Không Xong! Ký Chủ Lại Không Được Bình Thường Rồi!


Chúc Tĩnh ngước mắt lên con ngươi thuận theo phương hướng của ngón tay nhìn sang, tầm mắt của cô ta liền đụng phải ông lão.

Ông lão tê liệt ngồi ở trong góc, trong ánh mắt tràn đầy chết lặng.

"Loại người như vậy, sống còn lãng phí không khí, bây giờ còn phải lãng phí thức ăn.

" Tịch Hưng nghiền ngẫm nói.

"Như vậy đi, cô giết chết ông ta, tôi liền thưởng cho cô một miếng thịt thế nào?"Cái tay bị anh ta nắm của Chúc Tĩnh bất giác run rẩy, cô ta chỉ cảm thấy sau lưng lạnh lẽo.

"Hưng! Hưng ca, thức ăn mà ông ta ăn cũng là thứ bị hỏng, em! " Âm thanh của Chúc Tĩnh run rẩy đến đáng thương: "Từ trước đến giờ em chưa từng giết người a, Hưng ca ~.

"Tịch Hưng sáp đầu đến, thuận theo cổ của cô ta liếm một cái: "Sợ cái gì chứ? Chỉ là một ông già không có sức lực, cô chỉ cần đạp một cái, ông ta liền chết rồi.


"Hơi thở ấm áp phả vào trên cổ của Chúc Tĩnh, lông tơ trên người cô ta đều dựng đứng, trong dạ dày cuồn cuộn một hồi.

Cô ta hiểu rõ bây giờ mình không có lựa chọn khác.

Vừa rồi Tịch Hưng dẫn cô ta qua, anh ta cầm con dao trong tay đưa cho cô ta hai lựa chọn, một là bị chặt đứt tay chân bị anh ta đùa giỡn đến chết.

Hai là, phục vụ anh ta thật tốt.

Chúc Tĩnh lựa chọn cái thứ hai, cô ta không có lựa chọn khác, căn bản là không được chọn.

Nhưng mà giết người! Chúc Tĩnh xoay người quỳ xuống đất, cô ta dùng tay níu lấy ống quần của Tịch Hưng, khóc đến lê hoa đái vũ: "Hưng ca! Hưng ca! Em! em thật sự chưa từng giết người.

""Ông ta! ông ta! " Chúc Tĩnh nghẹn ngào không nói ra lời.

Sắc mặt Tịch Hưng chợt biến đổi: "Cô như vậy thật sự không ngoan chút nào.


""Hưng! Hưng ca!" Chúc Tĩnh cúi đầu, không ngừng khóc lóc.

Tịch Hưng khinh thường nhìn cô ta một cái: "Đồ thối tha, giả bộ cái gì chứ?"Anh ta cầm dao trong tay lên muốn giết chết Chúc Tĩnh, loại phụ nữ không nghe lời anh ta giữ lại cũng không có giá trị gì.

Thật là mất mặt anh ta.

Nhưng mà trong nháy mắt con dao sắp rơi xuống, anh ta nghe thấy một trận âm thanh.

"Xe lửa cục cưng khởi hành rồi! Có người sống không? Có người sống không?""Xe lửa miễn phí có thể ngồi nga ~ có người sống không? Có người sống không?""Ô! ô! ô! "Tiếng còi của xe lửa vang lên ba đoạn rất dài.

Tiếng còi của xe lửa khiến cho người trong tầng hầm đều quay đầu nhìn về phía cái cửa sổ duy nhất trong tầng hầm.

Chúc Tĩnh nhìn thấy Tịch Hưng dừng động tác, liền nhân lúc anh ta không chú ý đoạt lấy con dao trong tay anh ta, muốn giết chết anh ta.

Nhưng không nghĩ tới Tịch Hưng phản ứng nhanh hơn, trực tiếp dùng một cước đạp cô ta bay ra ngoài.

"A!"Chúc Tĩnh đau đơn ngã trên đất, cô ta nhìn Tịch Hưng đang chậm rãi đi về phía cô ta, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi!"Đừng! Đừng! Hưng ca, em sai rồi Hưng ca!".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận