Lão Đại Là Chồng Tôi


"Ồ hóa ra là vậy,xin chào Blood!"
Hắn đưa tay ra ý muốn bắt tay với cô cô chậm một chút mới đưa tay ra nhưng nhanh chóng bị ngăng cản lại bởi Thiếu Tùng.

Cô cũng rụt tay lại bỏ hắn ta mất mặt,tay lơ lững ở không trung cười gượng:
"Khi nãy Blood bảo với cái giá đó là hợp lí sao?Mong cô nói rõ"
"Không phải à?Mỗi tháng tăng thêm 5% nhìn thì sẽ thấy nhiều nhưng anh đừng quên chất lượng đi đôi giá tiền.

Trên vũ khí của Hắc Địa Bang đều có dấu ấn cấp cao riêng,khi đối diện với những bang khác ít nhiều họ cũng nể nang tôi và anh ấy vài phần mà không dám làm bậy với người các người.

Như này không phải lợi thì là gì? Ngoài kia còn bao nhiêu người muốn mua vũ khi từ tay anh ấy còn không được.

Anh có cơ hội lại không biết giữ,nếu đã không có nhã ý hợp tác thì tôi nghĩ không còn gì nói"
Tống Thiếu Tùng ôm cô trên đùi mỉm cười thầm nghĩ cô gái này thật thông minh,nhanh như vậy đã giận ngược được đối thủ làm hắn ta cuốn cuồn vì sợ làm phật ý hai người họ.

"Ý tôi không phải vậy mà!.

vậy được!.

cứ làm theo như Blood đi"
Người bắt tay với hắn không phải là Blood hay Death ma là Tôn Diễn:
"Hợp tác vui vẻ"
"Hợp tác vui vẻ"
Lúc định rời đi thì Thế Hải có đề nghị nán lại chơi với hắn vài ván xí ngầu để bớt căng thẳng và tiếp đón không chu đáo.

Cô và anh cũng chẳng ngán ai mà không ở lại.


Trên bàn cược rất nhiều tiền nhưng vì hắn chơi dơ nên thắng rất nhiều.

Dù thao tác rất tinh vi ngay cả Sa Nhi và Tôn Diễn thấy sai những vẫn chưa tìm ra kẻ hở nhưng hhai người họ đã biết từ đầu nhưng cố tình thua.

Số tiền vơi đi không nhỏ,đã đến lúc rồi kết thúc thôi:
"Ai da Lư lão đại tài giỏi quá đi mất chúng tôi sắp bị ngày vét hết tiền rồi!"
Cô cất giọng khen ngợi làm hắn đắc ý:
"Làm gì có,chẳng qua là hôm nay thần may mắn phù hộ tôi thôi!"
Làm bộ kéo kéo tay áo anh:
"Cược như vậy thì chán chết hay là ta tố thêm đi"
"Em muốn tố thêm gì?"
"Một đôi mắt thì thế nào?"
Lư Thế Hải nghe vậy thì hơi rén nói trong bụng sao trông xinh đẹp thế này mà lại tàn nhẫn thế,thật không hổ là Blood anh muốn cô.

Đôi mắt hắn nãy giờ nhìn chăm chú vào cặp đùi trắn nõn nà của cô làm cô thật ghê tởm.

Nhưng vì đề cao bản thân và ham muốn chiếm hữu cô nên đồng ý.

Hắn giao hẹn:
"Nếu tôi thắng thì tôi sẽ lấy bất kì thứ gì của lão đại thế nào?"
Sắc mặt không thay đổi vẫn lạnh như bắc cực ngàn năm hắn phun ra 5 chữ:
"Nói nhiều quá,chơi đi"
Sa Nhi nhìn Tôn Diễn cười khẽ,cắn câu rồi!
Hắn lắc trước rất điệu nghệ,tiếng lộc cộc của ba viên xúc xắc va chạm nhau vang lên.

Đương nhiên hắn vẫn chơi dơ,đặt lọ xúc xắc xuống bàn rồi từ từ giở ra.

Hắn cười khoái chí nói lớn:
"Tôi thắng nhé!"
Cả ba viên xúc xắc đều là số lớn nhất hắn ta đắc thắng,cô chỉ cười nói với hắn:
"Gấp vậy,từ từ đã!"
Cô nhìn Tống Thiếu Tùng nhướng mày,anh liền đứng dậy tự tay đổ xí ngầu.

Những cú lắc cờ thơ ơ nhưng khi giở ra kết quả lại bằng nhau.

Anh khinh bỉ nói với hắn:
"Xem ra khó lấy người từ tay tôi rồi Lư Thế Hải!"
Hắn ta bất ngờ đến há hốc không ngậm được miệng,lấy lại thần thái của một vị lãnh đạo hắn vỗ tay khen ngợi qua loa rồi cũng sốt rột bước vào trện thứ hai.

Đổi lại lần này bên phía Thiếu Tùng là người xốc trước,khi anh vừa cầm vào lọ xí ngầu cô đã chụp tay anh lại rồi ghé sát tay anh nói nhỏ:
"Để tôi xốc,anh mà lắc nữa thì sẽ thua đó!"
Anh cũng thì thầm lại:
"Cô tin tôi mà nhỉ?"
Bên kia nhìn hai người tình tứ như thế liền cáu kỉnh nhắc khéo:

"Hai người!.

có thể tập trung được rồi chứ?"
Anh không thèm trả lời chỉ xốc một cái rồi đặt xuống bàn làm mọi người ở đó đều bàng hoàng hốt hoảng.

Ánh mắt cô như viên đạn nhìn hắn như muốn nói xốc! 1! 1 cái sao?Đùa cô đấy à?
Kết quả khi mở ra càng sốc hơn,Sa Nhi nhìn kết quả thì lòng nóng như lửa đốt,chị cô phải làm sao đây?
"3!.

.

3 n! nút ?"
Tôn Diễn mở ra thì bất ngờ vô cùng,bọn người của Lư Thế Hải thì không ngừng cười cợt,tay chơi như ông chủ sòng bạc này còn phải suy tính lắc thế nào cho ra số đẹp.

Còn hắn lại chỉ lắc một cái mà đòi thắng sao?Thật nực cười
Sa Tuyệt Yến nắm tay thành nắm đấm hít một hơi thật sâu tự suy tính đường lui cho mình vậy,cô kê sát tai hắn nói một câu:
"Đúng là không nên thật là không nên tin tưởng một kẻ hữu danh vô thực!"
Hắn nhăn mày nắm tay cô lại khó chịu nói nhỏ:
"Để rồi xem tôi có giống cô nói không?Nếu bằng không giống cô đừng trách tôi khiến cô không xuống giường được!"
Nghe vậy cô liền đảo mắt đi tay cũng rút ra quan sát tình hình,hắn ta tuy đổ ra số rất thấp nhưng lại không mải mai lo nghĩ ngược lại còn có chút hứng thú.

Cài tên bệnh hoạn này suy tính gì trong đầu thế?
Lư Thế Hải lần này không thèm chiêu trò nữa lắc thoải mái vì nghĩ lắc chơi cũng ăn đứt hắn.

Nhưng lúc mấu chốt này hắn vô tình nhìn qua thấy Tuyệt Yến đang ngồi trên bàn bọn họ đang chơi,dây áo rơi rớt,chiếc cổ áo trể xuống làm lấp ló đôi bồng đào trắng mịn.

Chiếc váy xẻ cao thêm dáng ngồi bắt chéo càng làm lộ rõ đường cong hoàn hảo,đôi môi hồng nhuận như khiêu gợi hắn
Cho đến lúc đàn em của hắn lên tiếng kéo hắn về hiện tại thì hắn mới giật mình tỉnh hồn.

Cô cũng kéo dây áo ngay ngắn lại rồi nhảu thót xuống khỏi bàn ngồi xuống ghế kế bên Thiếu Tùng.

Giọng nói thanh tao vang lên:

"Ông chủ Lư,mở ra xem nào?"
Hắn còn đáp trả một câu hết sức đắc ý:
"Nóng vội làm gì chứ người đẹp?Trước sau gì em chẳng là của tôi?"
Vẻ mặt chán ghét tuy không biểu lộ rõ ràng nhưng thật tâm cô rất ghê tởm lời nói của cái tên đó.

Hắn mở ra nhưng kết quả chỉ nghe tiếng hả đầy bất ngờ của hắn:
"Hả?Cái gì?Đây!.

đây! không thể nào"
Sa Nhi đứng một bên thấy kết quả liền vui mừng thở phào réo lên mỉa mai hắn:
"Wow thật không hổ danh là ông chủ Lư ha,không biết ông ngắm thứ gì mà lắc đến quên trời quên đất vậy?"
Bạch Tôn Diễn cũng không vừa thừa cơ châm biếm:
"Hôm nào cho tôi thỉnh giáo phương thức lắc xí ngầu VỠ THÀNH BỘT như ngài nhé kkkk"
Bên phía hắn vẫn chưa định thần được,là người cả chục năm sống bằng bài bạc mà lại thua bởi một con số thấp nhất.

Thật mất mặt,mặt mũi,cơ ngơi mười mấy năm gầy dựng giờ đây lại mất sạch.

Vì do Blood nếu cô ta không dùng mỹ nhân kế thì hắn đã không để bản thân vì mãi ngắm người đẹp mà quên mất mình đã đổ xí ngầu vỡ thành tương.

Death cười cợt,khinh thường ra mặt nói:
"Tới lúc trả nợ rồi"
"Tại mày,con đàn bà lẳng lơ nếu mày không quyến rũ tao tao đã không bại dưới tay nó"
Cô chẳng có thái độ gì cả nhưng Thiếu Tùng lại nhướng mày nguy hiểm nói:
"Mày có biết một lời nói mày xúc phạm cô ấy thì tao có thể khiến mày đoàn tụ ông bà không?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận