Không Bằng Gả Cho Anh

Chuyện kể Tứ Phương có —— Trang Tỉnh Tư đang ở trong thế giới hắc đạo thật ra không phải là hắc đạo thực sự, nó thực chất là một tổ chức tình báo, chỉ là nó không quá đơn thuần là một tổ chức tình báo, không chỉ liên quan đến việc thu thập tình hình thực tế hắc bạch lưỡng đạo, mà còn có quan hệ mật thiết với tổ chức xã hội đen các quốc gia trên thế giới, cho nên luôn luôn bị tưởng lầm là hắc đạo. Nhưng trong việc làm, Tứ Phương luôn luôn là tổ chức có tấm lòng hảo tâm, chỉ cần là xây dựng công ích, xây cầu trải đường, giúp cứu trợ thiên tai đều rất nhiệt tình.

Nó không phải là một tổ chức lớn, nhưng lại có đội hình rất mạnh mẽ. Tứ Phương có hội trưởng Phong Kiếm Trì và thủ lĩnh đảng Phát Xít Italy là bạn tốt nhiều năm, hơn nữa còn cùng nhau thành lập một tập đoàn đa quốc gia chế tạo và mua bán vũ khí quân sự, nói khó nghe một chút chính là buôn lậu súng ống đạn dược, khác biệt có chăng bọn họ không chỉ có mua bán, lại còn chế tạo vũ khí đủ để hủy diệt Trái Đất. Bí ẩn nhất chính là, nơi nghiên cứu và phát triển vũ khí của họ đặt ở một nơi không ai biết, chỉ cần dựa vào điểm này, cũng đủ để cho hắc bạch lưỡng đạo kính trọng mà không dám kết thân.

Chỉ bằng tình nghĩa quá sâu sắc với đảng Phát Xít, hắc bạch lưỡng đạo vừa nghĩ tới Phát Xít đảng, liền “Thuận tiện” sẽ nghĩ đến Tứ Phương. Vì thế dần dà, trong miệng mọi người Tứ Phương sẽ trở thành một thành viên “Xã hội đen”.

Cơ cấu Tứ Phương phân thành bốn môn, theo thứ tự là đông, tây, nam, bắc môn, các môn có một vị môn chưởng cùng phó môn chưởng. Từ hội trưởng đến các môn chưởng đều là lấy thừa kế làm phương thức truyền vị, trừ phi gặp kẻ bất tài vô dụng, mới thay thế bằng người khác.

Đông, nam, bắc môn chưởng đều là nam giới, trẻ có già có, điểm đặc biệt là Tây Môn chưởng, là lãnh địa hiếm hoi có bàn tay phụ nữ, hơn nữa còn là một phụ nữ trẻ tuổi. Tất nhiên thực lực của mỗi môn chưởng là điều khỏi phải nói, phải làm cho tất cả mọi người trong môn tâm phục khẩu phục.

Tứ Phương phân bố nhiều nơi trên thế giới từ những nơi hẻo lánh tới thành thị, từ thủ tướng tới người buôn bán nhỏ, đến một thiên tài kinh doanh hay các chuyên gia tài chính, tất cả đều chọn ình một vỏ bọc khác nhau.

Mọi người đều biết Trang gia thuộc Nam môn trong Tứ Phương là dòng dõi thư hương, Trang gia từ trên xuống dưới đều đọc đủ tứ thư, ngũ kinh… người có học thức thấp nhất Trang Tỉnh Tư cũng tốt nghiệp đại học tổng hợp.

Cái để cho người Trang gia tự hào là một một bầu không khí tri thức bẩm sinh, tuy nhiên, sẽ luôn là một đống phân chuột.

Đống phân chuột kia tên Trang Tỉnh Tư, là điều khiến ba người anh trai của cô luôn thấy đau đầu. Cô khiến người ta có ấn tượng duy nhất cô và mấy loại sách vở kia tuyệt đối không có lấy nửa centimet quan hệ, hơn nữa từ sau khi cô dọn sạch ra ngoài ở, người áp chế đã không còn ở bên cạnh, cô được tự do tự tại, những lời thô tục bị “đè nén” lâu nay giờ sôi sục dốc toàn bộ lực lượng thoát ra ngoài, hoàn toàn không còn hình tượng thanh lịch vẫn ngụy trang trước kia nữa.

Trang Tỉnh Tư tức tối đem từng bộ quần áo nhét vào va-ly, thô bạo đè va-ly khóa lại, nàng kéo va-ly ra ngoài, gọi một chiếc xe taxi, đem va-ly nhét vào ghế sau, sau đó tiếp tục chen vào, lạnh lùng nói một câu, “sân bay quốc tế Công chính.”

Đúng! Đúng vậy! Cô phải ra nước ngoài du lịch một thời gian, chờ mọi người quên hẳn cái sự kiện ngu ngốc đó, hoặc là chờ cho gã đàn ông thối tha kia tìm được tình yêu mới, rồi cô trở về. Vậy là hắn đang trêu đùa cô, tuyệt đối là như vậy! Trang Tỉnh Tư cô sao lại có thể dại dột để mặc hắn chơi đùa mình như thế!

Đi được một đoạn, xe taxi bắt đầu chạy lúc nhanh lúc chậm, cô nhịn không lườm lái xe một cái qua kính chiếu hậu. Hắn XXXX, có biết lái xe hay không hả? Đã không biết lái còn đi chạy xe taxi, muốn hại chết người a?

“ Tiểu… Tiểu thư, có phải cô kết thù oán gì với người ta không?” Lái xe lắp bắp hỏi. lửa giận trong người đang bộc phát, cô rất muốn mở miệng chửi mắng ai đó, nhưng tài xế xe taxi lại đi trước cô một bước.

“Ba chiếc xe màu đen kia từ khi ra khỏi cửa luôn đi theo xe tôi, tôi đi nhanh họ cũng đi nhanh, đi chậm họ cũng đi chậm! Nếu cô có ân oán cá nhân gì với bọn họ, cô có thể xuống xe giải quyết được không? Tôi chỉ là một tài xế taxi nho nhỏ, tôi chưa muốn chết! Van cô đó.” Lái xe cầu xin. Vừa lúc nãy có nhiều lần ba chiếc xe kia thiếu chút nữa đụng vào xe của hắn, hại trái tim của hắn đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hơn nữa… trong xe có một đám người mang kính mát, mặc âu phục đen thẳng nếp, cái này… Cái này căn bản là hình ảnh tiêu biểu của xã hội đen cải trang thôi!

Trang Tỉnh Tư nghe vậy nhìn ngó bốn phía, nới này không nhiều xe lắm, có thể thấy rất rõ rang ba chiếc xe đang cùng đỗ ở một chỗ kia. Cô giận dữ, hét lên, “Dừng xe!” Cô cần xuống nói chuyện với bọn họ.

Cô nghênh ngang đi đến cạnh một trong những chiếc xe, dùng sức gõ vào cửa kính xe, ý bảo bọn họ hạ cửa sổ xuống, sau đó hai tay cầm dao nĩa đặt ngang hông.

“Mấy người theo dõi tôi?” Cô hếch cái mũi nhỏ nhắn lên.

“Tỉnh Tư tiểu thư, hội trưởng phân phó chúng tôi bảo vệ cô.” Gã tài xế cung kính trả lời.

“Bảo vệ? Ha ha!” Cô cười lạnh. Cô sống thứ hai mươi bốn năm đều bình an, dựa vào cái gì hắn cho rằng nàng bây giờ cần người bảo hộ? “Tôi không cần vệ sĩ, trở về bảo với ông chủ của mấy người, không cần phải cho người theo dõi tôi!”

“Tỉnh Tư tiểu thư, xin thứ cho tôi không thể nghe theo, đây là mệnh lệnh của hội trưởng.”

“Đi X hắn mệnh lệnh!” Trang Tỉnh Tư thấp giọng nguyền rủa một tiếng, “Đưa tôi đi gặp hắn, tôi muốn tự mình làm cho hắn thu hồi mệnh lệnh này!” Đi về xe taxi bên cạnh nói với lái xe mấy câu, cô lôi va-ly ra, nhét vào tay người đối diện.

Quá tức giận, cô không để ý thấy đám người bên cạnh lộ ra nụ cười nham hiểm khi mưu kế thành công.

Ông chủ đã cầm cần thì chắc chắn cá sẽ mắc câu!

Trang Tỉnh Tư lấy khí thế dời núi lấp biển đi vào “nhà Hội trưởng”, chỉ thấy đại thiếu gia hắn đang ngồi trong đình viện giữa cảnh vật xinh đẹp, một bên thảnh thơi thưởng thức trà chiều, một bên ôm laptop xử lý công việc.

“Này, quỷ không mặt!” Trang Tỉnh Tư vừa chạy tới vừa quát, cả người nhắm vào hắn mà xông tới.

Phong Kiếm Trì không thèm liếc cô một cái, chỉ thản nhiên bảo người pha trà đem đến.

Trang Tỉnh Tư lại có ý kiến.

“Uống trà gì?” Từ xa cô đã ngửi thấy mùi cà phê, cái người này sao đáng ghét thế nhỉ, ngay cả mời khách một ly cà phê mà cũng keo kiệt.”Tôi muốn cà phê!” Cô chỉ vào cà phê trên bàn không chút khách khí nói.

Phong Kiếm Trì mặt không chút thay đổi nhìn cô một cái, gọi người mang một cái tách đến.

Hắn tự mình giúp cô rót một tách cà phê, phất tay bảo những người khác rời đi.

Trang Tỉnh Tư vội vàng đoạt lấy tách cà phê, uống một ngụm lớn. Kết quả, bị bỏng lưỡi không nói, uống cà phê vào lúc sau đắng ngắt càng khiến cho cô nắm chặt cả hai bàn tay.

Phong Kiếm Trì trợn mắt há hốc mồm nhìn hành động của cô, khóe miệng nhịn không được lại nhếc lên.

Cô bị bỏng đến đỏ cả vành mắt, đau đến sắp khóc nhưng vẫn không bỏ qua cái miệng đang cười của hắn.

“Cười cái gì mà cười? Đại đầu heo!”

Phong Kiếm Trì phát hiện ra mình đột nhiên có rất nhiều biệt danh, hơn nữa đều chỉ có mình cô dùng.

“Quỷ không mặt, anh lại dám cười nhạo tôi sao?” Nếu không phải hắn rất cao, cô nhất định sẽ túm cổ áo của hắn đập cho hắn một trận. Có lầm hay không? Hắn là chủ nhân không nhắc nhở khách rằng cà phê rất nóng? Hơn nữa không có việc gì lại uống cà phê đắng như vậy? Nhất định là hắn biết cô sẽ đến, nên cố ý chỉnh cô đây mà.

Trang Tỉnh Tư ngửi ngửi cà phê trong tách, khoa trương hơn nữa còn nhìn ngó trong chén của hắn có cái gì giống mình. Gì? Giống nhau, hắn bị điên à? Sao lại uống cà phê đắng như vậy làm gì?


“Tôi không cười cô.” Hắn bình tĩnh giải thích. Hắn chỉ là cảm thấy cô rất đáng yêu mà thôi.

“Anh có, anh không lừa được tôi đâu, anh nghĩ rằng Trang Tỉnh Tư tôi là cái gì, lại để anh đùa giỡn sao?” Trang Tỉnh Tư dùng lỗ mũi trừng hắn.

“Cô là ai?” Hắn hỏi nghiêm túc, thật không biết cô là “cái gì”, chẳng lẽ cô không phải người sao?

Trang Tỉnh Tư mở to mắt, cô bị hỏi rồi.

Đúng rồi! Cô là cái gì? Làm sao cô lại tự cắn vào lưỡi mình như thế? Hazz, mặc kệ, tóm lại là cô đến cảnh cáo hắn.

“Tôi nói cho anh biết, đừng có theo tôi nữa, khi tâm tình tôi không vui, cẩn thận một phát đá chết anh!” Cô lạnh lùng nói những điều không có khả năng thực hiên được.”Còn nữa, bảo đám người của anh không cần tiếp tục đi theo dõi tôi, nếu không… Nếu không…” Nếu không thì sẽ như thế nào? Cô cũng không biết, bịa ra là được rồi. “Nếu không tôi sẽ dùng Mãn Thanh thập đại khổ hình* hành hạ bọn họ, rõ chưa?” Cuối cùng cô nói một câu thanh âm rất lớn, rất có lực.

(* bạn tìm không ra. Toàn ra phim cấp 3 @@)

Phong Kiếm Trì phối hợp gật đầu, ngỏ ý nghe thấy.

Trang Tỉnh Tư hài lòng gật đầu, hoàn thành sứ mệnh của mình, bước chân nhẹ nhàng như đang khiêu vũ, trong lòng đắc ý nghĩ, hừ! Cái gì mà đại ca xã hội đen! Dưới ba câu đã bị cô dọa cho sợ mất mật, ngày nào đó cô nên bảo gia đình rời khỏi tổ chức hắc đạo này, không nên chơi cùng mèo ba chân, quên đi, tốt hơn hết là “Hoàn lương”, cô không cần lo lắng xuất thân hắc đạo của mình sẽ bị lộ nữa.

Nghĩ đến bản thân có tương lai tốt đẹp, cuộc sống “Trong sạch” sau này, cô vô cùng vui vẻ.

Để ăn mừng sự kiện này, cô cần ra nước ngoài cắt một kiểu tóc cá tính. Đã nhiều tháng nay cô không chăm sóc mái tóc của mình, hơn nữa tóc cô dài rất nhanh, chỉ qua mấy tháng đã dài ngang vai.

“Em không uống một tách sao?” Giọng nói của Phong Kiếm Trì vang lên sau lưng cô.

Cô nghe thấy quay lại, cau mày trong ghê tởm, không khách khí chỉ trích nói: “Cà phê kia thật khó uống, đắng chết người.” Nước thiu còn dễ uống hơn cái loại cà phê kia. Trước kia cô đến quán cà phê Tiểu Lam mở, cà phê chỗ ấy đều ngon và ngọt, lại dễ uống, có đôi khi Tiểu Lam còn giúp cô thêm một muỗng kem vani, đó mới là cực phẩm nhân gian. Còn cái kia khó uống như vậy sao có thể gọi là cà phê, đúng là sỉ nhục đối với cà phê mà thôi!

“Em có thể thêm kem và đường, có lẽ sẽ tốt hơn một chút.” Hắn hảo tâm đề nghị. Hắn đúng là thích uống cà phê đen, nhưng không ép cô phải uống theo hắn, ai biết cô tiểu thư này cầm tách uống nhiều như sợ bị cướp mất, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người uống cà phê như “ăn cướp”.

Trang Tỉnh Tư cảnh giác nhìn hắn, tuy rằng sợ lại bị hắn hãm hại, nhưng vẫn từ từ đi tới, nhìn nhìn kem trong bình nhỏ, Cô không tự chủ liếm liếm môi. Kem kia xem ra nhìn rất ngon! Cô quyết định thử một lần nữa. Cô mang kem bỏ vào tách cà phê cô vừa uống một nửa, lại thêm một chút đường, uống thử xem; tiếp tục cho thêm một chút, uống thử tiếp; lại các thêm một chút, lại uống, lại vài lần như thế, cuối cùng đạt đến hương vị cô thích, nhưng tách của cô và tất cả kem trong bình đều đã hết nhẵn.

Phong Kiếm Trì nhìn loại phương pháp uống cà phê kinh người này của cô, cảm thấy rất thú vị. Tay cô cầm cái tách vươn ra, muốn uống thêm một tách thì hắn rót cho cô một tách, nhưng chỉ mới được một phần ba đã bị cô ngăn lại. Hắn khó hiểu nhìn cô.

Trang Tỉnh Tư không để ý tới hắn, cầm cốc kem không lắc lắc, “Kem đâu? Sao hết mất rồi?”

Hắn gọi người mang kem tới.

Mắt Trang Tỉnh Tư lóe sáng, không chút do dự đem cả ly kem đổ vào tách của mình, lúc cà phê sắp tràn ra ngoài lại bỏ thêm ba thìa đường lớn, nhẹ nhàng quấy lên. Chờ cà phê trong tách biến thành màu nâu nhạt, cô mới vừa lòng nâng tách lên cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu uống.

“Ngon vậy sao?” Phong Kiếm Trì không nhịn được hỏi. Căn bản là cô đang uống sữa mà! Cà phê thượng hạng Lam Sơn của hắn mà cô uống giống như tra sữa, nhưng hắn tuyệt đối không tiếc, ngược lại thấy khá kỳ lạ cà phê như vậy, cô lại có thể uống ngon lành đến vậy.

“Cũng không tệ lắm!” Trang Tỉnh Tư miệng nói một đằng đâu nghĩ một nẻo, không chịu thừa nhận nói ra còn rất ngon. Tại sao lại như vậy? Không chỉ mùi vị cà phê nhà hắn, ngay cả kem cũng khá ngon, nhưng vẫn kém Tiểu Lam một chút! Nếu có thêm kem nữa thì sẽ càng tuyệt hơn.

“Vậy sao?” Phong Kiếm Trì suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng bỏ qua việc tưởng tượng mùi vị tách cà phê đó, tiếp tục chăm chú làm việc trên laptop.

Nhưng Trang Tỉnh Tư còn lòng tham không đáy hỏi: “Này, ở đây anh có kem vani không?”

Khuôn mặt tuấn tú của Phong Kiếm Trì đơ ra như tờ giấy nhìn cô vài giây, tiếp tục quay đầu lại chăm chú nhìn vao máy tính rất lâu, sau đó lại một lần nữa quay lại nhìn khuôn mặt tràn ngập chờ mong của cô, cuối cùng xác định mình không nghe lầm.

“Không có!” Trong nhà này sẽ không ai món kia cả.

“Hazz…” Trang Tỉnh Tư xìu mặt xuống, bĩu môi nhỏ giọng oán trách, “Tiếp đãi khách kiểu gì vậy, ngay cả kem vani cũng không có!”

Phong Kiếm Trì nghe vậy lại càng ngạc nhiên nhìn cô. Có phải hắn sống ở nước ngoài quá lâu hay không, không biết việc tiếp khác ở Đài Loan đã thay đổi? Bây giờ tiếp khách nhất định phải có kem vani mới là tiếp khách? Cái này thật sự mới mẻ.

Trang Tỉnh Tư uống hết cà phê, lần thứ hai vỗ vỗ mông muốn rời đi.

“Tôi phải đi đây, vĩnh biệt.”

“Em không ở lại thêm một chút nữa sao?” Vừa khéo có người đang tìm cô, chắc bây giờ cũng sắp đến rồi!

“Chờ cái rắm à! Anh không thấy trời đang tối sao? Tôi còn muốn ra sân bay!” Cô thô lỗ nói. Ai có thời gian ở chỗ này theo hắn mò mẫm chứ!

“Em muốn đi đâu?”

“Anh thật nhiều chuyện! Tại sao tôi phải nói cho anh biết tôi muốn đi Nhật Bản?” Cô ngốc đáng thương Trang Tỉnh Tư, tiết lộ mục đích của mình mà không biết.

“Không được đi!” Một thanh âm lớn vang lên.

“Tôi lại càng muốn đi, anh quản được sao? Cẩn thận tôi đánh cho anh nhừ tử!” Cô làm bộ giơ tay lên muốn đánh người, cô ghét nhất bị người ta quản thúc, mà cái gã hội trưởng không có mắt này lại dám ra lệnh cho cô!

“Tôi không nói gì hết.” Phong Kiếm Trì bình tĩnh mở to đôi mắt tọa vẻ ngây thơ, nếu nhìn kỹ có thể thấy được hắn đang cố nén cười, khuôn mặt vì thế mà mà méo mó.


“Là ai đang nói? Là ai? Thật to gan, lăn ra đây cho tôi!” Cô tức giận tới mức giậm chân.

“Là ông nội con!” Trang lão thái gia đứng cách đó không xa, đã sớm tức giận đến sôi máu. Không chỉ có ông tới, còn có cha mẹ Trang Tỉnh Tư, ba anh trai, và một vài người cô không quen biết, như thể… coi như 2 người trước mặt này là cha mẹ!

Trang Tỉnh Tư tự biết chết chắc rồi, nhẹ nhàng lủi ra phía sau, trốn sau người Phong Kiếm Trì, dáng người hắn cao lớn che lấp cô, lẩn trốn như vậy có thể không bị ông nội tức giận dùng ánh mắt bắn thủng.

“Này, anh giúp tôi trốn đi.” Chết đến nơi, cô mới ôn dịu dàng thương lượng với hắn.

“Tại sao tôi phải làm như vậy?” Phong Kiếm Trì vi cười rộ lên, giọng điệu còn mang chút vui sướng khi thấy người khác gặp họa.

“Bởi vì… Như vậy tôi sẽ không đánh anh! Nói cho anh biết, Taekwondo, kiếm đạo, Không Thủ đạo, Kungfu Trung Quốc, tôi đều là cao thủ, anh cũng đừng trách tôi không nhắc trước, bị tôi đánh sẽ rất thê thảm!” Cô mặt không đỏ, hơi thở không gấp mạnh miệng nói. Chẳng qua, cô cũng không hoàn toàn nói dối! Ít nhất Taekwondo của cô thật sự không tồi.

“Em muốn tôi giúp như thế nào?” Hắn chỉ hỏi thế thôi, chứ không thật sự có ý muốn giúp cô.

“Cái này rất đơn giản, tất cả bọn họ đều nghe theo anh, anh chỉ cần nói một câu, làm cho bọn họ đứng yên. Tôi sẽ dùng tốc độ nhanh nhất trốn khỏi hiện trường.” Trang Tỉnh Tư đắc ý nói kế hoạch của mình.

“Giúp em tôi được gì?” Hắn hỏi thật. Không có biện pháp, hắn là thương nhân, không làm hụt vốn làm ăn, không có lãi hoặc lãi thấp đều không thể khiến hắn mạo hiểm đầu tư.

“Lợi ích?” Cô kêu lên. Cái gì chứ? Người này sao lại tham như vậy? Hắn không phải đường đường là đại ca xã hội đen sao? Thế mà lại đi đòi cô thù lao!

“Không bằng em gả cho tôi.” Hắn hảo tâm cho ai đó ăn uống không mất tiền, lại có người để sai bảo.

“Tôi không cần!” Cô lập tức từ chối. Cái đề nghị thối nát!

” Vậy coi như xong.” Hắn rõ ràng không hề có ý định thuyết phục cô, đứng dậy đi vào trong nhà, coi như cô không tồn tại.

“Hey! Anh muốn đi đâu?” Cô túm lấy áo của hắn.

“Tôi không cứu người không phải vợ tôi.” Hắn thản nhiên nói, nhẹ nhàng đem tay cô gạt ra, tiếp tục đi về phía trước.

“Anh là đồ tiểu nhân, nguỵ quân tử!” Cô muốn dùng phép khích tướng kích hắn.

Nhưng phương pháp này vô dụng đối với hắn, hắn vẫn thảnh thơi, trước khi vào nhà còn nhẹ nhàng bỏ lại một câu, “Tôi chưa từng nói tôi là quân tử.”

“Này!” Cô quả thực không thể tin được hắn lại thật sự bỏ rơi cô! Xong rồi, cô có cảm giác mình giống như đang ở trường đấu thú, mà ông nội cô đứng kia đúng là một con sư tử tức giận, mặc dù là sư tử già, nhưng mà… Gừng càng già càng cay, cô luôn luôn tin tưởng câu nói đó không nửa điểm nghi ngờ.

“Con nói xong rồi hả?” Trang lão thái gia quát.

Trang Tỉnh Tư cuối cùng cũng lộ ra vẻ mặt sợ hãi, cô quay sang người cô hiểu nhất, đáng thương gọi: “Anh ba…” Cứu mạng em!

Trang Thuần Tư đối với cô lắc đầu, trên mặt hiện vẻ bi thương, lần này cô thật sự gặp đại họa, hắn chưa từng thấy ông nội tức giận như thế, hơn nữa Tiểu Tư trong mắt ông nội luôn luôn nhu thuận xinh đẹp, bây giờ lại hoàn toàn biến dạng, xem ra, lần này nói cái gì ông nội cũng sẽ đem cô gả đi gấp.

“Anh hai…” Anh hai thông mình nhất, nhất định có biện pháp cứu cô.

Trang Lễ Tư với em gái lắc đầu, hắn thật sự bó tay.

“Anh cả…” Cô hướng tới hi vọng cuối cùng, nhưng Trang Diếu Tư vẫn lắc đầu với cô.

Toàn bộ thế giới đều vứt bỏ cô, cô cuối cùng cũng hiểu được cái gì gọi là “tình cảm gia đình mỏng hơn so với giấy “, nhất là ba anh trai của cô thường ngày thích nói hiểu cô rõ nhất, thế nhưng lại trơ mắt nhìn thấy chết mà không cứu!

“Không cần kêu, hôm nay trời cũng không giúp được con!” Trang lão thái gia đỏ mặt giận dữ mắng mỏ.”Lễ Tư, Thuần Tư, đem nha đầu thiếu giáo dục này áp tải đi cho ông, ông muốn đích thân dạy dỗ nó!” Trong ấn tượng của ông Tiểu Tư là một cô bé xinh đẹp lại như một thiên thần nhỏ biết nghe lời, tại sao bây giờ lại biến thành một nha đầu vô giáo dục thế này? Ông cân nhắc nửa ngày cuối cùng đưa ra kết luận chính là cô lâu lắm không “Thụ giáo”, từ giờ trở đi ông muốn đích thân mình dạy dỗ cô, có lẽ còn kịp cứu vớt được hình ảnh cháu gái nhỏ đáng yêu năm đó.

Thật là khiến người ta đau lòng mà, cô cháu gái ông yêu quý nhất lại có cái dạng đức hạnh này!

“Cái gì?” Cô mới không cần, thật vất vả mới thoát khỏi cái cảnh cả ngày nghe ông nội thuyết giáo lí lẽ cuộc sống, cô không muốn trở về chịu tội! “Con là đồng tính luyến ái!” Bị ép buộc, cô lần nữa sử dụng kế này.

Phen này mà nói thực kinh thiên động địa, đáng tiếc không có vài người nghe, thậm chí anh hai còn vỗ tay, khen ngợi kỹ xảo diễn xuất không gì sánh được của cô.

Oh! Xem ra ngày đó hội trưởng của chúng ta tuyên bố cô dâu được chọn trên đại hội đã được chứng kiến qua biểu hiện kinh người của cô, lời của cô không đủ để được người chọn tin.

Hạn thế nào! Cô hận mình hôm đó không nên xúc động như vậy, cô chịu nhiều đau khổ ở trước mặt ông nội cùng cha mẹ dựng nên hình tượng ngoan ngoãn cứ như vậy đốt quách cho rồi. Cuộc sống tự do hiện tại cách cô xa thật xa!

Đều là tại cái tên hội trưởng thối kia làm hại, nếu hắn không tuyên bố muốn kết hôn với cô, như vậy tất cả mọi chuyện đều tốt đẹp giống như trước đây.

Hiện giờ tâm tình của cô chỉ có một câu có thể hình dung —— khóc không ra nước mắt!

Trang Tỉnh Tư thẳng lưng ngồi trên ghế, lưng không thể dựa vào lưng ghế dựa, mông chỉ có thể để ở mặt ghế một phần ba, cô phi thường cố gắng không để ình xương sống hơi cong, nhưng cái này thật sự quá khó khăn, cố gắng ba phút, cô rốt cục chịu không nổi, lén lút, chậm rãi thả lỏng mình một chút… Lại một chút…


Chờ đón chính là tiếng rống giận dữ của Trang lão thái gia——

“Thẳng cái lưng cho ông! Nhìn lại xem con giờ thành cái dạng gì? Ngồi không tới năm phút đồng hồ, cả người đều co quắp trên ghế dựa rồi! Ngồi đàng hoàng! Con thật khiến ông cảm thấy thất vọng, những điều đường dạy dỗ trước kia đâu hết rồi? Lúc trước cùng Tiểu Lam, Phán Phán cùng Hâm Hâm ở cùng nhau thì còn có người giúp trông nom con, bây giờ con ở một mình, không ai quản con, cuộc sống lộn xộn, miệng đầy những từ thô tục, dáng vẻ này giống con cháu trong nhà sao?”

(chị Hâm trên kia là hâm trong hâm mộ bà con nhà. Đừng hiểu lầm. Hí hí)

Trang lão thái gia thật sự không thể tin được, cháu gái luôn nhu thuận ngoan ngoãn chỉ trong vài năm ngắn ngủi lại trở nên lỗ mãng như thế, quả thực làm nhục nề nếp Trang gia!

Trang Tỉnh Tư mím môi không nói lời nào.

Xin người! Chuyện cho tới bây giờ, chẳng lẽ ông nội còn đoán không ra tất cả vẻ thanh thuần nhu thuận của cô trước đây đều là giả vờ sao? Dù sao cô đã không đếm xỉa đến, mặt kém cỏi nhất đều bị bọn họ nhìn thấy hết, vậy bọn họ hẳn biết cô không phải là người có thể đào tạo thành tài, sớm buông tha cho cô mới phải.

Cô vẫn không hiểu, vì sao ông nội kiên trì giữ gìn hình tượng thư hương thế gia như vậy, dù thế nào đi nữa cũng chỉ là người trong hắc đạo thôi! Hắc đạo không phải đều dùng mấy lời thô tục để thay thế những câu chào hỏi sao? Cô chỉ là phát triển nó thành tinh túy mà thôi, ông nội làm gì như đại họa vậy? Vậy không bằng từ bỏ hắc đạo, ở trong lòng cô liền nguyện ý.

Trang Tỉnh Tư cố gắng nuốt xuống một cái ngáp lớn, cực kì muốn ngủ. Tuy chỉ mới qua năm phút, cô lại cảm thấy như đã qua mấy giờ. Đây là sự “cải tạo” lợi hại của ông nội, cuối cùng có thể dạy cô sống không bằng chết, muốn ngủ lại không thể ngủ, quả thực chính là loại tra tấn đau đớn nhất trên thế giới.

“… Tiếc cho con đọc nhiều sách thánh hiền như vậy, kết quả lại càng đọc càng thụt lùi, lớn như vậy lại học người ta nói lời thô tục! Cái gì nên học, cái gì không nên học, đến bây giờ còn cần người ta nói cho con biết sao?” Trang lão thái gia chắp tay sau lưng, liên tục đi qua đi lại, con mắt thi thoảng liếc cô cháu gái lớn người đang lười biếng nằm bò xuống, ông tức giận, quát lớn nói:

“Ngồi đàng hoàng!”

Trang Tỉnh Tư lập tức hết buồn ngủ, ngồi nghiêm chỉnh.

“Từ hôm nay trở đi, con ngoan ngoãn ở nhà, chờ —— “

“Ông nội.” Trang Lễ Tư gõ cửa đi vào.”Hội trưởng đến.”

Trang Tỉnh Tư lén lút hít sâu một hơi, quẳng cho anh hai một cái liếc mắt cảm ơn.

Trang Lễ Tư nháy mắt mấy cái với em gái, tỏ vẻ không khách khí.

“Tới đúng lúc, vừa lúc ông có chuyện muốn nói với hội trưởng.” Trang lão thái gia lườm cháu gái một cái, trong lúc cô đang vui mừng tránh được một kiếp thì nghe ông nội nói: “Tiểu Tư, cháu đi cùng ông nội.”

A? Quan ——” chuyện gì a? Bị ông nội trừng mắt, cô chỉ đành đem lời nói nuốt vào trong bụng, đúng lúc tới cái âm “quan”, cô bèn hát lên, “Quan, quan, quan đáp vậy mị vậy!!”

(Câu này mình cũng không rõ lắm. Bạn nào biết chỉ mình với.)

“Lát nữa phải tỏ ra khí khái tiểu thư khuê các, đừng làm ông thêm xấu hổ!” Trang lão thái gia cảnh cáo xong, đi ra ngoài trước.

Trang Tỉnh Tư phía sau lưng của ông nội le lưỡi. Cô làm gì có khí khái tiểu thư khuê các? Cho dù có cũng chỉ là giả vờ, đối mặt với cái gã mặt quỷ kia, không đá hắn mấy cái đã tốt lắm rồi, còn phải tỏ ra tiểu thư khuê các!

Trang Tỉnh Tư đi theo Trang lão thái gia vào phòng khách, thừa dịp ông nội không chú ý cô hung hăng lườm Phong Kiếm Trì đang ngồi trên ghế sa lon kia một cái, sau đó chọn một chỗ xa hắn nhất ngồi xuống.

“Tiểu Tư, lại đây, ngồi bên này.” Trang lão thái gia vỗ vỗ chỗ cạnh Phong Kiếm Trì.

Trang Tỉnh Tư trợn mắt to, ông nội cô sao lại đem cô đẩy tới chỗ kẻ tiểu nhân đó? Hổ dữ không ăn thịt con nha! Huống chi cô vẫn là cháu gái ông nội thương yêu nhất…

Thấy vẻ mặt cháu gái do dự, hai hàng lông mày Trang lão thái gia lập tức nhăn lại.

May mà lần này Phong Kiếm Trì hảo tâm mở miệng nói giúp cô, “Ông nội, không sao mà, Tiểu Tư có lẽ là xấu hổ!”

Tuy rằng mặt vẫn không chút thay đổi, những lời nghe thấy vẫn không có sức thuyết phục, nhưng Trang lão thái gia vừa nghe tiếng hắn gọi “Ông nội”, từ lâu đã thầm thích trong lòng. Trước kia ông đã nhắm tiểu tử này làm cháu rể, cố ý mai mối hắn và Tiểu Tư, không nghĩ tới không cần mình ra tay, tiểu tử này lại nhìn trúng Tiểu Tư, số chó mà. (số đỏ ý)

Trang Tỉnh Tư vừa nghe thấy, lập tức che miệng lại tạo vẻ đang buồn nôn. Nghe… nghe hắn nói cái gì vậy? Trang Tỉnh Tư cô đời này còn chưa biết xấu hổ là gì nha! Hơn nữa sao hắn cứ gọi cái gì Tiểu Tư Tiểu Tư, giống như bọn họ rất thân thiết, đúng là thấy người sang bắt quàng làm họ!

“Tiểu Tư!” Trang lão thái gia quát. Nhìn thái độ của cô, thật là khiến hắn tức chết mà! “Mau lại đây ngồi xuống cho ông!”

Trang Tỉnh Tư bước từng bước một, làm như đang ra pháp trường, chậm chạm đi tới.

“Nhanh lên!”

Cô ngồi cạnh Phong Kiếm Trì, cũng không thèm liếc nhìn hắn một cái, cúi đầu giả bộ ngốc nghếch.

“Hai người trò chuyện một chút đi.” Trang lão thái gia thái độ đối với Phong Kiếm Trì hết sức ôn hoà, nhưng với cháu gái lại chuyển sang mặt Diêm vương. “Tiểu Tư, ngày kết hôn đã định giữa tháng sau, cháu cẩn thận những hành vi, lời nói của mình, nghe không?”

“Ông nội!” Trang Tỉnh Tư sợ hãi kêu lên. Có lầm hay không? Tháng sau? Cũng không phải đuổi theo tàu hỏa, có cần phải gấp như vậy không? Huống chi, cô cò chưa đồng ý gả đi nha!

Trang lão thái gia không thèm đếm xỉa đến sự phản kháng của cô, xoay người rời khỏi phòng khách.

Ông vừa đi, Trang Tỉnh Tư lập tức nhảy ra xa cách Phong Kiếm Trì năm bước lớn, nhìn hắn với thái độ thù địch.

“Có phải anh tiêm nhiễm cho ông nội tôi cái gì phải không?”

Phong Kiếm Trì vô tội xòe hai tay.

“Anh làm cái gì mà lúc nào cũng bày ra bộ mặt như cứt nát cho tôi nhìn vậy? Nếu như không thích tôi, vậy không cần phải lấy tôi làm gì!” Cô nghẹn giọng nói, tốt nhất để cho hắn chịu không nổi, lập tức hủy hôn.

“Chuyện hôn nhân vốn là cha mẹ chi mệnh*, bà mối nói như vậy, sao có thể đổi ý?” Hắn cố ý nói theo văn phong cổ, nét mặt rất cứng ngắc, rõ ràng đang cố nén cười.

(*là nghe lời cha mẹ. nôm na là: cha mẹ đặt đâu con ngồi đây.)

“Cứt!” Cô chửi một câu. “Chuyện hôn nhân này căn bản là tự anh quyết định, chỗ nào là cha mẹ chi mệnh, bà mối nói như vậy sao? Cho dù là cha mẹ chi mệnh cũng được, chẳng lẽ anh cũng không có chút chủ kiến nào từ chối bọn họ sao?”


“Nghe lời vốn là hiếu thuận.” Phong Kiếm Trì tiếp tục những câu nói rỗng tuếch của hắn, hoàn toàn không đếm xỉa đến Trang Tỉnh Tư đang phẫn nộ, mắt trợn trắng, miệng sùi bọt mép.

“Này này này! Anh muốn làm người con có hiếu là chuyện của nhà anh, liên quan gì đến tôi! Đừng lôi tôi vào lòng hiếu thảo chó má của anh. Shit!” Cô nói giọng điệu thô tục, khó nghe.

“Vì sao em lại không muốn kết hôn với tôi như vậy?” Phong Kiếm Trì nghi hoặc nhìn cô. “Thật ra gả cho tôi cũng không tồi!”

Cô tức giận. “Tôi thấy tất cả đều tồi tệ, không thấy cái gọi là không tồi đâu cả!” Xung quanh hắn toàn là hắc đạo rõ ràng cái này là việc sai hoàn toàn!

Trên thực tế, Phong Kiếm Trì cũng không phải không có người để lấy, người xếp hàng chờ lên làm hội trưởng phu nhân còn dài dằng dặc, hơn nữa mỗi người đều phong tình vạn chủng, sức hấp dẫn có thừa, dáng vẻ cũng muôn hình vạn trạng, chỉ là, tất cả bọn họ đều không thể khiến hắn cảm thấy hứng thú.

Dù sao sớm hay muộn cũng đều phải lấy vợ, hắn muốn tìm ình một cô vợ thú vị, mà cho tới bây giờ chỉ có Trang Tỉnh Tư khiến cho hắn cảm thấy thích thú. Mỗi lần chọc ghẹo cô, nhìn dáng vẻ vừa tức vừa hận của cô, hắn cảm thấy rất vui vẻ. Cưới cô có vẻ không phải chủ ý tồi, ít nhất cho tới bây giờ hắn vẫn chưa thấy chán cô.

Cho nên, hắn quyết định dụ dỗ cô, thuyết phục cô gả cho hắn.

“Gả cho tôi, em sẽ không bị mắng.”

Đúng như vậy, chỉ là… Cô không cam lòng thôi!

“Hơn nữa, em có thể ra lệnh cho rất nhiều người, không ai dám trái ý em.” Hắn tiến thêm một bước dụ dỗ cô.

Thật tốt quá! Cô bắt đầu tưởng tượng dáng điệu mình vênh mặt hất hàm sai khiến một đám người, nhưng mà… Không được! Cô mới hai mươi bốn tuổi, tuy cô có hai người bạn tốt đã sớm “theo chồng bỏ cuộc chơi”, nhưng cô không không có đạo đức, tùy tiện đồng ý gả đi. Nói cho cùng, sau khi lập gia đình trở thành phụ nữ có chồng, cô không cần phải ăn vạ nữa!

“Thật ra, sau khi lấy tôi, cuộc sống của em cũng không khác bây giờ là mấy, em không cần phải làm gì cả, muốn gì sẽ có người lập tức mang đến.”

Woo! So với cuộc sống của cô bây giờ còn hưởng thụ hơn, cũng rất có phong thái! Cô nhịn không được há to mồm, nghĩ tới một cuộc sống như thần tiên, thật là mê hoặc! Cô bé Tiểu Lam và Phán Phán đã kết hôn nhiều năm như vậy, không phải vẫn còn rất xinh đẹp đó sao? Cũng không phải phụ nữ sau khi lấy chồng đều già đi, xấu đi nha!

“Em nghĩ thử xem, nếu như bây giờ em không lấy chồng, sớm hay muộn cũng bị bắt lập gia đình, đến lúc ấy có thể sẽ không tìm được một người tốt như tôi đâu.”

Nói cũng đúng, dù sao sớm hay muộn cô cũng phải lập gia đình, gả muộn không bằng gả sớm.

Chờ một chút! Trang Tỉnh Tư đột nhiên khôi phục tinh thần, hít thở mạnh đến nỗi muốn sặc cả nước miếng, cái miệng mở to cả buổi cuối cùng cũng được khép lại. Không được, không được, thiếu chút nữa đã bị hắn xỏ mũi dắt đi! Vốn cô muốn hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ khinh thường, thế nhưng hắn lại nói chuyện.

“Quan trọng nhất là, sau khi gả cho tôi, ông nội em, cha mẹ và các anh trai em sẽ không quản lý em nữa, em muốn làm gì cũng được, không ai dám ngăn cản em, như vậy không tốt sao?”

Phong Kiếm Trì đang nói đến trọng điểm, đây là thứ Trang Tỉnh Tư một lòng muốn theo đuổi – cuộc sống tự do.

“Anh làm gì thế?” Cô hung hăng đẩy bàn tay to của hắn không biết tự lúc nào đã chạm vào cằm mình. Đồ cầm thú, không biết xấu hổ!

Trong mắt hắn xuất hiện những tia thú vị.

“Em chảy nước miếng.” Hắn thấy tay ươn ướt! Nhưng lại không phải bình thường.

Trang Tỉnh Tư hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc trở nên đỏ bừng, khuông mặt cúi sát xuống sợ hắn phát hiện ra tình trạng của cô lúc này.

“Chỉ là mặt tôi nhất thời bị chuột rút, không điều khiển được miệng nên không cẩn thận để chảy xuống!” Lý do khá hợp tình hợp lý.

“Ồ?” Vẻ mặt lộ rõ mười phần không tin.

“Để làm chi? Anh dám nghi ngờ tôi?” Cô trừng to mắt, bộ mặt dữ tợn nhìn hắn.

“Không dám, chỉ là tôi đang nghĩ, chúng ta có thể đi ăn một bữa cơm.” Hắn đề nghị nói.”Nghe nói gần nhất khách sạn XX có tiệc bào ngư, mỗi ngày chỉ phục vụ mười khách, cô có muốn đi ăn thử không?”

Trang Tỉnh Tư phải rất cố gắng mới có thể không để lộ ra tính tham ăn của mình. Có trời mới biết cô rất muốn đi ăn bào ngư, nhưng tiếc là không phải lúc nào cũng đặt được bàn.

“Anh… Anh có hẹn trước không?” Cô làm giống như không thèm để ý hỏi, nhưng thật ra nước miếng cũng sắp chảy ra rồi.

Hắn lắc đầu.” Đưa hai ta đi ăn bào ngư với tôi cũng không phải là việc gì khó cả.”

Đây chính là hắc đạo… Chỉ là, bây giờ… người đứng đầu hắc đạo mời cô đi ăn bào ngư nha! Cô nuốt nuốt nước miếng, tạm thời quên nó đi.

“Muốn đi không?”

“Cũng được.” Cô ra vẻ miễn cưỡng nói.

Lúc sau, ngồi trên xe của hắn, cô nghĩ lại những lời hắn vừa mới nói, có chút không yên tâm hỏi: “Này! Như vậy nếu tôi gả cho anh, anh cũng sẽ không quản tôi hả?”

“Ừ!” Nhìn tình hình này! Vẻ mặt hắn rất lạnh lùng, không để cô nhìn thấy mình nín cười rất lâu rồi.

Trang Tỉnh Tư cong khóe miệng, nhìn ra ngoài của sổ xe, lén lút mơ tưởng đến tương lai tự do tự tại, cuộc sống không người quản thúc.

A! Thật không ngờ kết hôn lại có nhiều cái lợi như vậy, sớm biết thế này thì cô đã gả đi sớm một chút, tránh bị người nhà mỗi ngày đọc đông đọc tây. Sauk hi lập gia đình rồi, cô chính là “Bát nước hắt đi”, người nhà cũng không thể làm gì cô. Dù sao kết hôn mà không hạnh phúc còn có thể ly hôn, có gì phải sợ?

Nhìn vẻ mặt mừng thầm trong bụng rất rõ ràng của cô, hắn nhịn không được dùng tay cào cào mái tóc cười trộm, toàn thân run lên rất mạnh.

Cho dù cô gái ngốc nghếch có chút bạo lực này không đồng ý, một tháng sau, cô vẫn phải gả cho hắn, điều ấy chỉ có cô là không biết. Bây giờ hắn tốn công tốn sức, lãng phí mình bình thường không nghĩ nhất lãng phí nước miếng mà nói phục nàng, chỉ là vì một loại cảm giác kỳ quái —— hắn không muốn trái tim cô không thuộc về hắn, không muốn gả cho hắn, bởi vì hắn cảm thấy, nếu cô biết mình bắt buộc phải gả cho hắn, vậy thì cô chẳng còn gì thú vị cả.

Cô có thể sẽ khóc, mà ý nghĩ này khiến cho hắn cảm thấy khó chịu, cho nên, hắn sẽ dùng tất cả mọi thủ đoạn khiến cô cam tâm tình nguyện đồng ý gả cho hắn, cho dù là phải lừa gạt cô.

“Này! Anh làm sao lại run vậy? Anh thấy lạnh sao?” Tâm tình tốt Trang Tỉnh Tư khó có được lòng tốt mở miệng hỏi.

Cô ấy, quả nhiên rất thú vị.

Tiếp tục quay đầu lại, Phong Kiếm Trì đã khôi phục bộ dạng bình tĩnh, hắn lắc đầu, ở trong lòng một lần nữa xác định ——


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận