Kiếm Ảnh Trọng Lâu

Trong thành Phù Liễu, Hoàng Di Nguyệt lách vào một con phố.

Con đường rất bẩn, từng góc tường cũng có thể phát hiện một thi thể hư thối đã lâu. Hai bên đường là những phòng ốc thấp bé u ám, cũ nát không chịu nổi.

Vật gì cũng có thể ở trong này tìm được, vô luận là độc dược tàn nhẫn tuyệt đỉnh hay là mật bảo hoàng cung đại nội mất trộm, người nào cũng có thể ở trong này tìm thấy. Tựa như hiện tại, bên trong ít nhất có mười gương mặt ngạt đồ (kẻ trộm) đang bị truy nã trên bảng cáo thị.

Biểu tình của Hoàng Di Nguyệt chưa bao giờ lạnh như băng như vậy, hắn cơ hồ là chân không xuyên qua vách tường phi trên đường, mỗi một lần lên xuống, đủ để chạm đến mặt đất không biết người nào đi qua, nét mặt của hắn lại càng lạnh hơn.

Trên phố người đi đường đều ghé mắt, một người dung mạo xinh đẹp khí chất tuyệt tục ôm một hài tử mặt mày ôn nhuận, như thế nào không dẫn đến chú ý của người khác? Cũng may, người có thể ở loại hoàn cảnh này sinh tồn, mỗi người đều nhìn ra được người nào là không thể trêu vào.

Hoàng Di Nguyệt đứng trước một cửa tiệm. Cửa tiệm dùng trang sức màu đen làm màn che, âm sâu khủng bố. Thế nhưng hắn lại không đợi một khắc mà đẩy cửa vào.

Ánh sáng đột nhiên trở nên âm u, phòng trước chỉnh tề đỗ vài cỗ quan tài.

Trên đàn mộc quan tài chính giữa đứng một nữ tử khuynh quốc khuynh thành thanh tú động lòng người, nàng hai tay ôm ngực, đang mặc một y sam màu đỏ, mục quang sắc như kiếm, hết lần này tới lần khác tiếu dung trên mặt lại ấm áp như xuân phong.

Nàng cứ như vậy mà nhìn hai người đang đẩy cửa vào, nếu mục quang có thể hóa thành thực chất thì Hoàng Di Nguyệt sớm đã không biết bị nàng giết mấy lần.

” Nguyệt sư huynh cũng tới mua quan tài?” Hồng y nữ tử cười, âm dương quái khí nói.

Hoàng Di Nguyệt đứng ở tại chỗ, mặt mày bình tĩnh, coi trời bằng vung.

Trong thanh âm nữ tử mang mười phần mỉa mai châm chọc, lại nói:” Ơ, loại thích hợp với Nguyệt công tử không có, Nguyệt công tử không ngại mua một cái tiểu quan chen chúc chứ?”

Hồng y nữ tử vừa ra khỏi miệng đúng là nồng đậm khiêu khích.


Mộc Thanh Lưu càng nghe ý cười trên mặt càng lãnh đạm, trong nội tâm đã có phần không thoải mái.

Ngược lại Hoàng Di Nguyệt vẫn là hai con ngươi lãnh đạm, cứ như không có nghe được những lời này. Xoay người nhẹ nhàng đem Mộc thanh lưu đặt đến trên mặt đất.

Nữ tử cười lạnh, đột nhiên nói:” Hay là nói Nguyệt công tử cũng muốn cho đứa nhỏ này dự bị một cái?”

Lời nói nữ tử còn chưa thu về, kiếm quang đã đánh úp lại. Kiếm quang như chảy ra, quang hoa mơ hồ thành một mảnh, nhất thời phân không rõ trong đó là một kiếm hay là một vạn kiếm!

Hồng y nữ tử thực sự không kinh hoảng, ngón giữa cùng ngón cái chạm nhau tạo nên một cái thủ thế kỳ quái, trước người lại tăng thêm một màn nước trong suốt. Trong nháy mắt, vạn kiếm hóa một, kiếm của Hoàng Di Nguyệt bị ngăn cách ba tấc trước mắt nữ tử.

Hoàng Di Nguyệt mục quang lạnh lùng, đôi mắt như một hồ nước sâu thẳm. Hắn đột nhiên rút kiếm, dưới bàn chân dùng sức lui về phía sau, phiêu trở lại bên cạnh Mộc Thanh Lưu.

Hoàng Di Nguyệt chưa từng có tình huống một kích không trúng?

Trong mắt nữ tử mỉa mai càng thâm, đang muốn nói cái gì, đột nhiên cảm giác được trên cổ mình ấm áp, vừa nâng tay lên sờ, đúng là một đạo vết thương nhẹ nhàng! Kiếm kia lại trước khi bị kiềm hãm đã hoàn thành lần công kích đầu tiên!

Không ai có thể làm cho Hoàng Di Nguyệt đâm vào không khí! Có thể xuyên thấu màn nước của nữ tử cũng chỉ có một người!

” Hảo kiếm! Quả nhiên không hổ là thiên hạ vô song kiếm pháp!”

Hồng y nữ tử đột nhiên cười vang lên, lại nói:” Hoàng Di Nguyệt, có thể làm cho ngươi không làm nhiệm vụ mà lại rút kiếm, cuối cùng cũng xuất hiện một người! Cái tên tử nhân kiểm (mặt người chết) ngươi còn có tâm?” đôi mắt đẹp của nàng vừa chuyển, mỉm cười nhìn qua Mộc Thanh Lưu, từ trên xuống dưới đánh giá hắn, đầy cõi lòng hứng thú.

” Ta còn tưởng rằng con của ngươi nhất định lạnh lùng lại không thích trò chuyện y như ngươi, nhưng xem ra rõ ràng đáng yêu như thế?” Nữ tử cười nhạt.


Nhưng vẻ mặt của nàng vừa giãn không đến một lát, lại đột nhiên trở nên nghiêm túc. Chỉ nghe nàng lạnh lùng nói:” Mang theo một hài tử năm tuổi tránh né đuổi giết của Vạn Hủy sơn trang cùng Tam Sinh điện, không thể tin ngươi lại nghĩ ra được!”

Hoàng Di Nguyệt im lặng, chỉ là trong đáy mắt sâu hút nhìn không đến, tựa hồ nổi lên một tầng rung động.” Bằng không ta tới tìm ngươi làm cái gì.”

Hồng y nữ tử nhướng mày, ngạo nghễ nói:” Ngươi cho rằng có ai dám thu lưu ngươi?”

Hoàng Di Nguyệt đưa tay cầm lấy Khuynh Thiên quyết trên cổ Mộc Thanh Lưu thu vào trong tay áo, nhìn cũng không nhìn nữ tử một cái, âm thanh lạnh lùng nói: “Một mình ta đây có thể?”

Hồng y nữ tử cùng Mộc Thanh Lưu thấy cử động lần này của hắn đều cả kinh, liền lập tức hiểu hắn đây là muốn một mình rời đi lấy thân làm mồi nhử.

Khi hai người còn đang ở giữa khiếp sợ, Hoàng Di Nguyệt đã xoay người tới tới phía cửa.

Không biết cô gái này là người phương nào, lại làm cho Hoàng Di Nguyệt yên tâm đem Mộc Thanh Lưu phó thác?

” Ngươi cũng biết Vạn Hủy sơn trang cùng Tam Sinh điện liên thủ ngươi có mấy phần nắm chắc còn sống?” Nữ tử ở sau lưng hắn lớn tiếng hỏi,” Nhiều nhất ba phần!”

Động tác của Hoàng Di Nguyệt không ngừng lại, tay đã đẩy ra màn cửa.

Mộc Thanh Lưu quýnh lên, vừa định vươn người muốn đuổi theo, ai ngờ, nữ tử nhẹ nhàng linh hoạt nhảy xuống quan tài, lại đè lại bờ vai của hắn, dùng thanh âm ôn nhu có thể chảy ra nước hỏi:” Tiểu đệ đệ, ngươi cũng biết tiểu hài tử không có cha quả thật rất thê thảm?”

Tay Hoàng Di Nguyệt dừng lại, màn cửa lại rơi trở về.” Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi sẽ có chuyện?”


Nữ tử cười nhẹ, cười như chuông bạc.

Mộc Thanh Lưu cũng cười, cười đến ranh mãnh. Lúc này, hắn đã nhìn ra, người này thật là một nữ tử tinh quái. Sau một lúc lâu, hắn thản nhiên nói:” Cha chẳng lẽ không có thể ở lâu một đêm.”

Không muốn cứ như vậy đột nhiên chia lìa. Đương nhiên, cũng không thể cường lưu. (ép ở lại)

Hoàng Di Nguyệt quay đầu lại, hờ hững nhìn Mộc Thanh Lưu. Y đi qua, nhẹ nhàng túm ống tay áo của hắn, trong mắt tựa hồ có lưu quang bay múa, Mộc Thanh Lưu ôn nhu nói:” Cha, không được sao?”

Một giây sau, Hoàng Di Nguyệt thu tay trở về.

Hồng y nữ tử đột nhiên ôm bụng cười ha hả, cười đến ngửa tới ngửa lui.

Mộc Thanh Lưu một mực mỉm cười giữ chặt tay áo Hoàng Di Nguyệt, lúc này đột nhiên ngửa đầu hỏi vị nữ tử kia:” Vừa rồi dùng để đỡ kiếm chính là cái gì?” Bỗng nhiên từ không trung xuất hiện màn nước luôn làm hắn hiếu kỳ.

Nữ tử liên tục khoát tay, nghiêng đầu nhịncười, bình phục một khắc mới hồi đáp:” Chú thuật!”

” Chú thuật?” Mộc Thanh Lưu hứng thú dạt dào.

Hoàng Di Nguyệt nhàn nhạt quét về hắn, nói:” Ngươi muốn học?”

Hồng y nữ tử vừa đè xuống ý cười lại vọt ra, nàng cười ngã vào một bên quan tài, không để ý hình tượng.

Mộc Thanh Lưu sững sờ, không biết nên như thế nào trả lời, cũng không thể làm hắn nói một câu” Toàn bộ cho phụ thân làm chủ” a? Mà Hoàng Di Nguyệt lúc này đã lạnh lùng nhìn về phía hồng y nữ tử, lại nhìn Mộc Thanh Lưu trầm mặc coi như cam chịu.

” Nhìn ta làm gì?” Nữ tử một tay chống lên cạnh quan tài, khẽ cười nói,” Muốn nói đến chú thuật ngươi không phải cũng biết?”

” Ngươi là tốt nhất.” Hoàng Di Nguyệt mục quang nhàn nhạt, kể lể.


Hồng y nữ tử tức cười, bình tĩnh nhìn Hoàng Di Nguyệt, nói khẽ:” Ta hôm nay đã cảm nhận được sự vĩ đại và đáng sợ của bậc phụ huynh……”

Hoàng Di Nguyệt không trả lời.

” Hảo hảo hảo,” Nữ tử ai thán, nhận mệnh nói,” Ta đáp ứng là được.”

Mộc Thanh Lưu nhìn tốc độ hai người này đạt thành nhất trí cảm thấy xấu hổ. Thấy hồng y nữ tử nhìn qua hắn, liền nhàn nhạt mỉm cười, nói:” Tỷ tỷ……”

” Ân?” Hồng y nữ tử nhíu mi, Hoàng Di Nguyệt cũng không nói một lời nhìn hắn.

” Tiểu đệ đệ……” Nữ tử cúi xuống môi để sát vào mặt Mộc Thanh Lưu, ôn nhuận như lan, chậm rãi giật ra vạt áo của mình, nói:” Cái này, là sở thích của ta.”

” A……” Mộc Thanh Lưu thoáng cái ngoài ý muốn, liền hoàn hồn ôn nhu mỉm cười, nhìn hồng y Nam tử rồi bỗng nhiên sụp hạ mặt.

Nam tử kia chuyển hướng Hoàng Di Nguyệt, cười nói:” Ta thu hồi lời mở đầu, hắn và ngươi đồng dạng không hảo chơi!” (=]]]]]]]]]]]]]]])

Nhàn nhạt dời ánh mắt, Hoàng Di Nguyệt thẳng hướng vào phía trong thất đi đến. Mộc Thanh Lưu đuổi kịp y, cũng không nghĩ tới bọn họ đã tự tiện vì hắn làm quyết định.

Chợt nghe một thanh âm trong sáng trầm thấp ở phía sau nói:” Nguyệt sư huynh, nhớ rõ ngươi một ngày nào đó phải tới giúp đỡ việc buôn bán của ta a!”

Mộc Thanh Lưu có chút kinh ngạc quay đầu lại nhìn nam tử, chỉ thấy hắn tà tà tựa ở trên một đống quan tài, ngả ngớn cười. Thấy Mộc Thanh Lưu quay đầu lại, hướng hắn nháy mắt mấy cái, lại nhìn quét phòng một lần quan tài, cười nói:” Ta là Hồng Ức. Những thứ này…… Là hứng thú!”

Hoàng Di Nguyệt nhàn nhạt nói:” Hứng thú? Ngươi còn lừa mình dối người. Một tên Tư Không Huân, nghĩ sẽ buông khó như vậy?”

Sau đó, hồng sắc thân ảnh kia tựa hồ cứng ngắc lại một lát.” Sư huynh…… Ngươi……”

Khắp thiên hạ có thể không có một người tin tưởng, đệ nhất thiên hạ chú thuật sư Hồng Ức cùng đệ nhất thiên hạ sát thủ Hoàng Di Nguyệt, lại có thiên ti vạn lũ quan hệ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận