Khi Phượng Hoàng Lạc Đàn


Cả năm gặp được có ba lần vào ngày sinh nhật của ông cụ và hai vợ chồng bà.

Nhiều lúc mẹ Châu nghĩ, nếu không có ngày sinh nhật, chắc chắn thăng nhóc này khỏi về luôn quá.

Mẹ Châu nghĩ mà thấy tức, thấy tủi muốn chết.

Đình Thiên làm sao lại không hiểu thấu tâm tư của mẹ Châu.

Anh cũng biết rõ tội không về thăm nhà của mình, không hề cãi lại, một câu nhận tội luôn: "Xin lỗi mẹ, con bận"
Mẹ Châu còn muốn răn dạy con trai, lại bị bố Phàm lên tiếng giảng hoà trước: "Được rồi.

Không phải con nó đã về rồi sao, em đừng làm khó nó nữa.

Đã về đông đủ rồi thì ăn cơm thôi"
Bố Phàm đã phát lệnh, có ai dám không nghe.

Cả nhà cùng đứng dậy, đi về phía phòng ăn.

Dương Đình Nhân đi tới khoác vai anh cả, thích chí nói tiếp chuyện đang nói dở ban nãy.

"Anh.

Anh có biết hôm nay mami gặp chuyện gì không?"
"Chuyện gì?"
Đình Lập chỉ chờ có thế, vanh vách thuật lại câu chuyện của mẹ Châu, cả phần mẹ yêu nhìn trúng người ta, muốn bắt về làm vợ cho Đình Lập cũng kể cho bằng hết.

Đình Thiên nghe mà chẳng có nổi một biểu cảm khác lạ nào, vẫn trầm ổn như cũ, cho tới khi Đình Nhân hỏi: "Anh có biết nữ hiệp giúp mẹ kia là ai không?"
"Là ai?"
"Hạ Lâm, tổng giám đốc công ty game điện tử Thiên Hạ"
Bàn tay cầm đũa của Đình Thiên thoáng khựng lại.

Trong lòng anh như có gì đó va phải, giật mình.

Ánh mắt anh hơi chuyển động rồi nhanh chóng coi như không có chuyện gì, tiếp tục gắp đồ ăn.

Dương Đình Nhân còn đang bận hiếu kỳ muốn biết cô gái kia là nhân vật lợi hại thế nào, mà mẹ Châu vừa gặp một lần đã đỉnh ninh muốn người ta làm con dâu của mình.


Làm sao phát hiện ra sự thay đổi nhỏ của anh trai.

Chỉ có một người, tinh ý nhận ra sự thay đổi ấy!
Mẹ Châu tay bận gắp món sườn cừu nướng một vòng cho cả mấy cha con, miệng rảnh nói: "Phải rồi Đình Thiên, Kiều Giang về rồi đấy.

Sáng nay mẹ có gặp con bé, nó nói muốn gặp con nhưng không liên lạc với con được.

"
Đình Thiên mặt không có biểu cảm gì đặc biệt, qua loa nói: "Mẹ cũng biết công việc của con không tiện mở điện thoại mà"
"Đương nhiên là mẹ biết rồi, nếu không con nghĩ mẹ sẽ chịu nói giúp con với con bé sao.

"
Mẹ Châu liếc xéo con trai, nói tiếp: "Chuyện của hai đứa để cũng quá lâu rồi.

Mà con giờ cũng đã công thành danh toại, nên tính tới chuyện kết hôn thôi.

Con là đàn ông thì không sao, chứ người ta là con gái, không thể để đợi lâu mãi như vậy được.

"
Bố Phàm gật đầu tán thành: "Mẹ con nói đúng đấy.

Năm nay con đã ba mốt, Kiều Giang cũng đã hai bảy, phù hợp để tính chuyện kết hôn rồi.

Chuyện này không thể kéo dài thêm nữa.

Để mai mẹ con đi xem ngày rôi con sắp xếp chút thời gian cùng chúng ta qua nhà bên đó nói chuyện dạm hỏi.

"
Đình Thiên đặt chén đũa xuống, nghiêm túc nói: "Con chưa từng nói sẽ lấy Kiều Giang"
"Ơ.

.

"
Mẹ Châu sửng sốt: "Không phải trước đây quan hệ hai đứa rất tốt sao? Con bé Kiều Giang cũng rất yêu con mà"
"Con với Kiều Giang chỉ là bạn, không hơn không kém.

Nói tóm lại, con sẽ không lấy Kiều Giang.

"
"Con nói vậy là có ý gì hả?"
Mẹ Châu trợn mắt, không thể tin những gì mình vừa nghe.

"Những gì cần nói, con đã nói hết rồi.

Con no rồi, con lên phòng trước.

"
Đình Thiên không muốn tiếp tục đề tài này nữa, đứng dậy, đi thẳng lên lầu.

Mẹ Châu nhìn theo con trai, ngơ ngác như con nai vàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bà nhìn hai cậu quý tử còn lại, hỏi: "Rốt cuộc chuyện này là sao? Không phải xưa nay hai đứa nó vẫn luôn quen nhau đó à?""
Dương Đình Nhân thở dài: "Dương phu nhân à, mẹ hình như hiểu lầm gì đó rồi thì phải.

Con không biết chị gái Kiều Giang kia có yêu anh Cả hay không.

Nhưng con dám khẳng định, anh Cả chưa từng có tình cảm với cô ta"
Mẹ Châu không tin, bà lại quay qua hỏi Đình Lập: "Đình Lập, lời nó nói có phải không?"
"Đúng 100%.

Hà Kiều Giang không hợp với anh Cả đâu mẹ"
Mẹ Châu và bố Phàm nhìn nhau, hoang mang thật sự.


Cái thằng nhóc Đình Nhân môm miệng lắt léo không đáng tin chứ lời của Đình Lập, ông bà có thể nghi ngờ sao? Hai nhà Dương - Hà vốn có qua lại từ lâu, quan hệ rất tốt.

Từ nhỏ, Kiều Giang đã luôn đi theo Đình Thiên như hình với bóng.

Đình Thiên vào quân đội, con bé cũng đòi gia đình vào theo.

Tính Đình Thiên vốn chẳng phải dễ sống gì, anh ghét nhất bị con gái bám theo.

Thế nhưng với Kiều Giang thì không, ngược lại còn chu đáo chăm sóc, bảo vệ con bé lúc ở trong quân khu.

Thấy cách cư xử của con trai đối với Kiều Giang đặc biệt như vậy, mẹ Châu và bố Phàm mới nghĩ là con trai mình có tình cảm với con gái nhà họ Hà.

Cộng thêm việc mẹ Châu rất yêu thích Kiều Giang, nên bao nhiêu năm nay, bà luôn đinh ninh rằng, Kiều Giang là con dâu trưởng tương lai của mình.

Nếu không phải bốn năm trước Kiều Giang được cấp trên cử đi huấn luyện ở nước ngoài, thì bà đã tổ chức đám cưới cho hai đứa rồi.

Thậm chí hôm nay lúc gặp hai mẹ con Kiều Giang, bà còn tự mình nói mấy lời hứa hẹn.

Rồi giờ đùng một cái, thằng con của bà nói không hề muốn lấy Kiều Giang.

Thế bảo bà sau này biết ăn nói như nào với người ta đây? Chả lẽ cứ thế bỏ đi môi hôn sự này? Một cô gái tốt như Kiều Giang, vừa hiểu chuyện, xinh đẹp, giỏi giang lại là con gái của một dòng họ lớn có danh tiếng địa vị như nhà họ Hà đâu phải dễ kiếm gì.

Mẹ Châu vừa nghĩ đã tiếc không nỡ.

Bà chẹp miệng: "Kiều Giang tốt như vậy, nó không thích còn muốn người như thế nào chứ.

Thật là!
Nói tóm lại, hôn sự này đã định rồi, sớm muộn gì cũng phải cưới.

Hai đứa lo mà khuyên Đình Thiên đi vun đắp tình cảm với Kiêu Giang đi.

Chẳng phải ông bà xưa có câu "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén"
sao.

Mẹ không tin nó lại không động lòng"
Nghe giọng mẹ Châu quả quyết lắm, nom ánh mắt không có chút nhân nhượng nào.

Đình Lập và Đình Nhân thấy mà toát mồ hôi hột.

Mô phật! Phen này anh Cả khổ thật sự rồi! Những tưởng nói ra hết rồi sẽ thoát được kiếp nạn này.

Ngờ đâu, càng khơi dậy ý chí chiến đấu quật cường của manmi đại nhân.

Cả hai âm thâm thắp nén nhang bình an cho Đình Thiên.


Cầu mong anh Cả sẽ tai qua nạn khỏi, an toàn vượt qua ải này!
Ai cũng cảm thấy may mắn khi mình sinh sau đẻ muộn! Bên biệt thự Long Viên.

Bạch Dương vừa trở về cũng lập tức tìm con trai nói chuyện.

Ngặt nỗi Lam Vũ vẫn chưa về, bà đành phải ôm một bụng chuyện chờ con về.

Nhất quyết là hôm nay phải nói cho xong.

Chờ mãi, cuối cùng tới 21h cũng đợi được con trai cưng về nhà.

Lam Vũ vừa bước vào cửa, bà đã ton tót chạy tới, kéo anh qua ghế ngồi.

Lam Vũ làm việc cả ở trong quân khu đã rất mệt rồi, giờ bị mẹ kéo xềnh xệch các khớp xương như sắp rời hết ra.

"Có chuyện gì mà gấp thế mẹ, để ngày mai nói không được Sao.

"
"Không được"
Bà Dương quả quyết, mai mới nói thì chậm mất rồi.

Giờ này chắc bà bạn già của bà đã nói chuyện với Đình Lập, bà không thể để thua bà ấy được.

"Vậy rốt cuộc là có chuyện gì ạ?"
Lam Vũ chỉ có thể lắng nghe.

"Là chuyện quan trọng nhất đời con chứ chuyện gì"
Rồi bà cất cái giọng tỉ tê kể cho con trai nghe chuyện ở siêu thị hôm nay.

Càng kể càng hăng, kể đến say sưa.

Lần đầu tiên trong đời, Lam Vũ thấy mẹ mình tấm tắc khen một cô gái không ngớt như vậy, tựa như mọi lời tốt đẹp có trên đời này, bà đều dành cho cô.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận