Khế Hôn

Sau đó mỗi ngày Hàn Dạng đều đến Y Quán của Trần Thanh Thanh châm cứu, Hách Liên Tình trừ phi là bận đến nỗi không thể phân thân, nếu không thì mỗi ngày đều đi với cậu.
Hách Liên Tình học xoa bóp rất nhanh, ngay cả Trần Thanh Thanh cũng khoe hắn rất có thiên phú, Hách Liên Tình biểu hiện ra một mặt khiêm tốn hiếm thấy. Hàn Dạng ở một bên mặt không cảm xúc, trong lòng lại khinh bỉ tới tận trời. Hách Liên Tình căn bản không phải có thiên phú, hoàn toàn là ở trên người cậu luyện ra được!!!
Hôm nay tan học Hàn Dạng cùng bọn người Xá Trường đi xuống lầu, Xá Trường đề nghị nói, “Nghe nói nhà hàng Đông Môn Tân mở tiệc buffet, chúng ta tìm thời gian đi ăn đi, trước khi thi phải ăn một bữa cho đã mới được!”
“Hay là ngày mai đi?” Lão nhị nói.
“Được đó! Đều là cún FA cả mà.” Lão tứ nói.
“Lời này không đúng, A Dạng đâu có giống chúng ta.” Lão nhị sửa cho hắn.
“A Dạng đem em dâu tới đi, cậu mỗi ngày đều về nhà làm cơm, sắp thành thê nô rồi!” Xá Trường nói.
“Đúng đó, tốt xấu gì cũng cho chúng ta gặp gỡ chứ!” Lão tứ ồn ào.
Chuyện Hàn Dạng có đối tượng anh em trong kí túc xá đều biết, dù sao cậu chuyển ra ngoài đã một thời gian rồi, mà tất cả mọi người đều chưa từng thấy Hách Liên Tình, vẫn cứ cho là một cô nàng khả ái.
Thấy bọn họ hứng thú cao như vậy, Hàn Dạng không muốn làm mất hứng, suy nghĩ một chút nói, “Đêm nay tôi về hỏi hắn có rảnh rỗi hay không, công ty mấy ngày nay khá bận.”
“Ồ?! Em dâu đã đi làm?” Xá Trường kinh ngạc.
“Hoá ra là ngự tỷ chứ không phải manh muội sao?” Lão tứ hỏi.
“Chẳng trách…” Lão nhị ám muội mà nhìn xuống hôn ngân trên cổ Hàn Dạng, “Người ngự tỷ này có chút mãnh a!”
Vết tích trên cổ là Hách Liên Tình đêm qua lưu lại, từ khi hai người xác định quan hệ, hắn cứ như thuộc giống chó không bằng, lúc nào cũng lưu lại các loại kí hiệu trên người Hàn Dạng, còn kém việc không dùng hàm răng cắn xuống tên ‘Hách Liên đại gia’ thôi.
Bên tai Hàn Dạng ửng đỏ, ho nhẹ một chút che giấu lúng túng, kéo lại cổ áo khoác, mới nói, “Kỳ thực cũng không phải ngự tỷ.”
“Không phải ngự tỷ?” Lão tứ hỏi, “Cho nên vẫn là manh muội tử?”
“Tôi đã nói rồi, A Dạng không giống như là yêu thích ngự…”
“Ừm, hắn là nam.” Hàn Dạng lên tiếng đánh gãy bọn họ.
Tập thể trầm mặc một chút, mấy giây sau khiếp sợ hô to một tiếng, “WTF?!!”
Hàn Dạng hài lòng nhìn bọn họ khiếp sợ, tâm tình phá lệ tốt hơn, “Tôi về hỏi rồi cho các cậu câu trả lời, đi trước.” Nói xong đi về một hướng khác, cổng trường học cùng ký túc xá không cùng một phương hướng.

Cậu đi rồi tập thể mới lấy lại tinh thần, trăm miệng một lời mà nói, “CMN đây là đi đầu thời đại sao!!”
Hàn Dạng ra đến cổng trường học liền thấy xe Hách Liên Tình đã chờ ở nơi đó. Cậu nhanh chóng đi qua, mở cửa xe bước vào.
Trong xe mở hệ thống sưởi, Hàn Dạng lật lật cổ áo, “Chờ lâu không?”
“Vừa tới, khăn quàng cổ của em đâu?” Hách Liên Tình hỏi, sáng sớm lúc ra khỏi cửa đã đưa khăn quàng cổ cho Hàn Dạng.
“Ở trong balo, phòng học không lạnh nên không có choàng.” Hàn Dạng thấy hắn khẽ cau mày, nói sang chuyện khác, “Đêm nay anh muốn ăn cái gì?”
“Bị cảm thì đừng cọ cọ nước mũi lên người anh.” Hách Liên Tình đối với chuyện cậu đánh trống lảng sang chuyện khác cười lạnh một tiếng.
“… Chỉ một lần thôi mà, không cần tính toán như thế đi.” Hàn Dạng sờ sờ mũi. Lần trước cảm mạo, lúc ngủ cậu không cẩn thận đem nước mũi cọ lên ngực Hách Liên Tình, nhờ chuyện này mà Hách Liên Tình cứ có cơ hội liền cười nhạo cậu.
Hách Liên Tình không nói gì, lấy tay chỉnh nhiệt độ máy điều hòa không khí cao lên một chút.
Đến tối lúc ăn cơm, Hàn Dạng nhắc đến chuyện liên hoan cùng bọn Xá Trường, Hách Liên Tình vừa nghe cả người liền mất hứng, mặt tối sầm lại nói, “Lần trước còn không đau đủ có đúng không?”
Chuyện lần trước vào bệnh viện cũng đã là thật lâu trước kia rồi, không ngờ Hách Liên Tình còn nhớ rõ ràng như thế. Hàn Dạng đổ mồ hôi hột, nói, “Đó chỉ là sự cố bất ngờ, chúng em không phải đi cửa tiệm kia, hơn nữa…” Hàn Dạng dừng một chút, “Bọn họ nói muốn gặp anh một lần.”
“Gặp anh? Anh tại sao phải gặp bọn họ?” Hách Liên Tình nhíu mày, một bộ ‘Anh là dễ gặp như vậy à’.
Muốn dỗ dành. Vừa thấy vẻ mặt hắn như thế Hàn Dạng liền hiểu.
“Bọn họ đều là đồng học em tương đối thân, lúc trước ở ký túc xá cũng rất quan tâm chăm sóc em. Nghe nói em có đối tượng, cho nên muốn gặp anh một lần.” Hàn Dạng vừa nói vừa tỉ mỉ quan sát biểu tình Hách Liên Tình, thấy hắn không hề bị lay động liền bỏ thêm một câu, “Em nói với bọn họ anh là nam, lớn lên đặc biệt đẹp trai, đối với em cực kỳ tốt.”
Lòng hư vinh của Hách Liên Tình chiếm được thỏa mãn, rộng lượng mà nói, “Hừ, nếu em cầu anh như vậy, ngày mai anh nói người đặt vị trí.”
Thật không biết xấu hổ. Hàn Dạng trong lòng nghĩ, lén lút ở dưới bàn đưa tay chữ V (biểu tượng của chiến thắng – victory), nói, “Được, anh an bài đi.”
Buổi tối Hàn Dạng vừa mới cùng Xá Trường nói chuyện liên hoan ngày mai xong, điện thoại còn chưa kịp cúp đã bị Hách Liên Tình áp đảo trên giường, điện thoại di động rơi ở một bên.
Hách Liên Tình một tay đem tay cậu nhấn lên đỉnh đầu, từ trên cao nhìn xuống mà nói, “Ai cho em buổi tối gọi điện thoại cho nam nhân khác?”
Hàn Dạng giật giật cổ tay bị đè lên, phát hiện khí lực rất lớn, liền nói, “Em chỉ thông báo một chút thời gian ngày mai ăn cơm thôi mà.”
Hách Liên Tình không nghe giải thích, trực tiếp một tay đem y phục của cậu vén cao, cúi đầu chuẩn xác mà ngậm lấy đầu ngực nhô ra, bắt đầu mút hôn.

Hàn Dạng hít một hơi, muốn dùng chân đẩy hắn ra, mới vừa động liền bị hắn dùng chân ngăn chặn, vội vàng nói, “Anh đừng nháo! Điện thoại em còn chưa kịp tắt!!”
“Thật là phiền phức.” Hách Liên Tình trừng phạt mà cắn đầu nhũ tiêm cậu một cái, lúc này mới với tay lấy điện thoại di động tới, chấm dứt cuộc gọi rồi trực tiếp tắt máy.
“…………” Xá Trường bên kia đầu dây nghe thấy lờ mờ nửa ngày liền bị cúp vẫn chưa kịp phản ứng lại.
“Thế nào? A Dạng nói thế nào?” Lão nhị hỏi.
“Lão đại đỏ mặt cái gì?” Lão tứ hỏi.
“Dục vọng chiếm hữu của em rể thật lớn, chuyện liên hoan ngày mai có chút không biết đi về đâu…” xá Trường nhìn trời.
“…….”
**
Nghe nói đồng học của Hàn Dạng muốn ăn buffet, hôm sau Hách Liên Tình đặc biệt thông báo Tiểu Trần tìm nhân khẩu chuẩn bị tiệc buffet thật chu đáo.
Buổi chiều sau khi tan học, Hàn Dạng cùng Xá Trường ba người bọn họ ở cổng trường chờ Hách Liên Tình. Tất cả mọi người đối với đối tượng của Hàn Dạng chỉ nghe tên không thấy mặt ôm tâm tình phi thường mong đợi.
Lúc đang tán gẫu, Xá Trường nhìn thấy một chiếc xe đang đi về phía bọn họ, vỗ vỗ vai lão tứ nói, “Mau nhìn, cái xe thật ngầu!”
“Ồ ồ! Ngầu thật!” Lão tứ cũng nhìn thấy.
Bọn họ mới vừa nói vừa xong, chiếc xe ‘thật ngầu’ kia liền giảm tốc độ chậm rãi ở trước mặt bọn họ ngừng lại, sau đó cửa sổ xe bị người mở ra.
Hách Liên Tình ngồi chỗ ghế lái nói với Hàn Dạng, “Lên xe.”
Hàn Dạng cười nói, “Ừa.”
Xá Trường, “……….”
Lão nhị, “……”
Lão tứ, “…”
Bên trong xe của Hách Liên Tình phi thường rộng rãi, bọn Xá Trường ba đại nam nhân ngồi ở phía sau cũng không có vẻ chen chúc, chỉ là khi đối mặt với dục vọng chiếm hữu cực mạnh của ‘Em rể’ trong truyền thuyết có chút câu nệ cùng thấp thỏm.

Hách Liên Tình.
Cái tên này chỉ cần là người hơi hơi để ý một chút tin tức trong giới kinh doanh đều biết đến đi? Dù sao làm người nắm quyền cao nhất tập đoàn Hách Liên, danh tiếng không lớn mới lạ.
Nhưng đó chính là đối tượng của Hàn Dạng! Đây quả thực làm cho người ta sợ ngây người được không? Vốn tưởng rằng Hàn Dạng làm Phò mã, bây giờ nhìn lại vốn là làm Hoàng hậu! (=]]]]]]])
Ba người Xá Trường vẫn luôn duy trì biểu tình ‘Trợn mắt ngoác mồm’, mãi đến khi xe dừng lại tại cửa nhà hàng vẫn chưa hoàn toàn hết sợ.
Hàn Dạng quay đầu lại nói với bọn họ, “Chúng ta xuống xe đi.”
Sau đó ba người chột dạ đi vào.
Lúc ăn cơm ba người bọn họ lại bị vẻ mặt ‘soái ca’ của Hách Liên Tình làm cho cứng còng. Hàn Dạng gắp hai con tôm, mới vừa gắp đến trên bát liền bị Hách Liên Tình gắp bỏ trở lại.
“Tính hàn không thể ăn.” Hách Liên Tình nói.
“Em chỉ ăn có một chút thôi mà, em ăn kiêng đã lâu rồi.” Hàn Dạng vừa nói vừa kéo kéo góc áo Hách Liên Tình, “Chỉ ăn hai con thôi có được không?”
Hách Liên Tình nhìn xuống hai ngón tay đang lôi kéo góc áo chính mình, gắp cho cậu hai con nhỏ nhất.
Hàn Dạng, “………..”
Xá Trường ở một bên quả thực không đành lòng nhìn thẳng, bưng cái đĩa đến một bên khác.
Trên bàn cơm Hách Liên Tình không cho phép Hàn Dạng uống đồ uống lạnh, không cho phép ăn cay. Mấy người bạn đối với cái này thật khó hiểu, nghe Hàn Dạng giải thích nói cậu đang uống thuốc Đông y dưỡng dạ dày mới hiểu được.
Thấy động tác giúp Hàn Dạng lột tôm của Hách Liên Tình càng làm cho bọn họ mở rộng tầm mắt. Cái này tại trong mắt mọi người cao cao tại thượng người dĩ nhiên động tác thành thạo mà lột tôm, một bộ biến hoá một ngàn tám trăm phương pháp lột tôm làm cho bọn họ cả người hỗn độn trong gió.
Cơm nước xong đem bọn Xá Trường đuổi về trường học, Hách Liên Tình quay cửa kính xe xuống nói với bọn họ, “Cám ơn các cậu trước đây thay tôi chăm sóc cho Hàn Dạng.”
Hai chữ ‘Thay tôi’ thể hiện đầy đủ dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ của Hách Liên Tình, còn kém không nói một câu: Sau đó sẽ không còn là chuyện của các cậu.
Đối với cái này bọn họ phi thường thức thời biểu thị, “Không cần khách khí, sau này A Dạng liền dựa vào ngài chiếu cố.”
Hàn Dạng, “…”
Hách Liên Tình đối với phản ứng của bọn họ phi thường hài lòng, gật đầu một cái nói, “Tôi nghe Hàn Dạng nói các cậu muốn thực tập, đợt này bên công ty truyền thông trực thuộc tập đoàn Hách Liên vừa lúc chiêu mộ thực tập sinh.”
Ba người sửng sốt một chút, lập tức phản ứng lại đây là trúng thưởng rồi! Công ty truyền thông trực thuộc tập đoàn Hách Liên!! Đó là nơi không phải muốn vào là có thể vào nha, có BOSS đỉnh cấp nói câu này, quả thực chính là mở đường cho xe chạy thẳng mà!
“Thành thực rất cảm ơn ngài!!” Ba người cùng nhau nói, “Chúc ngài và A Dạng trăm năm hảo hợp!! Sớm sinh quý tử!!”
“Không dám.” Hách Liên Tình đối với bọn họ lộ ra nụ cười duy nhất của ngày hôm nay, hiển nhiên đối với lời chúc phúc này thoả mãn cực kỳ.

Hàn Dạng, “………” Sớm sinh quý tử cái quần què! Bị thu mua cũng quá nhanh đi? Không hề có một chút tiết tháo nào!
Buổi tối, Hách Liên Tình giúp Hàn Dạng xoa bóp chân xong liền xoay người cậu lại giúp cậu đấm lưng.
“Công ty các anh gần đây nhận người sao?” Hàn Dạng nằm nhoài trên gối cùng hắn tán gẫu.
“Anh nói nhận, hắn phải nhận.” Hách Liên đại gia nói.
“Mời em nè, em cũng muốn đi thực tập.” Hàn Dạng nói.
“Được thôi, vừa vặn có vị trí phi thường thích hợp cho em.” Hách Liên Tình phi thường sảng khoái đáp ứng.
“Thật sao? Vị trí nào?” Hàn Dạng đối với việc hắn đồng ý đến nhanh như vậy phi thường hoài nghi.
Tay Hách Liên Tình sờ soạng tấm lưng Hàn Dạng, cúi đầu hôn lỗ tai cậu một cái, nói, “Thư kí bên người tổng giám đốc, miễn huấn luyện, trực tiếp tiếp nhận cương vị.”
Hàn Dạng biết ngay hắn không nói ra được cái gì tốt, mặt không thay đổi quay đầu lại nhìn hắn, “Từ chối.”
“Em trái lại là ghét bỏ.” Hách Liên Tình hừ một tiếng, lực đạo trên tay tăng thêm chút, “Em có biết có bao nhiêu người nhòm ngó vị trí này không hả?”
“Vậy anh tìm người khác đi ha.” Hàn Dạng đề nghị, “Một mỹ nhân da trắng.”
“Hừ, khẩu khí chua loét, để anh nếm thử coi nào.” Hách Liên Tình vươn tay nâng cằm cậu hôn lên.
Hàn Dạng một tay ôm lấy cổ của hắn. Hơi mở miệng nghênh tiếp hắn xâm lấn, đầu lưỡi hai người ôn nhu triền miên.
Rất nhanh Hàn Dạng liền cảm giác không đúng, bởi vì bàn tay Hách Liên Tình nguyên bản đang đặt trên eo lại chui vào bên trong quần pyjamas của cậu, cách một tầng quần lót mà nắn bóp cái mông.
Hàn Dạng muốn lui lại nhưng bị hắn áp chế, chỉ có thể mơ hồ không rõ mà nói, “… Tối hôm qua vừa mới làm qua!!”
“Giờ vừa vặn….” Tay Hách Liên Tình chui vào quần lót, chuẩn xác mà mò tới chỗ khe mông, một bên mò vừa nói, “… Ôn tập một chút.”
… Anh cho rằng đây là thi sao! Cái gì mà ôn tập một chút!! Trong lòng Hàn Dạng sụp đổ, nhưng rất nhanh cậu liền không có tâm tư nghĩ nữa. Ngón tay Hách Liên Tình vô tình mà lướt qua chỗ mẫn cảm của cậu, vòng quanh nơi đó, câu lên sự hăng hái của cậu.
Vì vậy thân thể tràn ngập lực lượng của Tình Cách Cách dẫn dắt Tiểu Cá Mắm học tập vận động quan trọng nhất một lần trong đời. Sau khi ôn tập xong Tiểu Cá Mắm giống như bị ngâm qua nước, ngay cả cọng tóc đều ướt.
“Hừ, ướt như vậy.” Hách Liên Tình sờ sờ mông Hàn Dạng, đưa ngón tay dính *ấy ấy* đưa cho cậu xem.
Hàn Dạng nhìn thấy chất lỏng trên tay hắn, vừa thẹn vừa giận, một tay đẩy hắn ra xuống giường muốn đi tắm, mới vừa đi được hai bước liền bị Hách Liên Tình từ phía sau chặn ngang ôm lấy, ôm cậu đến phòng tắm.
“Thả em xuống!” Hàn Dạng đối với việc hắn làm bộ hảo tâm không cảm kích.
“Em đây là chứng minh cho anh thấy em vẫn rất sung sức đúng không?” Hách Liên Tình cúi đầu nhìn cậu, tựa hồ cậu nói thêm câu nữa là lại một lần làm chính mình khuất phục dưới sự vô liêm sỉ của hắn, ngoan ngoãn ngậm miệng mặc hắn ôm đi tắm rửa sạch sẽ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận