Khi Phượng Hoàng Lạc Đàn


Hạ Lâm hơi rũ mi mắt, thì ra là hẳn nhìn trúng võ nghệ của cô.

Cơ mà!
"Không rảnh, anh tìm người khác đi!"
Đây chính là câu trả lời của cô! Nói xong, Hạ Lâm lại cất bước.

Trương Vệ Quân bị từ chối thẳng thừng vẫn không từ bỏ ý định, mặt dày chặn cô lại lần nữa.

Lần này không để Hạ Lâm kịp tỏ thái độ, hắn đã cướp lời trước.

"Cô có thể về suy nghĩ kĩ lại, đây là danh thiếp của tôi.

Khi nào cô nghĩ được rồi, có thể đến Đông Quang tìm tôi bất cứ lúc nào.

"
Dúi được tấm danh thiếp vào tay cô rồi hẳn lập tức xoay người đi trước.

Đi được tâm vài mét, Trương Vệ Quân bỗng dừng bước, quay đầu nhìn cô: "Tôi rất hy vọng được hợp tác với cô.

"
Nói xong anh ta đi thẳng.

Nghe giọng nói, Hạ Lâm có thể thấy được thành ý của hắn.

Nhưng, cô cần phải quan tâm à? Nhếch môi, cô cúi đầu nhìn tấm danh thiếp trong tay.

Vừa nhìn thấy dòng chữ in hoa được thiết kế cực kỳ bắt mắt, Hạ Lâm lập tức chú ý tới.

Trương Vệ Quân, phó tổng giám đốc công ty Đông Quang? Đó chẳng phải công ty địa ốc đứng đầu Đô thành à? Hay nha, vớ vớ vẩn vẩn thế mà cô lại gặp phải lãnh đạo của Đông Quang.


Lại còn được người ta mời đi làm vệ sĩ riêng cơ đấy.

Thật là thú vị! Hai ngày này Đình Thiên không đi tìm Hạ Lâm, cũng chẳng có chính sự quan trọng gì làm hết, thể mà anh lại nhốt mình ở trong văn phòng suốt, chả biết làm cái gì bí mật nữa.

Lúc Phùng Thiệu Huy đi vào, anh cũng chẳng thèm để ý.

Cứ cắm mặt vào màn hình vi tính thôi, chả biết đang nghiên cứu cái gì, chăm chú lắm.

Hiếm khi thấy bộ dạng nghiêm túc mà hời hợt với xung quanh này của Đình Thiên, Phùng Thiệu Huy tò mò đi tới sau lưng anh, ghé đầu nhìn lén.

Hai giây sau, cặp mắt anh ta trợn tròn như thể nhìn thấy ma.

Ôi đờ, cái này còn đáng sợ hơn là gặp ma.

Ông nội này thế mà lại có ngày lên mạng lục lọi những phương pháp: Cua gái? Cua gái? Là cua gái đó!H "Nhìn đủ chưa?"
Giọng nói lạnh lùng trầm tĩnh vang lên.

Đình Thiên vốn như người máy bỗng gập máy tính lại, không cho kẻ đang hóng hớt đằng sau tiếp tục nhìn lỏm.

Phùng Thiệu Huy không hề cảm thấy xấu hổ với hành vi nhìn trộm của mình, còn hề hà cười xấu xa: "Gô nhóc nhà cậu về rồi à?"
"Cậu tỏ tình rồi?"
"Rồi!"
Rồi!? Rồi mà nom cái mặt y như đưa đám cộng với hành động lên mạng tìm mấy cái phương pháp tán gái kia thì hẳn là: Thất bại rồi!!! Ha, cuối cùng cũng có ngày anh hùng trong lòng đám nữ binh kia bị gái từ chối.

Vui gì đâu ấy, sướng điên cả người.

Phùng Thiệu Huy vỗ vai Đình Thiên, làm ra vẻ hiểu biết lắm nói: "Tôi nói này người anh em.

Mấy cái phương pháp trên mạng đó không hiệu quả đâu.

Tôi đây kinh nghiệm đầy mình, sao cậu không hỏi.

Chỉ cần có tôi ra tay, dù có là sắt đá cũng siêu lòng hết.

"
"Vậy sao?"
Đình Thiên khinh bỉ nhìn anh ta: "Nữ bác sĩ làm ở bệnh viện Quân y trung ương mà cậu theo đuổi đến giờ chắc cũng được tám năm rồi nhỉ?"
Phùng Thiệu Huy!
Câm nín! Anh ta bị đâm trúng chỗ đau rồi.

Nháy mắt, khuôn mặt vui trên nỗi đau của người khác của Thiệu Huy Ïu xìu không chút sức sống.

Cái tên vô nhân tính này!
thật ác độc mà!
Đang yên đang lành, sung sướng không muốn, lại tự đem đầu đến cho người ta hành là sao? Mày đúng là đồ ngu.

Đình Thiên nói lời tổn thương xong cũng không thèm để ý tới thẳng bạn thân đang đau thương thế nào, nghiêm túc hỏi: "Cậu tới tìm tôi có việc gì?"
Bác sĩ Huy vuốt mặt cho tỉnh lại, sáo rỗng nói: "Cái tên Sói Xám kia đã tỉnh lại, có thể thẩm vấn được rồi"
Ánh mắt Đình Thiên lạnh đi, anh trầm giọng: "Tôi biết rồi"
"Tôi đi đây.

"

Đi tìm nơi an ủi nội tâm bị tổn thương đây!
Mừng bốn năm kỉ niệm ngày thành lập Thiên Hạ cũng như mừng sự chuyển trụ sở chính về nước lần này, Hạ Lâm đã sớm quyết định mở tiệc mời tất cả những người có máu mặt ở Đô thành tới dự.

Tuy Thiên Hạ thành lập chưa lâu, nhưng sự phát triển nhanh như vũ bão và những thành tựu đáng nể mà Thiên Hạ đạt được khiến các ông chủ lớn ít nhiều cũng phải nể sợ vài phần.

Bữa tiệc này, hầu như những người nhận được thiếp mời đều có mặt.

Không chỉ có các ông chủ lớn, mà các ông chủ nhỏ cũng có mặt đông đủ.

Có hai chuyện họ quan tâm nhất trong bữa tiệc này, chính là: Thứ nhất, hy vọng có thể thấy được dung mạo của vị tổng giám đốc bí ẩn tài ba giỏi giang có thể hô mưa gọi gió trên thương trường quốc tế của Thiên Hạ.

Thứ hai, dự án mới của Thiên Hạ đang tìm đổi tác sẽ về tay ai? Chuyến này, Thiên Hạ không chỉ chuyển trụ sở về nước mà còn chuẩn bị mở dự án game mới, dự án này Thiên Hạ sẽ chọn đối tác trong nước cùng thực hiện.

Được hợp tác với một công ty lớn có tâm cỡ quốc tế như Thiên Hạ, ai mà không muốn.

Nhiều người vì muốn giành được miếng bánh ngon này mà chi không ít tiền mua quà khủng đến tặng, hòng lấy lòng người ta.

Xong, đều bị trả lại hết.

Trong thâm tâm, ai cũng biết rằng chỉ có mấy công ty lớn như T&Y, Phượng Vân hay Phong Cảnh mới có cơ hội giành được hợp đồng béo bở thế này.

Mấy công ty nhỏ cơ hội gần như bằng không.

Nhưng chưa có kết quả thì vẫn còn cơ hội, họ ôm hy vọng ăn may mà đến dự tiệc.

Nếu thành công thì quá tốt, không thành thì cũng coi như là cơ hội mở mang tầm mắt, quen biết xã giao nhiều hơn.

Từ khi thấy giám đốc điều hành Quế Thanh Thanh xuất hiện, đám người kia liền vây quanh cô chào hỏi giới thiệu, nịnh nọt cô đủ đường.

Chỉ mong sao vị giám đốc này nhớ tới mình mà nói tốt vài câu với tổng giám đốc của cô.

Mặc dù họ không làm điều gì quá đáng, chỉ đứng cách cô một khoảng nói chuyện thôi, Quế Thanh Thanh cũng thấy cực kỳ mệt mỏi.

Bỗng mọi người xoay ra cửa, xì xào bàn tán.

Ngoài này, có một cặp đôi trai tài gái sắc vừa tới.


Một người là cậu ấm nhà họ Trân, Cao Danh.

Người còn lại không phải ai khác, chính là tiểu thư nhà họ Hoàng, Bảo Thư.

Người trong giới không còn xa lạ gì cặp đôi này.

Một người mặc tây trang sang trọng, đẹp trai ngời ngời, là mơ ước của bao cô gái trẻ ở thủ đô.

Một người áo váy màu đỏ trễ vai lộng lẫy kiêu sa, xinh đẹp quyến rũ, là niềm khao khát của khối đàn ông con trai.

Dù đang đợi nhân viên kiểm tra thiệp mời khi chưa đi vào trong hội trường, nhưng cả hai đã đón nhận không ít ánh mắt ghen tị lẫn ngưỡng mộ đang chú ý tới mình.

Cũng phải thôi, hai người họ quá nổi bật, không muốn trở thành tâm điểm của sự chú ý cũng khó.

Khi cả hai đang tự tin khoe cá tính thì nghe nhân viên kiểm tra nói: "Xin lỗi, chúng tôi vừa kiểm tra danh sách, tên trong thiệp mời là công ty Long Phú chứ không phải công ty Trường Cửu và Tinh Phàm của hai vị.

Kiểm tra không trùng khớp, tôi không thể để hai vị vào trong.

Mời hai vị về cho"
Thông báo không nể nang gì của nhân viên kiểm tra làm cho Trần Cao Danh và Hoàng Bảo Thư đang vui vẻ chợt biến sắc.

Cái gì mà không được vào? Vấn đề là, sau khi đã biết thân phận của cô và Cao Danh rồi, sao nhân viên này còn không nể mặt mà cho hai người qua? Những người đứng gần cửa cũng nghe thấy, họ làm ra vẻ vui mừng chờ xem kịch vui.

Trần Cao Danh hắng giọng nói: "Tổng giám đốc Long Minh Phú là bạn của bố tôi, chú ấy không đến được nên để chúng tôi đến thay.

Lí do này hợp lí rồi chứ?"
Quả thật chính là như thể, nhưng hẳn cũng phải tốn không ít mới được Long Đại Phú nhường lại mảnh giấy màu cam này.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận