Lão Công Bị Gãy Chân


12.

Cậu thụ rời đi, đem chà bông trong tay đưa cho tiểu y tá đứng trước quầy nói, "cơm hộp của phòng bệnh 324 tới rồi.

"Sau đó đi xuống lầu, ngồi trên ghế dài ở bên ngoài, đem bánh mì lúc trưa còn chưa ăn xong ăn hết.

Bánh mì khô cứng, nuốt đều nuốt không xuống, cậu khổ sở mà nghĩ, sớm biết vậy thì không đem chà bông tiểu bối cho anh nữa.

Nói không chừng lúc này anh đang cùng người kia ở trước giường chia nhau ăn, anh một miếng em một miếng ăn đến sung sướng vui vẻ.

Cậu càng nghĩ càng khổ sở.

13.

Người đang ngồi trong phòng bệnh chính là bạch nguyệt quang trong lòng anh, lúc còn đi học cậu đã biết.

Lúc đó cậu mới học năm nhất đại học, ở lễ khai giảng đối với học trưởng là anh nhất kiến chung tình, từ đây mở ra con đường yêu thầm của cậu.

Một năm này cậu giá nhập hội học sinh có anh, lúc rảnh liền đi đến lớp chuyên ngành của năm bốn học ké.

Chỉ vì có thể ở xa xa mà nhìn anh.

Anh có một người bạn rất thân, đó chính là bạch nguyệt quang trong lòng.

Người kia học chuyên ngành nghệ thuật, ở sân trường gãy chân công và anh ta như hình với bóng đi đâu cũng cùng nhau.

14.

Anh và người kia đều làm thành viên đội bóng rổ của trường, hai người ở trên sân bóng có một loại ăn ý trời sinh.

Có một thời gian cậu trốn tiết đi xem anh chơi bóng, anh thân thủ mạnh mẽ, lúc chạy trên sân bóng cả người đều tỏa sáng.

Quả thực rất đẹp trai.

Cậu đứng ở bên ngoài sân nhìn đến hai mắt sáng lấp lánh.

Sau khi trận đấu kết thúc, anh đi về hướng này, khi ngẩng đầu thì tầm mắt hai người đụng phải nhau.

Anh sửng sốt, sau đó quay đầu kêu người kia đang đi ở phía sau"Tiểu bạch cậu mau đến xem, đây là em trai của cậu phải không?"Cậu da mặt mỏng, lại bị nam thần của mình nhìn vài lần mặt đã đỏ bừng cả lên.

Người kia đi lên đẩy anh một cái, nói anh đừng có trêu chọc học đệ.

Hai người cười nói đi xa, cậu còn đứng im tại chỗ, tim đập thật nhanh, đây là lần đầu tiên cậu cũng anhnói chuyện.

Thật ra mà nói, những lời này cũng không phải nói cùng cậu.

Nhưng cậu vẫn rất vui.

15.

Sau này anh tốt nghiệp, cậu không gặp lại anh lần nào nữa.


Cậu vốn tưởng rằng tình cảm đơn phương yêu thầm của bản thân phải kết thúc tại đây, không nghĩ đến năm tư đại học lúc đi thực tập lại gặp được anh.

Cậu thực tập tại công ty của anh, vừa vặn cùng chung một tổ.

Ngày đầu tiên đi làm lúc giới thiệu cậu khẩn trương đến nổi đầu lưỡi đều cứng lại, nói không nên lời, bởi vì anh luôn nhìn chằm chằm cậu.

Cậu phát hiện, lâu như vậy không gặp nhưng sự nhớ nhung của cậu đối với anh cũng không theo thời gian phai mờ, cậu sẽ vì một ánh mắt của anh mà tâm động không thôi.

16.

Chỗ ngồi của cậu và anh chỉ cách nhau một vách ngăn, cậu nghĩ mấy tháng tiếp theo cậu có thể làm việc cùng nam thần của mình, liền kích động không kiềm chế được.

Cả buổi sáng cậu đều đắm chìm trong niềm vui sướng, cho nên đến giờ ăn trưa mọi người đã đi hết cậu cũng không có phát hiện ra.

Lúc hồi phục lại tinh thần, toàn bộ văn phòng chỉ còn lại anh đang làm việc cùng vẻ mặt mơ màng của mình.

An hỏi có muốn cùng nhau ăn cơm không, nếu muốn thì chờ anh một chút.

Cậu chỉ có thể ngây ngốc mà gật đầu.

17.

Anh dẫn cậu đến một tiệm ăn nhật dưới lầu, trên đường đi còn nghe anh hưng phấn nói chuyện điện thoại với người khác.

"Tổ của bọn mình mới đến một người mới.

""Là một học đệ lớn lên đặc biệt rất giống cậu.

""Được được được, mình sẽ không trêu trọc cậu ấy.

"Anh vừa nói vừa quay đầu cười với cậu một cái.

Hồn của cậu liền bị câu đi mất.

18.

Hai người đối diện nhau ăn cơm, anh tựa hồ đối với mình đặc biệt có hứng thú, hỏi rất nhiều điều, giống như là đang điều tra hộ khẩu vậy, cuối cùng còn nói nhỏ một câu thật sự không phải em trai thất lạc của cậu ấy sao?Còn bản thân cậu hỏi gì đều trả lời lại, trên mặt thì đặc biệt ngoan ngoãn, nhưng trong lòng thì đang loạn hết lên.

Tốc độ ăn cơm của mình có phải quá nhanh không? Không biết ăn thế có bị dính tương trên môi không? Ăn nhiều như vậy có phải rất giống heo?Cậu quá chú ý đến hình tượng, chưa ăn được bao nhiêu đã buông đũa xuống không ăn nữa.

Anh liền hỏi cậu có phải không thích hương vị món ăn của tiệm này không? Vậy ngày mai đổi một tiệm khác tốt hơnCậu nghe vậy vui vẻ muốn nhảy lên, ngày mai mình vẫn có thể ăn cơm cùng anh.

19.

Có anh ở đây, cậu làm việc đặc biệt chăm chỉ.

Không chỉ làm xong việc, cậu còn bưng trà rót nước cho mọi người,đặc biệt là đối với anh thì lại càng ân cần hơn.

Cậu đem cà phê vừa pha xong đưa cho anh, mấy chị gái cùng tổ chê cười cậu, nói ai không biết lại tưởng là chúng ta thuê một bảo mẫu.


Cậu ngượng ngùng đỏ mặt quay lại chỗ ngồi, trong lòng nghĩ lần sau phải rụt rè một chút.

Vừa mới quay đầu lại vừa vặn thấy anh ấy cười nhìn mình, "Tiểu bảo mẫu, hỗ trợ anh đóng dấu tài liệu này nhé.

"Thế là cậu lại nhanh chân đi làm.

20.

Lúc tan làm cậu cùng anh đi xuống lầu, liền nhìn thấy một nam sinh cao gầy dựa vào cửa, ăn mặc rất có phong cách, trên tai phải có đeo một cái khuyên tai lớn, ngũ quan giống cậu đến bảy tám phần.

Anh vừa nhìn thấy thì nở nụ cười đặt biệt ôn nhu.

Bỏ cậu lại nhanh chân bước đến bên cạnh người kia, "Tiểu Bạch, sao cậu lại đến đây?"Người kia lười biếng ngẩng đầu, "Muốn cùng cậu ăn cơm.

""Được rồi!"Anh quàng tay qua vai người kia cùng nhau rời đi, làm cho cậu rất hâm mộ.

21.

Trong công việc anh rất chiếu cố cậu, đem cậu vào cùng làm chung một hạng mục, lại tự mình dẫn dắt.

Mỗi ngày cùng ra cùng vào, cậu lại cảm thấy mình giống như đang nằm mơ.

Không đúng, câu có nằm mơ cũng chưa từng mơ đến một ngày được như vậy.

Có lúc ngẩng đầu sẽ thấy anh đang nhìn mình, làm trong lòng cậu đột nhiên nhảy lên.

Cậu lặng lẽ nhịn xuống bóng bóng màu hồng đang bay phấp phới trong lòng, tự nói với bản thân mình là không cần nghĩ nhiều.

22.

Hôm nay hạng mục thuận lợi hoàn thành, sau khi tan làm mọi người sẽ tổ chức một buổi tiệc, cậu cũng sẽ đi cùng.

Anh là người phụ trách hạng mục này, nên bị mọi người luân phiên rót rượu.

Anh tâm tình rất tốt, ai đến cũng không cự tuyệt.

Cậu thấy anh uống xuống bụng từng ly từng ly, có chút không đành lòng, không biết tự lượng sức mình mà đi lên chắn rượu giúp anh.

Anh giống như đã say, ôm lấy cậu ghé sát bên tai nói, "Tôi không sao.

"23.

Nửa người trên của cậu mềm nhũn, anh ghé sát như vậy làm tai của cậu nóng đến muốn bốc khói.

Khi kết thúc bữa tiệc cậu ngăn một chiếc taxi đem người đã uống đến mơ hồ không rõ về nhà.

Vốn định đem người vào cửa xong liền đi, kết quả mới bước vào trong đã bị đè lên cánh cửa.

Cậu hoảng sợ, muốn hỏi anh định làm gì, nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị một nụ hôn chặn ngang.


Cậu liền choáng váng, giống như đầu gỗ mà dán ở trên cửa, động cũng không dám động, mặc cho anh dùng đầu lưỡi cạy ra môi của mình, một đường xâm chiếm.

Cậu nhắm chặt hai mắt, hơi men làm cậu hơi say, cậu cảm thấy đã trên người đang nóng lên, cả người sắp hít thở không thông.

Cậu theo bản năng vương tay muốn nắm lấy cánh tay của anh, đúng lúc này lại nghe anh kêu lên một câu.

"Tiểu Bạch.

"Cậu lập tức tỉnh táo, đẩy người đang đè mình ra, lập tức bỏ chạy.

25.

Cả một đêm cậu đều không ngủ được, trong đầu luôn lặp đi lặp lại cảnh hôn môi cùng anh, cảm giác ôn nhu còn phảng phất rõ ràng trên môi.

Còn cái tên anh gọi không thuộc về cậu kia, làm thế nào cũng không vứt đi được.

Ngày hôm sau trên đường đi làm cậu luôn thấp thỏm, không biết làm sao đối mặt với anh.

Nhưng cả buổi sáng anh đều không đến công ty, đến tận buổi trưa mới thấy anh.

Cậu nghe thấy chỗ ngồi của anh có tiếng động, lần đầu tiên không có đứng lên chào hỏi.

Mà ngồi một chỗ nhìn chằm chằm máy tính giả bộ đang làm việc.

26.

Mọi người đều đi ăn cơm cậu định trốn trong đám người cùng đi ra ngoài, kết quả tay bị người ta bắt lấy.

"Tôi có lời muốn nói với cậu.

"Lòng của cậu trầm xuống bị anh kéo xuống lầu.

Ngày thường anh không hút thuốc lúc này lại dựa lên tường châm thuốc, cậu cảm thấy hôm nay anh nhìn rất tiều tụy, ngày thường anh như ánh nắng mặt trời luôn cười nói vui vẻ.

Anh phun ra một hơi mới nói, "Thật xin lỗi, tối hôm qua là do tôi uống quá nhiều.

"27.

Cậu cắn cắn môi, "Anh vẫn nhớ hả?""Umk""Anh thích học trưởng Bạch.

""Thích.

" Anh cũng không che giấu chút nào, "Lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy tôi đã thích.

"Khói thuốc lá của anh làm cậu ho hai tiếng, nước mắt cũng chảy ra.

Trong lòng cậu nghĩ, em cũng là thích anh từ ánh mắt đầu tiên.

"Em đã biết, học trưởng anh yên tâm, em sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

"___________28.

Cậu ngồi dưới ghế dài của khu nội trú cả một buổi trưa, tới giờ tâm tầm mọi ngày mới chậm rãi đi lên lầu.

Người kia một giờ trước đã đi rồi, cậu ngồi dưới lầu nhìn bóng dáng người đó rời đi.

Lúc cậu đi vào anh đang nằm trên giường xem điện thoại, thấy có người tới thì vội vàng cất điện thoại đi, biểu hiện giấu đầu lòi đuôi như vậy còn tỏ vẻ mình không có chơi điện thoại, mình rất nghe lời mà nghỉ ngơi thật tốt.

Trong lòng cậu trầm xuống, không giống như thường ngày bị chọc cười, hỏi anh, hôm nay có người tới thăm anh sao?Anh dừng một lát, liền nói không có.


29.

Đầu giường chỉ còn nửa miếng chà bông tiểu bối, anh hỏi cậu, buổi trưa em gọi cơm hộp cho anh sao?Cậu nghe thấy thì gật đầu.

Anh liền hôn một cái lên mặt cậu vừa nói bảo bảo thật tốt.

Cậu há miệng thở dốc, muốn hỏi anh tại sao lại phải nói dối là người kia không đến, lời nói đến bên miệng lại nuốt xuống.

Buổi tối hai người vẫn nắm tay nhau ngủ, anh rất nhanh chìm vào giấc ngủ, còn cậu thì làm thế nào cũng không ngủ được, lại bắt đầu nghĩ đến trước kia.

30.

Sau khi xảy ra chuyện đó, cậu không có tới thực tập nữa mà chủ động xin nghỉ.

Cậu cũng xóa đi phương thức liên lạc của anh, trở lại cuộc sống giống trước đây.

Sau khi học xong đại học, cậu tìm được công việc ổn định, đãi ngộ cũng rất tốt, trong nhà an bài cậu đi xem mắt, cậu liền nói với người trong nhà là cậu thích con trai, sau đó liền bị đuổi ra khỏi nhà, từ đó liền ở một mình bên ngoài.

Cậu cũng thử tìm một người khác để thích, nhưng luôn không tìm được người phù hợp, có khi ban đêm, cậu sẽ mơ thấy nụ hôn khi đó.

31.

Lại qua hai năm, trường học kỷ niệm 100 năm ngày thành lập trường, cậu trở về thăm trường của mình.

Sau khi nghe xong diễn thuyết ở lễ đường lúc ra ngoài thì trời đổ mưa, rất nhiều người chen nhau đứng ngoài cửa, cậu dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người từ trong túi lấy ra một cây dù, chuẩn bị ra ngoài đón xe.

Dư quang khóe mắt liền nhìn thấy một bóng hình quen thuộc.

Hai năm không gặp, anh dường như thành thục hơn một chút.

Bộ dáng anh tuấn giống như đúc nhưng hình ảnh hiện lên trong giấc mơ của cậu.

Trái tim của cậu không có tiền đồ mà đập lên thật mạnh.

32.

Anh dường như cũng cảm nhận được nên quay đầu nhìn về bên này, nhìn thấy cậu anh cũng sửng sốt, sau đó từ trong đám người đi lại chỗ cậu.

Có thể cho tôi đi nhờ đến bãi đậu xe được không, sau đó thì chỉ vào cái dù mà cậu đang cầm trong tay.

Cậu gật đầu, hai người liền chen vào dưới cái dù cùng nhau đi ra ngoài.

Anh cao hơn cậu nửa cái đầu, phải cong eo xuống để đi rất không thoải mái, anh liền cầm lấy cán dù, nói để mình cầm.

Hai bàn tay đụng vào nhau một chút, cậu liền rụt tay về.

33.

Sau khi cậu đưa người đó đến bãi xe, lúc định rời đi.

Anh hỏi cậu ở chỗ nào.

Cậu nói địa chỉ nơi mình đang đang ở, anh nói tiện đường để tôi đưa cậu về.

Cậu do dự một chút rồi vẫn lên xe.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận