Không Làm Thế Thân

Lão tử cho ngươi leo! Tứ Xuyên nói là làm.“Dọa tới rồi? Ân?” Tưởng Lâm Dữ ngón tay lạnh lẽo vuốt xuôi gương mặt Giản Hề, lật người nằm bên cạnh người Giản Hề, lười nhác tay chống đầu nhìn cô, tiếng nói trầm khàn, “Không mang mắt kính, không thấy rõ em.”Tới gần bình minh, ánh nắng mặt trời chiếu vào qua khe hở rèm cửa màu xanh. Toàn bộ căn phòng được lồng vào một màu xanh xám, nội thất trong phòng dần rõ ràng, căn phòng yên tĩnh.Giản Hề nhấp môi dưới, hoàn toàn thanh tỉnh, kế hoạch của cô liền khởi động, “Dọa tới rồi.” Ngay sau đó đem ngón tay móc trên dây lưng áo ngủ Tưởng Lâm Dữ, quấn quanh một chút, ôn nhu mềm mại nói, “Anh trở về khi nào?”“Vừa đến nhà, mới tắm rửa.” Tưởng Lâm Dữ ngữ điệu rõ ràng có ủ rũ, nhưng người còn không có nằm xuống, cánh tay chống đầu, áo ngủ lỏng lẻo treo ở trên người, “Vết thương thế nào?”“Vẫn tốt.” Giản Hề nâng mắt, cô nhìn qua chiếu gương, tư thế này rất đẹp mắt, nai con mắt to thanh tịnh động lòng người.Tưởng Lâm Dữ loại lão cẩu thẳng nam, tuyệt đối không thể cầm giữ được.Tưởng Lâm Dữ tới gần một ít, cơ hồ dán lên mặt Giản Hề. Hơi thở đan xen, Giản Hề tính toán lúc hắn muốn đỉnh nhất liền bứt ra rời đi, làm hắn trải nghiệm cái gì gọi là lãnh khốc vô tình.Tưởng Lâm Dữ lau khóe mắt cô, xoay người rút giấy lau tay.Giản Hề: “……”Giản Hề ngã ngửa, ai muốn hắn lau ghèn.Giản Hề tóc dài giống như tơ lụa trải trên giường, cô mặc váy dây ngủ màu đen, một bên dây màu đen tinh tế rơi xuống, bờ vai trắng nõn tinh xảo gợi cảm, xương quai xanh của cô rất đẹp, đường nét mảnh mai duyên dáng.Tưởng Lâm Dữ cười nhẹ thanh âm nặng nề, cúi người tới tránh đi cánh tay bị thương của Giản Hề, đột nhiên nâng cằm cô lên hôn sâu xuống.Tưởng Lâm Dữ thật sự là một con cá mập lớn, hôn một chút cũng không ôn nhu, Giản Hề suýt chút nữa bị hắn hôn chết. Cô thở hổn hển nằm ở trên giường, đầu óc có chút chậm chạp ngắn ngủi.“Ngủ đi.” Tưởng Lâm Dữ hôn xong ngủ bên cạnh người cô.“Tưởng Lâm Dữ.” Giản Hề mở miệng, thanh âm thực mềm.“Ân?” Giản Hề rất ít khi gọi tên đầy đủ của hắn, “Làm sao vậy?”Tay của Giản Hề rơi xuống trên eo hắn, đầu ngón tay chậm rãi vẽ. Phút chốc mắt đen Tưởng Lâm Dữ tối sầm, bắt lấy tay Giản Hề, “Đừng nhúc nhích.”Giản Hề nghĩ những nữ chính trên phim truyền hình làm thế nào để câu dẫn người, nhưng thật sự là cô không thể, cô cùng Tưởng Lâm Dữ ở trên giường, cũng là Tưởng Lâm Dữ chủ động.Tay cô nằm trong lòng bàn tay Tưởng Lâm Dữ, Giản Hề nhắm mắt lại.“Giản Hề?” Tưởng Lâm Dữ cảm thấy Giản Hề có chút khác thường, thế nhưng vừa mới ở trên giường ăn vạ hắn như vậy, hẳn là không phải rời khỏi tiết tấu, cùng hắn không quan hệ, “Hôm nay, em cùng Hạo Dương, bọn họ gặp mặt?”Giản Hề trầm mặc, bất động.“Khẩn trương sao?” Tưởng Lâm Dữ tay rơi xuống, cầm lấy ngón tay Giản Hề, âm cuối khàn khàn, nghe có vài phần ôn nhu, “Muốn anh đi cùng em?”“Không cần.” Giản Hề nhấp môi dưới, “Lúc nào thì anh biết?”“Mấy ngày hôm trước, không biết nên mở miệng với em như thế nào.” Tưởng Lâm Dữ là một cô nhi, kỳ thật hắn vẫn luôn không biết nên giao tiếp như thế nào cùng với cha mẹ Giản Hề. Thanh âm của hắn có chút khàn, “Có cha mẹ khá tốt, cha mẹ Hạo Dương làm người cũng rất tốt, bọn họ tìm Lâm Dương Hi rất nhiều năm, không có từ bỏ. Bọn họ sẽ không gây áp lực cho em, tựa như có là tốt rồi ——” trên thế giới này có thêm nhiều người yêu thương em hơn.Tưởng Lâm Dữ nắm chặt ngón tay Giản Hề, ngay sau đó thả lỏng một chút, “Cũng không cần phải có áp lực gì, tất cả mọi việc của em tôi đều sẽ tiếp nhận.”Trên thế giới này có người chờ em về nhà.“Tôi tự chính mình đi.” Giản Hề nói.“Không cần sợ hãi, trời có sập xuống tôi sẽ đỡ cho em.” Tưởng Lâm Dữ đem cằm gác trên đỉnh đầu cô, “Ai làm em không thoải mái, em trực tiếp cự tuyệt, em có vốn liếng để cự tuyệt.”Giản Hề quay đầu nhìn ánh sáng mặt trời chiếu vào Tưởng Lâm Dữ, hắn hô hấp càng ngày càng nhẹ, dần dần ngủ thiếp đi, ước chừng là thật sự mệt nhọc, thực sự ngủ hoàn toàn.Giản Hề cầm di động dưới gối, rạng sáng 5 giờ.Cô từ trong tay Tưởng Lâm Dữ rút tay ra, rời giường đi toilet rửa mặt. Giản Hề ở bên trong toilet bàn chải điện tiếng ong ong, nhìn vẻ rạng rỡ của chính mình trong gương.Giản Hề dương môi dưới, nụ cười có trong nháy mắt có chút ủ rũ.Cô có thể tiếp thu Tưởng Lâm Dữ không thích cô, không thích không có biện pháp, cưỡng cầu cũng không tới. Nhưng Tưởng Lâm Dữ dựa vào cái gì lấy cô làm thế thân? Cô thêm vào một thân phận thiên kim hào môn, có phải càng giống Chu Minh Nghiên hay không?Nhưng Giản Hề chính là Giản Hề, Giản Hề sẽ không biến mất trên thế giới này. Cô không phải thay thế bất luận kẻ nào, bất luận cô có phải Lâm Dương Hi hay không, cô cũng là Giản Hề.Cô không thích ăn thiệt thòi, cô duy nhất ăn mệt chính là Tưởng Lâm Dữ. Bởi vì thích, cam tâm tình nguyện.Nhưng vỏ bọc Tưởng Lâm Dữ quá sâu, cô nghĩ đến vài lời nói khi Tưởng Lâm Dữ đưa tiền mấy câu nói trong lòng khiến da đầu tê dại, ban đêm đi ngủ cũng có thể tỉnh giấc.Hiểu sai ý phi thường khó chịu.Cô cũng muốn làm Tưởng Lâm Dữ khó chịu một lần, câu dẫn hắn, câu dẫn chết hắn. Ở thời điểm hắn động tâm hung hăng quăng hắn, cho hắn nếm một chút khó khăn nhân gian.Giản Hề 7 giờ ra cửa, mới vừa ngồi trên xe Lâm Hạo Dương gọi điện thoại tới, Giản Hề sửa sang lại tay áo sơ mi một chút mới nghe điện thoại, “Lâm tổng.”“Em dậy rồi sao? Anh đi qua đón em?” Thanh âm Lâm Hạo Dương ở trong điện thoại thực nhu hòa, nói, “Hôm nay làm giám định DNA dưới sự chứng kiến của cảnh sát, em không cần quá khẩn trương.”“Tôi đang trên đường đi bệnh viện.”“Em không cần tự mình đi, anh đón em.”“Tôi đi đổi thuốc.” Giản Hề nói, “Tôi đổi thuốc xong rồi tìm anh.”“Tay em thế nào? Một người có đi được không? Anh đi cùng em?”“Không cần không cần.” Giản Hề vội vàng cự tuyệt, cô thực không thích loại quan tâm dày đặc này, rất không được tự nhiên, “Tôi sẽ tự mình xử lý tốt, xong nhanh rồi đi tìm anh.”“Chú ý an toàn.”Giản Hề cúp điện thoại, ấn hạ mi tâm, liên hệ thư kí Lưu buổi chiều giao tiền đặt cọc.Cô ngồi rất ngay ngắn, lẳng lặng nhìn đường phía trước.Khi đổi thuốc Giản Hề lại lần nữa thấy được miệng vết thương của chính mình, miệng vết thương dài mười centimet từ khuỷu tay đến cổ tay, miệng vết thương thập phần dữ tợn, xấu đến khó coi.Thể chất cô là lưu sẹo, vết thương này là vĩnh viễn đi theo cô.“Miệng vết thương khôi phục rất tốt, thứ sáu có thể tới để gỡ bỏ băng gạc.” Bác sĩ biết tình huống của Giản Hề, trong lòng thở dài, tiểu cô nương xinh đẹp như vậy để lại một vết sẹo, liền nhịn không được dặn dò, “Cũng không cần quá để ý miệng vết thương khó coi hay không, ngày nay công nghệ phẫu thuật thẩm mỹ ngày càng tốt, xóa sẹo cũng không khó, hảo hảo dưỡng thương.”Giản Hề khóe môi giơ lên, hướng bác sĩ gật đầu cười, “Được, cảm ơn.”Giản Hề vào thang máy xuống lầu, ra cửa đại sảnh phòng khám nhìn thấy được Lâm Hạo Dương. Lâm Hạo Dương mặc một bộ tây trang màu xám, đánh dấu lãnh thổ a, mang theo một cái túi đứng ở cửa.Giản Hề trầm mặc vài giây, chẳng lẽ cô không biết Lâm Hạo Dương trông như thế nào sao? Bộ dáng âm điệu quái dị của Lâm Hạo Dương ở KTV khàn cả giọng rống phụ thân cô đều gặp qua.Giản Hề ngẩng đầu nhìn mặt đã lên đến trên mái nhà, nắng hè chói chang hôm nay 40 độ.“Giản Hề.” Lâm Hạo Dương vừa quay đầu liền thấy được Giản Hề, hắn nhếch môi cười xán lạn, “Sớm.”Giản Hề nhìn thấy cách đó không xa có xe cảnh sát, mấy người cảnh sát đứng ở trước xe. Còn có một chiếc màu đen Rolls-Royce đậu ở cách đó không xa, Giản Hề thị lực thật tốt, liếc mắt một cái liền nhìn rõ biển số xe. Xe của chủ tịch Lâm, nhìn qua trên tin tức.Trầm mặc ngắn ngủi, Giản Hề đi đến phía trước, cảnh sát bên kia cũng đi tới.Tức khắc Giản Hề có loại ảo giác áp giải phạm nhân.“Tặng cho em.” Lâm Hạo Dương mang túi đưa cho Giản Hề, hắn rất muốn giống bình thường cùng nói chuyện phiếm với Giản Hề, giống như trước giống nhau. Hắn với Giản Hề nhận thức rất nhiều năm, sao không nghĩ tới Giản Hề chính là Lâm Dương Hi? Nhìn Giản Hề, mắt Lâm Hạo Dương đột nhiên đỏ, hắn quay đầu nhìn về một bên ngay sau đó lại nhìn về phía Giản Hề, “Tay thế nào?”Giản Hề vén cổ tay áo sơ mi rộng của mình lên lộ ra băng gạc phía dưới, “Thứ sáu đi gỡ băng gạc, khôi phục rất tốt.”Vốn dĩ Giản Hề không định nhận bất cứ vật gì của Lâm Hạo Dươg, chuyện này có quá nhiều nhân tố không xác định, nhưng nhìn Lâm Hạo Dương vừa khóc, cô liền tiếp nhận túi, “Cảm ơn.”Bên trong một chiếc xe ô tô mô hình.Giản Hề từ nhỏ đã thích ô tô, sau này làm thư kí Tưởng Lâm Dữ, lại làm kinh doanh ô tô. Mẫu xe mô hình này là cực phẩm, toàn thế giới chỉ có ba chiếc, là mẫu kỉ niệm phi thường nổi tiếng của công ty ô tô.Tháng 2 năm 95 đưa ra thị trường, trên báo chí chỉ có một cái ảnh chụp.“Chiếc xe này, trước kia em muốn, chưa mua cho em.” Lâm Hạo Dương nói, “Năm đó, em rất thích xe.”Phải không? Giản Hề một chút ấn tượng đều không có, nhưng cô xác thật rất thích xe.“Ba mẹ ở trong xe, anh sẽ để cho bọn họ xuống xe, em không cần khẩn trương.” Lâm Hạo Dương run run tay nói, “Cảnh sát cũng chỉ là làm ghi chép cùng với em, ngàn vạn đừng khẩn trương.”Rốt cuộc là ai khẩn trương?Giản Hề gật đầu, “Tôi không có việc gì, anh chú ý an toàn.”“Được.” Lâm Hạo Dương xoay người hung hăng lau mặt một phen, sải bước đi hướng Rolls-Royce.Cảnh sát tiến hành xác nhận các tài liệu với Giản Hề, đồng thời xác nhận mối quan hệ gia đình. Vụ án lừa bán này cùng với vụ án cầm dao cướp bóc ở Yến Thành có liên quan, cảnh sát Chu Thành và Yến Thành phụ trách vụ án Giản Long Phi hợp tác.Giản Hề đem toàn bộ tài liệu đưa cho cảnh sát, nói, “Rất nhiều sự việc tôi đều không nhớ rõ.”“Lúc ấy cô còn quá nhỏ, không nhớ rõ là bình thường.” Cảnh sát nói, “Chỉ cần nói những gì cô biết là tốt.”Giản Hề cùng cảnh sát lên xe làm ghi chép, không có gì để nói, bị ngược đãi, bị đánh, bị khinh nhục. Thẳng đến khi cô thi đại học bằng vào năng lực của chính mình, rời khỏi nơi đó, mới tạm thời thoát ly khốn cảnh.“Ở chỗ này ký tên.” Cảnh sát phá án thực ôn nhu, nói, “Ký tên xong, cần phải đi vào làm giám định DNA. Không cần sợ hãi, hết thảy đều qua, người nhà của cô đang đợi cô. Nhiều năm như vậy, vất vả.”Giản Hề đang ký tên, tay dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía cảnh sát nước mắt chợt lăn xuống dưới, “Cảm ơn.”Nhiều năm như vậy, vất vả, Giản Hề.Giản Hề xuống xe liền nhìn thấy một người phụ nữ trung niên mặc sườn xám và một người đàn ông trung niêm mặc một bộ tây trang màu xám đồng dạng, Lâm Thế. Trước kia Giản Hề chỉ nhìn thấy Lâm Thế ở trên tin tức, chân nhân lại càng cao lớn càng uy nghiêm, mang theo mắt kính trên người có khí thế người đứng đầu đã lâu, Lâm Hạo Dương lớn lên rất giống hắn.Lâm Thế duỗi tay tới, thập phần thích hợp, “Chào con, ta là Lâm Thế, đây là phu nhân của ta, Chu Oánh.”Đứng bên cạnh hắn là người phụ nữ đang cố gắng chống đỡ cười, nhưng mắt đều khóc sưng lên. Đặc biệt gầy, mái tóc uốn xoăn, khí chất ưu nhã chỉ là gầy lợi hại, nhưng vẫn có thể nhìn ra được tuổi trẻ hẳn rất là xinh đẹp.“Xin chào.” Giản Hề cùng Lâm Thế bắt tay, “Tôi gọi là Giản Hề.”Chu Oánh ghé vào trên vai Lâm Thế gào khóc, Lâm Thế ôm bà, hướng Giản Hề gật đầu, “Chúng ta đi vào thôi.”Giản Hề mắt nhìn Chu Oánh khóc rất đau đớn, trong lòng nói không nên lời, nhưng vẫn không tiến lên.Không cần ôm hy vọng quá lớn, nếu không phải, hy vọng càng lớn thất vọng càng lớn.Khi rút máu Giản Hề có chút chóng mặt, cô cau mày quay đầu nhìn sang một bên, trong tầm mắt xuất hiện một bàn tay nam nhân, Giản Hề nâng mắt, Lâm Hạo Dương xòe lòng bàn tay một viên kẹo đường sáng lấp lánh xuất hiện ở trên tay hắn, “Ăn kẹo sẽ không đau.”Giản Hề thả lỏng, dây cột trên tay buông lỏng cô cũng thở ra một hơi, một tay cô bị thương, tay kia chảy máu không có biện pháp ấn miếng bông vào được. Lâm Hạo Dương đi vòng qua ấn cho cô miếng bông, viên kẹo đặt trong túi Giản Hề, “Lúc đó có phải phát sinh chuyện gì hay không? Mới làm em mất đi ký ức?”Giản Hề đột nhiên nghĩ đến ác mộng dây dưa cô rất nhiều năm, cô ngồi ở trên ghế ngẩng đầu nhìn Lâm Hạo Dương, nhấp môi dưới, “Anh bán phòng giảm giá cho tôi, bởi vì tôi có thể là Lâm Dương Hi, hay —— tôi là thư kí Giản?”Tác giả có lời muốn nói: Trước một trăm đưa bao lì xì.Thư kí Giản nếu là tại chia tay thời điểm Tưởng Lâm Dữ đưa tiền ba trăm triệu Tưởng Lâm Dữ có thể điên hay không.(T-T) Nguồn .com


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận