Lâm Giang Tiên

Phong ôm Tinh Nhi, cùng Cũng Ưu đi tới gian phòng còn trống ở phân điện bên trái. Hắn đem Tinh Nhi đặt lên giường, vì hài tử bỏ đi hài miệt (tất) rồi đắp kín chăn. Tinh Nhi ngủ rất sâu, vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại...

“Phong, không quay về sao?” Cũng Ưu nhẹ giọng hỏi, “Giờ lành rất nhanh sẽ đến!”

Phong nhìn Tinh Nhi ngủ, lo lắng nói: “Ta không muốn đi, Cũng Ưu ngươi đi trước đi!”

“Ôi chao?” Cũng Ưu dùng ánh mắt quái dị nhìn phong, thốt ra câu hỏi, “Phong, quan hệ của ngươi cùng Thần không tốt sao?”

“...” Phong ngước mắt nhìn hắn, “Không có a, vì sao hỏi như thế?”

“Bởi vì Phong đối Thần vẫn rất lãnh đạm...” Cũng Ưu thấy vài lần đều là như thế này, “Mà hiện tại y bái đường thành thân, ngươi lại không muốn đi, cho nên...”

“Là ngươi đa tâm!” Phong đứng lên, “Chỉ là ta cùng Thần trong lúc đó xảy ra chút sự mà thôi... Không có sao. Tinh Nhi ở chỗ này đang ngủ say... Như vậy đi, chúng ta đi ra xem lễ! Đỡ cho ngươi lại hiểu lầm!”

“A, hảo!” Nói rồi Cũng Ưu đứng lên.

Phong quyết định cùng Cũng Ưu ly khai, cuối cùng liếc mắt nhìn nhi tử đang ngủ say, lặng lẽ nói: “Tinh Nhi, ngủ ngon!” Nói rồi đóng cửa gian phòng hướng về tiền điện đi đến...

Không lâu sau khi bọn họ ly khai, một thân hồng sắc mở cửa gian phòng, nàng ngồi xuống bên cạnh Tinh Nhi, đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt Tinh Nhi nói: “Ngươi là con hắn, muốn trách thì hãy trách hắn...”

“A!” Lúc này, đi tới nửa đường Cũng Ưu bỗng nhiên kêu to.

“Cũng Ưu, xảy ra chuyện gì?” Phong quan tâm hỏi thăm.

“Ta vừa rồi ở trong phòng đã đánh rơi cái gì đó...” Cũng Ưu sờ sờ túi mình.

Phong nhíu nhíu mày, “Vậy ngươi nhanh đi lấy đi, đừng cho người khác lấy được!”


Cũng Ưu gật đầu, “Hảo, vậy ngươi đi tiền điện trước! Ta đi một chút sẽ trở lại!”

“Ân!” Phong nhìn Cũng Ưu quay lại chạy đi, chính mình xoay người tiếp tục đi về phía tiền điện đi.

Cũng Ưu chạy lại gian phòng, tại ngay trước cửa nhặt được thứ mình làm rớt, “Thật tốt quá... Cuối cùng tìm được rồi... Di? Cửa mở?”

Cũng Ưu tâm sinh nghi, hắn rõ ràng tận mắt thấy Phong đóng cửa rất kĩ, sao hiện tại lại có khe hở thế này? Tò mò, Cũng Ưu mở cửa phòng hướng bên trong tìm kiếm...

“Ai?!” Lâm Duẫn Phượng đang chuẩn bị bên trong kinh hãi, thấy Cũng Ưu tiến vào, nàng mới yên lòng, “Là ngươi?”

“Sao lại là ngươi?” Cũng Ưu cũng cảm thấy ngoài ý muốn.

… … …

“Phong!” Hồng Lẫm thấy hắn, lập tức chạy lại, “Tinh Nhi dàn xếp được rồi?”

“Ân.” Phong khẽ gật đầu, “Hôn lễ thế nào rồi?”

“Không sai biệt lắm, tân nương cũng sắp tới! Bái thiên địa xong, đưa vào động phòng, hôn lễ sẽ hoàn thành!” Hồng Lẫm duỗi duỗi thắt lưng, “Di? Cũng Ưu đâu? Sao không thấy hắn?”

Phong nhìn bốn phía một chút, “Hắn đi tìm gì đó rồi, ta trở về đây một mình... Sao vậy, hắn còn chưa tới sao?”

“Không có a...” Hồng Lẫm cũng hỗ trợ tìm. Thế nhưng ngày hôm nay thực sự nhiều người lắm, liếc mắt nhìn lại thấy người tấp nập, sao cũng tìm không ra, rơi vào đường cùng bọn họ chỉ có thể buông tha.

Lúc này, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến một trận pháo thanh, người chủ trì hôn lễ đi tới giữa điện lớn tiếng tuyên bố: “Giờ lành đã đến!!! Tân nương tân lang bái thiên địa!!!”

“Ào ào...” Ở đây mọi người đều vỗ tay tán, vì tân nương ở chính giữa mở một con đường.


Thần đã đứng ở vị trí của mình, y đứng thẳng nhìn chòng chọc vào đôi nến đỏ, mặt vô biểu tình, giống như hôn lễ này cùng y không hề can hệ...

“Cho mời tân nương tiến điện!” Người nọ hô to một tiếng, chợt nghe ngoài điện tiếng chiêng, trống, kèn, pháo hòa hợp nhất thể, rất náo nhiệt!

Tân nương được người săn sóc nàng dâu nâng bước chậm rãi tiến về hướng vị trí bên cạnh Thần.

Những khách nhân nhìn thấy tân nương bước vào, liền vỗ tay trầm trồ khen ngợi, các cô nương khe khẽ nói cười, các tiểu khỏa tử hâm mộ bình luận, mỗi người đều vì nàng mà chân thành chúc phúc.

“Tam ca!” Tiểu Tứ đi tới bên cạnh Phong, “Có khỏe không?”

“Sao lại không?” Phong đang vỗ tay, “Như vậy đối với tất cả mọi người đều tốt! Tiểu Tứ không nên thế nữa...”

“Phải a...” Tiểu Tứ nhìn tân nương đang bước đi,, trong mắt không có chúc phúc, không có vui sướng, chỉ có lo lắng trầm trọng, “Như vậy tam ca có hay không nghĩ tới vì bản thân mà tìm một người bạn?”

Phong như nghe được một chuyện rất buồn cười, “Tiểu Tứ... Hỏi gì thế hả?”

“Bởi vì ta mong muốn hai người cùng nhau hạnh phúc!” Tiểu Tứ nhìn Phong chăm chú rồi nói.

“A...” Phong biết đệ đệ đang an ủi chính mình, rất vui vẻ nói, “Ta chỉ cần có Tinh Nhi là đủ rồi, không cần phải …tìm một người mình không thương...”

“Tân lang tân nương! Nhất bái thiên địa!!” Ngay khi bọn họ đang nói chuyện, tân nương đã tiến đến nơi, bắt đầu cùng tân lang bái thiên địa!!

Thần cùng Lâm Duẫn Phượng tay được nối với nhau bởi dải lụa hồng sắc cùng hướng về phía cửa dập đầu!

“Nhị bái tổ tiên!!!”


Bởi vì không có hoàng đế cùng hoàng hậu tham dự, tại vị trí chủ thượng có treo bức họa của hai vị phụ thân! Hai người bọn họ hướng về phía … những bức họa này mà cúi đầu.

“Phu thê...” Người chủ hôn dõng dạc.

“Không xong rồi... Không xong rồi...”

Đột nhiên một tiểu thái giám xông vào hỉ đường, lớn tiếng kêu to

“Lớn mật, hô hào cái gì!” Hồng Lẫm đứng ra ngăn cản tiểu thái giám, “Hôn lễ đang tốt đẹp ngươi mù hay sao mà vào đây gây rối! Muốn rơi đầu phải không!”

“Thái... Thái tử điện hạ... Nô tài không phải cố ý... Chỉ là...”Tiểu thái giám chạy trốn cực kỳ vội vội vàng vàng, mồ hôi còn ròng ròng trên trán, “Cháy...”

“Cái gì?” Hồng Lẫm thất kinh, “Cháy ở đâu?”

“Phân điện... Phân điện bên trái Vị Ương Cung!!”

Hắn vừa dứt lời, Phong liền xông thẳng ra ngoài, trong miệng hô to một tiếng: “Tinh Nhi!”

“Tam ca!” Tiểu Tứ theo đi ra ngoài.

“Các ngươi chờ một chút!” Hồng Lẫm cũng theo bọn họ, trước khi ly khai hướng Thần nói một câu, “Thần, các ngươi tiếp tục...”

Chủ trì hôn lễ cũng không biết nên làm thế nào cho phải, chỉ có thể tuân theo lời thái tử, “Phu thê giao bái!!”

Lâm Duẫn Phượng nghe tiếng đang định dập đầu lần cuối cùng, nhưng xuyên qua khăn voan hồng, liền phát hiện đối phương không hề có ý định nhúc nhích...

“Tinh Nhi đã xảy ra chuyện...” Thần chỉ nói một câu như thế, rồi thả dải lụa hồng trong tay ra, “Ta phải đến xem!”

“Tễ Vũ Thần!” Lâm Duẫn Phượng hét lên một tiếng, lột bỏ khăn hồng xuống, trên mặt hiện ra vẻ sững sờ.


Thần nghe vậy dừng cước bộ, quay đầu lại nhìn nàng, Lâm Duẫn Phượng lúc này cũng không thể làm tâm y xao động nữa, Thần bỏ đi … để lại cho Lâm Duẫn Phượng một câu chót, “Xin lỗi! Hôn lễ này hủy bỏ!” rồi theo các huynh đệ chạy ra ngoài...

… …...

Lúc Thần chạy tới thì, phân điện này đã bị đại họa hừng hực bao phủ, Hồng Lẫm, Tấn Nhã cùng Tiểu Tứ bọn họ đều cùng một chỗ hỗ trợ dập lửa, chỉ có Phong một người đứng sững ở ngoài điện, nhìn cung điện đang dần dần bị ngọn lửa nuốt trọn...

“Phong? Tinh Nhi không có việc gì chứ?” Thần không biết xảy ra chuyện gì, chỉ có thể tiến lên thăm dò chút tin tức.

Nhưng thật bất ngờ, Phong chậm rãi quay đầu lai, hai mắt đờ đẫn vô thần, “Tinh Nhi?”

“Phong?”

“Tinh Nhi mệt chết đi, cho nên...” Phong thong thả chỉ về hướng cung điện giờ chỉ còn lại chút phế tích, “Ta đem hắn lưu tại bên trong...”

“...” Thần đã minh bạch!

Tinh Nhi chưa có đi ra... Mà đã vĩnh viễn bị lưu lại trong ngọn lửa...

Ý thức được điểm ấy, Thần vội vã ôm Phong, không ngừng nói: “Phong, Phong, đừng lo!! Đã không có Tinh Nhi, ngươi còn có chúng ta... Không sao, không sao...”

Phong không hề phản kháng mà ngã vào trong lòng Thần, “Tinh Nhi... Đã không còn?”

“Phong!” Thần nỗ lực gọi hắn, “Ngươi tỉnh lại đi a!”

“Đã không còn?” Đôi mắt Phong càng mở càng to, hai chân cảm thấy một trận hư nhuyễn, đôi chân không thể chống đỡ được nữa, thoáng cái đã ngồi thụp trên mặt đất, “Tinh Nhi của ta đã không còn?”

“Phong, nhìn ta a!” Thần cũng theo hắn ngồi xuống đất, cố sức ôm lấy hắn.

Phong nhìn về phía Thần, trong mắt hắn lúc này, một thân hồng sắc hỉ bào của Thần cùng một thân hồng y của Tinh Nhi nhất thời dung hợp làm một, hắn thậm chí còn nghe được tiếng gọi non nớt của Tinh Nhi: “Cha, cứu cứu ta!!”

“A!!!!!!” Một tiếng kêu tê tâm phế liệt, phá vỡ sự yên lặng của buổi cuối ngày 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận