Kẻ Cướp Tình Yêu


Song Nhi dần tỉnh giấc sau giấc ngủ khá là ngon. Cô ngạc nhiên khi thấy Thiên Quốc đang gục đầu bên giường ngủ ngon lành. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bời của anh. Bất chợt anh cựa mình rồi dần mở mắt nhìn cô dịu dàng hỏi:
_Em dậy rồi à? Vừa nói anh vừa ngồi dậy vươn vai rồi ngồi lên giường.
Cô mỉm cười:
_Hôm nay anh chở em đến một nơi có được không?
_Em muốn đi đâu?
Song Nhi rụt rè nói:
_Em muốn đến thăm mẹ anh!
Thiên Quốc trầm ngâm giây lát rồi gật đầu anh nghĩ đã đến lúc phải cho tất cả hận thù qua đi rồi. Có lẽ mẹ anh cũng sẽ cảm thông cho anh và cô thôi.
“………….”
Cầm bó hoa hồng trắng trên tay Song Nhi nhẹ nhàng đặt xuống mộ. Cô đưa mắt nhìn bức ảnh được gắn trên tấm bia. Người phụ nữ phúc hậu ấy luôn nở nụ cười. Cô khẽ nói:
_Xin hãy bỏ qua mọi lỗi lầm và tha thứ cho tôi!
Thiên Quốc cầm tay Song Nhi siết nhẹ thay cho lời an ủi. Song Nhi không nói gì cô nhìn đăm đăm vào tấm hình của mẹ anh như đang suy nghĩ điều gì đó.
_Anh Thiên Quốc!!!
Nghe thấy tiếng người gọi mình Thiên Quốc ngoảnh mặt lại nhìn. Là Đan. Trên tay cô đang ôm bó hoa huệ trắng cô nở nụ cười rạng rỡ với anh. Thấy Đan Song Nhi nhìn cô khá rụt rè. Cô cứ luôn nghĩ rằng Đan vẫn chưa tha thứ cho cô nên đành gật đầu cười nhẹ nào ngờ Đan mỉm cười toe toét chào Song Nhi. Đan hớn hở hỏi:
_Chị là bạn gái Thiên Quốc à?
Thiên Quốc khoác vai Song Nhi rồi kéo vào lòng mỉm cười với Đan:
_Đây là Song Nhi, bạn gái anh!
Cái tên Song Nhi vụt thoáng qua khiến Đan vừa cảm thấy quen thuộc vừa dấy lên một sự khó chịu khó tả. Cô nhìn Song Nhi như cố lục lội cái mớ ký ức hỗn độn của mình. Thấy thế Thiên Quốc vội nói:
_Em không cần cố gắng nhớ ra mọi thứ ngay lúc này đâu!
Đan nheo nheo mắt nhìn Song Nhi:
_Trông chị rất quen. Có lẽ chúng ta đã từng gặp nhau!
Song Nhi ngạc nhiên vì Đan không hề nhận ra cô. Cô toan mở miệng nói thì chuông điện thoại của Đan reo lên bản nhạc “Miss you too much” quen thuộc. Nhìn màn hình điện thoại sáng lên cô nàng khẽ nhíu mày rồi mới bấm nút nghe:
_A lô!
Giọng Thạc Hy bên đầu dây trầm ấm:
_Anh đây, một lát nữa em có thể đi cùng anh đến một nơi có được không?
_Đi đâu vậy?
Giọng anh lém lỉnh:
_Bí mật!
Đan cong môi:
_Vậy thì thôi, em bận lắm!
Thạc Hy xuống giọng nài nỉ:
_Thôi mà, tới đó em sẽ biết thôi!
Đan nhoẽn miệng cười cuối cùng cũng đồng ý rồi cô quay sang Thiên Quốc:
_Em phải đi trước đây, gặp anh ở nhà nhé, cả chị nữa, Song Nhi! Nói rồi cô bước đến đặt bó hoa huệ trắng xuống mộ mẹ cô nói vài lời với mẹ rồi quay đi. Cái tên Song Nhi cứ lởn vởn trong đầu khiến cô cảm thấy bức bối vô cùng.
Thạc Hy ngã người ra lưng ghế một cách thoải mái. Anh vươn vai rồi chậm rãi đứng dậy thì nghe thấy tiếng gõ cửa phòng. Anh cất giọng:
_Vào đi!
Cô gái rụt rè mở cửa rồi bước vào mang đến một xấp tài liệu rồi đặt xuống trước mặt Thạc Hy. Cô rụt rè nói:
_Thưa giám đốc đây là tài liệu cho buổi họp ngày mai!
Anh ngạc nhiên khi thấy người chuẩn bị tài liệu này đáng lẽ ra phải là An Vi mới đúng:
_An Vi đâu?
_Cô ấy không được khỏe nên xin nghĩ mấy ngày rồi ạ!
_Thế à, cô ra ngoài đi! Nói rồi Thạc Hy ngồi xuống tiếp tục làm việc. Trong lòng cảm thấy có chút lo lắng cho cô nàng thư ký của mình. Bất chợt anh đứng dậy rồi bước ra ngoài rồi tiến đến chỗ máy pha cà phê. Đưa tay với lấy một cái ly nhực trong bọc nilon.
_Bọn trẻ thời nay ghê thật, chưa chồng mà đã có thai rồi! Một bà cô lao công đang đứng cạnh cửa nói chuyện với một cô nhân viên nào đó. Cô gái tò mò hỏi:
_Ai vậy cô?
Bà cô lao công lắc đầu nói:
_Thì con bé An Vi chứ ai!
Cô gái ngạc nhiên đến há hốc mồm:
_Thật hả? rồi chuyển sang giọng châm biếm:

_Con nhỏ đó là thư ký của giám đốc mà biết đâu…!! Rồi cô ta bỏ lửng câu nói khi chợt nhận ra Thạc Hy đang rót cà phê. Rồi hai người lảng sang nói chuyện khác như chưa có gì xảy ra. Thạc Hy quay trở về phòng làm việc thả người xuống ghế anh nhìn đăm đăm vào ly cà phê. Cảm thấy một chút gì đó bồn chồn không yên. Bất chợt anh vơ lấy cái áo vest rồi đi thẳng một mạch ra xe nhấn ra vọt đi.
Chiếc xe lướt nhanh trên đoạn đường trải nhựa dài tít tắp như muốn xé toạch gió. Thạc Hy mắt vẫn đăm đăm nhìn phía trước nhưng đầu óc anh lại thả lan man theo dòng suy nghĩ tới tận đâu. Anh đang cảm thấy trong lòng bồn chồn không yên. Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà nhỏ khá đẹp. An Nhiên đang ngồi đu đưa trên xích đu thấy chiếc BMW màu đen sang trọng dừng lại trước cửa nhà mình thì tò mò đưa mắt nhìn. Rồi há miệng ngạc nhiên khi nhận ra người đó là Thạc Hy. An Nhiên xông xáo hỏi:
_Anh tìm chị An Vi hả?
Thạc Hy gật đầu. An Nhiên vội nói tiếp:
_Chị ấy đang đi dạo ở công viên ở phía bên kia đường kìa! Thạc Hy nhìn theo tay An Nhiên chỉ rồi lặng lẽ nói:
_Uhm, cám ơn em! Nói rồi anh bước nhanh đi. Trong lòng nóng như lửa đốt. Anh tự hỏi cảm giác này là gì? Có phải là sợ? Anh đang sợ những gì ban nãy anh nghe được là sự thật. Và anh sợ nếu nó là sự thật thì anh sẽ không thể nào trốn tránh trách nhiệm của mình vì sau đêm đó anh đã nhận ra người ở cạnh anh đêm đó là An Vi chứ không phải Đan. Càng nghĩ ngợi bước chân anh càng nhanh hơn lúc này anh chỉ mong gặp được An Vi để hỏi cho ra lẽ.
Vài cơn gió lành lạnh khẽ thổi qua khiến cho những chiếc lá bạc màu rơi xuống. An Vi đưa mắt nhìn những chiếc lá vàng đang rơi xuống đất rồi chợt ngạc nhiên khi thấy Thạc Hy xuất hiện ở đây và cô đưa mắt nhìn anh cho đến khi anh lặng lẽ ngồi xuống cạnh cô. Anh cất giọng trầm ấm:
_Sao hôm nay không đi làm?
An Vi ngạc nhiên khi nghe anh hỏi cô tự hỏi không lẽ vì cô không đi làm ngày hôm nay mà anh lặn lội tới đây tìm cô sao nhưng sao anh lại khiến cô lại cảm thấy vui và hạnh phúc đến thế này. Cố nén niềm vui đang dâng trào cô bình thản nói:
_Hôm nay tôi không khỏe nhưng mà ngày mai tôi sẽ đi làm lại giám đốc đừng lo!
Thạc Hy nhìn cô ánh mắt màu hổ phách lại khiến An Vi lại lạc nhịp tim. Cô rụt rè hỏi:
_Anh lo cho tôi à?
Thạc Hy không đáp anh vẫn trầm ngâm thái độ vẫn rất điềm tĩnh trầm lặng. Một lúc sau anh cất giọng:
_Cô có thai à?
An Vi sững người nhìn anh nhưng rồi An Vi bật cười nói:
_Làm gì có chuyện đó, bọn họ khéo tưởng tượng thật, chỉ là dạ dày tôi khó chịu thôi!
_Thế à! Dường như đã trút bỏ được mối lo âu trong lòng Thạc Hy thở phào nhẹ nhõm rồi nói:
_Cô nghỉ ngơi đi, tôi phải đi rồi!
_Uh, anh đi đi! Vừa nói cô lại vừa đưa mắt nhìn chiếc lá vàng vừa rụng xuống. Ánh mắt phảng phất nỗi buồn. Thạc Hy không nói gì anh chậm rãi đứng lên và dợm bước đi. An Vi ngồi đấy lặng lẽ nhìn theo anh. Cô nghĩ có lẽ cô chỉ có thể đứng phía sau và nhìn theo anh như thế này thôi, cô bật khóc.
Đan vừa về đến trước nhà thì thấy Thạc Hy đang đứng đợi từ bao giờ. Thấy Đan anh mỉm cười. Đan bước đến gần anh tò mò hỏi:
_Anh tính dẫn tôi đi đâu vậy?
Thạc Hy nhếch miệng cười bí hiểm song anh cúi xuống và nói khẽ vào tai cô:
_Nếu em hôn anh một cái thì anh sẽ nói cho em nghe!
Đan ngượng đỏ mặt huýt cùi chỏ vào bụng Thạc Hy một phát khiến anh nhăn mặt xuýt xoa:
_Em không biết thương hoa tiếc ngọc gì hết!
Đan mỉm cười nói:
_Ai kêu anh nham nhở, tôi đi thay đồ đây, anh đợi ở đây nhe! Nói rồi cô nàng ngủng ngoẳng bỏ đi.
Một lúc sau Đan xuất hiện trước mặt anh sau cánh cửa rào sắt đã khép lại. Đan bận một bộ váy màu nude và đôi giày cũng màu nude tuốt nhưng dường như cái màu này rất hợp với cô vì nó khiến cô nổi bần bật lên. Thạc Hy mau chóng mở cửa xe cho cô rồi anh cũng vào vị trí của mình ngay ghế lái. Chiếc xe chậm rãi lăn bánh. Suốt đoạn đường đi Thạc Hy vẫn lặng im không nói gì còn Đan thì luôn hướng ánh nhìn ra ngoài cửa sổ khiến bầu không khí trên xe trở nên ngột ngạt hơn. Cuối cùng thì anh cũng dừng xe lại trước cửa khu vui chơi. Đan ngạc nhiên khi anh chở cô đến chỗ này mà còn lại vào giờ xế chiều vắng tanh người như thế này. Bất chợt cô nghĩ đôi lúc anh cũng “hâm” thật. Không ngăn nổi sự tò mò của bản thân cô hỏi:
_Sao lại đi khu vui chơi vào giờ này?
Anh mỉm cười:
_Đi thôi! Rồi nắm tay cô đi vào bên trong. Đứng giữa một khu vui chơi rộng lớn anh hỏi:
_Em có nhớ ra gì không?
Đan ngây thơ hỏi lại:
_Nhớ gì?
Thạc Hy chậm rãi nói:
_Em đã từng tuyên bố sẽ theo đuổi anh. Thế là theo anh và bạn gái đến tận nơi đây để làm kỳ đà cản mũi đấy! Vừa nói anh vừa nhéo yêu vào mũi cô. Đan bĩu môi:
_Khó tin thật đấy!
Anh không đáp kéo tay cô đến khu nhà kinh dị rồi mua luôn hai vé. Đan bước lùi lại rồi lắc đầu:
_Em không vô đó đâu!!
Thạc Hy mỉm cười:
_Đừng có trở nên nhát gan như thế chứ?
Đan trừng mắt nhìn anh:
_Ai bảo em nhát gan chứ? Chỉ là không muốn vào đó thôi!
Thạc Hy nắm tay Đan siết nhẹ:
_Em đi cùng anh mà, đi thôi! Nói rồi anh kéo cô đi. Cô cũng thôi không ngùng ngoằng nữa mà thoe anh đi vào trong. Cái không gian tôi om đó lại một lần nữa đập vào mắt cô khiến cô cảm thấy một nỗi sợ hãi đang bắt đầu dấy lên mạnh mẽ. Cô nuốt nước miếng cái ực rồi tiếp tục bước đi. Càng vào sâu bên trong không gian càng trở nên lạnh lẽo và tối tăm. Tay cô bắt đầu ra mồ hôi lạnh. Bất chợt bàn tay Thạc Hy vụột khỏi tay cô. Cô hét lên:
_Thạc Hy!
Cái cảm giác mọi chuyện đang lặp lại một lần nữa. Lại một mảng ký ức nữa trôi vụt qua. Đan vấp té và lăn vòng mấy vòng. Chân cô vừa va mạnh vào một vật gì đó rất cứng. Cảm thấy đôi chân dường như chỉ còn cảm giác đau. Cô đưa tay sờ xuống chỗ mắt cá chân mình thì cảm thấy ươn ướt mà lại rất đau. Khiến cô bật miệng kêu lên rồi vội vàng rút tay lại. Cô biết mình đã bị thương. Cô gào tên anh nhưng vẫn không nghe bất cứ một động tĩnh nào. Bất chợt một vật gì đó chụp lấy mũi cô. Đan cảm nhận được vật đó mềm mại như một chiếc khăn. Rồi cô chắc chăn đó chính là một chiếc khăn nhưng sao nó lại khiến đầu óc cô choáng váng thế này. Cô vùng vẫy cố gắng kéo bàn tay đang chụp chiếc khăn đó lên mũi cô rồi dần lịm đi.
Sau khi Thạc Hy cố tình vuột tay khỏi tay Đan thì anh đứng đó và lắng nghe mọi động tĩnh của cô. Vì cả khu nhà này đã được anh mua toàn bộ vé rồi nên khu nhà trở nên im ắng đến lạ thường vì anh biết chắc rằng sẽ không có tiếng động của bất kì ai ngoại trừ Đan. Anh nghe thấy tiếng cô té và nghe tiếng cô gọi tên anh. Lòng anh bỗng trở nên đau khôn xiết nhưng anh vẫn phải dằn lòng mình. Theo khoa học thì khi một người mất trí nhớ bị rơi vào nỗi sợ tột cùng từng xảy ra trước đó. Thì người đó ít nhất sẽ nhớ ra mọi thứ khả năng là 50%. Dù chỉ 50% thôi nhưng anh vẫn muốn thử. Anh không muốn mất cô dù thế nào đi nữa. Anh biết Đan đang rất sợ hãi nhưng một chút nữa thôi cô sẽ nhớ ra và anh sẽ đến cạnh cô không bao giờ rời xa cô nữa nhưng đột nhiên tiếng Đan im bặt. Thêm vào đó anh còn nghe được một vài tiếng động khác. Linh tính có chuyện không hay anh vội móc điện thoại ra soi đèn về phía cô nhưng anh chỉ thoáng thấy hai cái bóng đen đang bước rất nhanh ra tới cửa. Anh vội chạy theo thì vấp phải vật gì đó té nhào xuống đất. Anh vội đứng lên và chạy theo hai cái bóng đen đó nhưng khi ra tới cổng thì hai kẻ đó đã leo lên chiếc Honda Civic đen đậu sẵn trước cổng. Thạc Hy vội nhớ bảng số xe rồi chạy đến chỗ đậu xe. Anh nhấn ga vọt nhanh theo chiếc xe của hai kẻ bắt cóc. Với tài lái xe điêu luyện của mình thì sau một đoạn tăng tốc thì cuối cùng cũng đuổi kịp chiếc Honda Civic ban nãy. Anh vội nhấn ga bám sát theo.
Trên chiếc Honda Civic bầu không khí sặc mùi thuốc lá. Một tên mặt mày dữ tơn đang quát tên lái xe:

_Đồ ngu, mày phải cản đường xe nó lại mới chạy được hiểu không??
Tên lái xe không nói gì lách xe sang một bên ép đường Thạc Hy rồi vọt ga chạy nhanh hơn vừa chạy hắn vừa lạng lách để Thạc Hy không vọt lên trước được. Tên mặt mày dữ tợn ban nãy lại quát lên:
_Đồ ngu, cắt đuôi hắn đi!
Tên lái xe nhấn ga hết cỡ vọt đi. Tên ngồi ngoài sau giọng gầm gừ:
_Để bị tóm cổ thì có mà ngồi nhà đá mọt gong đấy con!
Tên lái xe dường như toát mồ hôi hột khi vừa bị Thạc Hy bám càng mà còn vừa bị hai thằng ngoài sau khủng bố tinh thần. Hắn nhấn ga hết cỡ để vọt đi nhẳm cắt đuôi Thạc Hy. Nhưng Thạc Hy không hề nao núng. Anh nghĩ nếu cứ bám mãi theo chúng với tốc độ như thế này thì sẽ rất nguy hiểm nên anh vờ giảm ga xuống rồi bám theo sau để chúng không biết. Không thấy Thạc Hy đuổi theo nữa nên tên lái xe dần giảm ga lại rồi chạy vào một con đường nhựa khá nhỏ. Chạy một quãng xa nữa thì chúng dừng lại trước một căn biệt thự khá lớn. Hai tên ngoài sau vội vác Đan lên rồi di chuyển vào biệt thự. Thạc Hy cũng đậu xe lại rồi đứng ở xa quan sát động tĩnh.
Hoàng hôn dần buông xuống, ánh chiều tà dần tắt đi. Thạc Hy vẫn đậu xe và chờ đợi. Vẫn chưa thấy bất kì động tĩnh gì của bọn bắt cóc. Anh lấy điện thoại ra và gọi cho Hải Minh. Anh chàng thấy số Thạc Hy thì vội nghe máy:
_Có chuyện gì vậy anh bạn??
Thạc Hy liền nói:
_Đan bị bắt cóc. Bây giờ chúng đang giữ cô ấy ở một căn biệt thự bên ngoài khu vực Thảo Điền. Tôi đang ở đây. Tôi đang cần cậu giúp!
Hải Minh vội nói:
_Được rồi, tôi đến ngay!
Đan dần mở mắt sau một hồi ngủ li bì chính xác là bị chụp thuốc mê. Cô nhận ra mình đang bị nhốt trong một căn phòng nhỏ trông như một cái kho đựng đồ vừa cũ kĩ vừa dơ bẩn. Cô không biết mình đã ngất đi bao lâu rồi. Bây giờ cô cảm thấy đầu óc choáng váng đến độ không còn đủ minh mẫn nữa nhưng trước hết cô phải cố gắng trấn tĩnh và tìm cách thoát khỏi chỗ này. Lại một mảng ký ức nữa vụt qua khiến đầu Đan nhức lên như muốn nổ tung cô dùng hai tay ôm chặt lấy đầu mình. Hình như cô cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh như vậy. Khu vui chơi, vụ bắt cóc phải rồi trước kia cô cũng đã từng bị như thế. Từng mảng ký ức rời rạc đang dần được nối lại một cách đứt quảng. Cô nhớ đến Thạc Hy. Trong những mãng ký ức của cô đều đầy ắp hình ảnh của anh. Phải rồi nếu như thế thì hẳn anh rất quan trọng với cô chứ không đơn thuẩn chỉ là một tình yêu. Đan vẫn dùng hai tay ôm chặt lấy đầu mình, Ký ức ùa về ào ạt đến ngạt thở. Cô cảm thấy dường như không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô ngã xuống sàn nhà rồi ngất lịm đi
Cánh cửa nhà kho mở tung hai tên bắt cóc ban nãy bước vào và vác Đan lên vai. Một gã dáng vẻ mập mạp béo ú nhưng mặt mày thì lại vô cùng bặm trợn, hung dữ hắn cất giọng ồm ôm như con sói:
_Lũ ngu tụi bây chụp thuốc quá liều tới giờ con nhỏ con say thuốc, con nhỏ mà có gì thì tụi bây đừng hòng có tiền đấy!
Gã nhỏ thó con mặt mũi trông có vẻ lanh lợi hơn hắn trả lời điệu bộ khép nép e dè pha chút ranh mãnh:
_Tụi em chỉ chụp có một ít thôi mà sếp, một lát nữa con nhỏ sẽ tỉnh ngay thôi ấy mà!
Gã mập ú gườm tên nhỏ thó con một cái rồi thôi. Dừng lại ở phòng khách gã mập ú hạ Đan xuống rồi đặt cô ngồi yên vị trên một cái ghế. Một lát sau, một chiếc Mescedes cũng màu đen bóng dừng lại trước cửa biệt thự. Một cô gái từ trong xe bước xuống và đi thẳng vào trong. Vẻ mặt khá dữ dằn. Cô ta quắc mắc nhìn gã đang đứng gác cổng cất giọng the thé:
_Con nhỏ đó đâu!
Gã gác cổng trịnh trọng nói:
_Thưa cô, con nhỏ đó đang ở trong phòng khách!
Cô ta nở nụ cười thâm hiểm rồi bước vào trong. Gã mập mạp thấy cô liền mỉm cười nói:
_ Món hàng của cô ở đây!
Cô ta nhếch miệng cười rồi bước đến ngồi xuống đối diện Đan là bộ ghế sofa màu nâu gỗ cô ta cất giọng lạnh lùng:
_Trói nó lại rồi tạt nước cho nó tỉnh!
Gã mập mạp quắc mắt nhìn gã nhỏ thó con. Không cần nói gì gã nhỏ thó con cũng tự hiểu nhiệm vụ của mình. Gã vội dùng dây dù cột chặt lấy hai tay và chân Đan vào ghế rồi xách một xô nước lạnh ra tạt vào mặt Đan. Bị một xô nước lạnh tạt vào mặt giật mình Đan mở mắt nhìn gã trân trân rồi đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Xung quanh cô toàn là những kẻ xa lạ nhưng không hẳn là như thế khi cô nhận ra cô gái đang ngồi trên ghế sofa không ai xa lạ chính là Louse. Chỉ cần nhìn thấy sự xuất hiện của kẻ chủ mưu thôi thì cô đã biết mọi việc như thế nào rồi. Đan nhếch miệng cười nụ cười nửa miệng ngày nào cô bị cô quên lãng khá lâu giọng mỉa mai, chế giễu:
_Hóa ra là cô, kẻ thất bại!!
Mặt Louse dần chuyển sang tím lại biểu lộ sự tức giận vô cùng. Đan cảm nhận được sự tức giận qua đừng cử động cơ mặt của Louse. Louse bất ngờ đứng dậy và đi về phía Đan. Bất chợt đưa tay lên tát mạnh vào mặt Đan khiến Đan hơi nhăn mặt lại vì cảm giác rát bỏng nơi gò má. Nhưng Đan không hề tỏ ra sợ hãi mà cô còn nhếch miệng cười:
_Đánh một người bị trói đến không thể cử động… cô không thấy mình quá bỉ ổi sao? Hít một hơi thật sâu. Đan trừng mắt nhìn Louse. Ánh nhìn khiến những kẻ nhìn vào mắt cô cảm thấy chột dạ Đan chậm rãi nói tiếp:
_Nhưng không sao, tôi sẽ bỏ qua cho cô vì cô thật sự là một kẻ đáng thương! Dường như cơn giận của Louse ngày càng dần lên thấy rõ cô nàng nhìn Đan bằng ánh mắt nảy lửa còn Đan thì thản nhiên đón nhận nó và còn đáp lễ cho cô nàng bằng nụ cười ngạo ngễu của mình. Cô ta cất giọng:
_Đưa tôi con dao!!
Gã nhõ thó còn đưa mắt nhìn gã mập ú như đợi lệnh. Gã mập ú hắng giọng nói:
_Chúng tôi chỉ nhận hợp đồng bắt cóc chứ không phải giết người!!
Louse rít lên như con rắn:
_Đồ ngu tao để “khắc” vào đường lên khuôn mặt xinh đẹp này thôi! Vừa nói cô ta vừa nhìn Đan nhếch miệng cười thâm hiểm. Dường như điều đó chạm vào nỗi sợ của Đan cô nhìn Louse ngờ vực:
_Cô dám??
Louse bật cười khanh khách giọng cười cô ta vang vọng cả gian phòng khách:
_Cô nghĩ sao? Vừa nói cô ta vừa giựt con dao từ tay gã nhỏ thó con chậm rãi đưa lên mặt Đan rồi lướt nhẹ sóng dai trên da mặt Đan. Cái cảm giác lành lạnh nơi sóng dao khiến Đan thoáng rùng mình cô nói giọng khẳng định:
_Thạc Hy sẽ không bao giờ tha thứ cho cô nếu như cô làm vậy!
Louse ngửa cổ lên bật cười lại một tràng cười man rợ vang vọng lên. Cô nàng quắc mắt nhìn Đan:
_Cô nghĩ tôi cần Thạc Hy tha thứ sao?
Đan bình thản đáp:
_Tất nhiên, vì cô yêu anh ấy!
Louse trừng mắt nhìn Đan như muốn ăn tươi nuốt sống cô, cô nàng như rít từng chữ qua kẽ răng:
_Biết tôi yêu Thạc Hy nhưng cô vẫn cố tình nhảy vào chen ngang sao?
Đan nhếch miệng cười:

_Nói sai rồi, là cô đến sau chứ!!
_Mày là con quỉ cái!! Louse quát lên dường như sự tức giận của cô ta đã đạt tới cực điểm. Cô ta vung dao sượt ngang mặt Đan một nhát khiến máu tóe ra. Đan nhắm mắt mím chặt môi khi lưỡi dao bén ngót xẹt qua mặt mình Đan cũng dần trở nên tức giận:
_Cô điên rồi Louse!!
Louse đưa con dao lên ngang tầm mắt nhìn đăm đăm vào những giọt mắt dính trên lưỡi dao một cách thích thú:
_Phải tao điên rồi và mày chính là kẻ khiến trở nên thứ thế! Vừa nói cô nàng lại cạ sóng dao lạnh lên mặt Đan khiến Đan thấy sợ. Đan trở nên bối rối vì cô không biết phải làm gì cho Louse ngừng tay lại chỉ còn cắn răng chịu đựng mặc cho cô ta muốn làm gì thì làm. Trong đầu thầm mong Thạc Hy mau đến cứu cô. Louse bật cười khoái trí khi thấy Đan có vẻ ngoan ngoãn hơn. Cô ả nhìn Đan ngạo mạn nói:
_Biết sợ rồi à? Tao còn tưởng mày to gan lắm chứ!
Đan không trả lời. Cô biết nếu cô trả lời ngay lúc này chẳng khác gì chọc cho cô ả thêm điên tiết lên. Cô cựa quậy hai tay nhưng vẫn không thể cử động được bao nhiêu. Louse lại cất giọng:
_Muốn tháo dây à để tao giúp mày nhá!! vừa nói cô ả vừa xoẹt con dao xuống quẹt một đường chạy dài trên tay Đan khiến Đan cắn chặt răng lại vì đau. Máu lại tứa ra từ vết cắt bén ngót của con dao. Gã mập nãy giờ im lặng mớt lên tiếng:
_Cô Louse muốn xử lý con nhỏ sao đây??
Louse quắc mắc nhìn gã rồi hất mặt về phái Đan:
_Giết nó rồi vứt xác đi!
Đan kinh hãi nhìn gã mập. Gã xoa xoa hai tay vào nhau rồi chậc lưỡi:
_ Giá hợp đồng chỉ đủ để làm một phi vụ bắt cóc thôi còn giết người thì tôi e rằng không đủ đâu!
Louse nhìn gã cao giọng hỏi:
_Chúng mày muốn thêm bao nhiêu??
Gã lại xoa hai tay vào nhau hít một hơi sâu rồi thở mạnh ra đáp:
_Giá khá là cao đấy!
Louse trợn mắt nhìn gã:
_Nói đi!
Gã nhếch miệng cười:
_Gấp ba!!
Louse trừng mắt nhìn gã:
_Mày đùa với tao à? Làm gì có giá đó?
Gã bật cười giọng cười còn ghê rợn hơn cả giọng của Louse:
_Thế thì cô tự đi mà làm, tụi tôi hết nhiệm vụ rồi, chào nhé! Nói rồi gã hất mặt với gã nhỏ thó rồi cả hai bước ra cửa. Trả lại sự yên ắng cho ngôi nhà. Đan cũng không mấy làm vui sướng hơn khi mấy gã đó rời đi vì mối nguy hiểm của cô không nằm ở mấy gã đó mà ở ngay trước mặt cô Louse.
Đan cựa quậy tay mong thoát sao ra khỏi sợi dây trói. Louse bật cười khoái trí:
_Bây giờ chỉ còn tao và mày thôi!! nói rồi cô ả đưa con dao lên ngang tầm mắt rồi lướt dọc ánh mắt trên thân dao. Giọng cô ả the thé rít qua từng kẽ răng:
_Đầu tiên tao sẽ rạch nát cái mặt xinh đẹp của mày, tiếp đó là cổ…!! vừa nói Louse vừa lườm lườm khắp người Đan. Đột nhiên cô ả hét lên:
_Sau đó sẽ để mày chảy máu đến chết!! nói rồi ả ngửa cổ ra sau rồi bật cười man rợ. Đan bắt đầu cảm thấy chột dạ. Đan tự hỏi Thạc Hy giờ sao vẫn chưa đến cứu cô?? Cô phải làm sao với con nhỏ điên này trong khi cả người bị trói chặt thế này đây. Bất chợt Louse quắc mắt nhìn Đan rồi cô ả cất giọng hát the thé đến sởn gai óc
“………………….”
I’m a loser
I’m a loser, that’s what they said
That’s what they said
Now I got their women in my bed
You buy me a drink and you wish that I was dead
“………………”
Đan nhìn cô ả rồi nói giọng thều thào yếu ớt:
_Thả tôi ra đi Louse, cô không biết mình đang làm gì đâu!!
Louse ngưng hát rồi gườm Đan:
_Mày đừng có năm mơ, tao không có ngu đâu! Vừa nói cô ả vừa huơ huơ con dao khiến Đan phải né đầu sang để né nhát dao của ả Đan hét lên:
_Đừng mà Louse!!
_Louse, dừng lại!!! giọng nói trầm khàn vừa cất lên khiến tay cầm dao của Louse dừng lại giữa không gian. Thạc Hy bước vội từ cầu thang xuống. Louse hét lên:
_Đứng im đó, nếu không tôi giết cô ta! Lời nói của Louse vừa phát ra khiến Thạc Hy lập tức khựng lại. Anh dịu giọng nói:
_Đừng làm điều dại dột Louse, em không phải loại người đó!
Louse nhìn anh cái nhìn của cô có phần vơi đi sự giận dữ. Cô nhìn anh nhếch miệng cười:
_Tất cả đều vì anh Thạc Hy, anh có biết em yêu anh nhiều như thế nào không?? Thế mà anh lại chà đạp lên tình cảm của em. Anh là đồ khốn, đồ khốn!! giọng Louse dường như nhòe đi vì cảm xúc bị dồn nén.
Thạc Hy vẫn hết gắng giữ vẻ bình tĩnh anh ôn tồn nói:
_Em bình tĩnh lại đi rồi chúng ta nói chuyện, có được không??
Louse nhìn anh cười khẩy:
_Không cần đâu, hôm nay một trong hai người phải chết tại đây hoặc anh hoặc cô ta!! vừa nói cô ta vừa đưa mắt nhìn sang Đan. Con dao vẫn lăm lăm trên cổ Đan. Chỉ một cử động nhẹ thôi thì cũng đủ khiến Đan lãnh trọn nhát dao. Đan nhìn Thạc Hy lắc đầu lúc này cô chỉ mong anh đừng làm điều gì dại dột. Thạc Hy nhìn Louse anh bình thản nói:
_Nếu vậy hãy để anh là người ở lại đây, em hãy thả Đan đi đi! Đan lắc đầu nguầy nguậy nước mắt cô lúc này đã rơi cô nhìn anh:
_Không đừng làm vậy mà Thạc Hy!
Louse nhếch miệng cười:
_ Anh sẽ không hối hận chứ??
Thạc Hy trầm ngâm rồi nói:
_Những gì anh đã làm sẽ không bao giờ hối hận!!

Đan nước mắt ràn rụa miệng không ngừng nói:
_Không được, Louse hãy để tôi tôi mới là người cô hận mà, kẻ cướp mọi thứ của cô là tôi mà!!
Louse nghiến răng kèn kẹt hết nhìn Thạc Hy rồi nhìn Đan. Cô ả chưa bao giờ cảm thấy bối rối hơi bây giờ. Cả hai kẻ cô ả hận đang xin chết vì nhau. Còn cô thì sao?? cô ả không hề có mặt trong cuộc sống của Thạc Hy tại sao tim cô lại đau đến thế thế nhưng nước mắt Louse vẫn không thể rơi:
_Mày nói đúng, kẻ đáng chết là mày mới đúng!! nói rồi cô ả cầm dao giơ lên và đâm thẳng xuống người Đan. Đan nhắm mắt lại chịu đựng vì toàn thân cô đã bị trói đến tê cứng.
Một giây…hai giậy….mười giây…..
Sao Đan vẫn không cảm thấy đau?? Cô dần mở mắt nhìn thì thấy Thạc Hy đang quỵ xuống sàn vì đã đỡ trọn nhát dao vào vai Đan hét lên:
_KHÔNG!!!!!!!!!!!
Louse bước lùi lại mặt cô ả tái xanh mét rồi cô ả vụt chạy. Đan gọi tên Thạc Hy:
_Thạc Hy, nói gì đi, anh không sao chứ??
Thạc Hy dần cử động anh cắn chặt môi rút con dao ra khỏi bả vai. Rồi nhích tới gần Đan cầm dao cắt dây trói cho cô. Dây trói vừa đứt là Đan vội vàng tháo dây ra và ôm chầm lấy Thạc Hy cô vội mò trong túi anh lấy điện thoại ra và gọi cho xe cấp cứu. Thạc Hy dần khuỵu xuống. Đan đỡ lấy anh và để anh gối đầu lên đùi mình. Cô nói trong tiếng nấc:
_Anh có đau lắm không??
Thạc Hy mặt dần tái xanh đi song anh vẫn gượng cười với cô trấn an cô rằng:
_Anh không sao đâu!
Nhìn anh thế Đan còn bật khóc to hơn, nước mắt cô rới xuống mặt anh khiến anh thấy mặn đắng. Vừa đau nơi bả vai vừa đau lòng đến muốn chết đi. Anh khẽ nói:
_Đừng khóc, anh vẫn chưa chết mà!
Đan đưa tay quẹt ngang dòng nước mắt đang chảy xuống bên gò má. Rồi ôm lấy khuôn mặt anh. Cánh cửa biệt thự mở tung. Bác sĩ và y tá kéo theo băng ca tiến vào đặt anh lên băng ca rồi đẩy ra xe. Đan bước vội theo và cùng leo lên xe. Tiếng còi xe cứu thương réo ầm ĩ khắp đoạn đường họ đi….
Ngồi trước cửa phòng cấp cứu tâm trạng Đan rối bời cảm xúc phức tạp đến nghẹt thở. Lần đầu tiên cô cảm thấy vừa sợ vừa lo lắng đến mức không thể thở được. Hai tay cô bấu chặt vào nhau đến lạnh ngắt. Hải Minh ngồi bên cạnh trấn an:
_Em đừng lo lắng quá, Thạc Hy sẽ không sao đâu!
Đan ngước đôi mắt đỏ hoe sủng nước nhìn Hải Minh:
_Tại em hết, tại em mà anh ấy ra nông nổi như vậy! Cô nàng nói trong tiếng nấc nghẹn. Hải Minh đưa tay vỗ nhè nhẹ vào lưng cô rồi kéo đầu cô tựa vào vai anh. Giọng trầm ấm:
_Em cứ khóc đi!
Như chờ chỉ có như thế Đan sụt sùi khóc để thỏa cái cảm xúc đang bị dồn nén.
“……………”
Đan đang gục đầu bên cạnh giường Thạc Hy thiêm thiếp ngủ thì một bàn tay đặt lên vai cô khiến cô giật mình ngốc đầu dậy. Hải Minh ra hiệu cho cô yên lặng rồi anh khẽ nói:
_Em về nghỉ đi để anh trông cho!
Đan xua tay:
_Em muốn ở đây, anh về nghỉ ngơi đi không sao đâu!!
Hải Minh nhún vai:
_Vậy thì anh sẽ đợi ở bên ngoài, cần gì thì gọi anh nhé!!
Đan khẽ mỉm cười rồi lặng lẽ quay sang nhìn Thạc Hy. Anh vẫn say ngủ như một đứa trẻ. Khuôn mặt tái xanh vì mất nhiều máu. Tự nhiên cô lại cảm thấy lòng đau như cắt. Cô nắm lấy tay anh khẽ nói:
_Mau tỉnh lại anh nhé, em đang chờ anh tỉnh lại đây, em có rất nhiều chuyện muốn nói với anh!!
Bất chợt Thạc Hy dần mở mắt ra nhìn cô, khóe môi anh dần cong lên thành nụ cười anh khẽ hỏi:
_Em có chuyện gì muốn nói với anh à?
Đan ngạc nhiên nhìn anh:
_Anh tỉnh khi nào vậy??
Thạc Hy đáp tỉnh bơ:
_Từ nãy giờ rồi! Anh siết nhẹ đôi tay nhỏ nhắn của cô rồi nói:
_Nào nói xem!
Đan mỉm cười tỉnh bơ đáp:
_Chẳng có gì cả, chỉ là muốn dụ cho anh mở mắt ra thôi!
Thạc Hy bất chợt siết chặt tay Đan hơn anh dịu dàng nói:
_Em đồng ý cưới anh chứ?
Đan bĩu môi:
_Cầu hôn ở nơi này không lãng mạn tí nào hết nhưng mà em đồng ý! Vừa nói cô vừa le lưỡi chọc anh.
Thạc Hy nhìn cô ánh mắt màu nâu hổ phách nồng ấm:
_Vậy là tốt rồi!
Đan chìa tay ra trước mặt anh:
_Vậy còn nhẫn cưới đâu??
Thạc Hy mỉm cười:
_Khi nào tới nơi lãng mạn anh sẽ đưa!
Đan xì một cái rồi nói:
_Vậy hóa ra anh đang đặt chỗ trước à!
Thạc Hy bật cười. Lần đầu tiên anh cảm thấy vui đến thế.
Đám cưới diễn ra trong sự chúc phúc của mọi người. Ngoại trừ những kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai đấy. Và dĩ nhiên thì Đan và Thạc Hy đều rất hạnh phúc vì cuối cùng sau bao nhiêu sóng gió hai người vẫn luôn ở bên cạnh nhau. Vài ngày sau thì trên khắp các mặt báo đăng tin tập đoàn ASEAN “vỡ nợ” và phá sản. Sau đó không ai còn thấy sự xuất hiện của Louse và ba cô ta. Song Nhi đi cùng Thiên Quốc đến dự lễ cưới của Đan và Thạc Hy. Con bé Nghi nó cứ níu chặt lấy Song Nhi không rời vì nó đang rất quý trọng từng giây phút bên cạnh cô. Thiên Quốc cũng thế ngoài giờ làm việc ở công ty ra thì anh lúc nào cũng túc trực bên cạnh Song Nhi không rời nửa bước khiến Song Nhi cảm thấy ước nguyện của cô đã thành hiện thực và cô sẽ chấp nhận đánh đổi tất cả để giữ được cái hạnh phúc này mãi.
HẾT


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận