Lễ Tình Nhân Đáng Sợ

Trong tai nghe Lưu Dồn Trung nói bóng nói gió,cố gắng moi nguyên nhân khiến tâm trạng hắn không tốt của hắn,Phạm Quân Thần không đáp lại một câu,cũng không chuyên tâm nghe Lưu Dồn Trung nói.

Hồi tưởng đến vừa mới nhìn qua hắn,mái tóc chải ngay thẳng,tây trang vừa người,gương mặt tuấn mỹ bức người tản ra lạnh lẻo,cùng hắn đêm hôm đó hoàn toàn không có chỗ nào giống.

Đêm hôm đó hắn......

Trong đầu hiện lên chính là kích tình đêm hôm đó,cậu ta hấp dẫn liếm láp đầu ngón tay hắn,một lần lại một lần phun ra rên rỉ mê người,cùng với mình tham lam đòi hỏi thân thể trắng nõn.

Cho rằng đã sớm quên,nhưng tất cả xảy ra trong đêm hôm đó phản phất khắc thật sâu vào trong lòng,chỉ cần một khi va chạm,liền không cách nào ức chế mãnh liệt tuôn ra.

Cho đến Lưu Dồn Trung rời khỏi chỗ ngồi, Phạm Quân Thần mới phát hiện,mình thiếu chút nữa bóp nát ly rượu trong tay.

Phạm Quân Thần cười khổ buông ra ly rượu trong tay,ngẩng đầu liền thấy được hắn.

Hắn ngồi bên mây người đàn ông mặc đồ tây, nhìn dáng dấp như đang bàn công việc.

Qua không bao lâu,Phạm Quân Thần nhíu lông mày,là nghi ngờ hắn sao? Người bên cạnh hắn tựa hồ ngồi hơi gần hắn,hơn nữa bàn tay người nọ dường như cọ qua thân thể hắn——


Nắm chặc quả đấm,Phạm Quân Thần cơ hồ muốn từ chỗ ngồi đứng dậy,xông lên phía trước kéo bàn tay người kia ra.Khi hắn phát hiện ý nghĩ của mình,Phạm Quân Thần mới phát giác mình quá mức tham muốn giữ lấy ——người đàn ông mình mới biết.

Khi Phạm Quân Thần kinh ngạc với phản ứng bản thân đồng thời, một đầu khác đột nhiên nổi lên một trận xôn xao,hắn thấy người đó đứng dậy, gẩy ống quần, mà nơi đó đang có một mảng lớn nước đọng.

Mặc dù đưa tới xôn xao nhưng vẻ vẫn duy trì bình tĩnh,tao nhã hữu lễ khom người xin lỗi với người cùng bàn,sau đó hắn xoay người rời khỏi quầy bar.

Trong nháy mắt đó, trực giác Phạm Quân Thần liền muốn đuổi theo.

Nhưng hắn nhưng ngạnh sanh bóp chết phần vọng động này.

Không đơn thuần bởi vì bọn họ cùng là đàn ông,nguyên do quan hệ kia không được cho phép,tình huống bản thân hắn rõ ràng hơn ai hết—— hắn và người đó vốn không có bất kỳ liên quan!

Một khi đuổi theo hậu quả không phải hắn có thể gánh chịu là được.

Phạm Quân Thần mím môi,tâm trạng không tốt lắm giờ phút này lại càng tệ tới cực điểm.

Nắm lấy chai rượu,đem rượu rót vào trong ly tựa như muốn phát tiết tất cả cảm xúc,hung hăng uống vào trong bụng.

Đến khi Lưu Dồn Trung trở về, nhìn qua cho rằng Phạm Quân Thần rất giống như có thù với rượu,vẻ mặt âm u uống rượu giải sầu.

Không thể nào? Hắn mới rời đi mấy phút đồng hồ mà thôi, tâm trạng Phạm Quân Thần liền trở nên tệ hơn nữa sao?

☆☆☆☆☆☆

“Dịch Khải,tài liệu chuẩn bị xong chưa? Đi thôi.”

Cao Dịch Khải từ màn hình máy tính ngẩng đầu,hoàn thành kiểm tra sau cùng,hắn gật đầu với câu hỏi của Khuyết Thánh Vĩ,tắt đi hình ảnh máy tính.

“Vậy thì đi.”

Hành trình hôm nay là phải đến báo cáo công ty Bách Thái Đài Loan,để lấy được hợp tác tương lai,người tham dự ngoại trừ hắn và Khuyết Thánh Vĩ,còn có hai giám đốc bên phía bên kia.


Xe lái vào cao ốc thương mại, thông qua người bảo vệ xe tiến vào bãi đậu xe dưới đất.

Phòng xử lý việc ở Bách Thái từ tầng mười bốn đến mười sáu,bọn họ đến nơi phục vụ tầng mười bốn,tiếp theo nhân viên phục vụ đưa bọn họ đến phòng họp tầng mười sáu.

Tham dự hội nghị trừ người mua hàng,quản lý, còn có bốn nhân viên liên quan.

“Quý công ty Phạm tổng——” Sau khi trò truyện,Hướng Dực Thiên mở miệng hỏi thăm.

“Xin lỗi,Phạm tổng ngài ấy tạm thời có một hội nghị không dự không được,đợi lát nữa mới có thể đi vào,chúng ta trước tiên có thể bắt đầu.” Quản lý mua hàng nói,rồi bảo một nhân viên khác tắt đèn.

Ánh đèn vừa tắt,liền đặt bút lên hình ảnh chiếu từ máy tình,đem hình ảnh phóng lên tấm màn màu trắng.

Hội nghị lần này Cao Dịch Khải và Khuyết Thánh Vĩ chịu trách nhiệm một phần báo cáo,nói rõ bộ phận thiếu sót gì để quản lý kịp bổ sung.

Sau khi Cao Dịch Khải kết thúc,đến Khuyết Thánh Vĩ tiếp nhận,lúc này cửa phòng họp lặng lẽ mở ra.

Đi tới là một người đàn ông cao lớn,bởi vì ánh đèn mờ mờ nên không rõ khuôn mặt. Hắn ra dấu tay ý bảo cứ tiếp tục báo cáo, sau đó lặng yên không một tiếng động ngồi vào chỗ.

Mặc dù ngồi im lặng nhưng người đó vẫn tản ra cảm giác tồn tại mãnh liệt.

Người đi vào chính là Phạm tổng trong miệng quản lý sao,Cao Dịch Khải không phải thích để ý, cho đến ——hình ảnh cắt, ánh sáng chợt lóe rồi biến mất để cho hắn thấy rõ mặt vị “Phạm tổng” kia.


Trong nháy mắt đó,tâm trạng dao động để cho hắn cơ hồ không khống chế được đứng lên.

Là hắn, là người đàn ông kia ——

Người đàn ông hắn cho căn bản không thể gặp lại!

Sao biết được lại ở chỗ này lần nữa đụng phải hắn? Hắn vẫn cho người đàn ông kia không ở tại chổ này,nếu không cũng sẽ không đến khách sạn ở, không nghĩ tới bọn họ cùng một thành phố ——

Trong tai cũng nghe không lọt báo cáo của Khuyết Thánh Vĩ,Cao Dịch Khải ngoại trừ người đàn ông kia cái gì cũng không thể suy tư.

Có lẽ hắn nên thấy may mắn,ánh đèn không rõ che đậy tất cả vẻ mặt của hắn,sẽ không có ai phát hiện hắn kỳ lạ.

Ánh đèn sáng lên,Cao Dịch Khải theo bản năng cúi đầu.

“Hướng quản lý,về chi tiết hợp tác,tôi nghĩ cần giải thích rõ ràng.” Phạm Quân Thần mỉm cười, hắn cũng không có chú ý tới Cao Dịch Khải,cùng Hướng Dực Thiên và quản lý đi vào một … phòng họp khác.

Thanh âm của hắn vẫn trầm ổn có lực như trong trí nhớ Cao Dịch Khải 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận