Không Yêu Nữa Nay Mệt Rồi

Raw Ⅰ convert: Vespertine

Edit Ⅰ beta: Thịt Ba Chỉ

Cố Tử Hâm nằm mơ, trong mơ, cô chẳng kiễng chân mà vẫn trộm hôn được Minh Vu Diệp cao hơn mình hẳn cái đầu.

Sau đó, anh ghé sát lại, thủ thỉ bên tai cô.

“Bạn học, bạn là ai?”

Thế nên, bạn Cố quyết định coi nó là cơn ác mộng.

Chân vô thức đập vào bàn, Cố Tử Hâm giật mình, giấc mơ tan biến.

Phút chốc ngái ngủ, cô bỗng nhận ra điều bất thường.

Lúc cô vào phòng học, trời đang tầm nhá nhem, chỉ còn chút nắng vương bên cửa sổ, cô cũng không bật đèn. Mà giờ, bóng đèn sợi đốt trên đầu Cố Tử Hâm sáng bừng.

Điện thoại nằm lặng lẽ chỗ góc bàn, nó vốn để trên đùi cô cơ mà……

Vừa ngẩng đầu lên, mọi thắc mắc nháy mắt được giải đáp.

Có người ngồi đằng trước cô. Tóc ngắn cắt gọn gàng, lưng dài thẳng tắp, vai rộng vưỡn ngay, mặc đồng phục thôi mà cũng đẹp trai chết người.


Còn có thể là ai được chứ.

Kẻ quấy rối mộng đẹp của cô – Minh Vu Diệp.

Cố Tử Hâm đang cố nén không chọc tay vào lưng anh, vừa lúc anh ngoái lại.

“Chuông báo thức ầm ĩ quá, tôi tắt đi rồi.” Anh nhàn nhạt bảo cô, đầu cũng chưa quay hẳn lại, từ góc của Cố Tử Hâm, chỉ có thể nhìn thấy sống mũi cao thẳng.

“Ừm, ờm, vâng.” Gật đầu như gà mổ thóc.

Giọng anh ấy hay quá đi, trong trẻo tựa cơn sóng.

Ngón tay lặng lẽ bấm nút Home.

19:03 Bắc Kinh. Trời, cô ngủ nhiều như heo ấy.

Trăng treo ngoài cửa sổ, lấp lánh các vì sao.

Năm rưỡi Minh Vu Diệp tan học, vậy nên trước khi ngủ, cô đã đặt một loạt báo thức.

Từ năm giờ đến năm giờ hai mươi, cứ ba phút một lần.

Toang rồi, toang thật rồi. Cô nàng chán nản rạp xuống bàn.


Mắt ngơ ngẩn ngắm bóng lưng anh mãi, tới trong mơ cũng chả hời được thế này đâu.

Tình huống của Cố Tử Hâm khá xấu hổ, cô ở đây cũng chẳng học hành gì, song lại không muốn rời đi.

Please, kiếp trước cô phải cứu cả thế giới mới có được cơ hội này đấy.

Ngay lúc Cố Tử Hâm định lấy sách vở ra sắm vai chăm học, bỗng nghe thấy âm thanh thu dọn đồ đạc của bàn trước.

Ơ…..Cô ngỡ ngàng.

Sao giờ?

“Em, em cũng về nhà.” Cô vừa nói vừa thở không ra hơi.

Mày thử nghe lại xem có giống tiếng người không hả Cố Tử Hâm?!

“Về cùng nhau nhé?”

Đúng là tự bê đá đập chân mình.

Mới sáng nay, người ta còn nói không biết mày là ai đấy.

Dù sao cũng đừng đáp “Tôi không biết cô là ai.” nhé, đau lòng lắm đó…..

“Ừ.”

Rất bất ngờ, Minh Vu Diệp thoải mái đồng ý.

Cố Tử Hâm ngước mắt nhìn, vừa lúc anh cúi đầu. Anh đứng, cao hơn cô rất nhiều, bóng anh bao trọn cô.

Tim cô đập to thế, liệu anh ấy có nghe được không nhỉ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận