Khế Ước Nhân Duyên FULL


Minh Thần Duệ một người một ngựa cứ từng thong thả trên đường, cứ đói thì dừng lại ăn, đêm khuya thì tìm một nơi trú tạm.

Không vội vã, đi chừng ba ngày đường cũng đến được nơi cần đến.

Có lẽ lúc Minh Thần Duệ xuất hiện tại nơi này quá đột ngột, lại rời khỏi nhanh nên chưa có cơ hội đi loanh hoanh nơi mà Nguyệt Cung Sương hay đến nghỉ nghơi này.

Nói đẹp thì cũng không hẳn, vì với Minh Thần Duệ - một người một ngựa ở cái nơi hoang sơ này, lạnh cả người.

Chỉ nghe tiếng nước chảy, tiếng chim hót thì cùng lắm một ngày đã chán chết rồi.

Minh Thần Duệ thở dài, buộc ngựa dưới một gốc cây, tìm một ít cỏ cho ngựa ăn.

Xong đâu đó bắt đầu đi xung quanh.

Trời hiện giờ đang nắng nhẹ, chưa đến ngọ.

Xung quanh đường vào đây dường như không có thị trấn hay chợ.

Nơi này được bao bọc bốn phía là rừng, Minh Thần Duệ lẩm bẩm - Nguyệt Cung Sương có sở thích khác người thật.

Nhận thức bản thân đang làm chuyện vô nghĩa - chính là nhớ Nguyệt Cung Sương.

Minh Thần Duệ có chút chạnh lòng.

Nhưng nhận thấy quyết định cũng mình là rất sáng suốt.

Vì vậy đi một vòng khu này, trước hết nhìn xem có gì có thể ăn được không? Rất may, Trong khu vườn này có trồng cây ăn quả đấy, cây lâu năm nữa, mà loại trái cây có thể cứu đói Minh Thần Duệ là quả Táo.

Haha.


Minh Thần Duệ nhẹ nhỏm, hái cả chục quả mang theo.

Đi ngược trở ra khu vực trung tâm, nơi mà trước đây Nguyệt Cung Sương nghỉ ngơi, giường bằng gỗ tốt, không vấn đề gì.

Căn phòng đơn sơ giữa hồ sen thật không tệ, ít ra buổi sáng mở mắt ra có thể ngắm mặt trời ở đỉnh đầu, hoặc chiều ra cầu ngồi bắt cá nướng ăn.

Nhớ tới việc này Minh Thần Duệ có chút ngậm ngùi, nói vậy chứ bản thân đã đi tới quyết định này thì không được lùi bước.

Tại thời điểm này đã là giờ Thân (khoảng 4 giờ chiều).

Minh Thần Duệ ngồi nhìn chầm ngâm vào mặt hồ, nơi lần đầu ngoi lên thì bị đánh ngất.

Rõ ràng bản thân mình là người hiện đại, những chuyện phi lí thế này không muốn tin thì cũng đã trải qua.

Vậy bây giờ làm thế nào để trở về?
Ngày trước Hạn Thiếu Long tìm cách để sét đánh vô cột điện, cuối cùng thì sao? vì quyến luyến nữ nhân bên cạnh và tin vào số trời nên không trở về.

Còn mình? Có quyến luyến hay không? Rõ ràng Minh Thần Duệ không tự tin đem mình đi so sánh với Hạn Thiếu Long mà.

Buổi chiều rồi, nếu nhảy xuống đây thì rất có hại cho sức khỏe.

trời lại tối, dễ dàng gì mà tìm được lối ra.

Minh Thần Duệ hài lòng với lí do biện minh cho sự nhút nhát của mình.

Vậy là bụng đói cồn cào, ăn táo lại càng xót xa, năm trên giường nhìn mặt trăng treo lơ lững trên trời mà suy nghĩ ngày mai phải tìm cách bắt cá thôi!.

Sáng ngày thứ hai Minh Thần Duệ dậy sớm - vì đói quá không ngủ được!
Đói quá dường như thông minh ra.

Minh Thần Duệ xé mấy miếng màng che chỗ ngủ của Nguyệt Cung Sương, nhìn thì mỏng manh vậy mà chắc không tưởng.


Đi tìm hai cái cây dài, vừa đủ cột hai bên miếng màng, chính thức đi săn cá.

Hồ rộng, sen trong hồ cũng lưa thưa, đứng im quan sát thì một phát, tóm được con cá, tuy không to như ở Nguyệt gia, nhưng phải nói là thịt ngọt, thơm lắm, vì chúng ăn thức ăn tự nhiên mà.

Ăn no có sức rồi, Minh Thần Duệ chặt hai cây trúc khá to, dựng làm sào phơi quần áo.

Vì chắc chắn rằng bản thân sẽ không tìm được cánh cửa tương lai đâu, cái con người luôn tin vào duy vật như Minh Thần Duệ, bây giờ phải đi làm điều mình đã biết trước như vậy thì thật là không có động lực chút nào.

Minh Thần Duệ mặt lại bộ đồ lúc xuyên về đây.

Các dụng cụ khác hư hỏng rồi, chỉ còn mỗi bộ đồ này.

Nhìn bản thân luôn trong trang phục cổ đại, giờ mặc lại đồ này cứ như mình đang mặc bikini vậy, trống trải làm sao.

Minh Thần Duệ không mang giày, xuống nước càng ít vướn bận càng tốt.

Nhìn xung quanh, nhìn trời, hít một hơi thật sâu.

Chân từ từ chạm vào nước.

Nước không lạnh như bản thân mình suy tưởng, bên dưới không phải bùn đất như bản thân mình rùng rợn, mà là những hòn đá nhiều cỡ, cứ như một hệ thống mát xa.

Minh Thân Duệ hai tay đập nước la lớn:
"Nguyệt Cung Sương - cô đúng là người có tiền mà
Làm quen được hơi ấm của nước, Minh Thần Duệ làm dấu điểm bắt đầu rồi lấy hơi lặn xuống, tìm xung quanh, chắc chắn không bỏ sót một điểm nào.

Chừng nữa canh giờ trôi qua vẫn không thấy cánh cửa hay một điểm sáng nào cả.


Minh Thần Duệ mệt mỏi, ngã ngữa trên thành hồ hay tay dang ra nhắm mắt.

Chừng một tuần trà (khoảng 15 phút) lấy lại tinh thần.

Lần này điều chỉnh hơi thở, Minh Thần Duệ nếu nghiêm túc, có thể lặn lâu nhất dưới nước chừng 3 phút đồng hồ.

Vậy nên lần này phải ở lâu một chút.

Minh Thần Duệ lặn xuống lần nữa, mà cơ hồ trong lòng không có chút mong mỏi luồn ánh sáng sẽ xuất hiện, nhưng rảnh mà, cứ tìm thôi.

Sắp hết hơi rồi, Minh Thần Duệ định trong lòng không làm cái trò trẻ con này nữa.

Bắt đầu ngoi lên mặt nước.

Mắt mở ra, tay theo thói quen vuốt nước trên mặt.

Minh Thần Duệ lúc này chỉ có thể đứng yên như một pho tượng nhìn người trước mặt.

Tóc nàng ước chừng một nửa, y sa mỏng manh trong nước, ẩn hiện sau lớp y phục trắng tinh làn da thịt trắng ngần, một nửa lớp tóc đang che đi xương vai xanh khiêu gợi.

Đôi mày lá liễu, làn mi cong vút, đôi môi đỏ mọng đang mỉm cười nhìn mình sao?
Minh Thần Duệ không tin, không thể nào, liền nhìn xung quanh, rõ ràng không có ai.

Nhanh trí lặn xuống nước, chừng 1 phút sau ngoi lên.

Nàng vẫn đứng đó, không thay đổi.

"Thần Duệ không vui khi gặp ta sao?"
Vẫn là giọng điệu ngạo kiều pha lẫn chút hài hước.

Nguyệt Cung Sương hai tay mị hoặc ôm cổ Minh Thần Duệ, nghiêng đầu chờ đợi.

"Sao nàng lại ở đây, lại còn ngâm mình trong nước?"
Nguyệt Cung Sương tiến lại gần hơn, hai tay di chuyển xuống ôm eo, cằm đặt trên vai Minh Thần Duệ thủ thỉ:
"Đây là địa bàn của Nguyệt Cung Sương, không lẽ ta không thể đến tìm tướng công của ta được sao?"
Minh Thần Duệ hơi cuối đầu nhìn sau gáy nữ nhân này, đã câu người như vậy lại còn trêu ngươi.


"Ta không phải tướng công của nàng"
Nguyệt Cung Sương lại tiếp tục câu người:
"Thần Duệ nói không phải là không phải sao? "
Minh Thần Duệ biết nữ nhân này không đơn giản, nên không đối chất mà đợi xem diễn biến tiếp theo.

Nguyệt Cung Sương lần này rời khỏi cái ôm với Minh Thần Duệ, Minh Thần Duệ thấy nàng đỏ mặt, và rồi điều gì đến sẽ đến.

Nguyệt Cung Sương chủ động hôn Minh Thần Duệ, nàng là đang nhắm mắt, Minh Thần Duệ thì trừng mắt nên có thể nhìn thấy Nguyệt Cung Sương đang rất khẩn trương.

Đúng, một đại tiểu thư như Nguyệt Cung Sương, lại đi hôn một nữ nhân, nếu không yêu, nàng sẽ không làm vậy.

Minh Thần Duệ bừng tỉnh.

Vội vòng tay ôm lấy Nguyệt Cung Sương, vỗ về như ý nói nàng đừng khẩn trương
Hơi thở của Nguyệt Cung Sương bình ổn trở lại, Nàng cảm nhận được đôi môi mềm mại của Minh Thần Duệ đang đáp lại mình, thật nhẹ nhàng, thật ngọt, chiếc lưỡi của đối phương đang lượn vài vòng trên đôi môi của Nguyệt Cung Sương như xin phép, nàng không còn ngạo kiều, nàng đang là một nữ nhân cần và muốn được yêu thương.

Môi Nguyệt Cung Sương hé mở, và thế là không biết hai người triền miên ở trong hồ nước bao lâu nữa.........!
- ----
Tại sao Nguyệt Cung Sương lại ở đó, chẳng trách là khi Minh Thần Duệ rời đi mới một ngày.

Nguyệt Cung Sương cứ như mất mát đi một thứ gì không thể tìm lại được.

Cả đêm không ngủ, sáng sớm nàng quyết định một thân giục ngựa đi nhanh nhất có thể.

May mắn là vừa vặn gặp cảnh Minh THần Duệ ở dưới hồ bơi.

Lại nhớ cảnh khi xưa lần đầu gặp gỡ.

Thế là như vừa tái sinh, nàng nhận định, cuộc đời nàng đã gắn liền cùng Minh THần Duệ rồi.

- ---
KHông biết cái kết như vậy có được chưa ạ?
Với lại mọi ta có hai truyện, mọi người chọn đi, muốn đọc truyện nào thì ta viết truyện đó nhé..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận