Ký Sự Dưỡng Ngư FULL


Một người nghiêng ngả lảo đảo về trong thành phố, Tiểu Ngư Phu cả người ướt đẫm, trong hẻm nhỏ không người suy sụp ngồi xuống.

Nhân Ngư của hắn, cứ như vậy đi rồi.

Hắn dựa vào tường thấp bò đầy những dây đằng, nghe đầu hẻm người đến người đi dần dần ồn ào náo nhiệt lên, rất nhanh đã đến giữa trưa, đúng là thời điểm chợ thành náo động nhất
Nhưng Tiểu Ngư Phu cái gì cũng không có, náo nhiệt không thuộc về hắn, an tĩnh cũng không đủ thỏa mãn.

Ngực rất đau, thiếu khuyết chiếc xương sườn, đau đến hận không thể mổ bụng mình ra, đem thứ gì đó nhét vào.

Hắn từng ngụm từng ngụm thở dốc, tựa như cá rời nước sắp chết đi.

Được bao phủ dưới tảng lớn bóng mờ của một mái hiên lớn, hắn ngẩng đầu, phảng phất giống như sinh hoạt của hắn sẽ lập tức mất đi ánh sáng.

Không không không, không được!
Mỗi khi nhớ đến đôi mất xanh biếc kia, không hiểu sao trên người lại có dũng khí.

Tiểu Ngư Phu nỗ lực đứng lên, hít sâu vài hơi, đỡ vách tường chậm rãi đi ra ngoài.

Tinh thần sa sút cũng vô dụng.


Ở dưới biển sâu kia, còn có người đang đợi hắn.

Tìm một khách sạn khác, hắn sắp xếp tốt cho mình, đem quần áo ướt dầm dề cùng bọc đồ toàn bộ thu thập sạch sẽ, vào trong thành mua đồ dùng thiết yếu chuẩn bị cho đường xá xa xôi.

Đợi mấy ngày, rốt cuộc tàu cũng khai mở, hắn theo đám người lên boong tàu, nhìn ra nơi xa xa muốn đi, trong lòng tràn đầy kiên định.

Ở bên kia, sẽ có Nhân Ngư của hắn, cảm tình chân thành của hắn, bạn đời duy nhất trong đời này của hắn.

Ô ―― ô ――
Còi hơi trầm thấp phát ra tiếng vang, tàu cũng dần dần rời cảng, phải đi, phải đi.
……
Cự ly xa trên biển vốn dĩ thập phần không thú vị, mặc dù trên tàu cũng có không ít phương tiện giải trí, nhưng Tiểu Ngư Phu nhấc không nổi sức lực, mỗi ngày chỉ dựa vào lan can, tùy ý để gió biển thổi phất trên trán, nửa híp mắt, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào một phương.

Cũng có vài quý phụ nhân phóng đãng, ở trên tàu săn cái đẹp, lời ngon tiếng ngọt đến dụ hoặc Tiểu Ngư Phu.

Nhưng Tiểu Ngư Phu đều xua xua tay, nói vợ hắn đang chờ, chuyến đi dài này là vì đối phương.

Nghe được lời này, quý phụ nhân đành phải dùng quạt che nửa mặt, bất đắc dĩ thở dài, xoay người đến tầng khoang lí chính tổ chức vũ hội kia để tìm con mồi tiếp theo.


Trên thế giới mỹ nhân rất nhiều, nhưng đều so kém Nhân Ngư hắn đặt trong lòng, bất luận là làm nũng hay là giận dỗi, đều đáng giá để hắn trả bằng toàn bộ sủng ái.

Một ngày, hai ngày, một tháng, hai tháng…… Đồng hồ quả quýt cha lưu lại một khắc không ngừng mà chuyển động, nắm trong tay lại không cầm được thời gian đã trôi đi.

Chờ đợi dần dần chuyển thành nôn nóng, Tiểu Ngư Phu cơ hồ không có biện pháp ngủ vào ban đêm, hai mắt trừng lớn nhìn sóng gợn lăn tăn được ánh sáng mạ lên, còn có một vòng tròn ảnh ngược của trăng rằm, phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Còn mất bao lâu, mới có thể đến nơi?
Nhanh, nhanh!
Thời khắc sầu lo cho an nguy Nhân Ngư, không biết cậu đang làm những gì? Đang ra sức bơi lội theo dòng hải lưu, hay thả lỏng thân mình mà phiêu lưu? Cậu có giống mình, thật sâu mà tưởng niệm không?
Ngay cả liều mạng an ủi bản thân mình, cũng không có biện pháp khống chế cơn buồn ngủ nơi ác mộng gào thét gió lốc và sóng cuộn mãnh liệt.

Không không không! Đây không phải mộng! Tiểu Ngư Phu tỉnh táo trong cơn lắc lư kịch liệt, đèn rớt bể toang trên mặt đất, tối tăm một mảnh.

Mà thân tàu trong cơn bão táp như diều đứt dây, chỉ có thể vô lực bị lập úp.

Tiểu Ngư Phu xuyên qua đám người đang hét chói tay, từ hành lang đã ngập nước cố sức ra ngoài, những cái rương da rách nát quay cuồng, hành lý đã không còn người quản, mọi người ai nấy chỉ muốn giữ lại tính mạng, sôi nổi chen chúc hướng đến boong tàu, nơi nơi đều có thể nghe được tiếng thuyền viên thét to......!
Trên boong tàu đang rất rối loạn, mọi người khóc thút thít hô to, quần áo hỗn độn nhằm về phía thuyền viên vừa thả thuyền cứu nạn.


"Đừng đẩy! Để người già cùng trẻ con đi trước!" Không biết là ai lớn tiếng kêu gọi, giây lát bao phủ lấy ầm ĩ, sau vài tiếng súng vang lên, mới chậm rãi làm đám người xôn xao bình ổn lại.

Nhóm thuyền viên thanh âm trở nên nghẹn ngào, lại còn một khắc không ngừng chỉ huy cho đám người loạn bay như ruồi bọ không đầu, hy vọng mau chóng sơ tán.

Mưa to che trời lấp đất, con tàu nghiêng nghiêng, mà càng nhiều người hướng chỗ cao đi đến, một số ít tuyệt vọng quỳ rạp xuống đất khóc kêu, còn có người tự biết vô vọng, liền ở một bên nhắm chặt hai mắt tay tạo chữ thập cầu nguyện, chờ đợi cái chết ập đến.

Lúc này, Tiểu Ngư Phu bất chấp chính mình, dùng sức đẩy một người đàn ông qua một bên, lại giữa chặt một vị phu nhân sắp ngã khỏi tàu, đem cô đẩy về hướng thuyền cứu sinh.

Người phía dưới cũng rất nhanh tiếp được phu nhân đang kêu sợ hãi, trước mặt sinh tử, luôn có những người đặc biệt còn giữ lại được nhân tính trân quý nhất, đem hy vọng cho những người yếu hơn mình.

Cậu nhóc rớt một chiếc giày lạc mất cha mẹ, chỉ biết ngơ ngác đứng ở mạn tàu khóc thút thít, Tiểu Ngư Phu vẫy vẫy tay, phảng phất thấy được Nhân Ngư khi còn nhỏ, vài bước tiến lên bế cậu nhóc lên, lao lực mà vươn ra hơn phân nửa thân người: "Còn một đứa nhóc! Để nó lên đi!"
Một chỗ ngồi cuối cùng đã lấp đầy, thuyền cứu sinh có thể vận hành không nhiều lắm, hiện tại toàn bộ mọi người đều chen đầy tuyệt vọng.

Nước biển lạnh băng tràn tới, tàu đã vô lực xoay chuyển trời đất, chỉ có một số ít người thủ vững như cũ, một khắc cuối cùng cũng không chịu rời đi.

“Phanh ――”
Tiểu Ngư Phu chỉ cảm thấy xoang mũi bị mạnh mẽ rót vào rất nhiều chất lỏng tanh mặn, hắn còn không kịp bắt lấy tấm ván gỗ trôi nổi bên người, chỉ có thể liều mạng đong đưa tay chân hướng lên trên mà bơi.

Về phần chiếc tàu cách đó không xa đã bị lật, dưới nước biển mãnh liệt chậm rãi chìm nghỉm, những chiếc thuyền cứu sinh cũng không biết đã chạy đi đâu, nơi nơi đều là bộ kiện rách nát cùng quần áo tàn dư của mọi người, theo sóng gió phiêu đãng.

Đại não hắn từng trận đau đớn, chung quanh sóng quá dữ quá lớn, cho dù bơi tốt cũng khó có thể ổn định thân mình.


Nhịn không được hít vào một hơi, ngược lại càng làm nước biển sặc vào trong phổi, ho khan càng lúc càng tựa như hít thở không thông.

Thân thể dàn dần trĩu nặng, dòng nước xiết bị kích động không ngừng đánh sâu vào, tứ chi đong đưa không ngừng, khiến toàn thân hắn các nơi đều truyền đến rầm rầm tiếng vang, không biết là do hải triều hay máu chảy nhanh.

Chỉ còn sót lại không khí bị dòng nước xa lánh đi ra, tựa như bọt khí của sứa lúc đóng lúc mở, hải dương đen nhánh ngẫu nhiên bị tia chớp trắng làm sáng lên, vặn vẹo rồi dần dần tắt nghỉm, vỡ vụn.

Có lẽ cha khi đó cũng giống thế này, giãy giụa, thẳng đến khi chết.

Tiểu Ngư Phu không muốn chết, không muốn cứ thế táng thân đáy biển, Nhân Ngư kia của hắn phải làm sao? Tựa như hắn cùng mẹ năm đó ngây ngốc chờ đợi, lại chờ được tin thi cốt vô tồn? Không, có khả năng Nhân Ngư sẽ một đường tìm đến đây, cuối cùng trong đống thi thể rơi rụng, không phân rõ ai với ai sau đó cậu sẽ khóc lóc nỉ non.

Không cam lòng, không cam lòng.

Hắn còn muốn gặp lại Nhân Ngư của hắn, tứ chi mệt mỏi đến đau đớn, cũng không thể dừng lại.

Thời khắc này yết hầu bị tử vong bóp lấy, trong đầu ký ức kéo quân mà hiện ra là làng chài, là cha mẹ, là phần mộ....!Cuối cùng dừng ở hình ảnh của Nhân Ngư, bơi nhanh về phía hắn.

Mắt thấy cái gì cũng không rõ, trong mắt chỉ có một mảnh xán lạn, nước mắt cùng nước biển cùng nhau kích thích, tầm mắt chậm rãi mơ hồ.

Tựa hồ có cái gì đó trôi lơ lửng, người tóc dài ấy ở cách đây không xa, từng chút hướng đến Tiểu Ngư Phu bên này.

Sau đó, một đôi tay gắt gao ôm lấy hắn, lúc hắn sắp ngất kéo hắn hướng lên trên, hướng lên trên.....


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận