Làm Vợ Hà Bá

Ngày thứ hai, mặt trời lên cao, mưa cũng đã ngừng rơi.

Minh Nguyệt cùng với Vương bà bà dùng bữa sáng, ban đầu chỉ tính ăn một bát cháu, nhưng vì đối phương nhiệt tình tiếp đón, nàng đàng phải ăn thêm chén nữa, ăn xong liền nói muốn đi ra ngoài dạo, sau đó liền ra khỏi cửa.

“Đi thôi!” Xác định bốn bề vắng lặng, nàng mới nói chuyện với người bên cạnh.

Hắn túm lấy cánh tay Minh Nguyệt, hai thân hình nháy mắt biến mất.

“…Nơi này chính là linh sơn.” Chỉ trong nháy mắt, Hàn Tĩnh đã đưa nàng đi đến địa điểm cần đến :”Chắc là ở ngay phụ cận.”

Nghe Hàn Tĩnh nói như thế, Minh Nguyệt lập tức bắt đầu triển khai hành động tìm người.

“Sơn Thần!” Nàng vòng hai tay kề lên miệng, cất giọng hô to :”Sơn Thần, ngươi đang ở nơi nào? Mau xuất hiện đi! Có nghe thấy không? Sơn Thần…”

Minh Nguyệt một bên gào to, một bên đi tới, giọng nói trong sơn cốc quẩn quanh, kinh động vô số chim tróc trên cây, hơn nữa hôm qua mưa lại quá lớn, mặt đất biến thành lầy lội không chịu nổi, nàng chỉ lo tập trung tìm Sơn Thần, thiếu chút nữa trượt chân té ngã.

“Cẩn thận!” Hàn Tĩnh nhanh nhẹn ôm lấy eo nhỏ của nàng.

Nàng cúi đầu nhìn giầy thêu bám đầy bùn đất, nhưng cũng không thể quản nhiều việc như thế, lại tiếp tục gào to đi về phía trước :”Sơn Thần, nhanh chút xuất hiện đi…. Ta có việc muốn tìm ngươi…. Sơn Thần….”

Nàng gọi đến nổi ngay cả yết hầu cũng ẩn ẩn đau, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Sơn Thần, làm cho Minh Nguyệt không thể không hoài nghi người mà Vương bà bà nhìn thấy căn bản không phải là Sơn Thần, hoặc hắn đã sớm không còn ở ngọn núi này.

“Hay là hắn không ở nơi này?” Nàng nghi hoặc hỏi.

Hàn Tĩnh thi triển thần lực, tìm kiếm khắp cả toà núi, mục đích muốn tìm Sơn Thần đang ở nơi nào.

“Không, quả thật ta có thể cảm giác được, nhưng mà… Nếu đối phương không muốn hiện thân, nhất quyết trốn tránh, cho dù nàng có kêu rách cổ họng cũng vô dụng thôi.”

“Nhưng mà thời gian của Vương bà bà đã không còn nhiều nữa, cho dù là tội nghiệp bà cũng được mà, Sơn Thần cũng không nên ngay cả cơ hội gặp mặt bà ấy lần cuối cũng luyến tiếc không cho nàng.” Minh Nguyệt thực sự cảm thấy rất tức giận.

Nói xong, nàng lại tiếp tục hô---

“Sơn Thần! Vương bà bà muốn gặp mặt ngươi một lần, đây là tâm nguyện cả đời của bà ấy, ngươi ngay cả ra mặt một chút cũng không chịu lộ, căn bản chính là lòng dạ hẹp hòi, nhất định là đang muốn trả thù chuyện phụ thân bà ấy đã từng chặt đi lão thụ ngươi yêu thích nhất… Uổng cho thôn dân đem ngươi cung phụng thành Sơn Thần, cư nhiên ngay cả một chuyện nhỏ này cũng không chịu giúp, thật đúng là keo kiệt mà… Sơn Thần, ngươi… Khụ khụ….”

“Đủ rồi, đừng kêu nữa!” Hàn Tĩnh vỗ nhẹ lưng nàng.

Minh Nguyệt thấy bên trái có một con suôi nhỏ, thế là đi qua, khom người múc một ngụm nước lên uống, yết hầu mới có thể thư hoãn được chút, lại tiếp tục mắng.

“Ngươi căn bản không phải người mà, mớ có thể không dám ra đây gặp ta, ngươi tên hỗn đản này, đến cùng có phải là nam nhân hay không a? Sơn Thần, ngươi còn không mau lăn ra đây cho ta….”

Huyệt thái dương của Hàn Tĩnh co rút đau đớn, lo lắng có nên chế trụ ngăn cản cái miệng nhỏ nhắn kia của Minh Nguyệt lại hay không.

Trong lúc xoay người, một trận gió núi thổi tới, khiến Hàn Tĩnh cảnh giác đem nàng kéo vào trong lòng bảo vệ.

“Cô nương cần gì phải đau khổ bức ta ra như vậy?” Một tiếng nói thở dài tao nhã cất lên.

Chỉ thấy một nam tử trước mặt khoảng chừng hai mươi, khuôn mặt tuấn tú, thân hình thon dài, tay cầm quạt xếp, ăn vận theo kiểu nho sinh, liền cùng hình tượng Vương bà bà hình dung rất giống nhau.

“Ngươi chính là Sơn Thần?” Minh Nguyệt ngẩng đầu lên hỏi.

Ánh mắt Sơn Thần mang chút kinh ngạc :”Cô nương thật sự có thể nhìn thấy ta?”

“Ta hiện tại không phải đang nói chuyện với ngươi sao?” Cơn tức giận của nàng lại ào ạt kéo về.

“Ngươi… Không phải là phàm nhân bình thường.” Nhìn Minh Nguyệt, Sơn Thần giống như muốn nhìn thấu nàng.

“Ta đương nhiên không bình thường, bỡi vậy mới có thể nhìn thấy ngươi trêu chọc người khác, sau đó vô duyên vô cớ lại biến mất, phụ lòng người ta.” Lời nói của Minh Nguyệt từng câu từng chữ cũng đều rất nặng nề.

Ánh mắt lướt qua Minh Nguyệt đang nói năng lỗ mãng, không muốn nhiều lời, Sơn Thần lại nhìn về phía Hàn Tĩnh cao ngạo tuấn tà đang đứng bên cạnh :”Thần Sông Thanh Hà vì sao lại tới đây?”

“Tất nhiên là vì nàng ấy, thê tử của ta.” Hắn nhàn nhạt trả lời.

Ánh mắt đảo quanh trên người bọn họ một vòng, khẩu khí ôn hoà của Sơn Thần lại mang theo vài phần ngưng trọng :”Vạn vật đều có chỗ về, người cũng giống vậy, ngươi thân là thần sông, không nên nhiễu loạn vận mệnh phàm nhân.”

Hàn Tĩnh cuồng tứ cười :”Ngươi nghĩ rằng ta sẽ giống ngươi đều để ý phong hào Thần Sông như vậy? Nếu không phải vì nàng, ngươi muốn mời ta đến, còn phải xem tâm tình của ta thế nào.”

“Bây giờ không phải là lúc thảo luận chuyện của ta, ngươi không cần đánh trống lãng…” Minh Nguyệt chất vấn Sơn Thần :”Vì cái gì không chịu hiện thân để cho Vương bà bà nhìn thấy ngươi?”

“Năm đó vì đứa nhỏ kia một mực muốn cứu phụ thân của mình, vô luận bị té ngã bao nhiên lần, đều vẫn nhịn đau đứng lên, cuối cùng lại bị lạc đường ở trong núi, cũng bỡi vì bị tấm lòng hiếu thảo này của nàng ta cảm động, không thể không hiện thân, sau này nàng ta vì phụ thân chịu tội, mỗi ngày bất chấp mưa gió đều đến đây cùng ta chơi cờ, năm năm liền đều trôi qua như thế…” Biểu cảm của Sơn Thần trong nháy mắt kia giống như là đang thất thần, nhưng mà trong chớp mắr liền đem cảm xúc ấy ẩn giấu đi.


“Với ta mà nói, kia chỉ là trong nháy mắt, lại đã quên chuyện nàng sẽ lớn lên, phải để cho nàng tiếp tục cuộc sống phàm nhân của mình, cho nên ta liền tận lực không hiện thân, nàng ta tự nhiên cũng sẽ không nhìn thấy ta.”

Sau khi nàng cẩn thận nghe xong, chỉ có một lời nhận xét :”Ngươi căn bản là đang trốn tránh, ngươi không chỉ trốn tránh Vương bà bà, mà cũng đang trốn tránh tình cảm thật của bản thân.”

“Ngươi sai rồi!” Khuôn mặt tuấn lãng tao nhã hơi tức giận.

Minh Nguyệt hừ lạnh một tiếng :”Ta nói sai sao? Nếu ngươi đối với Vương bà bà không có cảm tình, thì sẽ có thể thoải mái chúc phúc bà ấy, hi vọng bà ấy có thể có được hạnh phúc, cũng có thể để cho bà ấy an tâm xuất giá, mà không phải là đột nhiên biến mất không thấy như vậy, ngươi căn bản chính là trong lòng có quỷ.”

“Cô nương không nên vội vàng đưa ra kết luận.” Sơn Thần thề thốt phủ nhận.

“Là phu nhân.” Hàn Tĩnh lạnh lùng sửa lại.

“Nếu như để cho thiên đình biết được chuyện này, chỉ sợ sẽ giáng tội xuống, thậm chí sẽ lột bỏ chức thần của ngươi.” Hắn không cho là đúng nói.

“Ta đã hiểu, thì ra là ngươi sợ bị Vương bà bà liên luỵ, cho nên mới lựa chọn trốn tránh không gặp mặt bà ấy, nói tóm lại, làm Sơn Thần vẫn quan trong hơn bà ấy.” Minh Nguyệt đùa cợt cười nói.

“Không sai.” Sơn Thần khép chặt mắt lại. Cứ để cho nàng ấy cho rằng như vậy đi.

“Ở trên đời này, không phải mỗi đôi nam nữ yêu nhau đều có thể ở bên nhau như ý nguyện, nhưng mà cho dù có tách ra, cũng muốn đem những chuyện trong lòng nói rõ ra, như vậy mới không uổng phí tâm ý của bản thân, lại càng không lưu lại tiếc nuối gì…” Nàng tức giận kể lể :”Cho dù là giả dạng thành một bộ dáng thư sinh thì sao, ngay cả đầu óc cũng cổ hủ như vậy, sách đã đọc cũng đều uổng phí hết, một cái quy củ không có nhân tính như vậy, đã sớm nên phá bỏ.”

Sơn Thần trầm mặt không nói.

“Vương bà bà cũng không còn sống được bao lâu nữa!” Minh Nguyệt tức giận nói.

“Nàng….” Thân mình Sơn Thần chấn động.

“Đây cũng là tâm nguyện cuối cùng của bà ấy, ngươi không thể giúp bà ấy hoàn thành được sao?”

Sơn Thần thốt ra :”Ta phải tuân thủ lời hứa…”

“Lời hứa gì?” Nàng hình như nghe được mấu chốt trong chuyện này.

“…Các ngươi về đi!” Nói xong, Sơn Thần liền biến mất.

Nàng vội vàng hô to :”Sơn Thần! Sơn Thần!”

“Hắn ở trên ngọn núi này bản thân có thể hấp thụ được linh khí của nó, cùng với chuyện dân chúng thành kính cung phụng, thần lực của hắn cũng không thể chỉ có như vậy.” Trong lòng Hàn Tĩnh có chút nghi ngờ.

“Có ý tứ gì?”

Hàn Tĩnh không có cách nào xác định :”Đi về trước đi.”

“Cũng chỉ có thể như vậy thôi.” Sơn Thần đã cố ý muốn trốn đi, cho dù nàng tiếp tục kêu cũng vô dụng.

Khi Minh Nguyệt trở về nhà Vương bà bà, thấy quần áo trên người cùng giày của nàng đều dính đầy bùn đất, Vương bà bà liền vội vàng mang quần áo lúc còn trẻ của mình để cho nàng thay, ngay cả kích cỡ giày cũng không sai biệt lắm, nàng mặc vào cũng rất vừa vặn.

“Ngươi không phải là muốn học món hoa quế cao sao?” Vương bà bà cười hề hề nói :”Dù sao hôm nay cũng không có việc gì, buổi chiều ta sẽ dạy ngươi làm.”

Minh Nguyệt lập tức gật đầu :”Đương nhiên là rất tốt a.”

Thế là, buổi chiều hôm nay, Minh Nguyệt đều đi theo Vương bà bà học làm bánh hoa quế cao, đối với món ăn, nàng đều rất rành rẽ, nhưng đối với bánh ngọt lại không có nghiên cứu gì.

“…Buổi tối đến lượt ta nấu cơm, để cho Vương bà bà nếm thử tay nghề của ta.” Nàng xoa xoa bột trong tay, cũng muốn bộc lộ tài năng của mình, xem như hồi báo Vương bà bà.

Vương bà bà cười híp mắt :”Được được, cô nương có tấm lòng tốt như ngươi, nhất định sẽ có thể gả cho một gia đình tốt, người nào có thể lấy được ngươi, chính là phúc khí mà đời trước đã tu luyện được.”

“Nói không sai nha.” Minh Nguyệt cố ý quăng ánh mắt về phía nam nhân đang đứng một bên kia, như là đang nói “Có nghe thấy không”, khiến cho Hàn Tĩnh có chút buồn cười mà nở nụ cười.

“Vương bà bà có phải mệt rồi hay không? Muốn nghỉ ngơi một chút không?” Nàng hỏi.

“Không cần, không cần, không biết vì sao hai ngày nay tinh thần ta đặc biệt tốt, có thể là bởi vì đặc biệt hợp ý cùng ngươi, lại thân thiết…” Vương bà bà cười hề hề nói :”Đã rất nhiều năm ta cũng không có cao hứng như vậy rồi.”

Cánh mũi Minh Nguyệt đau xót :”Ta cũng vậy, có thể gặp được Vương bà bà đúng là quá tốt.”

“Nào, trước hết se thành một đoàn, sau đó… Ở trên mặt điểm một chút…” Vương bà bà xuất ra khuôn mẫu, chỉ Minh Nguyệt kế tiếp nên làm thế nào.

Cứ như vậy, một già một trẻ, một bên làm bánh ngọt, một bên vui vẻ trò chuyện, vượt qua toàn bộ buổi chiều.

Đợi đến chạng vạng, Minh Nguyệt sử dụng những nguyên liệu hiện có nấu ăn, muốn tự mình xuống bếp làm vài món ăn, để cho Vương bà bà vừa lòng thưởng thức.


Vương bà bà không giấu được nét mặt khát vọng, không khỏi cảm thán mà phán :”Thì ra là do nương ngươi dạy? Có được một nữ nhi tốt như ngươi, thật đúng là làm cho người ta hâm mộ.”

“Vậy ăn nhiều một chút.” Minh Nguyệt giúp Vương bà bà gắp thêm thức ăn.

“Ngươi cũng ăn, ngươi cũng ăn.” Vương bà bà vẻ mặt cảm động.

“Để ta bưng canh lên…” Giống như ở nhà với mẹ cùng nhau ăn cơm, chuyện này đều là nàng thường xuyên làm.

“Được, được.” Giống như có con gái ở bên người, cũng làm cho Vương bà bà an ủi được đôi chút.

Mãi cho đến khi trở về phòng, đêm dài thanh tĩnh chầm chậm trôi qua, bên ngoài chỉ nghe tiếng ve kêu vang.

Ngủ được một lát, Minh Nguyệt lại tỉnh giấc, giống như muốn trút giận liền đánh vào tấm ván gỗ giường, ván gỗ phát ra tiếng vang bang bang, nhưng nghĩ đến ầm ĩ như thế sẽ làm Vương bà bà tỉnh giấc, nên vội vàng thu tay lại.

“…Sáng sớm hôm sau, ta muốn trở lên núi đi tìm Sơn Thần, lần này cho dù là phải cầu xin ta cũng muốn cầu cho đến khi hắn đồng ý gặp mặt Vương bà bà.” Nàng muốn nổ lực thêm lần nữa.

“Vậy mau ngủ đi.” Hàn Tĩnh có thể cảm nhận được tâm tình của nàng vô cùng lo lắng, chưa bao giờ để ý hỉ nộ ái ố của người khác như hắn, lại bỡi vì Minh Nguyệt mà cả xúc cũng phập phồng theo.

“Ừ.” Minh Nguyệt kề sát hắn, ép buộc bản thân ngủ lại.

Thế là, sáng sớm hôm sau, bọn họ lại tiếp tục đi lên núi, đáng tiếc cũng không có nhìn thấy Sơn Thần.

Nàng cũng không muốn buông tha như vậy, qua một ngày, cũng lại tiếp tục đi tìm hắn lần nữa.

Cho đến sáng sớm ngày thứ sáu.

“…Minh Nguyệt.” Hàn Tĩnh muốn đánh thức nàng.

Minh Nguyệt xoa xoa mí mắt, mấy ngày nay đều đi lên núi tìm người, nàng thật sự đã rất mệt :”Có chuyện gì?”

“Hắn đến đây.”

Ba chữ đơn giản kia làm cho Minh Nguyệt cả người hoàn toàn thanh tỉnh.

Minh Nguyệt mặc xong quần áo, buộc vội mái tóc dài lên, chạy vội đến chỗ cửa lớn đang mở rộng, còn chưa bước chân đi vào, liền thoáng nhìn thấy ánh sáng mặt trời theo khe hở của là cây xuyên qua, chiếu rọi lên khuôn mặt đầy nước mắt của Vương bà bà, nhưng mà bờ môi lại lộ ra ý cười thẹn thùng như thiếu nữ động lòng xuân, si ngốc nhìn Sơn Thần trước mặt, mà Sơn Thần tướng mạo tuấn nhã lại đang nắm hai bàn tay lấm tấm dấu vết năm tháng của bà, hai người vui vẻ tâm sự, như muốm đem những lời từ dưới đáy lòng đã tích luỹ hơn mười năm nói cho bằng hết.

Không muốn quấy rầy đến bọn họ, Minh Nguyệt chỉ đứng ở cửa xem, càng cảm thấy vị Sơn Thần này cũng không phải là một kẻ lạnh lùng vô tình, cũng không phải là không còn thuốc chữa.

“Cuối cùng cũng chịu đến…” Nàng vui mừng nói.

Hàn Tĩnh đứng ở bên cạnh nói lại :”Hắn mới vừa rồi đã nói với ta, vào ngày sinh nhật mười bảy tuổi của Vương bà bà, hôm đó trời mưa rất to gió lại rất lớn, nhưng mà bà ấy vẫn cứ lên núi như cũ, kết quả xảy ra núi lở, bà ấy hẳn là phải chết trong lần ngoài ý muốn đo, là hắn đã sửa đổi vận mệnh của Vương bà bà, bỡi vì không có cách nào trơ mắt nhìn cô nương mình thích chết ngay trước mắt mình, cho nên hắn đã ra tay can thiệp sinh tử của phàm nhân…”

Nghe đến đó, vẻ mặt Minh Nguyệt tràn đầy kinh ngạc :”Ta đây không phải đã trách lầm hắn rồi sao?” Không nghĩ tới sau lưng còn có chuyện cảm động như thế.

“Chuyện này để cho Phán Quan quản lý sinh tử tra ra, trình báo cho diêm vương, liền muốn trực tiếp bắt đi hồn phách của Vương bà bà, cũng là do hắn ở giữa cản trở, cuối cùng dùng hơn phân nửa thần lực để trao đổi, diêm vương tuy rằng đáp ứng điều kiện này, nhưng mà lại muốn hắn cam đoan từ đây không gặp lại Vương bà bà nữa.”

Hàn Tĩnh cũng cảm thấy cảm động lây, nếu đội lại là bản thân, hắn cũng sẽ làm ra quyết định giống như vậy.

“Khi Vương bà bà nói cho hắn biết có người tới cửa cầu hôn, Sơn Thần cuối cùng cũng có thể an tâm, chỉ là không dự đoán được khi hắn đột nhiên biến mất lại khiến cho Vương bà bà quyết định cả đời này cũng không lập gia đình, muốn hiện thân khuyên nàn đồng ý hôn sự, nhưng lại sợ không tuân thủ lời hứa, Diêm vương sẽ lại phái Ngưu đầu Mã diện đến bắt hồn bà ấy, bây giờ khi xác định bà ấy dương thọ sắp tận, canh giờ cuối cùng thật sự đã đến, mới chủ động tới gặp mặt Vương bà bà một lần.” Hắn nói.

Minh Nguyệt y nha nói :”Thì ra đây mới chính là chân tướng… Như vậy những lời nói lúc đó của Sơn Thần tất cả đều là có ý tốt, chỉ sợ chàng cũng sẽ giống hắn, bỡi vì thay đổi vận mệnh của ta, mà rơi vào kết cục không thể gặp nhau.”

Chỉ thấy bên trong Sơn Thần không nói gì, Vương bà bà liền khóc ngã vào trước ngực hắn, cánh tay hắn siết chặt đối phương, nói ra tình ý trong lòng, thật đúng là một màn thật làm cho người ta cảm động mà.

“Ta đã trị hết rồi.” Minh Nguyệt ôm ngực nói.

“Trị hết?” Hắn nghi hoặc hỏi.

“Chính là tâm linh bị thương đã chiếm được ấm áp.”

“Bị thương?” Hắn vì sao không nhìn ra nhỉ?

Minh Nguyệt lại thở dài :”Ta không có cách nào chống cự lại kích tình cảm động như vậy…”

“Là ý gì?”


Nói xong, nàng sôi nổi đi ra sau nhà :”Ta đi chuẩn bị ít điểm tâm…”

Thấy Minh Nguyệt vui vẻ hồn nhiên, chính hắn cũng nở nụ cười theo, Hàn Tĩnh cảm thấy những nỗi lo lắng cùng phiền muộn trong lòng cũng dần vơi bớt, đây chính là hạnh phúc đi…

Hạnh phúc? Hắn hình như bắt đầu hiểu được, “Hạnh phúc” là tự nhiên xuất phát từ trong nội tâm, nó cũng có thể làm cho nỗi thống khổ trong lòng chậm rãi giảm bớt.

Ngay khi Minh Nguyệt mang điểm tâ đã nấu xong bưng lên bàn, vừa vặn nhìn thấy Vương bà bà dùng tay áo lau lệ nơi khoé mắt, liền tự nhiên thoải mái sải bước đi vào bên trong, nàng giả vờ như hoàn toàn không biết chuyện gì mà tiếp đoán.

“Ta cứ tưởng Vương bà bà không có ở đâym, cháo đã nấu xong rồi, mau nhân lúc còn nóng ăn đi.”

Vương bà bà nghĩ đến tâm nguyện cuối cùng trong đời mình cũng đã đạt thành, không khõi vui quá mà phát bật khóc :”Sơn Thần tới tìm ta, buổi sáng ta mở cửa, liền thấy hắn đứng bên ngoài chờ, ta còn tưởng rằng mình là đang nằm mơ nữa.”

“Thật vậy chăng?” Minh Nguyệt giả bộ kinh ngạc hỏi.

“Cuối cùng cũng có thể đem tâm ý nói cho hắn biết…” Vương bà bà dùng cổ tay áo lau chùi gương mặt, nức nở nói :”Sơn Thần nói ta là cô nương duy nhất làm cho hắn động tâm, nhưnglại hi vọng ta sẽ có được hạnh phúc như những nữ tử bình thường, có thể được trượng phu yêu thương đau tiếc, còn sinh nhi dục nữ, cho nên mới lựa chọn tránh không gặp mặt ta, hắn nên sớm một chút xuất hiện ra gặp ta mới đúng, còn làm cho ta đợi nhiều năm như thế… Như vậy là đã đủ rồi…”

Chính mình đã nghe được lời muốn nghe, bà đã rất thoả mãn rồi.

“Thật đúng là quá tốt…” Minh Nguyệt lấy khăn tay đưa cho Vương bà bà.

Xem ra Sơn Thần cũng không có nói ra chân tướng, chỉ là thiện ý nói dối mà thôi, chắc hắn cũng không hy vọng làm cho Vương bà bà có tâm lý áy náy, hai người cuối cùng có thể gặp mặt mới chính là trọng điểm.

“Ta đã không còn gì tiếc nuối…”

Sau khi dùng qua bữa sáng, Vương bà bà nói hơi mệt, muốn vào phòng nằm một lát, Minh Nguyệt cũng không có nghĩ nhiều lắm, liền cùng Hàn Tĩnh đi ra ngoài tản bộ.

Trên đường gặp được vài thôn dân ở phụ cận, Minh Nguyệt liền chủ động tiến lên ân cần hỏi thăm, bởi vì biết nàng là khách nhân ở nhờ nhà Vương bà à, mấy ngày nay đều sẽ đem một ít đồ ăn trong nhà đưa tới.

“Chàng làm sao không nói chuyện?” Minh Nguyệt có chút nghi hoặc hỏi.

Hai tay Hàn Tĩnh chấp sau lưng đi tới, nhìn thấy tình cảm của Sơn Thần cùng Vương bà bà, hình như cũng đang nhìn thấy tương lai của mình cùng Minh Nguyệt.

“Chỉ là đang suy nghĩ chút chuyện.” Hắn cùng Minh Nguyệt trước mắt quả thật rất giống vợ chồng chung sống cùng nhau, nhưng tương lai thì sao? Minh Nguyệ là người phàm, sinh mệnh cũng sẽ có ngày nào đó chấm dứt, hắn cũng không thể đi cùng nàng, nhưng nếu bắt trụ hồn phách của nàng, nàng cũng sẽ không vui, nhưng mà cứ để nàng nhập vào luân hồi như vậy, vậy bản thân hắn thì sao?

Chỉ cần nghĩ đến những năm tháng vô hạn vô tận, lại thiếu Minh Nguyệt làm bạn bên người, liền làm cho Hàn Tĩnh sắp phát cuồng, điên loạn, hắn đã không còn cách nào chịu được tịch mịch cùng cô đơn như vậy.

“Suy nghĩ cái gì vậy?”

“Không có gì.” Hàn Tĩnh tìm không thấy đáp án.

Minh Nguyệt nhìn hắn hình như tâm sự trùng trùng, chỉ là nam nhân này đã không muốn nói, cũng vô pháp miễn cưỡng được hắn :”Được rồi, chờ đến khi chàng muốn nói với ta, ta cũng sẽ vui lòng lắng nghe chàng nói.”

“Minh Nguyệt…” Hắn muốn nói lại thôi.

Nàng giống như có thể đoán được tâm tư của Hàn Tĩnh, đôi môi bật ra ý cười :”Ta sẽ luôn luôn ở cùng chàng, cho đến khi sinh mệnh kết thúc, cho dù có tách ra, ta cũng sẽ mãi mãi không quên chàng.”

“Chỉ có như vậy… Làm sao mà đủ chứ!” Hàn Tĩnh thống khổ gian nan nói.

“Hà Tĩnh… Hàn Tĩnh… Không cần như vậy…” Nàng ôm lấy cánh tay hắn, chỉ sợ Hàn Tĩnh sẽ quẩn bách mà phát cuồng :”Ta cũng sẽ khổ sở theo…”

Hàn Tĩnh rít gao thống khổ nhìn nàng :”Nàng nói cho ta biết, ta nên làm sao mới tốt?”

“Ta không thể biết được suy nghĩ của chàng, cũng không thể đem, cũng không thể đem lời hứa hẹn để làm điều kiện trao đổi, cho nên chàng phải vì bản thân mà suy nghĩ mới được…” Minh Nguyệt vỗ về hàm dưới của hắn :”Mặc kệ chàng lựa chọn con đường nào, cũng không cần hối hận.”

Hắn nhắm chặt hai mắt, nỗ lực suy tư.

Khi hai người trở về nhà Vương bà bà, mới bước đến cửa, giống như cảm thấy được cái gì đó, sắc mặt Hàn Tĩnh liền run sợ, nghiêng đầu nhìn Minh Nguyệt, có chút khó khăn mở miệng.

“Minh Nguyệt, Vương bà bà đã…”

Không đợi hắn đem lời nói cho hết, Minh Nguyệt liền hiểu ý, lập tức vọt vào trong phòng, chỉ thấy Vương bà bà nhìn như đang ngủ, khoé miệng giơ lên, an tường tạ thế.

Minh Nguyệt ngồi xổm trước đầu giường, trước tiên là xác định tim còn đập còn hô hấp hay không :”Vương bà bà thật sự đi rồi… Nhưng mà vẻ mặt của bà thoạt nhìn rất hạnh phúc.”

Sợ nàng vì thế sẽ khóc, sẽ thương tâm, Hàn Tĩnh nhìn Minh Nguyệt, lại phát hiện nàng chỉ nhàn nhạt cười.

“Vương bà bà…” Nàng không nên rơi lệ, nàng hẳn là nên cao hứng mới đúng, bỡi vì có thể chết đi trong tư thế đang ngủ, đã là rất có phúc khí rồi, thế là giơ tay trái đang đeo lão xà cừ lên, nhẹ vỗ về trán của Vương bà bà.

“Nguyên nhân duyên tâm, đều có thiên định, đừng chấp nhất… Cầu bà có thể buông bỏ hết thảy mọi chuyện trong sinh tiền, đi đến nơi nên đến, không cần lưu luyến nữa…”

Lời này vừa nghe vào trong tai Hàn Tĩnh, hắn lại như bị sét đánh, trong đầu phát ra tiếng nổ ầm vang.

“Ta không biết người nhà đại thúc đang ở nơi nào, cũng không có cách nào thông báo cho bọn họ, đành phải làm như vậy…”

“Đại thúc, nguyên nhân duyên tẫn, đều có thiên định, đừng chấp nhất nữa… Ngươi cũng đã chết rồi, nên phải đi về nơi mà ngươi cần đến, không cần lưu luyến nơi này nữa biết không?”

Trong đầu vang lên một tiếng nói trẻ con kiều thuý, lưu ở trong trí nhớ thật sâu của hắn, hắn cho rằng bản thân chỉ có hận, lại không ngờ rằng trong đó còn cất giấu một tia ấm áp.

Hắn nhớ rồi…

Hàn Tĩnh nhìn hai tay Minh Nguyệt tạo thành chữ thập, đang bái lạy Vương bà bà, rất nhiều hình ảnh cũng nhất nhất hiện ra ở trước mắt.


“Ta đi tìm người đến giúp…” Nói xong, Minh Nguyệt liền đi ra ngoài tìm một gia đình gần nhất, đến trợ giúp sắp xếp hậu sự cho Vương bà bà.

Hắn chỉ lẳng lặng theo sau lưng Minh Nguyệt, nhìn nàng chạy tới chạy lui, thông báo cho thôn dân khác, còn hỗ trợ thu xếp một ít công việc, thậm chí còn đi tìm tiền vàng mã, đối với Vương bà bà chỉ mới quen biết vài ngày, mà nàng lại có thể làm việc tận tâm như vậy, cùng tiểu nha đầu trong trí nhớ của hắn rất trùng khớp…

Thật sự rất giống Minh Nguyệt, cũng đeo một chuỗi lão xà cư như vậy, nhưng mà… Không có khả năng…

Làm sao có khả năng xảy ra loại chuyện như vậy chứ?

Ba ngày sau----

Tang sự của Vương bà bà đã xong xuôi, bỡi vì mọi người trong thôn đều không giàu có, cho nên làm rất đơn giản.

Thôn dân khuyên bảo nàng ở lại, Minh Nguyệt cũng đành ở lâu thêm một đêm, tin tưởng Vương bà bà cũng sẽ không để ý.

“Vương bà bà hẳn là đã không còn ở chỗ này…” Bỡi vì không nhìn thấy được “Hồn ma”, cho nên Minh Nguyệt không có cách nào xác định, chỉ hy vọng bà bà không cần luyến tiếc mà rời đi.

Hàn Tĩnh nhàn nhạt nói :”Không cần lo lắng, bà bà đã đi đến nơi nên đi.”

“Vậy là tốt rồi…” Minh Nguyệt ách xì một cái, thật sự là rất buồn ngủ, ngay cả khoé mắt cũng tiết nước mắt :”Sáng mai, chúng ta sẽ rời đi nơi này.”

Hắn trầm mặt một lát mới mở miệng :”Mấy ngày nay ta đã nhớ tới rất nhiều việc…”

“Nhớ tới cái gì?” Thấy Hàn Tĩnh lại chủ động nói đến tâm sự trong lòng, Minh Nguyệt điều chỉnh tư thế thoải mái, ngiêng thân mình hỏi.

“Nhớ đến bản thân bị trúng đao, ngã vào trong nước sông lạnh như băng, dựa vào ý chí, muốn lại một lần nữa đứng lên, không muốn liền chết đi như thế… Nhưng mà, đến cùng thể lực vẫn chống đỡ hết nổi, tê liệt ngã xuống lòng sông, ta còn nhớ rõ bầu trời ngày đó hình như cũng như nước sông, rất xanh rất trong… Ta chưa bao giờ nhìn kỹ quan cảnh xung quanh như thế…” Trong giọng nói của hắn không có tức giận, chỉ có thâm trầm cùng đau thương.

“Tiếp theo cảm giác được bản thân nhẹ bẫng đang từ từ bay lên, hồn phách rời khỏi thân thể, thì ra ta thật sự đã chết… Tâm nguyện của ta còn chưa thực hiện, làm sao có thể chết đi? Ta không cam lòng, ta còn chưa thể chết được… Nhưng mà ta lại không cách nào trở về thể xác của chính mình, lại càng không nguyện rời đi như vậy, sợ hãi làm ta giống nổi cơn điên, chỉ có thể không ngừng lớn tiếng gào thét, hò hét… Hận ý dời núi lấp biển càng đem thần trí của ta cắn nuốt… Trong lòng chỉ có một ý niệm, ta muốn báo thù… Ta muốn đem những người bán đứng phản bội ta nợ máu trả bằng máu…”

Hàn Tĩnh có chút phẫn nộ khi miêu tả tâm tình lúc đó.

“Đúng lúc đó, một tiểu nha đầu không biết từ nơi nào xuất hiện, là nàng ta giúp ta chôn xác, làm cho ta cảm nhận được một tia ấm áp cuối cùng ở trong cuộc sống, cũng là lời của nàng vuốt ve sự hoảng sợ cùng bất an của ta, mới không làm ta hoá thành lệ quỷ…”

“Ta cư nhiên lại đem chuyện quan trọng này quên mất… Hai trăm hai mươi năm nay, chỉ nhớ rõ hận thù… Hận lão thiên gia không công bằng… Hận phụ hoàng đã vứt bỏ ta… Còn có những kẻ đã bán đứng ta… Không muốn lại chuyển thế làm người, lại càng không tiếc làm thần….” Hắn mê mang nhìn nàng :”Như vậy hiện tại ta chính là thứ gì đây?”

Nghe vậy, Minh Nguyệt không khỏi cay cay khoé mắt :”Nếu lúc đó biết chàng đứng ở bên cạnh, ta nhất định sẽ nói ------ đại thúc, ngươi đã chết, còn muốn ở đây làm ma làm gì? Nhanh đi đến nơi cần đến, đời này thực không vui thì đã thế nào? Đời sau có thể một lần nữa làm lại, một ngày nào đó có lẽ sẽ tìm được hạnh phúc.”

“Nàng… Thật là nàng?”

Nàng hút một ngụm không khí :”Đúng, là ta, phải nói là ta khi tám tuổi…” Thế là, Minh Nguyệt nói ra đêm kỳ ngộ đó :”Ta cùng chàng đã sớm gặp mặt qua.”

Hàn Tĩnh kích động không thôi ôm chặt nàng :”Nhưng mà làm sao lại như vậy…”

Thế là, Minh Nguyệt nói ra bản thân là đến từ thế giới kia, cũng có thể nói là tương lai, còn nói cả sứ mệnh của nàng, một năm một mười đều nói hết cho hắn, không che giấu chút gì.

“Hàn Tĩnh, ta là vì chàng mà đến…”

“Là vì sứ mệnh sao?” Hắn cô đơn hỏi.

Minh Nguyệt lắc lắc đầu :”Không phải vì sứ mệnh, mà là đem yêu thương mang đến cho chàng, cho chàng hạnh phúc.”

“Thật sự không phải vì sứ mệnh?”

Nàng nâng khuôn mặt có chút mê man của Hàn Tĩnh :”Ta không nghĩ sẽ lừa chàng, ban đầu ta tưởng là vì sứ mệnh mới đến nơi này cùng chàng gặp mặt, cho đến khi yêu thương chàng, ta mới có thể hoàn toàn hiểu ra, ta là vì yêu chàng mà đến, khi ta tám tuổi chuyện ta giúp cũng chỉ có hạn, cho nên mới lại đến đây một lần nữa.”

“Nếu như không có nàng, ta lúc đó có lẽ đã hoá thành lệ quỷ, nói không chừng đã sớm nhận sự trừng phạt của trời cao, từ đấy hồn siêu phách lạc, chúng ta cũng không có khả năng gặp lại.” Đây là lần đầu tiên, Hàn Tĩnh chân thành cảm tạ lão thiên gia, đã đem nàng lại đưa đến nơi đây :”Nàng đã giúp ta.”

“Vậy là tốt rồi.” Trên mặt Minh Nguyệt ý cười tràn đầy.

“Minh Nguyệt…”

“Sao?”

Tiếng nói hắn bao hàm tình cảm, gần sát Minh Nguyệt :”Cảm ơn nàng đã giúp ta.”

“Không cần khách khí.” Nàng đôi môi lên môi Hàn Tĩnh, khoé miệng giơ lên nụ cười, nói.

Hàn Tĩnh từng bước một thoải mái mở lòng, mục đích tìm ở trong sâu thẩm nội tâm của chính mình, trừ bỏ hận ý, có lẽ còn có cảm tình khác, nhưng lại bị hắn lãng quên.

“Có thể nói cho ta chuyện liên quan đến nơi mà nàng ở không?” Hắn muốn hiểu biết nàng nhiều hơn.

Thế là, nàng giống như đang nói về chuyện rất xưa, bắt đầu kể lại toàn bộ cuộc sống hằng ngày từ lúc nhỏ đến khi lớn lên, cùng với một ít văn minh hiện đại mà hắn không thể nào tưởng tượng được.

“Nàng xác định không có lừa ta?” Hàn Tĩnh không khỏi không hoài nghi tất cả đều là bịa đặt.

Minh Nguyệt cười dựa vào trong lòng hắn, càng nói càng nhiều, nói đến những chuyện làm cho người ta không thể tưởng tượng được, cho đến khi chống đỡ không nổi nữa, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ mới thôi.

Theo giọng điệu trong lời nói của nàng, có thể nhận thấy Minh Nguyệt đối với thế giới kia rất có tình cảm, cũng làm cho Hàn Tĩnh càng hiểu được quý trọng nàng hơn.

“Ta tuyệt sẽ không để cho nàng hối hận khi ở lại bên người ta…” Hắn sẽ đền bù cho nàng thật tốt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận