Lấy Vợ Phải Dùng Sắc Dụ Trước

Lúc đi ngang bên cạnh Chu Luật Nhân, cô nhăn mũi mếu máo với anh trong lòng biểu đạt cơn giận còn sót lại chưa tiêu tan.

“Vẫn còn tức giận?” Anh vẫy vẫy tay với cô.

“Rất tức giận.” Tuy cô muốn kìm nén lại không để ý đến nữa, nhưng sau cùng vẫn là không có chí khí đi đến gần anh, “Ăn không được đậu hủ, tức chết được.”

Cười nhẹ một tiếng, Chu Luật Nhân khẽ chỉ vào cái trán của cô.

Trước khi cô trở về, anh thừa nhận bên ngoài là một người hàng xóm của cô, cũng là bạn thời đại học của cô kiêm luôn bạn thân, anh cũng nhìn qua bức ảnh bọn họ nhau cùng đi chơi, cũng có nghe cô kể qua, người đàn ông này là “Phụ nữ.”

Vốn là nghe đồng nghiệp nói có một người đàn ông đón cô đi mà trong lòng lại nổi lên sự thay đổi, sau khi xác nhận được thân phận của người đàn ông này, liền thở phào nhẹ nhõm.

Đối với việc này, anh chỉ có thể mặc cho hồi chuông báo động trong đầu rung lên, trong lòng cười khổ.

Nói rõ ràng với bản thân nên giữ khoảng cách với cô…


“Buổi tối muốn ăn cơm với anh không?” Ý nghĩa đã mất hiệu quả, lời nói cũng không khống chế được thốt ra.

“Ồ?” Sở Tiểu Thiến sửng sốt trong nháy mắt.

Anh Luật Nhân chủ động hẹn cô? Cô không nghe lầm chứ?

“Anh là kẻ lừa gạt nha – như thế mà muốn làm tiêu tan lửa giận của em sao?” Mấy giây sau, cô nghĩ thông suốt liền trách mắng anh.

“Em rất tức giận, rất tức giận nha.” Nào có chuyện cùng nhau ăn cơm thì có thể bỏ qua chứ? Rõ ràng là lời nói tràn đầy tức giận, âm thanh của cô lại kéo dài êm ái, giống như làm nũng.

“Vậy không ăn à?” Anh nhún nhún vai.

Từ chối cũng tốt, bây giờ còn có thể thoát ra kịp…

“Hừ! Làm sao có thể.” Trong nháy mắt vẻ mặt liền thay đổi, “Hôm nay anh không có ca trực, chúng ta đi ra ngoài ăn, anh mời, em muốn ăn hết sự căm phẫn mà anh cho em!”

Vẻ mặt của cô vừa giận vừa cười, phân biệt không được là đang kiềm nén sự tức giận, hay là đang nhịn xuống sự vui sướng khi được đi ăn tối nữa.

Nhưng Chu Luật Nhân rất rõ, là vui vẻ nhiều hơn.

Ai, phản ứng của Tiểu Thiến, thật là có thể thỏa mãn lòng hư vinh của một người đàn ông.

“Muốn ăn ở đâu trước.” Tự đào cho mình một cái hố to, lần này không đi cũng không được. “Bạn cùa em đợi em kia, nhớ trước khi tan ca phải quay về.” Anh vỗ nhẹ đầu cô nhắc nhở.

“Đúng tám giờ em sẽ trở về, phải đợi em nhe!” Đi về chỗ ngồi lấy vật phẩm để quên khi nãy, Sở Tiểu Thiến lại theo thói quen mà làm một khẩu lệnh với một động tác.

Cho dù biết bản thân lại một lần nữa bị nắm mũi dắt đi, tâm trạng vẫn là phản ứng tung tăng trên động tác và vẻ mặt.


“Phải đợi em đó!” Cô rời khỏi cửa lớn công ty không quên nhắc nhở một tiếng, sau khi nhận được cái gật đầu của đối phương, mới vui vẻ rời khỏi công ty.

“Em gái Thiến, phản ứng của em thật khiến anh xem mà cay mũi.” Đợi ở cửa chính, toàn bộ hình ảnh thân thiết của hai người đều loạt vào tầm mắt của Ngụy Bá Ân, sau khi hai người rời khỏi Kiệt Xuất liền nhịn không được lên tiếng.

Ai giúp cô ghi danh trận đấu nữ tử si tình? Có tòa thờ trinh tiết hay không? Anh sẽ cho cô một tòa!

“Anh quản em.”

Mới vừa rời khỏi Hoa Đóa Lỵ Nhi, một cuộc điện thoại tức giận gọi đến, cô gọi bạn tốt ra ngoài cùng cô đi dạo phố để giải sầu, không ngờ mới có một chút, trong lòng mây đen dày đặc lập tức liền lộ ra một ánh ban mai.

“Nói thật nhé, anh Luật Nhân nhà em đẹp trai thật.”

“A, em sẽ nói với đại thiếu gia nhà anh!” Nói đến người trong lòng, toàn thân cô giống như ra-đa lập tức dựng thẳng lên giống như con nhím.

“Hâm mộ một chút thôi mà, giận cái gì chứ!” Anna của anh lớn hơn anh hai tuổi, nào có hơi thở của người đàn ông 30 mấy tuổi! “Anh Luật Nhân nhà em xem ra rất có duyên với phụ nữ nha.”

Thành thục, chững chạc, khuôn mặt lớn nha, vóc dáng cường tráng, trừ phi là loại đàn ông bị lệch lạc giới tính, nếu không gặp người đàn ông như thế không soi mói mới lạ, chị em phụ nữ bình thường sao có thể không dốc sức theo đuổi chứ?

Nhưng quanh năm nhìn chằm chằm Sở Tiểu Thiến của anh về điểm này ngược lại anh không lo lắng. “Anh ấy độc thân rất lâu rồi.” Đến một người cô đuổi một người, đến khi nào hai người cô thành một đôi thì thôi!


“Em gái Thiến, em xác định anh Luật Nhân nhà em không phải…” Anh chỉ một ngón tay về phía cô.

Phút chốc dừng bước, đôi mắt cô trừng lớn khó tin, rống to về phía bạn thân, “Bá Ân chết tiệt! Anh có từng quen bạn gái chưa!” Nói bậy nói bạ! Cô muốn đi kiện cáo với đại thiếu gia nhà anh!

“Rất khó nói nhe, em có biết rất nhiều người là đồng tính không?” Anna nhà anh cũng từng quen bạn gái nha.

“Anh ấy không phải!” Cô lớn tiếng bác bỏ.

Ngụy Bá Ân cho cô một nụ cười xấu xa, mười phần là trả lời theo hình thức đối phó, “Được…Anh ta không phải.”

“Anh!” Khuôn mặt nhỏ trắng noãn lập tức phồng lên giống cá nóc.

Tức chết người rồi! Vừa rồi thỏa mãn lửa giận trong lòng mới gọi điện cùng anh đi ra ngoài, kết quả lửa giận bên kia vừa tiêu tan hết, Cái tên này lại một bên thêm dầu vào lửa!

Aaa … Anh Luật Nhân mới không phải là đồng tính!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận