Lên Nhầm Xe Hoa Cưới Chồng Như Ý 2


Tần Phương Linh lấy khăn trùm đầu che mặt, làm ra vẻ thân thiện dễ gần, dáng vẻ đó giống hệt như bà ngoại sói đang muốn lừa cô bé quàng khăn đỏ.

Hạ Vũ Mặc chỉ nhìn Tần Phương Linh một cái, cực kỳ cảnh giác nói: "Không cần, cha mẹ tôi sẽ lập tức đến đây."
Hạ Vũ Mặc rất thông minh, còn biết lấy người lớn ra để bảo vệ mình.

Tần Phương Linh vừa nghe xong, trong lòng nghi ngờ, đứa trẻ này không phải là trẻ mồ côi sao, cha mẹ ở đâu ra chứ, lẽ nào là...!
Tần Phương Linh vui mừng trong lòng, hỏi: "Cha mẹ con tên gì vậy, nhà ở đâu, bạn nhỏ à, đừng sợ nhé, bà không phải người xấu, bà chỉ muốn giúp con thôi, vừa nãy bà thấy con đang tìm người, trông con đáng yêu như vậy, bà thấy đau lòng lắm."
Vừa rồi Tần Phương Linh ở bên cạnh quan sát một lúc, rất chắc chắn Hạ Vũ Mặc đang tìm người.

"Tôi không nói cho bà biết đâu, tôi cũng không quen biết bà." Hạ Vũ Mặc không phải đứa trẻ chỉ dăm ba câu là có thể lừa được.

Tần Phương Linh thấy Hạ Vũ Mặc không dễ mắc lừa, bà ta nhìn xung quanh, không nhìn thấy Tô Yên, bà ta trực tiếp bế Hạ Vũ Mặc chạy lên du thuyền.

"Cứu với, bọn buôn người bắt cóc người này." Hạ Vũ Mặc sợ hãi la to, đấm đá tay chân, hung hăng cắn mạnh vào bả vai Tần Phương Linh.

"Ui cha." Tần Phương Linh đau đớn hô lên, nổi giận đùng đùng nói: "Thằng nhãi ranh, mày còn kêu nữa, tao sẽ vứt mày xuống biển đó."
Tiếng kêu cứu của Hạ Vũ Mặc thu hút rất nhiều người nhìn sang, Tần Phương Linh bật cười giải thích: "Đây là cháu trai của tôi, nó không chịu nghe lời, ầm ĩ không chịu đi, tôi cũng hết cách, đành phải bế nó đi."
Bây giờ quả thật rất nhiều đứa trẻ quấy khóc ngoài đường, chuyện này rất hay gặp, mọi người cũng không hề nghi ngờ, hơn nữa cả người Tần Phương Linh đều là hàng hiệu, người khác càng không nghĩ bà ta là bọn buôn người.

"Chú Vạn, cứu mạng, chú Vạn..." Hạ Vũ Mặc gân cổ hét lên, Vạn Nhất lúc này vẫn còn trong nhà vệ sinh, còn những người qua đường cũng chỉ đứng nhìn Tần Phương Linh bế Hạ Vũ Mặc, không ai bước đến giúp đỡ.

Tần Phương Linh bế Hạ Vũ Mặc lên du thuyền, Tô Vân vội bảo người lái tàu ra biển.


Đến lúc Vạn Nhất ra ngoài, du thuyền đã mất hút từ lâu, anh ta nhìn khắp phòng trà nhưng không thấy bóng dáng Hạ Vũ Mặc đâu.

Vạn Nhất lúc này vô cùng hoang mang: "Tiểu Vũ, Tiểu Vũ đâu?"
Vạn Nhất lại chạy ra ngoài tìm, bến tàu lớn như vậy, hoàn toàn không có ai.

May mà lúc này Hạ Huy Hạ Vũ lái du thuyền quay lại, du thuyền vừa cập bến, Hạ Phi đã nóng lòng nhảy xuống.

"Anh Vạn, em trai tôi đâu? Mau dẫn tôi đi gặp nó."
Hạ Phi vừa rồi nghe nói đã tìm được em trai, cậu bé vui mừng khôn xiết, lập tức chạy về bến tàu.

"Không thấy đâu nữa." Vẻ mặt Vạn Nhất buồn rầu, anh ta vừa đến nhà vệ sinh một lúc, người đã không thấy đâu nữa.

"Cái gì mà không thấy đâu nữa." Hạ Phi giậm chân, cậu bé chưa từng phản ứng mạnh như vậy giống bây giờ.

Hạ Huy hỏi: "Anh Vạn, vừa rồi không phải anh ở cùng với Hạ Vũ Mặc sao?"
"Tôi đến nhà vệ sinh một lúc, vừa ra ngoài đã không thấy Tiểu Vũ đâu nữa." Vạn Nhất nói: "Hạ Phi, cậu đừng lo lắng, có lẽ thằng bé đang đi tìm cậu, chúng ta chia nhau ra tìm thử."
Vẻ mặt Hạ Phi cực kỳ khó coi, ánh mắt ấy cũng lạnh như băng, khiến người ta không dám nhìn thẳng vào.

Vạn Nhất giật mình, Hạ Phi còn trẻ mà lại có ánh mắt sắc lẹm như vậy, vừa rồi anh ta dường như đang nhìn thấy hình bóng của Lục Cận Phong trong đó.

Hạ Phi chắc chắn là Lục Cận Phong thứ hai, thậm chí còn hơn cả Lục Cận Phong.


Hạ Phi không hề chia ra đi tìm, cậu bé nói với Hạ Vũ: "Chú Hạ Vũ, cho tôi mượn máy tính một lát."
"Được." Hạ Vũ mang theo một cái máy tính mini.

Vạn Nhất không hiểu hỏi: "Hạ Phi, cậu muốn làm gì?"
Hạ Phi tìm một chỗ ngồi xuống, mở máy tính lên, gương mặt nhỏ nhắn vô cùng nghiêm túc và chăm chú: "Lấy video giám sát bến tàu, như vậy sẽ tìm nhanh hơn."
"Đúng ha, sao tôi lại không nghĩ ra." Vạn Nhất vỗ ót mình, IQ của anh ta cũng không phải là lần đầu lép vế trước mặt Hạ Phi.

Vạn Nhất nghĩ đến Hạ Phi mới lên đảo học chưa được bao lâu, học môn bắn súng cũng rất xuất sắc, nhưng về khoản công nghệ thông tin này chắc chắn không thể thông thạo được, anh ta vừa mở miệng nói: "Hay là chúng ta đến..."
Còn chưa nói xong, Hạ Phi đã xâm nhập vào hệ thống giám sát bến tàu thành công, xuất hình ảnh giám sát ra.

"Mẹ kiếp." Vạn Nhất không kìm nén được sự kích động, kinh ngạc nói: "Hạ Phi, cậu mới học chưa được bao lâu, sao lại biết nhanh như vậy?"
"Ba ngày." Hai tay Hạ Phi thoăn thoắt gõ trên bàn phím.

Có cần đả kích người khác như vậy không?
Người khác đều có sở trường về một kỹ năng, thành thạo một việc, nhưng Hạ Phi không có khoản nào giỏi nhất, bởi vì khoản nào cũng là sở trường của cậu bé.

Không chuyên về một kỹ năng, nhưng Hạ Phi thông thạo mọi thứ.

Khóe miệng Vạn Nhất co giật: "Cũng có một cái đầu như nhau, sao đầu cậu lại tài giỏi như vậy chứ?"
Hạ Phi ngẩng đầu lườm Vạn Nhất: "Khó lắm sao?"
Trong mắt Hạ Phi, chuyện này không khó chút nào, cậu bé chỉ xâm nhập vào một hệ thống đơn giản, nếu như ngày cả bức tường lửa đơn giản như vậy cũng không phá được, vậy thì học uổng công rồi.


Hạ Huy và Hạ Vũ cũng nhìn Vạn Nhất, hai anh em cùng nhau lắc đầu, tất cả đồng thanh nói: "Khó lắm sao?"
"Khó lắm sao?"
Anh em hai người nghi ngờ hỏi, thật sự không có ý khinh thường Vạn Nhất chút nào.

Vạn Nhất hiểu sai ý, cả người ủ rũ nói: "Xem ra tôi cũng phải về đảo bồi dưỡng thêm."
Mấy năm nay anh cũng tụt dốc thật.

"Em trai." Hạ Phi bỗng nhiên kích động hô lên một tiếng.

Trong video giám sát trên máy tính chính là cảnh Tần Phương Linh bắt cóc Hạ Vũ Mặc.

Nhìn thấy mặt của Hạ Vũ Mặc, trong lòng Hạ Phi càng xúc động hơn, Đúng là em trai thật rồi.

Mấy người Vạn Nhất cũng nhìn thấy Hạ Vũ Mặc bị bắt cóc, bởi vì Tần Phương Linh che mặt, nên bọn họ không nhận ra bà ta.

Vạn Nhất nói: "Hạ Phi, mau xem camera giám sát khác, xem thử chúng đưa người đi đâu."
Nếu Hạ Vũ Mặc xảy ra chuyện thật, Vạn Nhất cũng rất thấy có lỗi, đều do anh ta quá sơ ý.

Hạ Phi chăm chú, vội gõ bàn phím, sau đó tìm thấy video giám sát Tần Phương Linh bế Hạ Vũ Mặc lên du thuyền.

"Em trai ở trên chiếc du thuyền này." Hạ Phi vội nói tiếp: "Chú Hạ Vũ, mau, mau lái du thuyền đuổi theo."
Không ai biết chuyện này rốt cuộc là gặp phải bọn buôn người hay là gặp phải người của tổ chức Thiên Lang.

Vạn Nhất bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, hỏi: "Đúng rồi, không phải hôm nay tổ chức Thiên Lang cũng tuyển chọn người mới ở khắp nơi sao?"
Hạ Vũ trả lời đầy chắc chắn: "Đúng vậy, vừa rồi tôi và Hạ Phi ngồi trong đám người của tổ chức Thiên Lang, cũng thử phân tích một chút, dạo này Đế Đô trời yên biển lặng, cũng không có chuyện gì, rất có thể bọn họ cũng đang tuyển chọn người mới."

Hạ Huy nói: "Vậy thì tiêu rồi, bọn chúng bắt cóc Hạ Vũ Mặc, không chừng đã rời khỏi bến tàu về trụ sở chính rồi."
Hạ Phi hỏi: "Trụ sở chính của tổ chức Thiên Lang ở đâu?"
"Không ai biết cả." Vạn Nhất nói: "Có lẽ đại ca sẽ có cách."
"Đi chặn chúng lại trước." Hạ Phi đưa máy tính cho Hạ Vũ, trực tiếp lên du thuyền.

"Hạ Phi, tôi đi cùng cậu." Vạn Nhất cũng lên du thuyền: "Tôi làm lạc mất người, tôi có trách nhiệm tìm người trở về, cho dù là tổ chức Thiên Lang thật, tôi nhất định cũng phải đưa em trai cậu về."
"Em trai chắc chắn sẽ không sao đâu." Hạ Phi kiên quyết nhìn ra biển.

Vạn Nhất dặn dò Hạ Huy Hạ Vũ: "Các người báo tin cho đại ca, tôi và Hạ Phi đuổi theo trước."
Sau khi bàn giao xong xuôi, Vạn Nhất khởi động du thuyền đuổi theo.

Hạ Huy Hạ Vũ cũng lập tức gọi điện thoại, báo cáo chuyện bên bến tàu cho Lục Cận Phong.

Nhà cũ nhà họ Lục.

Sau khi Lục Cận Phong biết tin, anh lập tức bật dậy khỏi sô pha, vẻ mặt nghiêm trọng: "Lập tức truyền đạt mệnh lệnh xuống dưới, sai tất cả người của Ám Dạ trong Đế Đô ra ngoài tìm người cho tôi."
Tô Yên bưng trái cây vào trong, đúng lúc nghe thấy những lời này: "Lục Cận Phong, xảy ra chuyện gì rồi?"
"Tiểu Vũ rất có thể đã bị người của tổ chức Thiên Lang bắt cóc rồi." Lục Cận Phong cũng không giấu Tô Yên, nói rõ đầu đuôi ngọn ngành cho cô: "Còn chuyện này nữa, Tiểu Vũ và Hạ Phi là anh em ruột, Hạ Phi và Vạn Nhất cũng đã ra biển đuổi theo rồi."
Từng câu từng chữ Lục Cận Phong nói, Tô Yên nghe như sét đánh ngang tai.

"Bị bắt cóc ở đâu, mau đưa em đi." Tô Yên cũng không kịp suy nghĩ gì nữa, bây giờ cô chỉ muốn tìm được Hạ Vũ Mặc về.

Sau khi Lục Cận Phong ra lệnh xong, mấy trăm chiếc du thuyền ở bến tàu Châu Sâm đều bắt đầu hành động.

Bến tàu gây ra động tĩnh lớn như vậy, thu hút rất nhiều sự suy đoán của những người trên đường, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao người của tổ chức Ám Dạ lại bắt đầu lên đường hết vậy?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận