Không Thể Rời Bỏ Nàng FULL


Thời gian trôi qua, màn đêm buông xuống, cho dù Đỗ Hàn Yên mạnh cỡ nào thì Quý Liên Tích cũng nhìn ra được nàng ấy không khỏe.
Chỉ với mồ hôi không tự chủ chảy dài bên má nàng ấy ngược lại với tấm lưng đang thẳng thì có thể nhìn ra được ngay.
"Hàn Yên, đừng tiếp tục nữa, chúng ta đi cầu xin thái tử đi? Thân thể của muội không chịu được nữa rồi." Quý Liên Tích cố gắng thuyết phục nàng, nhưng đối phương vẫn không nhúc nhích: "Còn hai giờ nữa kết thúc rồi, ta vẫn có thể, ta không muốn nợ ân tình của người khác."
Quý Liên Tích thấy nàng ấy vẫn không buông bỏ, đành phải trải xiêm y của mình ra, quỳ xuống bên cạnh.
"Nếu muội không đứng dậy, ta cũng không đứng lên." Khẩu khí của Quý Liên Tích như uy hiếp, mặc dù nàng cũng không biết mình cậy vào đâu uy hiếp Đỗ Hàn Yên, nhưng không nghĩ chiêu này lại có hiệu quả!
Đỗ Hàn Yên bối rối nói: "Liên Tích tỷ! Tỷ mau đứng dậy, tỷ không chịu nổi đâu!"
"Vì sao muội có thể mà ta thì lại không? Hơn nữa nói thế nào thì ta cũng có lỗi." Quý Liên Tích không vui, nói thế nào thì mình cũng tương đối nhiều tuổi hơn, sao có thể để muội muội gánh chịu hình phạt được.
"Ta đã bị phạt quen rồi." Mặc dù chưa từng quỳ lâu như bây giờ, nhưng vì để thuyết phục Quý Liên Tích, cho dù giấu một phần sự thật cũng không ngại.
Đỗ gia có nhiều con, mà mình lại là chị lớn, cho nên khi đệ muội phạm lỗi lầm gì thì cũng có lý do chính đáng để trừng phạt mình.

Nhưng Quý Liên Tích không giống thế, nàng không chỉ là nữ nhi duy nhất trong nhà, bên trên còn có ca ca, nhất định là từ nhỏ đã được cưng chiều như hòn ngọc quý trên tay, làm gì có chuyện phạt quỳ.

Đầu gối non mềm chắc chắc không chịu nổi tra tấn hai giờ.

"Xem như ta xin Liên Tích tỷ, đừng quỳ, vào chờ ta đi."
Nghe nàng ấy nói thế, Quý Liên Tích trầm mặc không trả lời, cũng không đứng dậy, yên lặng mà quỳ ở bên cạnh nàng ấy.

Cho dù Đỗ Hàn Yên khuyên nhủ thế nào cũng không nhúc nhích.
Quả nhiên qua một giờ, đầu gối của Quý Liên Tích đã tê đến mất cảm giác.

Đỗ Hàn Yên cũng trải qua một giờ khuyên bảo, biết Quý Liên Tích cố chấp khuyên thế nào cũng không động đậy, trực tiếp gọi Hạ Nhi và Xuân Nhi kéo Quý Liên Tích vào trong phòng.
Tay không trói chặt con gà lại thêm sức lực suy yếu làm nàng lập tức bị kéo đi, để lại Đỗ Hàn Yên một mình phần giờ còn lại.
Đến giờ Dậu, Hạ Nhi và Xuân Nhi đến thông báo cho Đỗ Hàn Yên, khi nàng ấy thả lỏng tinh thần thì lập tức không chống đỡ nỗi mà ngã xuống đất.

Mặc dù vẫn còn ý thức, nhưng thân thể giống như không còn là của mình, hoàn toàn không có cách nào khống chế, chỉ có thể tựa vào hai thị nữ nâng về phòng.
"Đỗ nương nương, người có ổn không?" Tuyết Nhi lại gần quan tâm, Đỗ Hàn Yên nhìn miệng vết thương trên người nàng ấy đã được băng bó, khó hiểu nói: "Không phải nói muốn đổ tất cả trách nhiệm lên người ta sao? Bị đánh vô ích, đứa ngốc."
Tuyết Nhi có chút lúng túng:" Chỉ là cảm thấy, chúng ta cũng không phải không có trách nhiệm, toàn bộ để mình Đỗ phụng nghi gánh vác một mình rất đáng thương...!Dù sao chỉ cần nương nương của chúng ta không bị thương thì tốt rồi!"
Nói đến Quý Liên Tích, Đỗ Hàn Yên mới chuyển ánh mắt tới trên người nàng, đánh giá từ trên xuống dưới xem có bị thương không.

Mà đối phương chỉ có đầu gối có chút hồng, không có vết thương khác hiện rõ.
Tiếp theo, ánh mắt của nàng ấy dời lên phía trên, nhìn đến gương mặt của Quý Liên Tích.
Quý Liên Tích nhíu mày, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện má nàng phồng lên không rõ ràng, xem ra là nàng rất không vui khi mình mạnh mẽ mang nàng vào phòng nha!
"Liên Tích tỷ..." Đỗ Hàn Yên thử gọi, thấy đối phương quay đầu đi, nàng ấy càng chắc chắn Liên Tích tỷ đang tức giận.
Đỗ Hàn Yên tinh nghịch xoay đầu, ý bảo hai người buông mình ra, nàng ấy lặng lẽ nhìn Quý Liên Tích, xác định nàng không nhìn về phía mình.

Sau đó thì bắt đầu ôm đầu gối phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, quả nhiên, Quý Liên Tích lập tức đến với vẻ mặt quan tâm.
Đỗ Hàn Yên không khỏi nở nụ cười thắng lợi, tối hôm qua bị kẻ địch ăn gắt gao, này có tính là phục thù thành công không?
Thấy người trước mặt cười đắc ý, Quý Liên Tích đến thì phát hiện mình trúng kế, chạm đùi nàng ấy một chút: "Cho đau chết ngươi!"

Không nghĩ đến lần này thật sự làm nàng ấy đau đến rên thành tiếng, mọi người vội vàng bảo nàng ấy buông tay ôm đầu gối ra, mới nhìn đến mảnh xanh tím kinh khủng trên đầu gối.
Quý Liên Tích gấp muốn chết, muốn Tuyết Nhi mau đi mời thái y đến xem.

Nhưng Đỗ Hàn Yên ngăn nàng lại, dường như không cảm thấy có gì lớn, hơn nữa đã quá muộn, nàng ấy không muốn làm kinh động đến người khác.
Không nói được nàng ấy, Quý Liên Tích đành phải bảo Tuyết Nhi lấy thuốc cao đến, không nói hai lời bắt đầu giúp nàng ấy bôi thuốc.
Thấy cảnh nàng, Đỗ Hàn Yên vô cùng lưỡng lự, hai mắt nàng ngân ngấn nước vì đau, ngoan ngoãn gọi: "Liên Tích tỷ..."
Quý Liên Tích tức giận lườm nàng ấy một cái: "Nếu lần sau ngoan cố nữa thì ta sẽ không để ý đến muội nữa."
"Ta biết rồi."
Đỗ Hàn Yên nhìn dáng vẻ Quý Liên Tích nghiêm túc bôi thuốc cho mình, ánh mắt càng thêm nhu hòa, nhịn không được muốn đưa tay vuốt ve má nàng.

Nhưng gương mặt của thái tử đột nhiên hiện ra trong đầu, khiến nàng ấy đột ngột dừng tay giữa không trung.

Hơn nữa, Quý Liên Tích phát hiện phía trước, nhanh chóng thu tay.
Không ngờ hành vi này đều bị thị nữ đứng bên cạnh thấy rõ ràng, nàng nhìn hai người dò xét.
"Chân Hàn Yên bị thương không tiện di chuyển, trước hết ngủ lại đây đi." Quý Liên Tích dặn dò.
Rõ ràng trước kia mình yêu cầu ngủ lại thì Liên Tích tỷ đều thể hiện vẻ mặt khó xử.

Vậy mà bây giờ lại chủ động đưa ra, chỉ về quan tâm đến chân bị thương của nàng ấy.


Nụ cười trên mặt Đỗ Hàn Yên không cách nào kiềm được: "Vậy có thể ngủ với Liên Tích tỷ không?"
"Không thể."
Đỗ Hàn Yên thất vọng méo miệng, rõ ràng tối qua đã ngủ cùng, nhưng vẫn không cách nào dỡ tâm phòng bị của Quý Liên Tích xuống, nhưng không ngờ nàng lại nói thêm một câu: "Nếu không cẩn thận xoay người sẽ đụng tới vết thương của ngươi thì sao đây."
Hiểu Quý Liên Tích thật sự không phải không muốn nằm chung giường với mình, mà ngại miệng vết thương của mình.

Đỗ Hàn Yên liền chấp nhận ngủ trong sương phòng đã chuẩn bị trước.
Vũ Văn Dương sáng sớm liền đến tìm Đỗ Hàn Yên, chuyện hôm qua như chưa từng xảy ra.

Nhìn chân bị thương của nàng ấy, Vũ Văn Dương nói muốn mời thái y đến xem, lập tức kéo nàng ấy đi.
Mặc dù không muốn nhưng Quý Liên Tích cũng không ra cản lại, một là nàng thật sự hy vọng Đỗ Hàn Yên có thể đến thái y xem, hai là nàng không có tư cách gì ngăn cảng thái tử đưa thái tử phi của mình đi.
Nhưng mà vài ngày sau đó, nàng không gặp được Đỗ Hàn Yên..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận