dự trữ đủ rồi hãy nói, yên tâm đi, sẽ không để
cho người khác biết đâu."

Tiền Văn Phương gật đầu: "Em hiểu được
là tốt rồi, à mà, bên kia đã đồng ý, em nên xem kịch bản đi, trước khi
quay chính thức, nhất định sẽ quay phim thử, nhưng không yêu cầu cao như đạo diễn Hàn, cũng không có vấn đề gì nữa, chị chỉ lo lắng cho em
thôi."

Liễu Y trợn to hai mắt, dễ dàng như vậy sao: "Vai đại tỷ của tổ chức phản động sao?"

Tiền Văn Phương gật đầu: "Uh, lúc chị hỏi thử cũng không ôm hy vọng gì,
nhưng bên kia lại đồng ý, chỉ là, nhân vật này em suy nghĩ lại một chút
đi, nếu muốn diễn tốt, cũng không dễ dàng đâu, cũng xem như là thử thách đó."

Liễu Y một tay sờ sờ mặt, ánh mắt trầm xuống: "Không sao đâu chị à."

Tiền Văn Phương dừng lại, suy nghĩ một chút, có chút trầm mặc: "Không phải
tại mặt của em chứ, chủ yếu là, trong khoảng thời gian này em nhận được
lời mời, là do muốn lăng xê vai nữ chính là Kiều Kỳ của công ty Phong
Thượng, vai nam chính cũng là ngôi sao nổi tiếng Trương Diệc, tiền cát
sê của em tính theo diễn viên hạng hai, so với Phong Vân, chắc chắn cao
hơn một chút."

Vừa nghe đến tiền, Liễu Y lập tức tập trung tinh
thần, gật đầu mạnh, vỗ vỗ ngực, bảo đảm nói: "Yên tâm đi, chị Tiền, em
nhất định sẽ nỗ lực."

Tiền Văn Phương cười một tiếng, "Thật ra
thì cũng do em thôi, trước kia chị cầu xin người ta, họ còn không cho em một vai phụ nào , hiện tại, ít nhất cũng có người mời, Liễu Y , chúng
ta tiếp tục cố gắng, kiếm nhiều tiền."

Liễu Y dựa người về sau, nhiều tiền sao, sẽ không phải lo về vấn đề ăn uống nữa, trong lòng cô thật ra cũng mong đợi.

Nếu đã quyết định, Liễu Y chỉ cần chờ thông báo của Tiền Văn Phương, mà
bình thường trừ đi làm, cô lại đem những tài liệu trước kia ra xem, vốn
tưởng rằng về sau không thể nào đóng phim được nữa, ai biết, thế nhưng
lại phải tiếp tục, mà Liễu Y vì tiền, nên cũng có hứng thú với chuyện
đóng phim, nhưng là chỉ là chút ít mà thôi.

Dựa theo kịch bản,
Liễu Y diễn tám cảnh, cảnh đầu, chính là giết đồng nghiệp của nam chính, đang nằm vùng, cảnh hai, ở quầy rượu, hỏi thăm, mặt đối mặt với nam
chính, cảnh ba, chỉ huy đệ tử theo dõi nam chính, cảnh bốn, bắt đầu tính kế nam chính, cảnh năm, sau khi hãm hại, bắt được em gái của nam chính
tự mò tới cửa, cảnh sáu, đi bắt nam chính mà không bắt được, chỉ bắt
được nữ chính, cảnh bảy, dùng hai cô gái uy hiếp nam chính, sau đó bị
cảnh sát chạy đến bao vây, cảnh tám, khoanh tay chịu trói, bị cảnh sát
bắt.

Liễu Y vừa nhìn, vừa than thở, lão đại của tổ chức phản động sao mà dỡ thế, toàn là bị đùa giỡn, nhưng mà, so với nữ cảnh sát phải

chạy tới chạy lui, lại không cần vẻ mặt phong phú, chỉ cần lãnh khốc vô
tình, lòng dạ độc ác là được, chuyện này, là nghề của cô mà.

Mặc
dù đã từng có kinh nghiệm một lần, nhưng kỳ thật Liễu Y chẳng nhớ được
gì, lần trước chỉ làm cho có, mà lần này, được diễn nhiều cảnh hơn, có
mắt từ đầu tới cuối phim, mặc dù chỉ là vai phụ, nhưng chỗ nào cũng có.

Liễu Y suy nghĩ nghiêm túc, nếu phải làm, nhất định phải làm cho tốt, đây chính là tiền mà.

Đợi sau khi Tiền Văn Phương thông báo, Liễu Y nói với Hà Dương xin nghỉ một tháng, mặc dù không được ăn đồ ăn chú Mập nấu, nhưng đồ ăn của đoàn
phim cũng là miễn phí, điều này cũng làm cho Liễu Y vui mừng không ít.

Hà Dương nhìn Liễu Y đứng ở trước bàn làm việc , lắc đầu, "Cô thật là giống như công nhân vệ sinh v.i.p ở hội sở này đấy?"

Liễu Y cọ cọ chân, nhỏ giọng nói: "Quản lý à, bên này một tháng 2000, sau
thời gian thử việc, anh tăng thêm cho tôi 200, bên kia, một tháng, nếu
tính thấp nhất tôi cũng có được 8000, tôi nhắm mắt lại, cũng biết nên
chọn thế nào."

Hà Dương dở khóc dở cười, còn có loại tính toán thế này sao: "Chỗ của tôi còn bao ăn đấy."

"Bên kia một ngày cũng bao ăn ba bữa, quản lý à, một tháng sau, tôi chắc
chắn sẽ đi làm lại như bình thường, năng lực công tác của tôi anh cũng
biết, cần cù chăm chỉ, cẩn trọng, hiện tại cũng chỉ là có chuyện xảy ra, anh chớ đem khu vực kia của tôi phân cho người khác, tôi cũng đã nói
qua với mấy người trong tổ rồi, họ sẽ giúp tôi." Liễu Y ngẩng đầu nghiêm túc nói.

Hà Dương dựa người về sau, híp mắt nhìn chằm chằm Liễu Y mặt dày nói xong: "Được rồi, tôi đồng ý rồi, thật không biết đoàn phim
nào lại đi chọn cô, cô như vậy, tôi thật sự lo lắng cho đoàn phim rồi."

Liễu Y thần kinh run lên: "Thật cám ơn quản lý."

Liễu Y vừa định xoay người đi, thì bị Hà Dương gọi lại: "Đợi lát nữa đi, cô
lần này diễn vai gì thế, vai sát thủ lần trước, cô diễn không tệ."

Liễu Y dừng bước lại, ánh mắt có chút rối rắm.

Hà Dương một tay rút tờ 100 ra: "Nói đi."

"Đại tỷ của tổ chức phản động.” Liễu Y lập tức trả lời.

Hà Dương híp mắt nhìn khuôn mặt mềm mại của Liễu Y, cúi đầu cười một
tiếng, hứng thú, lại nói tiếp: "Thế thì công ty nào sản xuất, lại để cho cô diễn đại tỷ của của tổ chức phản động, ý kiến này quá liều lĩnh."

Liễu Y hừ một tiếng: "Công ty Phong Thượng gì đó, quản lý à, hỏi xong rồi tôi đi nha."

Liễu Y lanh lẹ đem tiền bỏ vào túi, rồi đi ra ngoài.

Mà Hà Dương đang ngồi đó có chút sững sờ, ánh mắt phức tạp bóng dáng của
Liễu Y đã ra ngoài, một tay sờ sờ cằm, công ty Phong Thượng sao, là công ty của lão tam Tề gia, liễu y này, không biết có sao không, có thể trở
về không đây.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận