Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận Xương


Dường như hai mươi năm qua cô sống như một gã đàn ông, đây là lần đầu tiên mặc váy.

Nhà tạo mẫu chọn cho cô một chiếc váy trắng dài đến đầu gối, khoe hai chân dài trơn bóng.

Mái tóc dài uốn sóng buông xõa hờ hững trên vai, gương mặt chỉ trang điểm nhẹ nhàng, đôi mắt lấp lánh như câu hồn người, chiếc mũi nhỏ và cao, đôi môi anh đào hồng hào và mềm mại.

Lâm Hoàng Phong nhìn cô từ đầu đến chân, sau đó mỉm cười gật đầu: “Cũng được.


Đỗ Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhà tạo mẫu lại càng nhẹ nhõm hơn.

Đây là lần đầu tiên Lâm Hoàng Phong dẫn theo một người phụ nữ, họ sợ rằng mình tạo mẫu như thế sẽ khiến Lâm Hoàng Phong không hài lòng.

Cũng may mắn là ngoại hình của Đỗ Minh Nguyệt cũng thực sự tốt, giống như một viên ngọc trai phủ đầy bụi, chỉ cần ăn mặc một chút là cô đã trở nên chói mắt.

“Đi thôi.


Đỗ Minh Nguyệt đi theo Lâm Hoàng Phong vào trong xe, khi xe dừng lại đã đến quán bar “Night Club”.

Dưới sự hướng dẫn của người phục vụ, hai người dừng lại trước một phòng riêng, cửa vừa mở ra, Đỗ Minh Nguyệt lập tức ngửi thấy mùi rượu nồng nặc bốc lên.


“Cậu chủ Phong, cuối cùng cậu cũng đến rồi.

” Một giọng nam tức giận vang lên, khiến Đỗ Minh Nguyệt toàn thân nổi da gà.

Cô nhìn về phía phát ra âm thanh liền thấy một người đàn ông anh tuấn mặc tây trang màu đen đang dựa vào sô pha, tay ôm một người phụ nữ xinh đẹp.

Đỗ Minh Nguyệt giữ nguyên nét mặt cương nghị, trong lòng thầm kinh ngạc, người đàn ông này cùng với giọng nói và ngoại hình của anh ta thật khác xa một trời một vực.

“Nếu anh còn dám nói như vậy, Hoàng Phong sẽ cho anh một trận.

” Bỗng một giọng nữ đanh thép vang lên.

Người phụ nữ tóc ngắn tiến lại gần Lâm Hoàng Phong, ánh mắt chạm phải Đỗ Minh Nguyệt, con ngươi liền lập tức co rút: “Cô là?”
“Còn ai vào đây nữa? Chị dâu.


Một cậu thiếu niên ăn mặc giản dị nói đùa: “Lưu Nguyệt Nga, cậu chủ Lâm vừa mới kết hôn ngày hôm qua.


Vẻ mặt Lưu Nguyệt Nga lập tức ủ rũ, khóe môi bất đắc dĩ mấp máy.


“Đỗ Minh Nguyệt.


Lâm Hoàng Phong giới thiệu ba người với cô: “Đây là bạn của tôi, Hoàng Thành Trung, Cung Quý Dương và Lưu Nguyệt Nga.


Đỗ Minh Nguyệt lần lượt chào từng người một, chào Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương rất nhiệt tình, nhưng tới Lưu Nguyệt Nga lại có vẻ thờ ơ, lãnh đạm.

“Hoàng Phong, mắt nhìn của anh có chút vấn đề.

” Lưu Nguyệt Nga ngẩng cao đầu, không để ý đến cánh tay phải của Đỗ Minh Nguyệt đang đưa ra.

Lời nói của cô ta khiến bầu không khí rơi vào xấu hổ, đặc biệt là Đỗ Minh Nguyệt.

Cô ngượng ngùng rút tay về, trong lòng có vài phần suy đoán đối với Lưu Nguyệt Nga.

Hoàng Thành Trung thấy vậy vội tiến lên hòa giải: “Lưu Nguyệt Nga, khó khăn lắm cậu chủ Phong mới có thời gian tụ tập một lần.

Chúng ta mau uống rượu đi.


Cung Quý Dương cũng phụ họa nâng ly rượu của mình lên: “Uống rượu! Uống rượu!”
Dứt lời, anh ta bật nắp chai rượu đắt tiền, rót đầy ly cho mọi người.

Khung cảnh nhanh chóng trở nên hòa hoãn hơn, chỉ có đôi mắt của Lưu Nguyệt Nga vẫn luôn dán chặt vào bóng người ngồi bên cạnh Lâm Hoàng Phong.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận