Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước! FULL


Đường Lạc Nhiên vừa thấy Mạc Y ăn xong bữa sáng, liền nhảy xoẹt qua bên người nàng, đứng bên cạnh kéo kéo y phục nàng, vẻ mặt chờ mong hỏi: "Tỷ tỷ hiện tại có thể cùng em chơi chưa?"
"Được rồi, đây là có tân hoan liền quên cựu ái." Tô Kỳ trở mình xem thường, không khách khí nhéo nhéo tiểu cô nương mặt béo đô đô, "Ta còn đang nói con hôm nay sao không quấn quít lấy ta rồi? Thì ra là coi trọng tỷ tỷ xinh đẹp?"
Đường Lạc Nhiên ủy khuất cứu vớt khuôn mặt nhỏ của mình, nói: "Ba ba buổi chiều có mẹ đi cùng, Nhiên Nhiên không muốn đến Tô gia đâu..." Bé xoay người ôm lấy tay Mạc Y, bán manh nói: "Tỷ tỷ xinh đẹp cùng Nhiên Nhiên chơi đùa được không?"
Mạc Y tuy rằng không giống Tô Kỳ, bởi vì bản thân nguyên nhân đối đứa nhỏ gia đình đơn thân sẽ càng thiên vị, nhưng vẫn hoàn toàn ngăn cản không được tiểu cô nương đáng yêu bán manh, nàng cúi xuống thắt lưng, cười tủm tỉm nói: "Nhiên Nhiên hôn tỷ tỷ một cái tỷ tỷ liền cùng Nhiên Nhiên chơi được không?"
"Ưm..." Tiểu cô nương bỉu môi, cúi đầu chọt chọt hai đầu ngón tay, xấu hổ rồi.

Một lát sau, bé vẫn là víu tay Mạc Y, kiễng mủi chân, hôn Mạc Y một cái.

Nhạ cho Đường Sở Nhiêu lắc lắc đầu, dở khóc dở cười.

Tiểu hài nhi này về sau thật sự sẽ tìm một người bạn gái đi...!
Đường Sở Nhiêu kỳ thực ngày hôm qua đã muốn được bảo mẫu, đúng lúc gặp gỡ một bảo mẫu đánh giá đặc biệt cao bởi vì cố chủ phải xuất ngoại mà không có công tác.

Bất quá bảo mẫu này trong nhà có chút chuyện, phải đến thứ hai mới có thể đi làm.

"Sở Nhiêu tỷ, hai người buổi chiều có việc sao?" Mạc Y đem Đường Lạc Nhiên ôm lấy phóng trên đùi, ngẩng đầu hỏi.

"Phải, buổi tối có một tiệc rượu, xế chiều đi làm tạo hình." Đường Sở Nhiêu nhéo nhéo mi tâm, nghĩ đến uống rượu nàng liền đau đầu.

"Ừm vậy à ~" Mạc Y một bên đùa với Đường Lạc Nhiên, trong lòng ngược lại có cái ý tưởng." Sở Nhiêu tỷ, dù sao em cũng không có việc, bằng không em giúp chị trông Nhiên Nhiên? Chờ hai người trở về?"
Đường Sở Nhiêu do dự trong chốc lát, cũng không chịu nổi con gái đáng thương đôi mắt nhỏ cùng Mạc Y chủ động, đáp ứng.

Đường Lạc Nhiên cùng mẹ mình và tỷ tỷ xinh đẹp cùng nhau làm ầm ĩ cho tới trưa, rất nhanh liền mệt mỏi.

Mạc Y nhìn tiểu cô nương dáng ngủ điềm tĩnh, đột nhiên nhớ tới một vấn đề.

"Sở Nhiêu tỷ, tại sao Nhiên Nhiên lại gọi Tô Kỳ là ba ba?"
"Con bé thích thế, Tô Kỳ lại chiều nó, chị cũng hết cách." Đường Sở Nhiêu nhún nhún vai, nghiền ngẫm nhìn Mạc Y, "Nhưng mà, điều em muốn biết phải là ba ruột của Nhiên Nhiên đi đâu rồi đúng không?"

Bị chọc thủng tiểu tâm tư Mạc Y có chút ngượng ngùng nở nụ cười, lại vội khoát tay nói: "Nếu Sở Nhiêu tỷ không tiện nói thì không cần phải nói."
"Cũng không có gì, " Đường Sở Nhiêu thuận thế nằm trên đùi Mạc Y, cười nói: "Chuyện này phỏng chừng toàn bộ nhân viên công ty cũng chỉ có mình em cách biệt với đời không biết thôi.

Lúc ở nước ngoài du học gặp một học trưởng Hoa kiều, truy chị hai năm, chị cảm giác người cũng không tệ, đáp ứng.

Về sau mang thai Nhiên Nhiên, vốn tính toán kết hôn, đáng tiếc chị phát hiện hắn ngoại tình, liền tự mình trở về."
Mạc Y không nghĩ tới là một đoạn qua lại như vậy.

Nàng nghĩ đến, nữ nhân như Đường Sở Nhiêu, sao lại có người có thể làm được chuyện như ngoại tình? Lại còn là trong lúc nàng mang thai? Nàng lại nghĩ đến cha mình, trong lòng không khỏi cười lạnh một tiếng: trên đời này nam nhân có thể không ngoại tình phỏng chừng so với gấu trúc còn quý hiếm hơn.

Bất quá cái tên nấu cơm ngoài kia không tính, hắn là nữ.

Mạc Y ở trong lòng phun tào nói.

Nàng mềm nhẹ sờ sờ đầu Đường Sở Nhiêu, ánh mắt ôn nhu, nói: "Em nghĩ, đó là tổn thất lớn nhất đời hắn.

Sở Nhiêu tỷ tốt như vậy, Nhiên Nhiên lại đáng yêu như vậy, nếu em là hắn ruột đều hối đến xanh lét ~ "
Đường Sở Nhiêu xì một tiếng nở nụ cười, nàng vươn tay nhéo nhéo mặt Mạc Y, ừm, xúc cảm cũng tốt lắm."Tiểu Y sao em lại đáng yêu như vậy ~ thật ấm áp a, cứ như mặt trời nhỏ ~ "
"Hắc hắc hắc ~" Mạc Y không có né tránh, tùy ý Đường Sở Nhiêu nắm bắt, "Chị là người thứ hai nói em như vậy ~ "
"Hửm? Người thứ nhất là khuê mật của em sao?"
"Đúng thế ~ cậu ấy cũng là mặt trời nhỏ của em ~" Mạc Y mặt mày cong cong, bất quá trong ánh mắt còn có một tia cô đơn, nàng không biết khi nào thì Tô Kỳ mới có thể chủ động nói cho nàng.

Có lẽ rất nhanh, có lẽ vĩnh viễn sẽ không.

Đường Sở Nhiêu thấy được một tia cô đơn kia, nàng đứng dậy ôm lấy Mạc Y, an ủi: "Tiểu cô nương, về sau có việc cũng có thể nói với chị, chị có dự cảm, chúng ta nhất định trở thành hảo bằng hữu."
"Ừ ~" Mạc Y cũng ôm lấy Đường Sở Nhiêu, ở chỗ cổ nàng cọ cọ, nói: "Em cũng rất thích Sở Nhiêu tỷ ~ "
Vì thế Tô Kỳ vừa đẩy cửa ra, đang chuẩn bị kêu ba người ăn cơm trưa, thấy đến hình ảnh "hài hòa" như thế.


Hắn không khỏi sửng sốt một giây đồng hồ, làm một cái bí mật bách hợp khống, hắn giờ phút này nội tâm là: làm sao bây giờ, khuê mật của ta hình như muốn cùng tỷ của ta bách hợp???
Lúc Tô Kỳ ở nhà mình thu thập chuẩn bị ra cửa, Mạc Y tới rồi.

Nàng thấy chưa có gì khác thường, tiến lên giúp Tô Kỳ sửa sang lại quần áo, mỉm cười nói: "Tôi phía trước nhìn nhà cậu trong tủ lạnh chỉ có sữa tinh khiết, không có sữa chua, hiện tại uống sữa tinh khiết không thành vấn đề sao?"
"Hẳn là có thể, hình như sẽ không mẫn cảm." Tô Kỳ thuận miệng đáp, Mạc Y động tác dừng lại, nàng cúi đầu, Tô Kỳ không có nhìn đến ngay khoảnh khắc đó mắt tràn đầy nước mắt.

Lời vừa ra khỏi miệng, Tô Kỳ liền biết hỏng bét rồi.

Hôm này bầu không khí thoải mái hắn cư nhiên đều cho rằng mình bây giờ còn là Tô Kỳ ngày xưa, Mạc Y vừa hỏi liền theo bản năng trả lời như vậy.

Trước kia ở đại học thời điểm Tô Kỳ muốn đi tham gia liên hoan ngành, không thể thiếu bị chuốc rượu, nàng lại mẫn cảm với sữa tinh khiết, Mạc Y mỗi lần đều giúp nàng lúc ra cửa sửa sang lại quần áo, cho nàng một lọ sữa chua.

Tô Kỳ nhìn Mạc Y nhanh chóng rời đi, trong lòng thầm nghĩ, nàng đã biết.

Quả nhiên vẫn là chính mình quá không chú ý, mặc kệ là ngày hôm qua sau khi nàng say gọi Mạc Mạc, hay là hôm nay canh giải rượu cùng đồ ăn, hắn không nên trông chờ vào tâm lý may mắn.

Tô Kỳ biết, Mạc Y vừa nãy đã xác định rồi.

Nhưng nàng cái gì cũng không nói.

Tô Kỳ trong lòng ngũ vị tạp trần, có lẽ, ngay từ đầu không nên giấu diếm.

Mạc Y không chọc thủng, là nghĩ hắn có bất đắc dĩ.

Hắn biết, nàng đang đợi chính hắn thẳng thắn.

Đường Sở Nhiêu mang theo Tô Kỳ đi làm tạo hình trước.


Người dựa vào ăn mặc những lời này thật đúng không sai chút nào, Tô Kỳ đem đầu tóc xén một ít, thay một thân tây trang vừa vặn, thật là có một bộ dáng điệu tinh anh.

Đường Sở Nhiêu tiêu phí thời gian càng lâu hơn một ít.

Thời điểm nàng thay xong y phục ra tới, Tô Kỳ đã chờ ở ngoài.

"Không tồi, rất tuấn tú." Đường Sở Nhiêu nhìn Tô Kỳ ngồi trên ghế sa lon, cười khích lệ nói.

"Nhiêu tỷ một thân này cũng siêu đẹp mắt ~" Tô Kỳ đứng dậy, tiến lên hai bước nói.

Đường Sở Nhiêu thay đổi một thân váy dài, màu đỏ đem nàng nguyên bản làn da trắng nõn phụ trợ lên càng như thạch bích không tỳ vết.

Tóc đen nhánh làm thành búi tóc, càng hiện lên hơi thở dịu dàng.

"Thật sao?" Đường Sở Nhiêu xoay người đưa lưng về phía Tô Kỳ, một tay chống nạnh, quay đầu hỏi: "Chỉ đẹp mắt thôi?"
Nàng thực hài lòng thấy Tô Kỳ ngẩn người ba giây, nghe thấy hắn hít sâu một hơi.

Tô Kỳ giờ phút này nội tâm: Má ơi! Nữ nhân này thật quá đáng! Lại còn lộ lưng! Trời đất ơi nữ nhân này sao lại đẹp đến như vậy...!
Tô Kỳ biểu tình nghiêm túc, nghiêm trang nói: "Nhiêu tỷ, tối nay không cho phép cô rời khỏi tầm mắt của tôi!" Quỷ biết mấy lão nam nhân không có hảo tâm kia có thể làm ra cái gì, nữ nhân này thật sự là, một chút cũng không biết thu liễm! Tôi biết cô xinh đẹp nhưng mà để cho tôi xem thôi là được rồi thôi để làm chi mặc đẹp như vậy mà đi tiệc rượu...!
Đường Sở Nhiêu mày liễu khẽ nhướn, xoay người nhìn chính mình trong gương, từ chối cho ý kiến.

Hai người đến thời gian vừa mới bắt đầu, tiệc rượu người đến gần như đông đủ.

Đường Sở Nhiêu chủ động kéo Tô Kỳ, đi về phía trước.

Nàng cảm giác được người bên cạnh có chút khẩn trương, liền vỗ vỗ tay hắn, ôn nhu nói: "Đừng khẩn trương, có tôi ở đây."
Tô Kỳ vốn bởi vì một câu nói kia bình tĩnh không ít, đến lúc cùng Đường Sở Nhiêu tiến vào hội trường lại khẩn trương.

Trận tiệc rượu này không chỉ có thương nhân, còn có không ít ngôi sao được cho có danh tiếng của giới giải trí.

Bên trong hơn phân nửa người ánh mắt đều tập trung tới hai người bọn họ, mà rất nhiều ánh mắt nam nhân nhìn về phía Đường Sở Nhiêu làm cho hắn thập phần khó chịu.


Tham lam, thèm khát.

Tô Kỳ không chút nghi ngờ, nếu quả thật Đường Sở Nhiêu không phải có địa vị như hiện tại, nàng như vậy, phỏng chừng bị ăn đến ngay cả xương cốt bột phấn đều không còn.

Hắn có loại xúc động muốn đem cặp mắt của những thứ nam nhân này đào ra, bọn họ cái dạng này, ngay cả liếc nhìn nàng một cái cũng không xứng.

Đường Sở Nhiêu kéo Tô Kỳ, lập tức hướng mấy người giữa sân đi đến, nói với một nam tử trung niên trong đó: "Lương đổng, đã lâu không gặp."
"Nga, Sở Nhiêu đến rồi?" Nam tử cười ha ha đến sát Đường Sở Nhiêu bắt tay, Tô Kỳ nhìn hắn tuy rằng mặt ngoài nho nhã lễ độ, nhưng ánh mắt lại không khác những thứ nam nhân kia, còn nhiều một tia có thế tất có được.

Tô Kỳ ở trong lòng cười nhạo một tiếng, liền đại thúc hói đầu như ngươi còn muốn có được nàng? Mộng tưởng hão huyền cũng đẹp như vậy.

"Yeah, Đường tổng cũng mang bạn đồng hành, xem ra tôi lần sau không mang không được." Bên cạnh một nữ nhân xinh đẹp cười nói, lập tức vươn tay ôm chầm lấy eo Đường Sở Nhiêu, cùng nàng kề tai nói nhỏ: "Nhiêu Nhiêu hôm nay xinh đẹp như vậy, đến tôi cũng muốn đem cậu mang về nhà rồi đó ~ "
Đường Sở Nhiêu thuận thế buông ra Tô Kỳ, vươn tay khơi cằm nữ nhân, tà mị cười, nói: "Băng Nhi mới là người làm tôi nghĩ muốn mang về nhà giấu đi ấy ~ "
"Ha ha, hai người các ngươi cảm tình thật đúng là tốt mà, " Lương đổng ưỡn cái bụng to cười nói, lập tức bất động thanh sắc đánh giá Tô Kỳ, nghi hoặc nói: "Vị này chính là? Tô Kỳ?"
Đường Sở Nhiêu cười buông lỏng ra Đỗ Khê Băng, lại dắt lấy Tô Kỳ, nói: "Phải, giới thiệu một chút, đây là Tô Kỳ, công tử của Tô tổng."
"Vị này chính là Lương đổng của Lương thị, vị này chính là CFO của Cố thị, Đỗ Khê Băng."
"Sao Tiểu Tô hôm nay cũng có hứng thú lại đây? Đã lâu không gặp cậu a." Lương đổng bắt lấy tay Tô Kỳ đưa qua, cười nói.

"Là tôi trước kia quá bất hảo, không hiểu chuyện, " Tô Kỳ giải thích nói: "Về sau xin Lương đổng chiếu cố nhiều hơn."
Rất nhanh có người lại đây, Lương đổng lại cùng những người khác xã giao đi.

Đỗ Khê Băng lúc này mới hỏi Đường Sở Nhiêu: "Chính là hắn? Thoạt nhìn cũng không tệ lắm."
Đường Sở Nhiêu cười nhìn lại Tô Kỳ liếc mắt một cái, nói: "Hắn gần đây ngoan thật sự, điển hình lãng tử hồi đầu a."
Tô Kỳ thấy Lương đổng đi rồi, mới thở dài một hơi, đối Đỗ Khê Băng lễ phép cười, nói: "Nghe đại danh của Khê Băng nữ vương đã lâu, về sau xin Khê Băng nữ vương chiếu cố nhiều hơn."
Nhờ có Mạc Y đột nhiên một ngày liền làm fan của Đỗ Khê Băng vị thương nhân trộn lẫn trên weibo này, còn thường thường share cho hắn, hắn đối Đỗ Khê Băng vẫn là có một hiểu biết nhất đích.

Thạc sĩ kiêm nghiên cứu sinh của đại học tài chính số 1 quốc nội, trung gian còn có xuất ngoại trao đổi, trên weibo cũng trộn lẫn đến nổi gió tạo nước, lượng fan phút chốc giết sạch một đống minh tinh.

Năm trước bị hai tỷ muội Cố thị lấy đi làm CFO, xem ra, bốn nữ nhân này quan hệ vô cùng tốt.

(*) Tỷ muội Cố thị cùng Đỗ Khê Băng xuất hiện trong bộ khác cùng tác giả: Ta gặp ngươi là điều ngoài ý muốn xinh đẹp nhất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận