Khi Ta 17

Sáng bảnh mắt cái loa treo cao giữa trại đã gào lên thảm thiết. Cái tiếng rít gào kinh dị đó thừa đủ để dẹp giấc ngủ của tôi xa xa xa xa. Tôi ai oán ngóc dậy, lại lần nữa rủa thầm cái loa chết dẫm đó.

“ Ài… lại là nó…”

“ Sẽ có ngày tao đập dập nó rồi mang cho ve chai.”

Xem ra cũng có khá nhiều người suy nghĩ giống tôi á.

Tôi theo dòng người ồ ạt chảy vào nhà ăn, ăn sáng trong tình trạng mắt thâm quầng, lờ đờ như xác sống. Pạc – ti over night có vẻ là vui đấy nhưng chỉ là nhất thời thôi, hậu quả của nó mới là khủng khiếp.

Ăn xong, mọi người trở về trại thu dọn đồ đạc. Đúng 10h tất cả các học sinh lên xe “ trả về địa phương sản xuất ”.


Người người kéo vali ra khỏi trại, có người lưu luyến không đi, có người tranh thủ hít thêm một chút không khí nơi đây, có người cố gắng nhặt nhạnh lại những cảm xúc còn sót lại. Tôi quay lại nhìn tất cả một lần nữa: khu trại, thầy quản trại nóng tính, các cô chú làm bếp dễ thương, từng băng ghế gỗ, cành cây, chiếc lá…. Tạm biệt, hẹn gặp lại.

Mà gác nỗi buồn qua một bên đã, tôi còn có một chuyện quan trọng hơn cần xử lí. Tôi phải mau chóng lên tranh chỗ ngồi, quyết tâm không ngồi gần thằng nhãi Thiên Ân nữa. Mỗi lần ở gần hắn y như rằng chuyện không lành xảy ra.

Đột nhiên lại thấy một cô làm bếp đang xách hai bao tải khoai tây nặng nề lương tâm tôi lại cắn rứt. Tôi tự nhủ: “ Giúp cô ấy, lát nữa quay lại lên xe cũng chưa muộn.”

Tôi nghĩ vậy rồi chạy tới đỡ một túi trên tay cô ấy. “ Cô để cháu giúp cho.”

“ Ôi, cảm ơn cháu nhé.”

Tôi xách giúp cô ấy một bao tải khoai rồi lại xách thêm mấy túi bắp cải tiện tay lại cất luôn đống củi thừa vào kho.

Sau đó tôi trở về xe thì… mọi người đã lên xe hết rồi. Tôi khóc thầm, sao xui xẻo cứ đụng tôi mãi vậy?

Nhưng khi tôi lên xe mới thấy rằng tất cả lũ con trai đã yên vị rồi, còn lũ con gái đang còn bận…bu xung quanh Thiên Ân.

“ Thiên Ân, để tớ ngồi cạnh cậu nhé?”

“ Ê không để tao chứ.”

Tên nhãi Thiên Ân có vẻ đang đau đầu ghê gớm. Chợt hắn nhìn thấy tôi, nét mặt hơi dãn ra được tí. Hắn chỉ tôi, ngoắc ngoắc mấy cái ý là nhà ngươi mau lại đây. Cả đám con gái nhìn theo hướng hắn chỉ rồi nhìn tôi như kiểu: bao nhiêu phi tần lộng lẫy hoàng thượng không chọn, lại chọn con nô tì kia, hoàng thượng, công bằng ở đâu??


Tôi chỉ vào tôi, thầm hỏi lại: “ Tôi? ”

Thiên Ân gật đầu chắc nịch.

Tôi lè lưỡi với hắn một cái rồi chọn đại một chỗ trống xung quanh ngồi xuống. Đời nào tôi lại để cho hắn toại nguyện.

Cứ tưởng mọi chuyện đã yên ổn rồi cơ, ai ngờ tôi vừa đặt mông ngồi xuống đã có người khều tôi. Tôi quay lại nhìn, đập vào mắt tôi là hai con mắt đang trợn lên như mắt lợn luộc của Đậu phụ.

“ Tôi yêu cầu cô xuống ngồi với bạn trai cô để Nấm nhà tôi lên đây ngồi.”

Cả lũ con trai đều gật đầu đồng tình.

Ai cũng biết Đậu phụ thích Nấm ra mặt. Nhưng mà hai chữ “ nhà tôi ” được sử dụng hình như không hợp lí cho lắm.


Dưới sức ép của dư luận và sức ép của đôi mắt lợn luộc kia, tôi có muốn bướng cũng không được, đành phải chuyển qua chỗ khác ngồi.

Cà Chua và Củ Cải nhìn tôi vẻ thông cảm lắm, thế là tôi nảy ra ý này.

“ Hay Củ Cải cậu xuống ngồi với Thiên Ân đi, để tớ ngồi với Cà Chua nhé.”

Ngay lập tức, một trong hai ánh mắt thông cảm liền biến thành ánh mắt giết người. Mày mà dám bán Củ Cải của tao đi thì mày đừng có trách, đấy là những gì tôi đọc được từ ánh mắt ấy.

Thế là tôi thê lương ngồi vào vị trí “ Hoàng hậu” như một vị thần. Hiệu nghiệm như thuốc đuổi gián vậy, lũ con gái tản đi luôn cũng không quên ném lại cho tôi một ánh mắt hình viên đạn.

Người ta bảo gặp được trai đẹp thì kiếp trước hẳn đã cứu đất nước, xung quanh tôi cũng nhiều trai đẹp thế này thì kiếp trước ít ra tôi cũng đã cứu Trái Đất chứ bộ. Thế sao mà ai cũng muốn chém tôi ngàn nhát vậy, đây là cách đôi xử với ân nhân saoooo?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận