Làm Đại Ma Đầu Biến Thành Tiểu Khả Ái


Năm đó Hoả Tu Lan bị Dụ Tư Dực dùng một chiêu đâm nát đan điền, mất hết tu vi, chỉ lưu lại nửa cái mạng, sau nhiều năm gắng gượng kéo dài chút hơi tàn, giờ đây có phần điên điên khùng khùng.

Hoắc Vô Ưu tìm thấy hắn lang thang đầu đường, sau đó dùng xích sắt khoá trong địa lao.

Mặc dù bây giờ Tuy Hoả Tu Lan chỉ là phàm nhân, nhưng vẫn tinh thông kỳ kinh bát mạch.

Giản Tùy Tâm để Hoắc Vô Ưu đứng ở ngoài, một mình đi vào bên trong.

Sau đó xảy ra chuyện gì, không người nào biết được.

Lúc này gà gáy vang mà Giản Tùy Tâm vẫn chưa đi ra, Hoắc Vô Ưu có hơi bận tâm, xoắn xuýt nửa ngày, thấy rằng trời sắp sáng, bèn hướng về địa lao đi đến.

Cánh cửa địa lao mở ra, một nam nhân trung niên đầu tóc rối bời, trên người dơ bẩn, ngã ầm trước cửa, rất đáng sợ.

Hoắc vô ưu nói thầm một tiếng "không được rồi", vội vàng mở xích sắt ra, đưa tay thăm dò hơi thở nam nhân, đúng như dự đoán, đã không còn khí.

"Giản Tùy Tâm!"
Địa lao âm u ẩm ướt, đèn chưa được đốt, chung quanh bóng tối bao trùm.

Hoắc Vô Ưu không biết, rốt cuộc Giản Tùy Tâm muốn làm gì, nàng không dám tùy tiện xông vào, chỉ có thể đứng trước cửa địa lao nhẹ nhàng gọi một tiếng.

Không khí trầm mặc như cũ, không ai lên tiếng trả lời.

Địa lao rơi vào yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở cũng không có.

Hoắc Vô Ưu nhìn thân thể Hoả Tu Lan trải trên nền đất, tâm trạng chìm xuống, đôi mắt khép hờ, khi mở mắt lần nữa, thì cặp mắt đó đã trở thành mắt mèo xanh biếc, nhìn thấu toàn bộ địa lao âm lãnh rõ rõ ràng ràng.

Người làm nàng lo lắng không ngớt, đang nằm trên đống cỏ khô cách đó không xa, bất động, tựa như đã chết.

Nhìn thấy trời đã gần sáng, Hoắc Vô Ưu không dám trì hoãn, vội vã nhấc thiếu nữ hôn mê bất tỉnh lên tay, nhanh chóng một đường hướng về Dụ gia, cuối cùng thành công đưa người trở về trước khi mặt trời mọc.

Nỗi đau đoản kinh mạch ở kiếp trước, kiếp này cũng không thể chạy trốn.

Có lẽ những năm này lớn lên ở Dụ gia quá êm đềm, chưa từng phải trải qua cay đắng, mới để Giản Tùy Tâm đánh giá cao năng lực chịu đựng của chính mình.

Kiếp trước tu luyện Độ Linh Thuật, trải qua nỗi khổ đả mạch, lúc đó nàng chỉ mới mười tuổi.

Mà nay Giản Tùy Tâm đã mười tám, năng lực chịu đựng còn không bằng lúc đó, nhận ra điều này, khiến nàng choáng váng không ngớt.

Vừa tới Dụ gia Giản Tùy Tâm đã tỉnh, nàng nằm trên giường, nỗi đau khiến trên trán bốc mồ hôi lạnh, kinh mạch toàn thân như bị cắt đứt, đau đớn rã rời, hô hấp trở thành một chuyện khó khăn.

Thiếu nữ nằm đó suy yếu như vậy, Hoắc Vô Ưu không dám rời đi, lặng lẽ đóng cửa lại, quay lại mới phát hiện tiểu cô nương tay chân lạnh cóng, y phục trên người bị mồ hôi lạnh thấm ướt!
"Ta đi gọi người!"
Quen biết một khoảng thời gian, Hoắc Vô Ưu cũng xem Giản Tùy Tâm là bằng hữu, bây giờ thấy nàng sắc mặt trắng bệch, hô hấp yếu ớt, thân trể trải trên giường, dáng vẻ như người sắp chết, nàng sợ sẽ xảy ra chuyện không hay, nào có thời gian lo lắng về thân phận, muốn lập tức chạy đi tìm người Dụ gia.

Khoảnh khắc Hoắc Vô Ưu xoay người hướng ra ngoài, từ trong chăn duỗi ra một bàn tay lạnh như băng, nắm chặt góc áo, không chịu để nàng rời đi.

"Không được đi!"

Thiếu nữ toàn thân đau nhức, ngay cả nói chuyện cũng uể oải, tuy bị nỗi đau dằn vặt nhưng nàng vẫn lưu lại chút lý trí, nếu để Dụ gia biết nàng qua lại với Ma cơ, phỏng chừng sẽ xảy ra một hồi sóng lớn mênh mông, nhớ tới đây, nhẫn tâm nói.

"Ngươi đi đi, ba việc ngươi hứa với ta đã làm xong, từ nay về sau ngươi và ta không còn quan hệ, sau này đừng đến đây nữa!"
Một chữ nói ra, tựa như một đao xẹt qua toàn bộ kinh mạch.

Quá đau! Đau đến mức nàng kiềm chế không được, nắm chặt tấm chăn mà run rẩy.

Sư tôn, người đang ở đâu?
Xen lẫn cơn đau, Giản Tùy Tâm nhớ Dụ Tư Dực, viền mắt đỏ lên, nước mắt ấm nóng lăn xuống.

Hoắc Vô Ưu thấy nàng muốn đuổi mình đi, trong lòng tức giận, nhưng lại thấy Giản Tùy Tâm trước giờ hung ác đột nhiên khóc, dại ra tại chỗ, đi cũng không được, không đi cũng không được.

"Đi thì đi, ngươi khóc cái gì?"
Giản Tùy Tâm không chịu được nữa, nước mắt như rút hết khí lực cuối cùng, tầm mắt trở nên mơ hồ, không nhìn thấy rõ khuôn mặt người đứng đó, đôi môi nhẹ giật giật gọi ra hai tiếng vô lực ---
Sư tôn.

Sau đó nàng hôn mê, không còn động tĩnh.

Hoắc Vô Ưu đứng bên giường, tay chân luống cuống, nhìn thiếu nữ nhắm chặt hai mắt, trong lòng vung lên một trận khủng hoảng, nàng nhẹ giọng gọi vài tiếng, đáp lại là sự yên tĩnh rợn người.

Đã thành ra thế này, còn không chịu để cho nàng gọi người đến!
Hoắc Vô Ưu vừa giận vừa bất đắc dĩ, thầm đọc khẩu quyết hoá thành mèo nhỏ, nhảy lên bệ cửa sổ, từ khe hở chui ra ngoài.

Nàng còn nhớ, nữ hài lần trước đưa nàng về Dụ gia, y thuật rất lợi hại.

Sắc trời vừa hừng sáng, hạ nhân Dụ gia thức giấc, bọn họ nhìn thấy hắc miêu cũng không kinh ngạc, cho rằng nó là Tiểu Hắc của Nhị tiểu thư.

Một tiểu nha hoàn chủ động ôm lấy con nèo nhỏ, mang đến gian phòng Dụ Thi Linh.

Ai ngờ Tiểu Hắc thật đang chơi cùng Tiểu Bạch ở vườn thuốc.

"Nhị tiểu thư, không biết vì sao Tiểu Hắc chạy đến hậu viện, nô tỳ đem tới cho người.

"
Tiểu nha hoàn ôm mèo con trong ngực, đứng ở ngoài cửa, không dám tùy tiện bước vào.

"Tiểu Hắc?"
Dụ Thi Linh vừa mặc y phục lên người, trên mặt có chút kinh ngạc, đêm qua Tiểu Hắc còn ở vườn thuốc, nơi đó hạ cấm chế, nó làm sao có thể chạy ra ngoài?
Nàng vung tay áo một cái, đẩy cửa ra, nhìn chằm chằm con mèo nhỏ trong tay nha hoàn.

Con mèo bắn ra một đạo ánh mắt lạnh lẽo doạ người, làm Dụ Thi Linh nhớ tới con Hắc Miêu ngày đó nàng mang về, sau đó đã chạy trốn.

Nó trở về!
"Đưa cho ta.

"
Nội tâm Dụ Thi Linh mừng như điên, sắc mặt hơi biến đổi, cười tươi tiếp nhận hắc miêu, rồi ra hiệu cho người rời đi, mãi đến khi bóng lưng nha hoàn khuất xa, mới kinh hỉ mở miệng.

"Tại sao ngươi lại trở về?"

Hoắc Vô Ưu đương nhiên không trả lời, ngoan ngoãn nằm trong lòng mặc cho nàng xoa xoa mấy vòng, một lát sau nó nhảy lên đất, một đường dẫn nàng đến gian phòng Giản Tùy Tâm.

Dụ Thi Linh bước đến, gian phòng yên tĩnh, có gì đó không đúng.

Thiếu nữ xưa nay luôn dậy sớm, mà giờ này mặt trời đã lên cao, còn nằm trên giường.

Không chờ nàng mở cửa, hắc miêu đã vọt qua cửa sổ, ở trong phòng "Meow meow" gọi người.

Thanh âm này khiến Dụ Thi Linh hoảng loạn, không lo được gì khác, trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Thiếu nữ lặng im nằm trên giường không nhúc nhích, sắc mặt tái nhợt, hô hấp yếu ớt, mồ hôi lạnh trên trán bị gió thổi qua, lưu lại một trận hàn ý.

Dụ Thi Linh chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy sợ hãi, lập tức chạy đến bên giường kéo chăn ra, mới phát hiện cơ thể thiếu nữ ướt đẫm, đệm giường bị mồ hôi tạo ra dấu vết.

"Tiểu Giản?"
Âm thanh run rẩy kêu lên một tiếng, nhưng không ai trả lời, Dụ Thi Linh thăm dò bàn tay nhỏ, kinh ngạc phát hiện kinh mạch trong cơ thể nàng vô duyên vô cớ đứt đoạn!
Linh khí vốn đã ít ỏi, giờ đây thoát khỏi từng đoạn kinh mạch, trôi thẳng vào bụng Kỳ Lân.

Nguyên nhân Giản Tùy Tâm không thể tu luyện, ít nhiều Dụ Thi Linh đã từng nghe trưởng bối nói qua, nàng mơ hồ suy đoán, cái điều không thể tưởng tượng được.

Nỗi đau đoản mạch, có bao nhiêu khủng khiếp.

Người ngoài muốn giúp cũng không thể, chỉ có thể dựa vào sự chịu đựng của chính nàng.

Lông mày Dụ Thi Linh nhíu chặt, vui mừng vì luôn mang theo thuốc bên người, nàng cho thiếu nữ trên giường ăn một viên Bát Văn Linh Thanh đan, giúp nàng đổi y phục, sau đó xót xa ngồi bên giường chờ người tỉnh lại.

Phùng Kha có tới một lần, Dụ Thi Linh không muốn nàng lo lắng, chỉ nói hôm qua Giản Tùy Tâm bị gai hoa Thanh Dụ đâm trúng, độc tố xâm nhập cơ thể, uống thuốc xong buồn ngủ nên thiếp đi.

Khùng Kha không nghĩ nhiều, thấy Dụ Thi Linh túc trực bên cạnh, yên tâm rời đi.

Đến buổi chiều, Giản Tùy Tâm mơ màng tỉnh dậy.

Qua một ngày, tựa hồ thân thể đã quen với nỗi thống khổ.

Vừa mở mắt, liền thấy Dụ Thi Linh ngồi ở bên cạnh, thở dài.

"Ngươi tỉnh rồi?"
Bên tai truyền đến âm thanh mềm mại, bao hàm quan tâm, trên mặt Giản Tùy Tâm không có biểu tình gì, như còn trong mộng, nửa ngày trôi qua, mới giật giật môi, nhưng một chữ đều không thể nói ra được.

"Biểu tỷ có biết chuyện này hay không?"
Một ngày chưa uống nước, đôi môi thiếu nữ khô nứt, Dụ Thi Linh đau lòng, khinh nhu đỡ nàng dậy, cẩn thận đưa chén trà đến bên môi.

Uống nước xong, khí lực trở về một chút.

Thân thể vẫn còn đau đớn, nhưng không còn gian nan giống như ban ngày.


Thiếu nữ cúi thấp đầu, không lên tiếng, trong lòng Dụ Thi Linh minh bạch.

"Ta đương nhiên đoán được, khẳng định biểu tỷ không biết.

"
Dụ Tư Dực nâng niu Tiểu Giản thế nào có ai mà không biết, làm sao nhẫn tâm để nàng nếm trải cay đắng?
"Ngươi thật khờ, muốn tu luyện, cũng không cần làm đến mức này! Huống chi, đời này biểu tỷ sẽ bảo vệ ngươi, ngươi cần gì phải chấp nhất với tu vi?"
Dụ Thi Linh cũng không biết chuyện năm đó Dụ Tư Dực tự đoản hồn thú, nàng không hiểu vì sao Giản Tùy Tâm lại làm chuyện như vậy, chịu đựng thống khổ cùng cực chỉ vì đổi lấy một thân thể tu luyện bình thường.

Trong lòng Dụ Thi Linh cho rằng, Dụ Tư Dực lợi hại, không có gì mà biểu tỷ không thể làm được, là đạo lữ của biểu tỷ, Giản Tùy Tâm không cần phải có tu vi thâm hậu, chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh nàng, là đủ.

Nhưng Dụ Thi Linh đã quên mất một chuyện, ái tình là bình đẳng, bất luận tu vi thế nào, cũng muốn bảo vệ đối phương.

Mặt mày Giản Tùy Tâm buông xuống, lẳng lặng mà nghe, nửa ngày trôi qua, mới ách một tiếng.

"Ta cũng muốn bảo vệ sư tôn! "
Tương lai rất dài, không người nào có thể dự liệu sau này sẽ xảy ra chuyện gì, nếu có một ngày, Dụ Tư Dực gặp nguy hiểm, mà nàng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn, cái gì cũng không làm được, thiết nghĩ có bao nhiêu thống khổ, bao nhiêu tự trách.

"Ai, ngươi thật là! " Dụ Thi Linh nghe nàng nói như vậy, lắc đầu bất đắc dĩ, tính khí Tiểu Giản ngang ngược, tất nhiên nàng hiểu rõ, chỉ tiếc biểu tỷ trở về sẽ lại đau lòng: "Ngươi có từng nghĩ biểu tỷ sẽ đau lòng thế nào, ngươi gạt nàng như vậy! "
Dụ Thi Linh muốn nói chuyện này cho Dụ Tư Dực, bây giờ sự tình đã phát sinh, giấu diếm cũng không còn ý nghĩa.

Thiếu nữ ngồi yên lặng trên giường, nghe vậy lập tức ngẩng đầu, đáy mắt hoảng loạn, thanh âm mang ý vị cầu xin.

"Thi Linh tỷ tỷ, chuyện này ngươi đừng nói cho sư tôn biết có được hay không?"
"Nếu sư tôn biết được, nhất định rất tức giận.

"
"Ta xin ngươi! "
Thiếu nữ nói nói mắt lại đỏ lên, Dụ Thi Linh không đành lòng.

"Thôi được rồi, chuyện này không nên do ta nói, tốt nhất ngươi nên tìm thời điểm thích hợp, chủ động nói với biểu tỷ.

"
Dụ Thi Linh xoắn xuýt nửa ngày, cuối cùng mở miệng, chuyện giữa hai người, người ngoài như nàng không nên can thiệp quá nhiều.

"Mấy ngày nữa, đợi đến khi thân thể khôi phục, ta sẽ tự mình nói với sư tôn!"
Viền mắt thiếu nữ vẫn còn đỏ, sắc mặt suy yếu không có sức sống, dáng vẻ ngồi trên giường ngoan ngoãn gật đầu, khiến Dụ Thi Linh thương yêu không dứt.

Quá choáng váng.

Dụ Thi Linh thở dài trong lòng, không nói thêm một lời, lặng lẽ đưa tay sờ đầu thiếu nữ, rồi đứng dậy rời khỏi.

Giản Tùy Tâm ở trong phòng tịnh dưỡng mấy ngày, thân thể dần dần tốt hơn một chút, trên dưới Dụ gia cho rằng nàng trúng độc gai hoa Thanh Dụ, lại có Dụ Thi Linh bên cạnh chăm sóc, cũng không ai hoài nghi.

Mà Hoắc Vô Ưu, ở lại Dụ gia càng lâu càng không chịu rời đi.

Nàng trông thấy con mèo nhỏ giống mình như đúc, Dụ Thi Linh ôm nó trong ngực xoa xoa trìu mến, nội tâm vung lên cảm xúc không tên.

Một con linh thú cấp thấp, sủng nịnh như vậy, có gì tốt!
Hoắc Vô Ưu nằm nhoài bên ngoài mái hiên, căm giận bất bình, đột nhiên bị một bàn tay nắm gáy nhấc lên, bốn chân hờ hững trên không trung, cổ nàng bị đau, giãy giãy trong tay, nhưng người kia không chịu thả ra, đang muốn quay đầu cắn cái bàn tay đáng ghét một cái, thì bên tai vang lên âm thanh lạnh lẽo không mang theo bất kì loại cảm xúc gì, đáng sợ đến nỗi nàng không dám nhúc nhích ---
"Lại là ngươi"
Dụ Tư Dực nhấc con mèo trong tay, cặp mắt âm lãnh dán vào con vật nhỏ.

Con mèo này nàng nhận ra, mà không chỉ có nhận ra, kiếp trước nàng từng cùng nó giao chiến nhiều lần.

Ma cơ Hoắc Vô Ưu, thuộc hạ đắc lực nhất của Giản Tùy Tâm, đời này, lại tìm đến Dụ gia.


Lá gan thật không nhỏ.

Dụ Tư Dực cau mày nhìn hàm răng con vật nhỏ như đang muốn cắn người, lại nhìn Dụ Thi Linh một chút, đột nhiên nhớ đến, hắc miêu ngày trước biểu muội cứu, chính là nó.

Kiếp trước quen biết với Giản Tùy Tâm, đời này được Dụ Thi Linh cứu một mạng, xem ra Ma cơ này và Dụ gia, duyên phận không cạn.

Chỉ tiếc, là nghiệt duyên.

Dụ Tư Dực đang nghĩ cách xử lý con vật, cặp mắt liền bị đôi bàn tay nhỏ mềm mại bịt kín, vang lên bên tai, là giọng nói mấy ngày này nàng luôn tâm niệm nhung nhớ ---
"Bắt được rồi.

"
Thanh âm thiếu nữ mềm mại ngọt ngào, lúc nói chuyện thở ra mùi thuốc nhàn nhạt rơi vào bên tai, trêu chọc vành tai ngứa ngứa.

Tâm tư Dụ Tư Dực toàn bộ đặt trên người thiếu nữ, thủ hạ hơi buông, mèo mun được thả ra, lấp tức chạy mất hút.

Vào giờ phút này, một con mèo nơi nào có thể so sánh với người nàng yêu.

Dụ Tư Dực mỉm cười, đưa tay lên nắm lấy hai bàn tay nhỏ, sau đó quay người sang, nhẹ giọng nói.

"Nắm cái gì? Không phải ta ở ngay trước mắt nàng sao?"
Một câu nói, dễ dàng làm thiếu nữ cười khúc khích.

"Rốt cuộc sư tôn đã trở về! "
Dụ Tư Dực nghe qua liền hiểu, lời này của nàng hàm chứa bao nhiêu nhớ nhung.

Đột nhiên, Dụ Tư Dực nghĩ tới một vấn đề, để A Giản sống dưới bàn tay che chở của Dụ gia, có phải chuyện tốt hay không?
Nàng đang suy tư, thì thiếu nữ đã nhẹ nhàng tiến đến đặt lên má một nụ hôn, lại đỏ mặt ngượng ngùng biểu đạt nỗi nhớ.

"A Giản rất nhớ sư tôn a! "
Một cái hôn, một câu nói, Dụ Tư Dực liền có đáp án.

Dụ Tư Dực đưa tay sờ sờ chỗ lúc nãy thiếu nữ hôn lên, trong mắt đều là ôn nhu.

"Ngày sau nếu sư tôn có việc ra ngoài, A Giản có nguyện ý đi cùng ta không?"
Lời vừa thốt ra, trong mắt thiếu nữ loé lên kinh hỉ, nửa ngày trôi qua mới phản ứng lại, gật đầu đáp ứng.

"Nguyện ý!"
Giản Tùy Tâm rơi vào ái tình, chỉ hận không thể cùng người yêu mỗi ngày ở cùng một chỗ, thế nào sẽ từ chối lời đề nghị này?
Dụ Tư Dực cười cười, nhớ tới lần này về nhà còn mang theo một vật.

Hàng lông mày dãn ra, kéo bàn tay thiếu nữ ra trước mắt, tiểu thanh xà thuận thế bò đến lòng bàn tay Giản Tùy Tâm, ngước đầu thẳng người, tựa như đang chào thiếu nữ.

Phút chốc, quãng thời gian tươi đẹp ở Linh Hư Sơn hiện lên trong đầu, Giản Tùy Tâm nhìn con rắn nhỏ, trong lòng cảm khái thời gian trôi qua thật nhanh.

"Đây là! Ngộ trúc?"
- ------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Hoắc Vô Ưu: Ai cho Linh Linh đưa con mèo? Đi ra, xem ta không đánh chết nàng!
Tiểu Giản: Ta đưa, xin hỏi ngươi có việc?
Dụ Tư Dực: Ai có việc?
Dụ Thi Linh: Không ai có việc, đều tản đi đều tản đi.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận