Kiều Nữ Lâm gia



Editor: Puck - Diễn đàn

Trên người Tấn Giang Hầu vốn có khí tức sát phạt chinh chiến rất nặng, lúc này hắn lại tức giận ẩn hiện, nín nhịn mà không phát ra, giống như cung mạnh nỏ khỏe tụ thế chờ phát mạnh mẽ sắc bén, khiến cho người ta nhìn mà sợ.

Đối mặt với Tấn Giang Hầu như vậy, Tiêu thị không hề có chút dũng khí nào tiến lên hành lễ vấn an hắn, giống như bị thuật định thân đứng ngây ra đó ngơ ngác, sợ hãi cuốn lấy toàn thân nàng.

La Giản đứng dưới tay Tấn Giang Hầu, thấy Tiêu thị ra ngoài, kể cả mẫu thân đều không gọi, giận đùng đùng nhìn chằm chằm vào nàng, lửa giận vạn trượng, đấm ngực nghiến răng.

Thị nữ hầu hạ trực đêm ở trong phòng Tiêu thị có hơn chục người, lúc này toàn bộ hết buồn ngủ, từng người một nơm nớp lo sợ quỳ trên mặt đất run rẩy không thôi, ánh mắt lành lạnh của Tấn Giang Hầu xẹt qua từng thị nữ, nạt nhỏ: “Cút!”

Các thị nữ mất hồn mất vía, hoang mang lo sợ, vội vàng khấu đầu: “Dạ, Hầu gia!” Hốt hoảng mà nhếch nhác chạy về cửa sảnh, tan tác như chim muông.


Trong phòng chỉ còn lại ba người Tấn Giang Hầu, La Giản và Tiêu thị.

Tiêu thị giống như đánh hơi được trong yên tĩnh trầm lặng có một chút khí tức quỷ dị kiểu như trước khi giông bão kéo đến, kinh hãi và rung động trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, nửa người đã chết lặng.

“Gió thổi giông bão sắp đến”, trong đầu nàng mơ hồ nghĩ tới câu thơ này.

Tấn Giang Hầu mặt trầm như nước đứng trước bàn được chế thành từ gỗ trầm hương nam ngàn năm, dáng người to lớn cao ngạo cứng rắn, giống như một pho tượng sắt cao lớn.

“Dẫn tới!” Hắn trầm giọng quát lên.

“Dạ, Hầu gia!” Bên ngoài có hộ vệ hắng giọng đáp, áp tải một nữ nhân bị trói gô đi vào, để nàng quỳ gối trong sảnh.

Tấn Giang Hầu phất tay một cái, hộ vệ khom người lui ra ngoài, ngay sau đó đóng cửa sảnh lại, đóng chặt kín.

Nữ nhân quỳ dưới đất này không chỉ người bị trói gô, miệng cũng bị nhét cực kỳ chặt chẽ, vốn không thể nói chuyện, chỉ có thể liên tiếp dập đầu với Tấn Giang Hầu và La Giản, không tiếng động năn nỉ, trong mắt chảy xuống nước mắt buồn bã.

Dưới ánh đèn sáng choang, ánh mắt Tiêu thị chậm rãi chuyển qua trên mặt nữ nhân kia, nhất thời giống như rơi xuống hầm băng, máu cả người đều muốn đông lại.

Là Nhương thị, là thê tử của La Giản, thế tử phu nhân của phủ Tấn Giang Hầu, Nhương thị.

“Nữ nhân ngốc này, ta kêu nàng đi quyến rũ La Giản, nghĩ cách giả bộ mang thai, không phải để cho nàng ta đi bại lộ bản thân, không phải kêu nàng ta đi chịu chết. Phi, nàng nữ nhân xấu xa này chết không có gì đáng tiếc, nhưng đừng liên lụy đến ta chứ!” Tiêu thị sắp phát điên, tuyệt vọng thầm nghĩ.


“Tiêu thị, quỳ xuống!” Tấn Giang Hầu lạnh giọng quát lên.

Trong lòng Tiêu thị cực kỳ sợ hãi, nhưng cũng biết lúc này không thể tự loạn trận cước, tự nhận có tội, nên ngẩng đầu lên thật cao, dùng hết hơi sức toàn thân tỏ vẻ đoan trang bất khả xâm phạm, “Hầu gia, ta là Hầu phu nhân phủ Tấn Giang Hầu này, xuất thân danh môn, hiền thục rộng lượng, từ khi gả vào phủ Tấn Giang Hầu tới nay hiếu kính mẹ chồng, chủ trì việc bếp núc, nuôi dưỡng trai gái, quản lý việc nhà, mặc dù không thể nói thập toàn thập mỹ, nhưng cũng dốc hết khả năng, cúc cung tận tụy, tới chết mới thôi! Mặc dù thế tử không phải là con ruột của ta, nhưng ta đối xử còn tốt hơn cả con ruột, ta không thẹn với lương tâm! Hôm nay Hầu gia không hề cho ta mặt mũi ở trước mặt con trai con dâu, không biết nguyên nhân là gì? Kính xin Hầu gia chỉ rõ!”

La Giản thật sự không nhịn được, chỉ vào Nhương thị căm giận nói: “Ngươi còn nói mình không thẹn với lương tâm, ngươi nhìn nữ nhân này xem, ngươi đưa nữ nhân như vậy cho ta, làm thê tử của ta, còn có mặt mũi nói không thẹn với lương tâm!

Nhương thị liên tiếp dập đầu, Tiêu thị lại ưỡn thẳng eo, “Nhương thị như thế nào? Mặc dù những năm này nàng không sinh được, nhưng mà nàng coi như cung kính hiếu thuận, khi còn sống thái phu nhân rất trúng ý nàng, cháu dâu này cũng do thái phu nhân chủ trương cưới vào cửa, ở trước mặt thái phu nhân ta cũng chỉ là vãn bối, chỉ có phần nghe lệnh mà thôi. Hơn nữa không chỉ thái phu nhân rất vừa ý con dâu này, năm đó không phải thế tử cũng tự mình gật đầu sao? Ta đây làm mẹ kế cũng không dám cãi lời mẹ chồng, cũng không nỡ khiến cho ngươi trưởng tử Hầu phủ này thất vọng khổ sở, cho nên ngươi muốn cưới ai thì ta sẽ tán thành người đó.”

La Giản thấy Tiêu thị tự phủi sạch, trong mắt thật sự muốn phun lửa, tức giận tới mức run rẩy.

Tấn Giang Hầu lấy ra một tờ giấy Tuyên Thành gấp hờ từ trong ngực ném tới trước mặt Tiêu thị, “Tự ngươi nhìn.”

Tiêu thị nhắm mắt nhặt từ trên mặt đất lên, lấy can đảm nhìn từng chữ một, trong lồng ngực như có một mặt trống bị gõ vang nặng nề, “Thùng, thùng, thùng”, tiếng tim đập từng tiếng trầm trọng.

Nhìn thấy trên giấy viết rất rõ ràng, “... Âm hộ nhỏ như sợi gân, chỉ có thể lọt, khó giao hợp, tên là thạch nữ...”


Trong đầu Tiêu thị vang lên ong ong, không ngừng kêu khổ.

Sự việc đã bại lộ rồi.

“Thân là mẹ kế, cưới thê tử như vậy vào cửa cho con riêng, mười mấy năm mà không biết, ngươi dám nói mình không có trách nhiệm sao?” Tấn Giang Hầu trầm giọng chất vấn.

Trong lòng Tiêu thị nhanh chóng tính toán, giả bộ đau thương muốn chết, run giọng chỉ trích, “Nhương thị, thái phu nhân chính là coi trọng ngươi, đối với ngươi ân trọng như núi, sao ngươi lại nhẫn tâm lừa gạt nàng lão nhân gia chứ? Ngươi... ngươi còn có lương tâm không?”

Miệng Nhương thị bị


//


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận