Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru

Khách...
Naraku lại một lần nữa bị biến thành mảnh nhỏ.

Nhìn
đám mảnh nhỏ ta quất thẳng tới, tuy rằng hắn là yêu quái, nhưng khuôn mặt kia
vẫn rất đẹp mắt , nhìn nó bị bổ ra thật đúng là có chút đáng sợ.

Sau đó,
Kagome cầm mũi tên của Kikyo bắn ra ngoài. Kỳ thực ta cùng với Kagome đều là bị
liên lụy, đều không có cừu hận gì quá lớn , cho nên khi Kagome đối
mặt với Naraku, cũng vô pháp nhìn được mặt tối trong nội tâm của nàng, đương
nhiên trừ bỏ chuyện Inuyasha ra.

Hết
thảy đều đã xong, Naraku chạy trốn, mà Inuyasha cũng học xong chiêu kim cương
thương phá, nói thật, chuyện này đối với ta và Sess thật đúng là không công
bằng. Ta ngả thân về phía sau, vốn định ngồi ở hài cốt của Inu no Taishou nghỉ
ngơi một chút, đột nhiên đất dưới chân bị vỡ, cả người ngã xuống phía dưới

Đau đau
đau! Ta chịu đau nhanh chóng đứng lên, phát hiện mình đang nằm ở nơi từng phong
ấn Thiết Toái Nha. Bốn phía có chút tối, nhưng kỳ quái là vì sao chỉ có một
mình ta ở đây, ta nhớ được rõ ràng trước khi rơi xuống Sess cũng nhảy xuống .

"Không
phải nghi hoặc, ta đã gọi Sesshoumaru ra ngoài." Thanh âm là này là của
Inu no Taishou , ta nhìn bốn phía, nhưng không nhìn thấy linh hồn của hắn.

Inu no
Taishou nói tiếp: "Ta đã đợi mấy trăm năm, rốt cục mới nhìn thấy được
Sesshoumaru có được tâm ôn nhu"

"Đó
là ảo giác , Sess Sess nếu có thể ôn nhu, thì mặt trời sẽ mọc phía tây."
Ta khoát tay áo tỏ vẻ hoàn toàn không đồng ý câu nói của hắn.

"Tiểu
Đồng, ta biết nhất thanh nhị sở chuyện vừa xảy ra ở nơi này, nếu ngươi
đã trở thành thê tử của hắn, vậy thì nên vì hắn làm chút chuyện. Ngươi có
bằng lòng hay không? Trở thành lực lượng mới của hắn không?" Những lời
này của Inu no Taishou hoàn toàn gợi lên hứng thú của ta.

Chuyện
vừa rồi khiến ta càng ngày càng cảm thấy, Yumiko Takahashi-sensei quả nhiên là
thân mẹ của Inuyasha, làm Thiết Toái nha muốn cường bao nhiêu là có bấy nhiêu.
Nhưng còn Sess a, Đấu Quỷ tuy rằng lợi hại, nhưng dù sao vẫn là nanh vuốt của
quỷ, không có gì đặc biệt.

"Vậy
ngươi bảo ta phải làm như thế nào?" Nếu là vì Sess gia tăng lực lượng, vậy
thì ta nguyện ý!

"Trở
thành thứ trói buộc Tùng Vân nha."

"Tùng
vân nha." Đáy lòng run lên, thanh đao này quá lợi hại , cần hai con trai
của hắn liên thủ mới có thể kháng lại. Nhưng mà: "Chẳng phải Tùng Vân nha
đã có thứ khác làm trói buộc rồi sao?"

"Nó
không giữ được lâu, ngươi cũng biết vì sao chỉ có yêu quái mới có thể cầm Tùng
Vân nha."

"Vì
chấp niệm và dục vọng của con người luôn rất cao, cho nên nếu bị con người cầm
trong tay, chắc chắn sẽ trở thành binh khí diệt thế ." Đây là
kết luận mà ta có được sau khi nghĩ kỹ về thiên hạ bá đạo chi kiếm.

"Đúng
vậy. Nhưng mà, cũng chỉ có con người hoặc yêu quái có dục vọng cường đại mới có
thể trói buộc nó."

"Vậy
vì sao sẽ là ta?"


"Ngươi
yêu Sesshoumaru, thậm chí có tình yêu sâu đậm với hắn, cho nên ta muốn ngươi
dùng chấp niệm này để chịu đựng đến khi Tùng Vân Nha thuận theo, từ đây trở
thành lực lương để bảo vệ người ngươi muốn bảo vệ, hắn cần loại lực lượng
này"

"Vậy
thì ta phải làm như thế nào?"

"Cầm
chắc lấy nó, tin tưởng chấp niệm của bản thân..." Inu no Taishou nói xong,
nơi vốn để Thiết Toái nha giờ xuất hiện Tùng vân nha. Ta đi đến gần, trong đầu
lặp đi lặp lại chấp niệm của mình, Sess! Sau đó vươn tay cầm lấy.

Cảm
giác thấy một trận điện giật toàn thân, thanh âm của Tùng Vân Nha vang lên
trong đầu: "Một cô gái nhân loại mà cũng muốn có được ta sao, si tâm vọng
tưởng!" Nháy mắt, không khí chung quanh đổ ập về phía ta.

Thân
thể ta vốn đang suy yếu, suýt nữa bị gió quật đi, vội vàng lấy hai tay nắm chặt
lấy thanh kiếm, giọng kiên định: "Có phải si tâm vọng tưởng hay không thì
cũng phải thử một lần mới biết được." Inu no Taishou cũng không nói gì
nữa, chỉ để ta nắm giữ, nắm giữ hẳn là không buông tay!

gió
xung quanh càng ngày càng mạnh, hàn khí đến từ địa ngục lại đánh hướng ta. Trời
biết Sess có bao nhiêu sao khát vọng lực lượng mới, cho nên nếu có thể nhìn
thấy hắn cao hứng, vậy thì mấy thứ này ta đều có thể chịu được.

Cứ như
vậy, thể xác và tinh thần đều chịu sức gió cùng âm khí dày vò, thanh âm của
Tùng Vân nha bắt đầu dao động: "Inu no Taishou! Vì sao lại giao ta cho con
người!"

"Câm
miệng cho ta chuyên tâm chút! Ngươi không biết ngươi nói chuyện khiến ta phân
tâm sao?" Tùng vân nha quá ầm ĩ , nghe ngụ ý hình như nó rất thích đi theo
Inu no Taishou, mà không phải là ta! Rõ ràng, thanh âm của nó là cái
giọng nam, chẳng lẽ hai người nam nam luyến... Trời ạ, thất thần nghiêm trọng!
Bất quá, lại giúp ta giảm bớt đau đớn ở cánh tay và thân thể.

"Đáng
giận! Đáng giận! Rõ ràng là con người! Tại sao lại có được năng lực cường đại
như vậy! Tại sao!?"

"Đã
nói ngươi không được ầm ĩ!" Ta cố gắng giữ thăng bằng, mạnh tay rút kiếm.
Tùng vân nha liền bị ta rút ra, nhưng cùng lúc đó ta cũng bị lực gió thổi trúng
liên tục ngã lăn lộn mấy vòng mới đứng thẳng được.

"Tiểu
Đồng, từ hôm nay trở đi Tùng vân nha là của ngươi. Coi như nó là vật mừng hôn
lễn của các ngươi." Thanh âm Inu no Taishou khoái trá truyền ra đến, ta
dùng Tùng vân nha chống đỡ, thân thể đã lung lay sắp đổ .

"Không
phải... Không phải của Sess sao?"

"Của
ngươi chính là của hắn , của hắn chính là của ngươi. Đi đi!"

Rõ ràng
đã sắp hôn mê, nghe được câu nói của hắn sau liền bị trực tiếp đẩy ra ngoài.
Cũng không biết bay xa mấy dặm, cạch một tiếng thẳng tắp rơi vào trong
lòng ấm áp của người nào đó.

"Nữ
nhân ngu ngốc, vì sao lại đáp ứng yêu cầu của hắn."Thanh âm của Sess
ở bên tai vang lên, ta thoải mái ôm lấy hắn, nói: "Ta rất muốn tắm nước
ấm"

"Ngu
ngốc..." Phía dưới lời nói ta nghe không được , nhưng có Sess ôm ta căn
bản không có chuyện gì đáng lo lắng.


Tỉnh
lại sau mới phát hiện mình sai lầm rồi, Sess ôm ta mới cần lo lắng.

Ta đang
tắm nước ấm tắm không sai, nhưng là vì sao lại bị hắn ôm vào trong ngực tắm.
Không chỉ như thế, vì sao cổ thụ phác tiên ông ở một bên nhắm mắt rơi lệ, mà lệ
chảy ra lại nóng hôi hổi như thế?

"Hắn
là đang thương tâm hay là đang phẫn nộ?" Ta rối rắm một chút hỏi.

"Không
biết." Sess thấy ta tỉnh lại liền đem hai cánh tay từ phía sau ôm lại gần
hơn.

"Nơi
này đã rất nóng ."

"Ngươi
mất máu quá nhiều, sẽ bị lạnh."

"Ah!
Bất quá, Tùng Vân Nha..."

"Có
nhớ trước kia ta đã từng nói với ngươi, không được để bản thân nhảy vào nguy
hiểm."

Thanh
âm có chút lạnh, ta có chút sợ hãi. Bất quá với tình huống hiện tại của
ta, không tin ngươi có thể làm gì được ta. Vì thế an tâm nói: "Ừ."

"Nhưng
ngươi lại tái phạm."

"Ta
cũng không có biện pháp."

"Nhớ
kỹ trừng phạt này, chờ ngươi trở về từ thế giới của ngươi, ta sẽ
nhất định đòi lại."

Ngẩn
ra, sao lại muốn ta trở về? Quay đầu nhìn Sess, thấy trong mắt hắn không hề có
vui vẻ, hắn nói: "Hiện tại toàn thân ngươi bị kiếm khí của Tùng vân
nha gây thương tích, tuy rằng miệng vết thương không sâu, nhưng nếu ở bên
cạnh ta, ta vô pháp cam đoan sẽ không động thủ với ngươi, cho nên trở về
đi!"

"..."
Hai tay ôm ngực, mặt đỏ lừ lên, liên tục gật đầu nói: "Ừ, ta đã biết
rồi"

"Ngươi
rất muốn trở về sao?" Sess thấy ta gật đầu liên tục như vậy, hắn cũng rối
rắm.

"Không
phải, ta chỉ là muốn trở về dưỡng tốt thân thể." Đột nhiên nghĩ đến Dịch
Tiểu Minh và Hậu Đằng Tinh, xem ra phải nói rõ ràng cho bọn họ chuyện của mình
thôi, dù sao người cũng đã gả đi ra ngoài.

Sau khi
tắm nước mắt cổ thụ, mỗ cổ thụ bi thương gọi lại ta: "Tiểu Đồng tiểu thư,
xin hãy bảo trọng thân thể, về sau không nên lại bị thương."

"Biết...
đã biết..." Âm thầm lau mồ hôi, phác tiên ông quả thật rất đáng thương.

Sess ôm
ta thả xuống giếng liền xoay người về thế giới Chiến quốc. Hắn đối với nơi này

thật sự là không chút tò mò, cũng đúng, từ trước đến nay Sess luôn đạm mạc, nếu
không phải bị chạm đến đến vấn đề mặt mũi, thì hắn sẽ không hứng thú đối với
bất cứ chuyện gì hết.

Vừa kéo
cửa đi vào, thấy Dịch Tiểu Minh đã ở, nhưng không thấy Hậu Đằng Tinh. Nàng thấy
ta trở về liền vui vẻ, sau đó nói lớn: "Cho dù muốn ở bên kia lâu hơn, nhưng
cũng nên trở về nói một tiếng , có biết mọi người rất lo lắng không?"

"Thực
xin lỗi..." Cúi đầu nhận sai, là ta không đúng, là tại Sess dọa ta, ngay
cả nhớ nhà cũng quên .

"Vết
thương của con..." Dịch Tiểu Minh nghẹn lời , dì Higurasi ở bên cạnh tiếp
lời: "Thật là... vì sao Tiểu Đồng và Kagome mỗi lần trở về đều bị thương
khắp nơi?" Hai mẫu thân đều hay sủng người thân lên trời, nhưng bầu trời
này cũng quá rộng, khó tránh khỏi sẽ bị thương.

Ta lắc
lắc vạt áo ngồi ở đằng trước các nàng, thấy gia gia cùng Souta không ở, liền buồn bực bỏ lại một viên bom. Tận lực phóng nhẹ giọng nói: "Mẹ, dì
Higurasi , kỳ thực con trở về là muốn nói cho mọi người, con..." Chưa nói
xong, chợt nghe bên ngoài có tiếng người nói: "Xin hỏi, Tiểu Đồng có ở nhà
không?"

Thanh
âm này, là hiệu trưởng Kyosai.


Higurasi vội vàng lên tiếng, sau đó mở cửa, cười nói: "Là hiệu trưởng
Kyosai, mời vào. Tiểu Đồng vừa trở về, chỉ là nhìn con bé mà không sợ mới
lạ." Nói xong nghiêng người để người tiến vào.

Kyosai
quả nhiên hoảng sợ, nhưng không phải bởi vì vết thương của ta mà là quần áo và
Luyện nha. Hắn lắp bắp kinh hãi: "Rất giống..."

Ta ngẩn
ra, sau đó cúi đầu phát hiện quần áo của mình là trang phục pháp sư. Run rẩy
khoé miệng, phải giải thích thế nào đây. Ngẩng đầu nhìn Dịch Tiểu Minh, nghĩ ra
một kế: "Đúng vậy, em cũng hoảng sợ, thì ra người trong tranh kia có thể
tổ tiên của em. Không lâu, mẹ tìm được thanh đao của tổ tiên, cho nên em COS
một chút, thế nào?"

"Căn
bản chính là cùng một người..." Kyosai nghe thấy ta nói thế liền sợ run
một chút, sau đó nói: "Lại bị thương sao?"

"Vâng,
em hơi bất cẩn."

"Tiểu
Đồng, lúc cháu không ở hiệu trưởng chung quanh vội vã tìm cháu, thậm chí gọi
điện thoại cho Tiểu Minh, sợ cháu xảy ra chuyện gì." Dì Higurasi bưng lên
trà, đặt ở trước mặt Kyosai.

"Cám
ơn thầy." Rất có lễ phép cúi đầu, nghĩ đến lúc trước nói chuyện với hắn,
xem ra là thật , chỉ là hiện tại ta đã không tư cách suy nghĩ này đó. Nếu lại
nghĩ, thì đó là hồng hạnh vượt tường, sẽ bị Sess phân thây.

"Không,
không có gì." Kyosai lắc lắc nhẹ chén trà, đột nhiên nói: "Không biết
vì sao, luôn cảm thấy lần này em cải biến rất nhiều."

Thật
sâu sắc, không hổ là nghệ thuật gia! Nhưng mà ta chỗ nào không giống ? Nhìn
nhìn, không có gì thay đổi a, trừ bỏ chỗ bị Sess phá hủy o(╯□╰)o

"Hiệu
trưởng, Tiểu Đồng đa tạ ngài chiếu cố ." Dịch Tiểu Minh cúi đầu, sau đó
lại kéo tầm mắt Kyosai qua trò chuyện, sau đó lấy cớ ta bị thương cần nghỉ ngơi
để đuổi khéo khách, đưa ta lên lầu mà Kyosai cũng đi trở về.

Bất
quá, sau khi ta tắm xong trở lại phòng, Dịch tiểu minh đi đến nhìn ta một cái
rồi nói: "Có người trong lòng rồi?"

"Mẹ
làm sao mà biết?" Ta buột miệng rồi lập tức che miệng, đây là không đánh
đã khai .

Dịch
tiểu minh đột nhiên cười nói: "Tâm ý của Kyosai mẹ đương nhiên là đoán ra
, một người nam nhân như vậy mà con còn biểu hiện không yên lòng luôn thất
thần, chứng minh là trong lòng con đã có người." Nàng chỉ chỉ trái
tim của ta, sau đó nói: "Là ai, là người ngươi trăm phương nghìn kế muốn
đi gặp sao?"


Ta gật
gật đầu: "Đúng vậy, con... kỳ thực..."

Đột
nhiên cửa phòng mở, ta ấn đầu, chuyện kết hôn lại không nói được ra . Hậu đằng
tinh đi tới, hắn cười nói: "Không nghĩ tới... Tiểu Đồng trở về đã lâu
chưa?"

"Mới
chốc lát..."

"Anh
ngồi xuống, Tiểu Đồng có chuyện muốn nói." Dịch Tiểu Minh hẳn là cảm thấy
chuyện ta muốn nói nhất định là thập phần trọng yếu, cho nên liền vỗ vỗ chỗ bên
cạnh ý bảo Hậu đằng tinh ngồi xuống.

Ta hít
vào một hơi, lại cố lấy dũng khí lần nữa.

Tục ngữ
nói đúng, không nên cứ lại lần nữa . Nhưng đây là lần thứ mấy , tính tính, đã
ba lần rồi! Nhưng lúc này cửa sổ lại mở, không phải là bị gió quật mở .
Nhìn bóng người đứng phía trước cửa sổ, ta hoàn toàn hỗn
loạn trong gió !

Chỉ vừa
mới tách ra không lâu, vì sao hắn lại đến đây, nhưng lại là nhảy cửa sổ vào ,
nhìn nhìn Sess, lại nhìn cha mẹ đang bị hắn đánh giá. Nếu là người khác, nhìn
đến nam nhân ăn mặc, sẽ sợ tới mức chạy trốn, hoặc là hai mắt đăm đăm. Bất quá
hoàn hảo, bọn họ bất đồng.

Ta chợt
ngẩn ra, không biết làm thế nào mới tốt, ngay cả giới thiệu cũng quên .

Thấy
Sess mắt nhằm thẳng nam duy nhất trong phòng, Hậu đằng tinh, sau đó
nheo lại hai mắt. Cảm giác được không khí chung quanh đột nhiên lạnh
xuống dưới, vội vàng nói: "Đó là ba ta!"

"Àh?"
Sess tiêu sái từ bên ngoài đi vào, ta lập tức có ý muốn đánh bất tỉnh mình

"Vị
này là?" Hậu đằng tinh nhường đường để Sess đi vào, trong mắt tựa hồ
có... thưởng thức !

"Hắn
là Sesshoumaru, là..." Mặt đỏ , không nói được nữa.

"Nàng
là thê tử của ta, xin hãy tha thứ bay giờ mới nói với các ngươi" Kính ngữ,
Sess thế nhưng dùng kính ngữ. Ta lui về phía sau ba bước, cảm giác bản thân hôm
nay bị lạc vào một cái vòng lẩn quẩn, muốn đi ra ngoài cũng rất khó, hơn nữa
lại là nơi đáng sợ.

"Ồ?"
Hậu đằng tinh không biết lúc nào đã học xong biểu tình của Sess, mỉm cười nhìn
ta. Ta đánh một cái sỉ tác, sau đó khẽ gật đầu.

"Quá
sớm ." Dịch tiểu minh đột nhiên lên tiếng, nhưng nhìn nhìn Sess lại nói:
"Tuy rằng là yêu quái, nhưng cũng không sai, con gái của ta thật
tinh mắt." Nói xong còn sờ sờ cằm.

Đột
nhiên nghĩ đến chuyện gì: "Không đúng, ngươi nói Tiểu Đồng là thê tử của
ngươi, đã kết hôn ?"

"Đúng
vậy." Sess lên tiếng trả lời.

"Nên
làm đều làm?"

"...
Đúng vậy."

"Vậy
Tiểu Đồng, ngươi tính toán sinh con lúc 15 tuổi sao?"

Đánh
một cái sỉ tác, lắc đầu nói: "Còn quá sớm"

"Cái
gì?" Sess đột nhiên trầm giọng nói hai chữ, ta trực tiếp cúi đầu nói:
"Nhưng ta tuổi còn nhỏ, chuyện sinh con vẫn quá sớm..."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận