Lão Công Thao Nhẹ Nhàng Thôi

Kiều Tâm bị tiêu hao thể lực khá nhiều, dẫn đến việc vừa đặt chân đến khách sạn, cậu còn chưa kịp thưởng thức kỳ nghỉ ở khách sạn tuyệt đẹp này đã ghé vào giường ngủ bất tỉnh nhân sự.

Ngồi trên sô pha, Cố Thành An nhìn thoáng qua khuôn mặt Kiều Tâm đang ngủ, thấy đáy mắt cậu xuất hiện quầng thâm, nhất thời hắn không muốn quấy rầy giấc ngủ của cậu.

Lấy ra Notebook mở hòm thư công tác, phát hiện có văn kiện mới, vừa nhìn thấy, trên khuôn mặt hắn lập tức hiện lên vẻ chăm chú nghiêm túc. So với lúc bình thường đùa giỡn Kiều Tâm giống như hai người khác nhau vậy.

Thái dương dần dần xuống, tịch dương chiếu rọi trên hòn đảo Bali khiến nó đẹp không sao tả xiết, vẻ đẹp của mặt biển khiến người ta giật mình

Kiều Tâm trở mình, chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt chuyển chuyển, bỗng nhiên nhìn thấy người ngồi trên sô pha. Ánh dương quang bên ngoài chiếu vào, che bóng ngồi của Cố Thành An, nhìn thoáng qua hắn như thiên thần xuống thế vậy.

"Cố Thành An..."

Cố Thành An ngẩng đầu, "Tỉnh? Thế nào, nghỉ ngơi tốt chứ?"

Ngữ khí ôn nhu khiên khuôn mặt Kiều Tâm hơi ửng hồng, "Ân, bất quá hơi đói bụng một chút."

"Sớm biết là em sẽ đói bụng, lên thay quần áo, chúng ta sẽ xuống nhà hàng của khách sạn ăn thứ gì đó, ngày mai tôi sẽ mang em ra ngoài chơi."

"Được a!"

Thì ra còn có thể ra ngoài chơi! Kiều Tâm còn tưởng rằng Cố Thành An tính toán đem cậu đặt ở trên giường vượt qua một tuần này.

Nhanh chóng xuống giường thay quần áo, Kiều Tâm mặc lên người một kiện áo sơ mi và quần kaki. Nhìn rất ra dáng một sinh viên, nhưng khí chất có chút thay đổi.

Cố Thành An khép Notebook lại, nhìn về phía Kiều Tâm, ánh mắt mang theo một chút trìu mến cùng không đành lòng.

"Kiều Tâm, em rất sợ cùng tôi ở một chỗ sao?"

"A? Sao anh lại hỏi như vậy?"

"Nếu có người không muốn em và tôi ở cùng một chỗ, uy hiếp em, em có thỏa hiệp không?"

"Sẽ không a, bất quá ai lại không muốn tôi và anh ở cùng một chỗ?" Kiều Tâm không chút suy nghĩ trả lời.

Ai biết chỉ một câu như vậy cũng khiến ánh mắt Cố Thành An nhất thời nổi lên lửa dục. Chân dài bước vài bước đi đến cạnh Kiều Tâm, thò tay ôm lấy cậu trực tiếp hôn.

Đầu lưỡi xông thẳng về phía trước, không quan tâm bất cứ điều gì mà giảo lộng khắp khoang miệng. Cố Thành An bá đạo lại chậm rãi mang theo hương vị nhu tình, khiến Kiều Tâm khẽ rên một tiếng, thân thể nóng lên, không chịu nổi khống chế mà đáp lại nụ hôn này.

Nâng tay ôm lấy vòng eo cường tráng của Cố Thành An, cảm nhận được từng cơ lực trên thắt lưng.


"Ngô....Từ bỏ..."

"Tâm can đói bụng?"

"Anh, anh thế nào lại tùy thời đều phát tình. Tôi đói bụng, muốn ăn cơm." Ở trên phi cơ làm bừa, còn chưa ăn cái gì, kết quả vừa đến khách sạn mệt đến không có thời gian ăn, hiện tại trong bụng trống trơn, có thể ăn một đầu voi.

Cố Thành An hai tay nâng mặt cậu, ngón tay nhẹ nhàng ma sát má Kiều Tâm, "Được, không phiền em, chờ em ăn no tôi lại ăn em."

"Lưu manh!"

"Tâm can nhi, em đừng nói tôi là lưu manh, bằng không, tôi thật sự muốn biến thành lưu manh." Giọng nói trầm thấp tựa như tiếng đàn violoncello nói ra những lời tán tỉnh, thế nhưng lại khiến lỗ tai Kiều Tâm hồng đến kì lạ.

"Anh ~ bất quá lời anh vừa nói là có ý tứ gì, hai người chúng ta không phải đã kết hôn rồi sao? Chẳng lẽ vẫn không thể ở cùng một chỗ?"

Kiều Tâm kỳ quái hỏi.

Vẫn là nói... Người bên Cố gia không đồng ý? Nhưng nếu không đồng ý, thế nào lại để Cố Thành An cùng cậu kết hôn?

Không hiểu ra sao nhìn Cố Thành An, Kiều Tâm còn tính toán hỏi lại bị Cố Thành An kéo đi.

"Bất quá vừa rồi là thuận miệng hỏi, xuống lầu ăn cơm thôi."

Kiều Tâm trong lòng đầy nghi vấn, nhưng khi ăn no xong thì mọi thứ trong đầu đều biến mất. Một thân quần áo thoải mái cùng Cố Thành An bước chầm chậm xung quanh bể bơi của khách sạn.

Mười ngón tay đan chặt khiến Kiều Tâm sung sướng mơ hồ quên ngay từ đầu quan hệ của chính mình cùng Cố Thành An có khi khẩn trương, còn có kinh hoảng.

Bất thình lình tổ chức hôn lễ, hiện tại lại biến thành lưỡng tình tương duyệt.

Kiều Tâm vụng trộm nhìn Cố Thành An bên cạnh, một thân nho nhã khiến trên người Cố Thành An xuất hiện hương vị nhàn nhạt chỉ thuộc về thương nhân, không những vậy còn rất lạnh lùng khiến người khác không dám tới gần.

"Vụng trộm nhìn tôi, thế nào?"

"Mới không phải, tôi là quang minh chính đại nhìn."

"Muốn nhìn toàn thân tôi một chút không?"

"Phi! Sắc lang! Mặt Kiều Tâm đỏ lên, quay mẳt đi. Bỗng nhiên phát hiện bể bơi vậy mà không có người, mùa này, bể bơi làm sao có khả năng không có người, chẳng lẽ tất cả đều đi ra biển?

"Sao chỗ này lại không có người vậy?"


"Ban ngày người sẽ nhiều một ít."

"Như vậy"

Kiều Tâm ngồi ở cạnh bể bơi, đặt chân vào trong nước, nhìn Cố Thành An đứng ở cạnh mình, ngẩng đầu hướng về phía hắn cười, "Anh cũng ngồi xuống a, nước này thật thoải mái."

"Đợi đã, tôi vào lấy rượu."

"Ân"

Kiều Tâm đáp ứng một tiếng rồi lại cúi đầu nhìn mặt hồ. Dùng chân đạp nước, nhìn dòng nước từng vòng lại từng vòng đẩy ra tâm tình Kiều Tâm cũng tốt hơn một chút.

Bất tri bất giác đã ở cùng Cố Thành An một tháng, Kiều Tâm không khỏi nhớ đến những sự việc xảy ra trước một tháng kia.

Lúc ấy cậu còn không biết có thể cùng Cố Thành An ở chung một chỗ.

Nhàm ngồi đợi nửa ngày, Kiều Tâm kì quái quay đầu, nhìn nửa ngày cũng không thấy Cố Thành An trở lại, nhíu mày.

Hẳn là Cố Thành An bận chuyện gì đi?

Vừa nghĩ đến, thân mình định đi vào phòng ăn xem xem, bỗng nhiên chân căng lại, bị một bàn tay bắt lấy, tiếp theo toàn bộ thân thể đều bị kéo xuống.

Kiều Tâm "A" một tiếng, cả người rơi vào trong nước.

"Ngô! Cứu, cứu mạng...."

Vừa dứt lời, bởi vì sự việc đột nhiên xảy ra nên không cẩn thận nuốt rất nhiều nước, còn chưa kịp thấy rõ là ai, miệng liền bị ngăn chặn lại.

Hương vị quen thuộc ập đến, tâm Kiều Tâm đang khẩn trương cũng thả lỏng một chút, nhất thời tức giận cắn một phát vào đầu lưỡi đang giảo lộng trong khoang miệng mình.

"Anh tên hỗn đản này, làm gì! Làm tôi sợ muốn chết!"

"Tâm can~ hương vị của em thật ngọt!"

Hai người từ dưới nước nhô lên, tiếng nước rào rào vang vọng, cả người Kiều Tâm ướt đẫm, bị Cố Thành An giam cầm trong lòng.


Hạ thân gắt gao dán vào nhau, Cố Thành An dùng hạ thân đỉnh một chút về phía Kiều Tâm, "Hiện tại ở trong nước, có phải rất mát mẻ không?"

Kiều Tâm bị đỉnh đến trong miệng tiết ra một câu rên rỉ, than nhẹ mê người khiến Cố Thành An căng thẳng, độ ấm trên người cũng dần dần tăng lên.

"Đừng, sẽ có người đến."

"Sẽ không, ở trong nước, yên tâm..."

"Không, không, sẽ có người." Kiều Tâm một bên cự tuyệt, một bên lại dùng đùi cọ xát chân Cố Thành An.

Cả người bị Cố Thành An ôm vào ngực, hai chân hoàn toàn quấn trên thắt lưng hắn, Kiều  Tâm bất an nhìn xung quanh, "Không, từ bỏ, nếu anh muốn, chúng ta về phòng có được không?"

"Không được, tâm can em ngẩng đầu nhìn."

Kiều Tâm nghe vậy hừ nhẹ, ngẩng đầu lên trên, bỗng nhiên một cảnh đẹp như vẽ xuất hiện ở trước mặt.

Bầu trời đầy sao, nhất thời mê luyến lòng người. (chỗ này tả mịe gì ý, chém đại vậy)

"A.... Thật đẹp."

"Em không cảm thấy dưới bầu trời đêm như vậy chúng ta làm tình cũng rất đẹp sao?" Cố Thành An nói xong, ngón tay vòng đến sau thắt lưng Kiều Tâm, tình dục làm hắn quyến luyến vuốt ve một lát sau lưng cậu, tại vòng eo đảo quanh một chút.

Kiều Tâm không chịu được rên rỉ một tiếng, trong thân thể dường như có nhiều con kiến cắn, khoái cảm làm Kiều Tâm tê dại, khó nhịn ngửa cổ về phía sau, "Ân a... Ngứa, đừng sờ...."

"Thoải mái sao?"

"Thoải mái, thoải mái a...."

Ngón tay đi xuống, Cố Thành An linh hoạt đưa ngón tay vào chui quần Kiều Tâm, dọc theo lưng quần đưa vào trong, đi đến cạnh quần lót, ngón tay dọc theo quần lót phác thảo, sau đó chui đi vào.

Đi vào xong, nhẹ nhàng niết lấy bờ mông căng mẩy.

Bờ mông trơn trượt ở trong tay, môi Cố Thành An dán lên tai Kiều Tâm, mở miệng nhẹ nhàng cắn cắn vành tai cậu, nghe Kiều Tâm rên rỉ, hạ thân lặng lẽ đứng lên.

Môi đi đến vị trí hầu kết của Kiều Tâm, nhìn hầu kết lăn lộn trên bờ cổ trắng nõn, Cố Thành An nheo mắt lại, nhẹ nhàng cắn lên.

"Ân a, không, không được....."

Ngón tay không biết từ lúc nào đã tách hai cánh mông ra, đầu ngón tay tại huyệt khẩu nhẹ nhàng ấn xoa, nếp nhăn tại huyệt khẩu không an phận mấp máy, cảm giác trống rỗng sau huyệt ngày càng mạnh. Dũng đạo ngứa ngáy khiến hồ hấp của Kiều Tâm ngày càng nặng nhọc.

Cố Thành An dùng một tay còn lại nâng cằm Kiều Tâm lên, Kiều Tâm bất an trừng lớn mắt.

"Trong tiểu huyệt có phải rất ngứa hay không?"

"Ưm, không, không phải."


"Nhưng nó lại cắn tôi rất chặt, em nói xem có phải nó đặc biệt cơ khát không? Muốn thứ gì đó cắm vào,  chữa ngứa cho em?"

"Đừng, đừng nói."

Kiều Tâm sợ bị người khác nhìn thấy, khẩn trương ôm bả vai Cố Thành An, "Đừng, sẽ có người, ân a... Ngứa, đừng móc, thực sự ngứa..."

"Nơi này cắn tôi, em xem, đã đem ngón tay ăn vào rồi này." Cố Thành An liếm đầu v* Kiều Tâm một chút, "Nơi này cũng cứng lên rồi."

"Không a, đừng liếm...."

Cố Thành An ôm Kiều Tâm bơi đến một góc, đem Kiều Tâm đặt cạnh bể bơi, sau đó dùng tay kéo quần cậu xuống.

Kiều Tâm khẩn trương há miệng, kinh hô kêu lên tiếng, "Thật lạnh, nước... Ngô..."

"Một lát sẽ không lạnh."

Ngón tay Cố Thành An không động vào hoa huy*t phía trước, mà chuyên tâm khai phá nộn huyệt phía sau.

Huyệt khẩu mềm mại đã bắt đầu mấp máy, trong cổ họng Kiều Tràn ra những âm thanh dâm đãng, vừa áp lực lại mê người.

Cố Thành An bỏ thêm hai ngón tay, ba ngón tay cùng nhau giảo lộng, tiếng nước vang lên, bên trong ngày càng mềm, hơn nữa ngày càng nóng ướt.

"Ân a... Nóng a, thật nóng.... Bên trong thật ngứa, đừng, đừng móc, ân a! Ấn đến, tao tâm bị ấn đến..."

Kích thích như vậy, khiến tính khí phía trước của Kiều Tâm đứng thẳng lên.

Cố Thành An dùng ngón tay sờ sờ vào tiểu huyệt trơn ướt, nhướn mày nhìn Kiều Tâm, "Đến, chính mình tự ngồi xuống, đem côn th*t ăn vào đi."

"Ân a, quá lớn, ăn không vô...." Trong miệng cự tuyệt nhưng thắt lưng vẫn vặn vẹo ngồi xuống, buông một bàn tay cầm lấy côn th*t thô dài, "Ân a, rất lớn rất cứng cứng, thật nóng..."

"Tâm can nhi, ăn vào đi, ông xã sẽ thao em sung sướng."

"Ngô, muốn phá, tiểu huyệt no muốn hỏng...." Kiều Tâm nhắm mắt, nắm lấy côn th*t hướng vào trong tiểu huyệt của mình, cố gắng thả lỏng, rốt cuộc cũng nuốt vào quy đầu.

Cố Thành An nhìn Kiều Tâm dục cự còn nghênh khiến hắn một trận khó nhịn. Sắp bị dục hỏa đốt người, không nhịn được trực tiếp nắm chặt eo cậu, động thân đâm vào.

Trực tiếp cắm vào, một chút do dự cũng không có, cả căn chìm vào trong.

"A! Rất, rất sâu..."

Không cho Kiều Tâm có cơ hội thở dốc, Cố Thành An ngay lập tức đẩy lên, tất cả đều đâm đến chỗ sâu nhất, mang theo một mảnh bọt nước văng khắp nơi.

Tiếng nước quá lớn, Kiều Tâm thẹn thùng ghé đầu trên vai Cố Thành An, ưỡn ngực cọ vào ngực Cố Thành An.

Bị đỉnh trong nước sảng khoái, hô hấp Kiều Tâm đều bị đỉnh đến ngắt quãng, "A a a!!! Đừng, đừng, quá nhanh! Ân a, nước, nước bị đỉnh vào, nước đi vào a!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận