Kẻ Trộm Mộ

Type: Quỳnh Bùi

Trong cuộc khủng hoảng tài chính năm 2009, công ty tôi mở ở Thượng Hải bị phá sản. Tinh thần không khỏi sa sút, tôi nhất thời chưa quyết định được
nên làm gì, bèn quay về quê nhà ở Hoàn Nam cho khuây khỏa.

Buổi
trưa hôm ấy, tôi một mình vào trong quán ăn uống rượu giải sầu. Mới ngồi được một lát, từ phía trước mặt đã có một người đàn ông tráng kiện đi
tới. Người này cao chừng mét tám, cơ bắp sau chiếc sơ mi rất rõ ràng,
chỉ nhìn thôi đã khiến người ta cảm thấy áp lực.

Người đàn ông
kia sau khi bước vào quán ăn liền đi thẳng về phía tôi, sau đó dừng lại ở chỗ đối diện tôi, cười tươi rạng rỡ, nói: “Bạch Vân Sơn, lâu rồi không
gặp.”

Trong khoảnh khắc cậu ta đưa tay ra, tôi liếc thấy trên cổ
tay cậu ta có một nốt ruồi đen hình vuông. Đây chính là Tôn Kim Nguyên,
bạn thời đại học của tôi.

Tôi vội bắt tay cậu ta, lại mời cậu ta
ngồi xuống, mở nắp chai bia rót ra hai cốc thật đầy. Sau khi chạm cốc,
chúng tôi cùng uoonsmootj hơi cạn sạch cốc bia coi như để kỷ niệm cuộc
gặp gỡ tình cờ sau nhiều năm xa cách.

Tôi và Tôn Kim Nguyên cùng
tốt nghiệp một trường đại học sư phạm ở thành phố Côn Minh, tỉnh Vân Nam vào năm 1994. Thoắt đó mười lăm năm đã trôi qua, chúng tôi gặp lại nhau không nhiều, đến hôm nay mới lại có thể cùng ngồi uống rượu, chuyện
trò, mọi chuyện cứ như một giấc mơ.

Tôi buông lời cảm thán: “Thời gian trôi nhanh quá, nhìn thấy cậu ngồi đây, tớ cứ có cảm giác như được trở lại thời đại học vậy, chỉ là khi đó còn có Tiểu tiên tử Vương Tiên
Dao của chúng ta nữa.” Sau khi nói ra ba chữ “Tiểu tiên tử” đó, tôi cảm
thấy có chút không ổn, vì dù sao bây giờ tôi cũng đã lớn tuổi rồi, không còn là thanh niên trai tráng nữa, dùng lối xưng hô như thế quả thực
không hợp chút nào.


“Tiểu tiên tử…” Tôn Kim Nguyên lẩm bẩm. “Kỳ
thực, tớ đã quên gần hết cuộc sống thời đại học rồi, chỉ trừ quãng thời
gian ba chúng ta ở bên nhau thôi, đặc biệt là chuyển đi tới Đại Hạp Cốc
lần đó.”

Tôi vội vàng gật đầu tỏ ý tán đồng. Chuyến đi tới Đại
Hạp Cốc đó thật sự là một trải nghiệm mà suốt đời này tôi không thể nào
quên được. Khi các ký ức khác đã dần trở nên mơ hồ và vỡ vụn trong đầu
tôi, nó vẫn giống như một viên pha lê lóng lánh, bởi vị có một đôi tay
thường xuyên lấy nó ra lau chùi, khiến nó không bao giờ bám bụi.

Đó là chuyện xảy ra vào dịp nghỉ hè năm thứ hai đại học. Khi đó, tôi, Tôn
Kim Nguyên và Vương Tiên Dao sau khi được nghỉ thì không về nhà mà chuẩn bị đi làm gia sư để rèn giũa bản thân, đồng thời kiếm thêm chút tiền.
Hai người bọn họ là những người bạn tốt nhất thời đại học của tôi, cả ba có chung rất nhiều sở thích, do đó làm việc gì cũng thường đi cùng với
nhau.

Tôi và Tôn Kim Nguyên có một đặc điểm chung, đó là trên cổ
tay hai người đều có một nốt ruồi đen, hơn nữa còn hình vuông, duy có
điểm khác biệt là nốt ruồi của cậu ta mọc trên tay phải, còn nốt ruồi
của tôi thì lại mọc trên tay trái. Chúng tôi thường hay nói đùa với nhau rằng nếu trên cổ tay Vương Tiên Dao cũng có nốt ruồi thì ba chúng tôi
thật sự là một bộ ba ăn ý trời sinh.

Sự việc xảy ra vào ngày nghỉ thứ ba của chúng tôi. Lúc này, chúng tôi đều đã tìm được công việc cho
mình nhưng vẫn được nghỉ thêm mấy ngày nữa, Tôn Kim Nguyên liên nói là
muốn ra ngoài chơi. Trong trường khi đó chẳng còn mấy ai ở lại, tôi và
Vương Tiên Dao nhàn rỗi chẳng có việc gì làm, bèn đồng ý luôn. Cuối
cùng, ba chúng tôi quyết định tới hẻm núi cách trường mấy chục dặm chơi. Nghe các bạn cùng lớp từng đi rồi kể lại, phong cảnh ở hẻm núi đó rất
đẹp, lại chưa được khai thác để mở khu du lịch nên vẫn còn nguyên vẻ
hoang sơ, rất đáng để tới chơi một chuyến.

Mọi người đều biết Vân Nam là một tỉnh nằm trên khu vực cao nguyên, thuộc bộ phận kéo dài về
phía nam của cao nguyên Thanh Tạng, địa hình thường lấy sông Nguyên

Giang và dải thung lũng phía nam dãy Vân Lĩnh làm ranh giới, chia ra hai khu vực địa hình đông tây. Khu vực phía đông là cao nguyên Điền Đông,
Điền Trung, còn được gọi chung là cao nguyên Vân Nam, là bộ phận cấu
thành nên cao nguyên Vân Quý, địa hình nhấp nhô trùng điệp, biểu hiện là những ngọn núi và đồi thấp không quá chênh vênh, các loại địa mạo Karst xuất hiện rất nhiều. Khu vực phía tây tính từ vùng thung lũng chạy dọc
dãy Hoành Đoạn, núi cao và vực sâu kề sát bên nhau, địa thế hiểm trở vô
cùng.

Vị trí của chúng tôi khi đó thuộc khu vực phía bắc hơi
chếch sang đông của tỉnh Vân Nam, là một thành phố nằm giữa núi, ở ngay
trên một nhánh của núi Lương Vương, địa hình ở đây không quá nhấp nhô,
không có những ngọn núi cao và thung lũng quy mô lớn. Đại Hạp Cốc là một khe núi khá sâu ở nơi này, từ bên trên nhìn xuống, một thảm thực vật lá rộng của vùng ôn đới gần như đã bao phủ kín cả khe núi, làm nó trông
như thể sâu không thấy đáy. Đưa mắt nhìn đi, Đại Hạp Cốc trông như một
con rồng ngả mình uốn lượn, chẳng biết là trải dài đến bao nhiêu dặm.

Tại một chỗ ngoặt có một dãy cầu thang lát đá chạy dài xuống phía dưới, đâm thẳng vào tận sâu trong khu rừng rậm rộng lớn ở dưới đáy khe núi. Những gốc cây rậm rạp gần như đã che kín con đường nhỏ này, tạo thành một dãy hành lang thiên nhiên. Tuy nói Côn Minh bốn mùa đều như mùa xuân nhưng
tới nơi này rồi, cảm giác mát mẻ vẫn như thấm vào ruột gan người ta,
mang lại cảm giác vô cùng thư thái.

Đi dọc theo dãy cầu thang đá
chẳng biết được xây dựng từ thời đại nào ấy, chúng tôi rốt cuộc đã xuống đến đáy khe núi, nơi này thực chẳng khác nào một vùng tiên cảnh giữa
nhân gian. Dưới chân chúng tôi bây giờ là một tấm thảm thiên nhiên do vô số những ngọn cỏ xanh biếc tạo nên, trên mặt đất điểm xuyết rất nhiều
bông hoa chẳng rõ tên gọi, nhưng màu sắc thì sặc sỡ vô cùng. Một dòng
sông trong veo có thể nhìn thấy đáy chia tấm thảm ra làm đôi, tiếng nước chảy róc rách cùng tiếng chim hót giữa rừng tạo thành một bản nhạc
tuyệt diệu của thiên nhiên, Ngẩng đầu nhìn lên, những tán cây xanh biếc
đã che đi phần lớn bầu trời, chỉ để lại một khe nhỏ ở chính giữa trông
như một dải lụa màu xanh da trời uốn lượn nhịp nhàng.

Vương Tiên
Dao chẳng khác nào một con thỏ nhỏ, không ngừng nhảy nhót tung tăng, nói là nếu sớm biết nơi này đẹp như vậy thì đã tới đây chơi từ lâu rồi. Cô
nàng lúc thì hái hoa, lúc lại vốc nước lên nghịch, sau đó còn dùng cành
cây bện ra ba chiếc mũ, tặng cho chúng tôi mỗi người một chiếc, nói đây
là phần thưởng dành cho hai chúng tôi.


Trong tâm trạng thảnh
thơi, thư thái, chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, chẳng biết đã đi qua
mấy cái ngã rẽ. Đột nhiên Tôn Kim Nguyên không đi tiếp nữa, quay đầu
hỏi: “Các cậu có ai còn nhớ đường về không?”

Nghe cậu ta hỏi vậy, chúng tôi bất giác ngây ra, một thoáng sau đó, tôi mới nói: “Chẳng phải ở đây có dấu chân sao? Đất dưới khe núi này mềm như vậy, nhất định sẽ
có dấu chân lưu lại.” Vừa nói, tôi vừa ngoảnh đầu lại nhìn vẻ hết sức tự tin, nhưng ngay sau đó lập tức sững sờ: Đất ở đây đúng là mềm thật,
nhưng chẳng rõ vì sao tốc độ phục hồi nguyên trạng của nó lại nhanh như
thế, giống như bọt biển vậy, sau khi bị giẫm lên liền nhanh chóng trở về như cũ, chỉ cách chúng tôi chừng mấy chục bước đã không thể nhìn ra
dấu chân khi nãy nữa rồi, ngay cả trên các ngọn cỏ cũng không hề có dấu
tích đặc biệt nào lưu lại.

Lần này thì cả ba chúng tôi đều vô
cùng sợ hãi, vì Đại Hạp Cốc quanh co uốn lượn, nghe người ta nói tổng
cộng có tới chín chín tám mươi mốt phân nhánh, mỗi phân nhánh lại không
có quá nhiều điểm khác biệt, không để ý kỹ thì khó mà phân biệt cái nào
với cái nào. Mà chúng tôi bây giờ đang gặp phải khó khăn như thế, không
thể phân biệt được rốt cuộc mình đang ở trong phân nhánh nào, nhìn lên
trên lại không thấy trời, không thể dựa vào mặt trời, mặt trăng hay các
vì sao để phân biệt phương hướng, dưới đất cũng không có ký hiệu nào,
cho dù có đi dọc theo dòng sông cũng chẳng biết phải đi đến tháng năm
nào mới tìm được lối ra. Leo núi lại càng không thực tế, vì vách núi ở
đây không chỉ cheo leo hiểm trở mà còn mọc đầy rêu xanh, nếu leo được
nửa đường mà ngã xuống thì dù không chết cũng trở thành tàn phế, huống
hồ ở đó ngay đến một chỗ để bám vào cũng chẳng có.

Bầu không khí
nhanh chóng trở nên trầm lắng, cả ba chúng tôi đều không biết nên làm
thế nào. Khi tâm trạng tốt thì không cảm thấy mệt, nhưng bây giờ ngẫm
lại, nửa ngày qua, chúng tôi đã đi bộ không biết bao nhiêu cây số, hai
chân đều tê nhừ nhức mỏi, Vương Tiên Dao thậm chí còn ngồi sụp xuống
không đứng dậy nổi nữa, nôn nóng bảo chúng tôi mau nghĩ cách.

“Tớ cho rằng Đại Hạp Cốc này không chỉ có một lối ra đâu.” Tôn Kim Nguyên
quan sát địa hình gần xa một lát rồi mới nói. “Theo phán đoán của tớ,
những nơi nào có độ dốc thấp thì người ta sẽ làm đường, giống như dãy

cầu thang đá mà chúng ta dùng để đi xuống dưới này vậy. Có điều, khoảng
cách giữa hai dãy cầu thang đá nhất định là không thể gần nhau, cho nên
chúng ta phải đi thêm một quãng đường rất dài nữa. Hãy thử tìm xem sao
đi!”

Tôi gật đầu đồng ý, vì thường thì mọi thứ trên đời đều là
như vậy, có một thì sẽ có hai, hiện giờ chúng tôi cũng chỉ có thể tin
vào điều này mà thôi.

Vương Tiên Dao bị tôi và Tôn Kim Nguyên kéo dậy, ba chúng tôi tiếp tục bước đi mà chẳng rõ sẽ đi về đâu. Không còn
tâm trạng thảnh thơi nữa, bước một bước trên thảm cỏ mềm mại còn tốn sức hơn bước ba bước trên đất bằng, thế là chỉ nửa tiếng đồng hồ sau, ba
người chúng tôi đã không ngừng kêu khổ.

Tục ngữ có câu rằng “nhà
dột còn gặp mưa rào”, đó cũng chính là tình trạng của chúng tôi lúc này. Ở Vân Nam, mùa hè chính là mùa mưa, có tới bảy mươi phần trăm lượng mưa của một năm rơi vào mùa hè, hơn nữa những cơn mưa nói tới là tới, chẳng hề có dấu hiệu báo trước. Khi chúng tôi đang nôn nóng tìm đường ra, ông trời đột nhiên gây khó dễ, những hạt mưa rơi xuống ào ào làm da đầu
người ta đau nhói, không thể mở to mắt ra được, khung cảnh trước mắt
chìm trong một mảng mịt mờ. Tệ hơn nữa là lần này chúng tôi chẳng hề
nghĩ tới việc mang theo đồ đi mưa, thế là cả ba đành đội ba lô lên đầu
rồi chạy tới dưới tán cây.

Nào ngờ cây cối ở đây tuy rậm rạp
nhưng vẫn không ngăn nổi cơn mưa nặng hạt, những hạt mưa cứ thế len qua
kẽ lá rơi xuống người chúng tôi. Khe núi tuy sâu nhưng cũng không ngăn
nổi những cơn gió dữ, từng trận cuồng phong không ngớt thổi dọc theo khe núi hẹp dài, càng lúc càng lạnh.

Vương Tiên Dao ôm chặt hai bờ
vai, run lẩy bẩy, nói: “Tớ lạnh đến chết mất thôi, quần áo thì ướt nhẹp
cả. Đây là kiểu thời tiết quái quỷ gì vậy chứ, sau nháy mặt đã thay đổi, nhiệt độ thì xuống nhanh một cách quá đáng!”

Tôi cũng đang bị
cái lạnh giày vò, chỉ biết không ngừng dậm chân và vắt bớt nước trên vạt áo. Tôn Kim Nguyên tỏ ra bình tĩnh hơn hai chúng tôi nhiều, cậu ta đứng im không động đậy, chỉ có đôi mắt là liên tục ngó quanh bốn phía, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Đột nhiên, cậu ta cứ như vừa phát
hiện ra một đại lục mới vậy, xách theo ba lô nói to một tiếng: “Đi theo
tớ!”, sau đó liên chạy tới phía sau khu rừng. Mãi tới lúc này tôi mới để ý thấy giữa làn mưa mịt mờ dường như có một cái hang động đen thui.
Trong thời điểm này, hang động quả thực là một nơi trú mưa không tệ chút nào.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận