Lên Kế Hoạch Rước Papa Về Nhà! FULL


Nước Y, thành phố A, sân bay.
"Oa, đây là nơi ở trước kia của mama phải không vậy?" Một giọng nói non nớt vang lên, kèm theo đó là ánh nhìn tò mò của một cậu bé bốn tuổi.
Một người phụ nữ khoảng chừng hai mươi ba hai mươi bốn tuổi bước xuống sân bay.

Cô xách một chiếc va li, đi bên cạnh là hai bóng dáng nho nhỏ, một trai một gái.
Trên người cô khoác một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây dành cho nữ, bộ đồ không bó sát nhưng lại tôn lên vóc người hoàn mỹ của cô.

Mái tóc dài óng ả được buộc gọn lên, khuôn mặt đẹp không tì vết, một vẻ đẹp kiêu sa và mạnh mẽ.
Cô là Trương Tuyết Y, sinh viên của Học Viện Công Nghệ Massachusetts vừa mới tốt nghiệp.

Bây giờ quay trở về nước để làm việc cho quê hương của mình.
Trương Tuyết Y xoa đầu con trai mình, nhẹ nhàng nói.
"Dưa Hấu, Cherry, đây là nơi mama sinh ra và lớn lên, và đây cũng sẽ là ngôi nhà thứ hai của hai đứa."
Cô bé tên là Cherry nghe vậy nắm lấy tay cô rồi ngước mặt lên hỏi.

"Mama, cậu và ông bà ở đây à?"
Trương Tuyết Y gật đầu, nhưng ngay sau đó liền nghe thấy tiếng vuốt ngực thở phào của cậu nhóc Dưa Hấu.
"May quá, vậy là tới nhà ông bà ngủ rồi, con cứ tưởng phải ngủ ngoài đường cơ chứ."
"Nè, thằng nhóc kia, mama để con ngủ ngoài đường bao giờ chưa hả?" Trương Tuyết Y nhíu mày, gằn giọng hỏi ngược lại cậu nhóc.
"Có chứ, mama không nhớ hả, hồi lúc tụi con hai tuổi, có lần mama đưa đi chơi lạc đường chả phải ngủ ngoài đường cả đêm đấy!" Dưa Hấu nhanh nhảu đáp lại.
"..." Trương Tuyết Y cứng họng, quả thật là có chuyện này.

Cô quyết định không nói nữa, nhìn ra bầu trời bên ngoài rồi nở một nụ cười mãn nguyện.
Cuối cùng cũng đã quay về rồi, chung quy cô vẫn không thể rời xa được đất nước xinh đẹp này.

Cũng đó tới lúc buông bỏ quá khứ rồi, những gì không tốt đẹp cứ để nó qua đi một cách tự nhiên nhất.
Và bắt đầu một cuộc sống mới.
***
Trương Tuyết Y dắt Cherry và Dưa Hấu ra ngoài rồi gọi một chiếc taxi.
"Cô gái trẻ, đi đâu đây?" Bác tài mở cửa ra rồi hỏi.
"Dạ số bảy, đường số năm nha chú."
"Mama, lần này mama về nước là để tìm papa à?" Sau khi lên xe Dưa Hấu quyết định phá tan không khí tĩnh lặng bằng một câu hỏi.
Nhưng khi cậu vừa dứt lời, nhiệt độ trong xe bỗng giảm xuống không khỏi khiến bác tài ngồi đằng trước rùng mình.
Cherry quay ra nhìn thằng em trai ngu ngốc của mình bằng một ánh mắt khinh bỉ.

Papa luôn là điều cấm của mama, cứ mỗi lần nhắc tới là y như rằng...
"Dưa Hấu, papa con bỏ mẹ con ta rồi nên tốt nhất con đừng nhắc tới nữa, nếu không...!chắc con biết hậu quả rồi chứ..." Trương Tuyết Y lia đôi mắt hình viên đạn nhìn cậu con trai "yêu dấu bé bỏng" của mình.
Dưa Hấu gật đầu lia lịa, nhóc không dám chọc giận mama nhóc đâu, mama nhóc đáng sợ lắm!
Nhóc còn nhớ có lần nhắc tới papa, kết quả là bị mama bắt chạy bộ buổi sáng suốt một tuần, không ai biết cảm giác đó đáng sợ tới mức nào.
Trương Tuyết Y hài lòng gật đầu, ôm hai tiểu bảo bối vào lòng rồi nhắm mắt dưỡng thần.
Dưa Hấu và Cherry liếc mắt nhìn nhau, cả hai đưa thầm nghĩ nhất định phải rước được papa về nhà, nếu không chắc hai đứa điên mất!

***
Chiếc xe taxi dừng trước một căn biệt thự
"Cô ơi, tới rồi"
"À, vâng."
Trương Tuyết Y trả tiền xe rồi dắt Cherry và Dưa Hấu vào nhà.

Một người phụ nữ mập mạp khoảng năm mươi tuổi chạy ra cùng mười người nữ hầu.
"Đại tiểu thư, tiểu tiểu thư, tiểu thiếu gia, chào mừng trở về!" Những nữ hầu đồng thanh nói.
"Ôi, đại tiểu thư, đi mấy năm mà sao về lại xinh đẹp thế này." Người phụ nữ cầm tay cô nói.
"Dì Lan, đã lâu không gặp, con về rồi đây" Trương Tuyết Y ôm dì Lan cười cười.
"Haiz, nói đi là đi bốn năm liền, thật là..."
Nói tới đây, dì Lan mới để ý sau lưng Trương Tuyết Y còn có hai đứa bé, một trai một gái, tròn tròn dễ thương trông như kẹo bông vậy, mắt bà sáng rực lên nhìn chằm chằm vào chúng .
"Tiểu thư Y Y, đây là..." Dì Lan nhìn chằm chằm vào hai đứa, chắc hẳn đây chính là cặp sinh đôi mấy năm trước tiểu thư đã sinh ra đây mà.
"Mama, đây là ai vậy?" Cherry mặt không đổi sắc hỏi mẹ mình.

Dưa Hấu cũng gật đầu tỏ ý nhóc cũng muốn hỏi như vậy.
Trương Tuyết Y đi tới bế Cherry lên và dắt tay Dưa Hấu đi tới chỗ dì Lan.
"Đây là bà Lan, bà là quản gia của ông bà ngoại, bà Lan chăm sóc cho mẹ từ bé đến giờ đó, hai đứa chào bà đi."
"Con chào bà!" Dưa Hấu buông tay mẹ mình ra chạy tới trước mặt dì Lan.


Dì Lan liền bế nhóc lên ngắm kĩ hơn, đáng yêu quá đi mất!
Cherry đang được mẹ mình bế cũng lạnh nhạt chào một câu.
"Chào bà."
Dì Lan nhìn qua cô bé một lúc, khí thế này...!thật đáng sợ...
"À, dì Lan, kia là Dưa Hấu, còn đây là Cherry, con bé tuy hơi ít nói nhưng sống tình cảm lắm đó." Trương Tuyết Y sợ dì Lan lạnh nhạt với Cherry nên vội nói.
Cherry cũng gật đầu đồng ý với mama của bé, bé cũng sống tình cảm lắm, nhưng mà bé không thích thể hiện ra bên ngoài.
Dì Lan nhìn dáng vẻ gật đầu của Cherry mà con tim mềm nhũn ra.
Tiểu công chúa nhỏ...!dễ thương quá đi mất!
"Y Y tiểu thư, tiểu tiểu thư đáng yêu quá, chắc là giống ba của cô bé, đáng yêu hơn tiểu thư lúc nhỏ nhiều đấy!" Dì Lan ngẫm nghĩ rồi nói, Y Y hồi nhỏ cũng không xinh đẹp được như vậy, nhưng tới giờ vẫn chưa biết ba của hau đứa bé là ai.
Cherry và Dưa Hấu nghe nhắc tới papa thì mắt sáng rực lên, nhưng rất tiếc mama lại chuyển đề tài nữa rồi.
"Dì Lan à, vào nhà thôi, ngoài này lạnh quá đi mất!" Trương Tuyết Y dắt tay Dưa Hấu nói.
"À, được." Dì Lan cũng không nghĩ nhiều, vội vàng sai người lấy hành lí của tiểu thư vào rồi dắt ba mẹ con vào nhà.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận