Lâm Thị Vinh Hoa Dịch


Lâm Thanh Uyển trước tiên nhìn Lâm Giang và Lâm Ngọc Tân, mấy ngày nay Lâm Ngọc Tân đã bình tĩnh lại, không còn sợ hãi thương tâm như lúc trước khi biết tin nữa, lúc này đang vịn trước giường phụ thân, chờ hắn chỉ điểm văn chương cho nàng.Lâm Thanh Uyển yên lặng nhìn một lát, rốt cuộc không đi vào quấy rầy hai cha con bọn họ, quên đi, dù sao tình huống của Thượng gia, Lâm Giang cũng đã cẩn thận nói với nàng, cần gì phải làm phiền hắn, nàng tự mình xử lý là tốt rồi.Lâm Thanh Uyển mặc kệ mệt nhọc oán hận đi vào phòng khách, mới rẽ qua liền nghe được bên trong truyền đến tiếng kêu đau "Híiiii".Lâm Thanh Uyển dừng bước một chút, nghiêng đầu hỏi Bạch Mai: "Đây là làm sao vậy?”Tiểu nha đầu canh giữ ở một bên liền thấp giọng trả lời: "Đại biểu thiếu gia lúc xuống ngựa ngã một cái, đang ở bên trong kêu đau.”"Ta nhớ được hắn hai mươi rồi phải không?"Bạch Mai mím môi cười: "Đại tiểu thư nhớ không lầm, đại biểu thiếu gia đã cập quan rồi.”Lâm Thanh Uyển liền cất bước đi vào phòng khách, Thượng Minh Viễn đang nằm sấp trên bàn bảo gã sai vặt xoa eo cho hắn, cảm thấy thân thể này đều muốn rời ra từng mảnh, hắn không khỏi oán giận: "Cũng không phải chuyện gấp gáp, vậy mà lão thái thái cứ nhất định muốn ta ra roi thúc ngựa, bảo ta khởi hành sớm hơn hai ngày không phải tốt hơn sao? Nhất định phải chậm trễ hai ngày này, kết quả chủ ý gì cũng không quyết định, đến cuối cùng người chịu tội vẫn là ta...! ngươi muốn giết người à, xuống tay nặng như vậy?""Thiếu, thiếu gia…" Gã sai vặt không nhịn được chọt hắn một cái, thấp giọng nói: "Lâm đại tiểu thư tới rồi!”Thượng Minh Viễn lập tức nhảy dựng lên, xoay người nhìn thấy Lâm Thanh Uyển liền cười tủm tỉm chắp tay thở dài: "Đại tiểu thư sao lại tự mình tới rồi, nên để vãn bối đi bái kiến dượng mới đúng...""Lâm cô cô." Lâm Thanh Uyển vô tư nhận lễ của hắn, nhìn hắn nói: "Hoặc là Lâm cô nãi nãi, hai cái xưng hô ngươi chọn một cái đi.”Thượng Minh Viễn giật giật khóe miệng, cô gái nhỏ này vẫn đáng ghét như vậy, nhưng không có biện pháp, ai bảo cho người ta có bối phận cao chứ?Thượng Minh Viễn một lần nữa chắp tay thở dài: "Minh Viễn bái kiến Lâm cô cô.”Lâm Thanh Uyển gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế đầu tiên, hỏi: "Ngươi đến một mình à?”"Còn có Triệu quản sự." Thượng Minh Viễn liếc trộm Lâm Thanh Uyển một cái, không nhịn được nói: "Lâm cô cô, sao con lại nghe nói Lâm gia muốn bán gia nghiệp, chẳng lẽ là tin đồn?”"Không phải tin đồn, Lâm gia chúng ta muốn bán chút sản nghiệp, nếu Thượng gia các ngươi có ý, ngày mai cũng có thể đi tửu lâu Thịnh Ký xem một chút.”"Ngày mai?”"Ừ, ngày mai." Lâm Thanh Uyển nói: "Ngày mai ta sẽ nói với mọi người về sản nghiệp muốn bán và giá quy định.

Được rồi, hôm nay ngươi cũng mệt mỏi rồi, đi rửa mặt nghỉ ngơi trước đi.”Thượng Minh Viễn ngơ ngác, thấy Lâm Thanh Uyển đứng dậy liền vội vàng nói: "Lâm cô cô, không biết thân thể dượng như thế nào, để con đi bái kiến một chút.”"Hôm nay trễ rồi, đại ca bệnh nặng, lúc này phỏng chừng đã ngủ, ngày mai lại đi gặp đi.”Thượng Minh Viễn quay đầu nhìn mặt trời bên ngoài sắp rơi xuống, yên lặng nhìn Lâm Thanh Uyển đi xa.Bây giờ là trễ à?Cuộc sống về đêm vẫn chưa bắt đầu mà!Thượng Minh Viễn nhìn bên ngoài có chút động tâm: "Nghe nói Dương Châu mỹ nhân nhiều, không bằng chúng ta..."Gã sai vặt hoảng sợ, lập tức nói: "Đại thiếu gia, trước khi tới đại phu nhân đã dặn dò, không cho phép ngài đi những nơi đó, huống chi cô lão gia còn bệnh nặng, ngày đầu tiên ngài đến đã đêm không về nhà, truyền ra ngoài cũng không dễ nghe đâu.”Thượng Minh Viễn thất vọng: "Vậy thì quên đi, chờ gặp dượng rồi nói sau.


Ôi chao, nhanh, mau đỡ ta, eo của ta ai..."Gã sai vặt vội vàng đỡ Thượng Minh Viễn, đỡ hắn chậm rãi đi về phòng khách.Hạ nhân Lâm gia sớm đã quét dọn phòng khách, còn xách nước nóng, chuẩn bị sẵn nước nóng cơm nóng.

Đại tỷ nhi nhà bọn họ ở Thượng gia nhiều năm, cho dù là bánh ít đi, bánh quy lại, bọn họ cũng phải nhiệt tình với Thượng Minh Viễn một chút.Cho nên Thượng Minh Viễn cảm nhận được xem như ở nhà, rất là thích ý.


"Thật sự dượng ở nơi này cũng không tệ, so với ở nhà thoải mái hơn nhiều, nếu có thêm một hai mỹ nhân làm bạn thì càng tốt.”Người của Thượng gia cũng đã đến, Lâm Thanh Uyển không trì hoãn nữa, trực tiếp sai người truyền lời, ngày mai nàng sẽ đến tửu lâu Thịnh Ký công bố chuyện sản nghiệp Lâm thị bán đấu giá."Thiếp mời đã viết trước đó đều đã gửi đi." Lâm Thanh Uyển nói: "Trước khi trời tối phải gửi đi hết.”Hễ là đưa thiếp mời cho nhà bọn họ, Lâm Thanh Uyển lúc nhận được liền gọi người viết hồi thiếp, nội dung đều giống nhau, đơn giản là ngày mai phải công bố công việc liên quan đến xử lý sản nghiệp của Lâm thị ở tửu lâu Thịnh Ký, cảm thấy hứng thú có thể đi đến xem một chút.Chỉ chờ thời gian vừa đến liền phát thiếp mời ra, hiện tại ba nhà Triệu Chu Thượng đều đã đến, thời cơ dĩ nhiên đã đến.Hiện tại Lâm gia ngoại trừ tiền nhiều cũng nhiều người, vì xử lý những sản nghiệp này, nàng chính là từ các nơi điều động không ít hạ nhân đắc lực đến đây, cho nên một người mang theo một phong thiếp mời còn dư dả.Chưa đến một canh giờ, những người trước đây muốn tới cửa bái phỏng Lâm Giang đều nhận được hồi đáp, mà thông qua miệng của bọn họ, trời vừa tối, những người khác không nhận được thiếp mời cũng đều biết.Không quan tâm bọn họ có năng lực xen vào một tay hay không, tất cả đều đều quyết định ngày hôm sau đi tửu lâu Thịnh Ký một lần, bởi vì bọn họ thật sự tò mò Lâm Giang rốt cuộc vì sao phải xử lý sản nghiệp của Lâm thị.Những sản nghiệp đó có tiền cũng rất khó có thể mua được.Ví dụ như trăm ngàn mẫu ruộng tốt liền nhau kia, hiện tại các địa chủ muốn mua ruộng, trừ phi ngươi ép nông dân bán đất cho ngươi, bằng không ngươi căn bản khó có thể mua được một diện tích lớn ruộng đất nối liền với nhau, còn là ruộng tốt đất đai phì nhiêu như vậy.Đối với nông dân mà nói, đất đai chính là điểm chí mạng, nếu không cần thiết sẽ không có người bán đất, hơn nữa nhà này bán, nhà kia cũng sẽ không bán.Mà nông dân có thể mua bán chỉ có ruộng vĩnh nghiệp [1], chia ruộng theo nhân khẩu, sau khi chết là phải thu về quốc gia, đương nhiên, trong đó cũng có những phương thức hoạt động, nhưng trừ phi ngươi có thể đảm bảo rằng người cưỡng ép mua không tố cáo, quan phủ địa phương không truy cứu, quan viên kế nhiệm sau này cũng sẽ không tính sổ.[1] Ruộng vĩnh nghiệp: Một chế độ ruộng điền được thực hiện từ thời Bắc Ngụy, sau đó được áp dụng vào thời nhà Tùy và nhà Đường.

Là ruộng đất được ban thưởng cho quan lại, quý tộc theo địa vị và công lao và được miễn đóng thuế.Không thì, sai lầm bất kỳ một khâu nào, ruộng đất bị tịch thu vẫn là nhẹ, chỉ sợ còn phải ngồi tù.Triều Đại Lương vừa mới xây dựng được ba đời, thời gian hai vị hoàng đế đầu tiên tại vị đều quá ngắn, hoàng đế đương nhiệm này cũng không phải hoa mắt ù tai, đối với phương diện này nhìn rất chặt, nhưng hành động lại quá yếu.Cho nên nông trang ruộng tốt nối liền nhau của Lâm thị rất khó có được.Những sản nghiệp này của Lâm thị, có tổ tiên tích lũy bốn năm trăm năm truyền xuống, phần lớn là do tiên đế ban thưởng đền bù tổn thất cho Lâm Dĩnh.Lúc đó người Liêu vừa mới rút khỏi Giang Nam, Giang Nam diện tích rộng lớn không dám nói là mười gian phòng chín gian trống, nhưng cũng tuyệt đối xứng đáng được xưng tụng là sinh linh đồ thán, ngoại trừ chết, còn có rất nhiều người chạy trốn khỏi nơi khác, lưu lại đất hoang là một mảnh nối liền một mảnh.Cho nên Hoàng đế ban thưởng một chút cũng không đau lòng, nhưng đất hoang năm đó, hiện tại lại được kinh doanh phong đất đai màu mỡ, chỉ nhìn lương thực hàng năm sản xuất liền làm cho người ta đỏ mắt đố kỵ.Những sản nghiệp này đều là công tích của Lâm Dĩnh, có thể truyền lại cho con cháu.


Cho nên trừ phi Lâm gia chủ động bán, bằng không bọn họ không có cơ hội lấy được.Nhưng Lâm Giang lại không thiếu tiền, cũng không phải phá gia chi tử, bọn họ làm sao có thể bán sản nghiệp? Cho nên mọi người cũng chỉ có thể nhìn khô mắt đỏ mắt.Không nói đến bốn gia tộc Thượng, Triệu, Chu, Tạ ở Giang Nam, cho dù là Đại thế gia Thôi thị cùng Lư thị nhìn những sản nghiệp này đều không nhịn được mà đỏ mắt.Giang Nam chính là đất lành, hơn bốn mươi năm qua Đại Lương mặc dù chiến sự không ngừng, nhưng họa đến Giang Nam lại không có.Tuy rằng cách năm ba năm phải nộp quân thuế, nhưng so với trở thành nơi chiến tranh còn mạnh hơn nhiều.

Vì vậy, sau hơn bốn mươi năm phát triển, Giang Nam đã dần dần khôi phục lại nguyên khí, con người từ từ nhiều hơn, nền kinh tế cũng từ từ phát triển.Lâm thị tay cầm nhiều sản nghiệp Giang Nam như vậy, tự nhiên trở thành đệ nhất đại gia Giang Nam, huống chi phụ thân Lâm Giang là Lâm Dĩnh về mặt kinh tế rất có năng lực, thời gian ba mươi năm liền tăng sản nghiệp Lâm thị lên gấp mấy lần.


Cho nên mặc dù đích chi Lâm thị chỉ có một mình Lâm Giang, bản thân lại không có nhi tử, Lâm thị vẫn ngồi vững vị trí đệ nhất đại gia Giang Nam.Nếu như bọn họ có thể đạt được những sản nghiệp này của Lâm thị, dưới tình huống gia tộc bọn họ càng nhiều, khẳng định sẽ phát triển tốt hơn Lâm thị.Cho nên không trách trong lòng mọi người toàn là lửa nóng.Địa chủ hào cường phần lớn là hướng về phía những điền trang vườn trà kia, mà thương nhân thì nhìn trúng những cửa hàng bạc của Lâm thị, thôn trang tơ lụa cùng quán trà.Bọn họ là thương nhân, có thể mua đất có hạn, nhưng những cửa hàng này lại không giới hạn số lượng nha, cho dù ăn không được tất cả, mua một hai gian, thuận tiện bao trọn những thợ thủ công quản sự cũng tốt nha.Dưới sự thúc đẩy lợi ích như vậy, sáng sớm hôm sau tửu lâu Thịnh Ký liền chật kín người, không chỉ gian phòng trên lầu dưới ngồi đầy người, ngay cả đại sảnh cũng đứng đầy người.Tửu lâu Thịnh Ký vẫn dùng tọa tháp, trong đại sảnh chỉ bày bảy tám tấm, sớm đã có người sáng suốt cởi giày ra, ngồi xếp bằng, nhìn thấy người quen lại vẫy tay kêu lên, một tọa tháp trong nháy mắt liền ngồi đầy người.Không tìm được vị trí chỉ có thể khoanh tay đứng đấy, tửu lâu Thịnh Ký cũng sẽ không đuổi người ra ngoài, biết bọn họ hôm nay không phải tới ăn cơm, bởi vậy dứt khoát gọi người cầm hơn mười tấm chiếu đi ra tìm chỗ trống trải ra.Tất cả đều là mùa hè, cởi giày ra là có thể ngồi xuống.Tất cả mọi người đều rất hào phóng, cũng không ngại đơn sơ, mặc dù đều xuất thân đại gia, nhưng người có thể ngồi ở chỗ này bàn chuyện làm ăn ai chưa từng nếm qua khổ sở?Thời điểm chạy đi gặp loạn binh hoặc thổ phỉ, bọn họ ngay cả hố bùn cũng lăn qua, cho nên rất nhanh liền ngồi xuống châu đầu ghé tai, trao đổi tin tức bọn họ nhận được."Người của Thượng gia hôm qua đến, chỉ là người không ra khỏi Lâm phủ." Một người thở dài nói: "Động tĩnh của Lâm gia thật nhanh, người Lâm thị Tô Châu bên kia còn chưa tới đã mời chúng ta tới tửu lâu Thịnh Ký.”Có một người cười nhạo nói: "Chính là vì người bên kia chưa tới mới vội vàng muốn mời chúng ta, các ngươi còn không biết, Lâm Giang có vẻ muốn ầm ĩ tách ra với bên kia.”"Đây là sao vậy, đồng mạch tương truyền có chuyện gì không thể thương nghị tốt?”"Ngươi đứng nói chuyện không đau thắt lưng, nếu tộc nhân ngươi xuống tay với nữ nhi duy nhất của ngươi, ngươi có thể nhịn được không?”Mọi người cả kinh: "Ngươi tin tức này ở đâu ra, thật như vậy ư?""Mặc dù không biết cụ thể, nhưng là thật, lời này vẫn là từ quản sự Lâm gia truyền ra, người nọ thấp giọng nói: "Người khác không nói, Lâm Giang cùng Lâm thị Tô Châu cách vài tầng, tối hôm qua ta cẩn thận tính toán, hiện giờ một chi thân với Lâm Giang nhất vừa vặn ở Đệ Ngũ Phục, tổ tiên bất quá chỉ là thứ tử do nha đầu sinh ra.

Nghe nói chi bọn họ trước kia vẫn muốn làm con nối dõi cho Lâm Giang, chỉ là Lâm Giang sợ ủy khuất muội muội cùng nữ nhi, nên vẫn không đồng ý.”Mọi người giật mình, khó trách Lâm Giang phải gióng trống khua chiêng xử lý sản nghiệp như vậy."Nhưng cũng không đúng, ầm ĩ như vậy không phải là hoàn toàn trở mặt sao?" Có một người thấp giọng nói thầm: "Lâm đại nhân bệnh nặng, lưu lại hai nữ tử yếu đuối, cuối cùng còn không thể dựa vào gia tộc che chở sao?”"Hắn chính là đệ nhất tài tử Giang Nam, ngươi đều có thể nghĩ đến, hắn sẽ nghĩ không ra? Hắn vừa dám làm như vậy, tự nhiên là có hậu chiêu.”Khi mọi người nghị luận, Lâm Giang vừa mặc quần áo xong, đỡ tay Cốc Vũ đi ra ngoài.Lâm Ngọc Tân dựa vào cửa, lo lắng nhìn phụ thân cùng tiểu cô.Lâm Thanh Uyển ngẫu nhiên quay đầu lại, ánh mắt nhìn thấy nàng không khỏi dừng bước một chút: "Ngọc Tân, con muốn đi sao?”Ánh mắt Lâm Ngọc Tân sáng ngời, vừa động đậy, vừa lo lắng nói: "Con, con có thể đi được không?”"Đi đội mũ che đi.”Lâm Ngọc Tân liền vui vẻ đáp một tiếng, xoay người kéo tay Ánh Nhạn đi tìm mũ che.Lâm Giang hơi nhíu mày: "Trong tửu lâu lộn xộn, sao lại dẫn nó đi?”"Để cho nàng đi thấy chút việc đời, cũng để cho nàng xem rốt cuộc có bao nhiêu người đối với sản nghiệp Lâm gia chạy theo như vịt.”Lâm Giang không hề tỏ vẻ phản đối, hắn coi con gái là kiều hoa nuôi dưỡng, nhưng hiển nhiên Lâm Thanh Uyển không tính toán như vậy, nàng muốn di chuyển đóa hoa yêu kiều này ra khỏi nhà ấm, để cho nàng hưởng thụ ánh mặt trời, nhưng cũng phải trải qua mưa gió nghiêm sương.Lâm Giang cho dù có đau lòng đến đâu cũng sẽ không lên tiếng tỏ vẻ phản đối, bởi vì hắn biết Lâm Thanh Uyển làm như vậy là đúng..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận