Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận Xương


“Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ làm tốt thân phận mợ chủ của nhà họ Lâm, anh đừng tức giận, thân thể quan trọng hơn.


Nghe thấy cô nhắc đến thân thể, ánh mắt Lâm Hoàng Phong tối sầm xuống.

Nhớ lại hôm đó ở nhà họ Đỗ, hai vợ chồng Hồ Đức Huy cứ luôn miệng nói ma ốm, nhất thời Lâm Hoàng Phong vô cùng tức giận.

Đôi mắt nheo lại nguy hiểm, lại gần Đỗ Minh Nguyệt, giọng điệu chậm rãi thậm chí còn có chút mờ ám: “Cô yên tâm, một con ma bệnh như tôi không bị cô chọc cho tức chết được đâu.


Cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của anh, Đỗ Minh Nguyệt lùi lại phía sau vài bước, hai chân quấn vào nhau, ngã thẳng xuống ghế sô pha.

Cô không muốn phát sinh chuyện gì với Lâm Hoàng Phong, ngày kết hôn, người đàn ông này đã suýt chút nữa chết trên người mình, điều đó đã tạo thành một bóng đen tâm lý không nhỏ trong lòng Đỗ Minh Nguyệt.


Hai tay ôm ngực, Đỗ Minh Nguyệt khóc không ra nước mắt, thậm chí còn nói không rõ ràng: “Không phải, đừng, anh… anh…”
Trong đầu có vô số con hươu chạy qua, cô không muốn khí thế khi tức giận của bà chủ nhà họ Lâm giết đâu.

Giọng nói lễ phép của người giúp việc vang lên bên tai, kéo cô từ trong suy nghĩ lung tung trở về hiện thực: “Mợ chủ, cậu chủ có việc nên rời đi trước rồi, khi đi có nói bảo mợ ăn gì đó đi, không biết mợ muốn ăn cái gì?”
Đỗ Minh Nguyệt nghe thấy vậy thì ngẩn ra, lén hé mắt phải ra, không thấy bóng dáng của Lâm Hoàng Phong, nhất thời khuôn mặt đỏ bừng rời ánh mắt sang hướng khác, ho nhẹ hai tiếng che dấu xấu hổ: “Ờ… Cái gì cũng được.


Người giúp việc không để ý đến biểu cảm của cô, quay người trực tiếp rời đi.

“Ghê tởm.

Con bé kia dám chống lại nhà họ Đỗ, lúc đầu không nên để nó sống mới phải.



Đỗ Chính Lâm nhận được tin tức, Lâm Hoàng Phong đã ra lệnh thu hồi hết một hợp tác giữa nhà họ Lâm và nhà họ Đỗ, thậm chỉ những công việc đang tiến hành trước đó cũng đều bị gián đoạn.

“Ba, lúc đó chúng ta không nên tha cho con Đỗ Minh Nguyệt đó, còn để nó kết hôn với nhà họ Lâm nữa, rõ ràng là có lợi cho nó mà.


Trong đôi mắt của Đỗ Thùy Linh tràn đầy dữ tợn, hận không thể lập tức chém chết người mà cô ta căm ghét.

“Con còn có mặt mũi để nói sao? Lúc đầu nếu như con không thà chết cũng không muốn gả cho nhà người ta, thì sao đến lượt nó chứ?”
Hồ Đức Huy ở bên cạnh nghe thấy vậy thì trong lòng tức giận, nhưng anh ta chỉ ở rể thôi, sao dám kêu oan nửa lời chứ.

“Trước kia con đã chọc giận Lâm Hoàng Phong mấy lần rồi, còn có lần này, nếu như không phải chủ ý xấu xa của Hồ Đức Huy, nhà họ Đỗ cũng sẽ không rơi đến đường cùng như ngày hôm nay.


Đỗ Chính Lâm có yêu chiều con gái thế nào cũng không thể chịu được khi bị ảnh hưởng đến công việc kinh doanh.

Sắc mặt Hồ Đức Huy ở bên cạnh càng khó coi hơn, nhưng không dám nói gì chỉ có thể nhẫn nhịn, hai tay nắm chặt lại khẽ run lên.

Đỗ Thùy Linh luôn được yêu chiều sủng nịnh sao có thể chịu được sự trách mắng như vậy chứ: “Không phải ba cũng đồng ý rồi sao? Con suýt chút nữa đã ném chồng con ra ngoài, ba ngoại trừ nói nhảm mấy câu thì làm được cái gì chứ?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận