Kẻ cắp tia chớp

14. Kẻ Bị Truy Nã
Tôi thích tự nhận rằng khi cắm đầu lao xuống, tôi ngộ ra chân lý cuộc đời, rằng cái chết không còn đáng sợ v.v..và v.v...
Bạn muốn biết sự thật? Tôi kêu không thành tiếng:
-AAAAAAAGGGGGGGHHHHHHHH!!!
Tôi lao xuống mặt nước với vận tốc xe tải. Gió thổi bạt hơi khiến tôi tưởng hai lá phổi đều nổ tung. Trong mắt tôi, nhà cửa, đồi núi, tàu bè đều lộn phộc, xiên xéo.
TÙM!
Bọt nước trắng xóa. Khi chúi xuống vùng nước tối, tôi tưởng đâu mình sắp lao đầu qua ba chục mét nước pha bùn và mãi mãi bị chôn vùi dưới đáy sông.
Nhưng lúc va chạm với mặt nước tôi không đau. Giờ tốc độ chìm đang chậm lại, bọt nước luồn qua kẽ tay tôi nhồn nhột.
Tôi không gây tiếng động lúc chạm xuống đáy. Một con cá da trơn nhầy nhụa to bằng bố dượng tôi ngoe ngoẩy bơi về phía ánh sáng mờ mờ. Phù sa sông Mississippi trộn lẫn cả đống rác rến kinh tởm: nào chai bia rỗng, giày cũ và bịch ni lông.
Lúc ấy, tôi nhận ra vài điều.
Thứ nhất: Người tôi không dẹp lép như bánh xếp. May mà trước khi nhảy, tôi chưa thành thịt nướng. Nọc độc của Chimera không còn sục sôi trong mạch máu nữa.
Tôi còn sống, thế là tốt rồi.
Thứ hai: Tôi không ướt. Tuy chân thấy mát lạnh, lửa cháy trên quần áo bị dập tắt nhưng lúc tôi sờ vạt áo, nó vẫn khô.
Trong số rác trôi lơ lửng, tôi lấy hộp quẹt ga và nhủ thầm: "Để xem nào." Tôi bật lửa. Tia lửa bắn ra. Một ngọn lửa tí xíu xuất hiện ngay dưới lòng sông Mississippi.
Tôi quờ tay vơ mảnh giấy gói hamburger thấm đẫm nước trôi giữa dòng. Lập tức giấy khô cong. Khi dí nó vào lửa, giấy cháy dễ dàng. Tôi vừa buông tay, lửa tắt lịm. Mảnh giấy lại thành mẩu rác nhầy nhụa.
Quái đản thật.
Nhưng đến lúc đó, tôi để ý thấy điều gì lạ nhất.
Tôi vẫn thở.
Đang ở đáy sông, tôi vẫn thở bình thường như trên mặt đất.
Tôi đứng dậy thấy bùn ngập ngang đầu gối. Đầu gối mềm nhũn, hai tay run rẩy.
Đáng lẽ giờ tôi chỉ là một thây ma. Nhưng tôi vẫn sống như thể có... phép lạ.
Hình như tôi nghe tiếng phụ nữ. Giọng người này hơi giống mẹ tôi.
- Percy, cậu nói gì vậy?
Sâu dưới nước, giọng tôi vang vang như trong phòng thu âm và ồm ồm như giọng người lớn:
- À... cảm ơn. Con cảm ơn... cha.
Không lời đáp. Xung quanh chỉ có rác nối nhau trôi theo dòng, một con cá da trơn to khổng tượng lướt qua và ánh nắng lúc hoàng hôn tít trên cao xuyên qua làn nước chở nặng phù sa biến tất cả thành màu kẹo bơ caremen.
Sao cha Poseidon cứu tôi?
Càng nghĩ sâu sa, tôi càng hổ thẹn.
Tất nhiên, từ nhỏ đến lớn tôi gặp may vài lần.
Nhưng đối mặt với Chimera... không thể có cơ hội sống. Chắc giờ bốn người dân lành trên cổng vòm đã bị nướng thành than. Không bảo vệ được họ, sao đáng mặt anh hùng chứ?
Nhục nhã quá. Người như tôi chắc nên ở dưới này làm bạn với cá, gia nhập cư dân kiếp ăn ở tầng nước đáy.
Rạt, rạt!
Một chiếc xuồng máy đi qua phía trên đầu tôi, chân vịt khuấy nước phù sa đục ngầu.
Cách tôi chưa đầy hai mét là thanh Thuỷ triều, cán cắm sâu xuống bùn.
Tiếng phụ nữ êm ái lại cất lên:
- Percy, cầm kiếm đi. Cha cậu đặt lòng tin vào cậu đấy.
Lần này, tôi biết rõ tiếng nói không vang trong đầu tôi. Tôi không tự tưởng tượng ra nó. Giọng nói âm vang khắp nơi, truyền vào nước như sóng siêu âm của cá heo.
- Ai vậy?

Đúng lúc ấy, qua ánh sáng mờ mờ, tôi thấy một người phụ nữ và trang phục mang màu của nước trông như bóng ma bập bềnh trôi qua phía trên thanh kiếm. Tóc cô ấy bồng bềnh. Nhìn kỹ tôi thấy mắt cô ấy có màu xanh lục, giống mắt tôi.
Tôi nghẹn ngào:
- Mẹ đấy ư?
- Tuy ta không phải mẹ cháu nhưng số phận mẹ cháu chưa tuyệt vọng như cháu nghĩ đâu. Ta chỉ là sứ giả truyền tin mà thôi. Hãy đến bãi biển Santa Monica.
- Sao cơ ạ?
- Cha cháu nhắn thế. Trước khi xuống địa ngục, hãy tới bãi biển Santa Monica. Hãy nhớ kỹ, Percy. Ta không thể ở đây lâu. Vì nước quá bẩn nên ta phải đi ngay.
Tôi tin chắc đó là mẹ tôi, hay ít nhất là cái bóng của bà.
- Nhưng... cô là ai... Sao cô lại...
Dù muốn hỏi dồn nhưng lời lẽ tắc nghẹn trong cổ họng tôi.
Cô ấy với tay về phía tôi. Lập tức làn nước lướt qua mặt tôi như cái vuốt má trìu mến.
- Hỡi cậu bé dũng cảm,giờ ta phải đi. Cháu nhất định phải đến Santa Monica. Còn nữa, quà tặng không đáng tin.
Giọng cô nhỏ dần:
- Quà nào ạ? Khoan đã.....
Cô định nói thêm nhưng không thành tiếng. Bóng cô tan vào nước.
Nếu đó là mẹ, tôi vừa mất bà lần nữa.
Tôi chỉ muốn trầm mình, bỏ xác dưới sông. Nhưng khổ nỗi: tôi không có khả năng chết đuối! Cô ấy bảo: "Cha cậu đặt lòng tin vào cậu đấy." Cô còn khen tôi dũng cảm... trừ phi cô định dành câu ấy cho con cá đang bơi gần tôi.
Tôi lội đến bên nắm lấy cán kiếm.
Có thể Chimera và phù thuỷ rắn còn ở trên kia, chờ kết liễu đời tôi. Chắc chắn giờ cảnh sát tràn ngập nơi đó. Họ cố đoán xem ai làm thủng đỉnh mái vòm.Nếu thấy tôi, họ sẽ tạm giữ để thẩm vấn.
Tôi đậy nắp, cất bút bi vào túi áo.
Tôi thì thầm với dòng sông đen ngòm lần cuối:
- Cảm ơn cha.
Dứt lời, tôi đạp bùn ngoi lên mặt nước.
Tôi ngoi đầu khỏi mặt nước, ngay cạnh vỏ hộp bánh McDonald bập bềnh trôi gần bờ.
Cách đó một dãy nhà, tất cả xe cứu thương của thành phố St.Louis nhỏ bé tập trung quanh Gateway Arch. Trực thăng cảnh sát đảo trên đầu. Đám đông hiếu kỳ gợi tôi nhớ Quảng trướng Thời đại trước thời khắc đón chào năm mới.
Một cô bé gọi mẹ:
- Mẹ ơi! Anh kia từ sông đi lên.
Người mẹ nghểnh cổ xem xe cứu thương, lơ đãng trả lời:
- Ừ, hay nhỉ.
- Nhưng quần áo anh ấy khô.
- Ừ ừ, mẹ biết rồi.
Có nữ phóng viên nói trước ống kính:
- Theo chúng tôi được biết, đây có lẽ không phải là một vụ khủng bố. Tuy nhiên, các nhà chức trách mới trong giai đoạn đầu của cuộc điều tra. Như quý vị thấy, tổn hại là rất nghiêm trọng. Chúng tôi đang cố gắng tiếp cận nhóm người sống sót. Họ chứng kiến tận mắt có người ngã từ đỉnh Gateway Arch.
Người sống sót! Tôi nhẹ cả người. Chắc nhân viên an ninh và gia đình cậu bé thoát nạn. Hi vọng Annabeth và Grover không sao.
Tôi len đám đông để xem sau dãy cảnh sát xếp hàng có gì.
Một phóng viên khác tường thuật:
- ... Một nam thiếu niên. Kênh Năm được biết máy quay an ninh ghi được cảnh cậu bé phát điên ngay trên khu vực dành cho khách tham quan và gây ra vụ nổ lạ lùng. Thật khó tin nhưng theo nguồn tin đáng tin cậy, sự thật đúng như thế. Xin nhắc lại, không có con số thương vong...
Tôi lùi lại, đầu cúi gằm.
Tôi đi vòng quanh hành rào cảnh sát rất lâu. Đâu đâu cũng thấy cảnh sát mặc thường phục và phóng viên.

Sắp tuyệt vọng vì không thấy Annabeth và Grover, tôi bỗng nghe giọng thân quen:
- Perrr-cy!
Tôi quay lưng lại và nghẹt thở trong vòng tay Grover:
- Tụi tớ tưởng cậu tìm đường khác để đến chỗ Hades rồi.
Đứng sau Grover, Annabeth làm mặt giận nhưng chắc chắn thấy tôi, bạn ấy cũng bớt lo.
- Vừa rời tụi này năm phút là có chuyện! Có chuyện gì trên ấy thế?
- Đại khái là tớ ngã.
- Từ độ cao gần hai trăm mét ư?
Có ông cảnh sát đứng sau lưng:
- Tránh đường!
Đám đông rẽ ra. Hai nhân viên y tế đẩy băng ca khẩn trương chạy ra. Tôi nhận ra ngay mẹ cậu bé nọ.
Bà ta kể:
- Sau đó, một con chó khổng lồ, con Chihuahua rất to khạc ra lửa....
Nhân viên y tế bảo:
- Tôi nghe rồi. Bà cứ bình tĩnh. Chồng con bà bình yên vô sự rồi nhé. Thuốc thần kinh bắt đầu có tác dụng đấy.
- Tôi không điên! Cậu ta nhảy xuống hố và con quái thú biến mất. - Bà ta nhìn thấy tôi. -Kìa, người kia đúng là cậu ấy!
Tôi quay ngoắt đi, đoạn kéo hai bạn theo cùng. Chúng tôi lẩn vào đám đông.
Annabeth hỏi dồn:
- Chuyện thế nào? Có phải bà ta nhắc đến con Chihuahua trong thang máy không?
Tôi kể hết từ đầu chí cuối: nào con Chimera, nào phù thủy Echidna, nào màn trình diễn nhảy từ trên cao của tôi và thông điệp của người phụ nữ dưới đáy sông.
- Chà chà, ta sẽ đi Santa Monica! Cha cậu gọi, cậu không thể né được đâu nhá!
Annabeth chưa kịp phản ứng thì đúng lúc chúng tôi đi ngang qua một phóng viên truyền hình trực tiếp. Tôi chết sững khi nghe ông ta bảo:
- Percy Jackson. Đúng vậy. Kênh Mười Hai được biết nhận dạng thiếu niên gây ra vụ nổ vừa qua trùng khớp mô tả một người trẻ tuổi đang bị giới chức New Jersey truy nã sau vụ tai nạn xe buýt nghiêm trọng ở New Jersey cách đây ba ngày. Người ta tin rằng cậu ta đi về miền Tây. Xin giới thiệu với khán giả hiện ngồi trước màn hình tấm ảnh Percy Jackson.
Ba chúng tôi cúi lom khom vòng ra sau xe của đài truyền hình và chạy vào hẻm.
Grover bảo:
- Việc cần làm ngay. Đi khỏi thành phố.
May thay, chúng tôi tới được ga Amtrak mà không bị phát hiện. Cả ba lên tàu trước khi xe lửa chuyển bánh đi Denver.
Màn đêm buông xuống, bao phủ con tàu chạy về hướng miền Tây. Chúng tôi bỏ lại phía sau rừng đèn xe cảnh sát sáng rực bầu trời.
15. Thần Tốt Bụng Đãi Bánh
Chiều hôm sau, ngày mười bốn tháng Sáu, bảy ngày trước Hạ chí, tàu vào ga Denver.
Từ đêm qua, lúc tàu còn ở Kansas tới giờ, ba đứa chưa ăn. Từ lúc rời Trại Con Lai tới giờ: chưa tắm. Chắc chắn trông chúng tôi giống bụi đời.
Annabeth gợi ý:
- Tìm cách liên lạc với bác Chiron đi. Tớ muốn báo vụ cậu nói chuyện với thần sông.
- Ta đâu dùng điện thoại được.
- Có ai bảo dùng điện thoại đâu.

Suốt nửa tiếng đồng hồ, ba đứa lang thang ở trung tâm thành phố dù tôi không biết Annabeth tìm gì. Ở đây khô và nóng, còn St.Louis thì ẩm ướt. Rặng Rocky vây quanh Denver, sừng sững như ngọn sóng thần sắp ập xuống thành phố.
Cuối cùng, chúng tôi tìm được trạm rửa xe tự động vắng khách. Vừa vòng ra ngăn xa đường, chúng tôi vừa quan sát xem có xe cảnh sát đi tuần không. Nếu thấy ba thiếu niên tay không lảng vảng gần trạm rửa xe hơi, cảnh sát hạng bét cũng sẽ đoán chúng tôi có ý đồ bất lương.
Thấy Grover cầm vòi xịt, tôi hỏi:
- Chính xác thì chùng ta đang làm gì đây?
Nó làu bàu:
- Những bảy mươi lăm xu. Tớ chỉ còn hai đồng hai mươi lăm xu. Annabeth có không?
Annabeth đáp:
- Đừng nhìn tớ. Nhà ăn đêm qua vét sạch túi tớ rồi.
Tôi khoắng túi lấy hai mươi lăm xu, đồng tiền lẻ cuối cùng. Như vậy trong túi tôi còn lại hai đô la và một đồng vàng drachma lấy ở chỗ Medusa.
- Tuyệt vời. Theo cách này, tớ không phải bơm nước mỏi rã cả tay.
- Tớ không hiểu.
Nó bỏ xu vào máy, vặn núm "phun sương". Tôi hỏi Annabeth:
- Grover đang làm gì vậy?
- Gửi thông điệp Iris. Nữ thần cầu vong Iris sẽ mang thông điệp tới các thần. Nếu biết nói khéo nhờ thần giúp và nếu thần không bận, nữ thần Iris sẽ giúp cả con lai.
- Gọi thần bằng vòi xịt nước ư?
Grover chỉ vòi lên trời. Màn sương trắng dày đặc phụt ra:
- Trừ khi cậu biết cách tạo cầu vồng nhanh hơn.
Đúng như Grover nói, nắng xuyên qua sương nhanh chóng biến thành cầu vồng bảy sắc.
Annabeth chìa tay:
- Đưa tớ đồng drachma.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời.
Bạn tôi giơ đồng tiền vàng cao quá đầu:
- Xin thần nhận chút lòng thành.
Cô bé tung đồng tiền vào cầu vồng. Sau khi tan vào ánh sáng vàng, nó biến mất.
Annabeth kêu lên:
- Đồi Con Lai.
Chả thấy gì.
Giây lát sau, sau màn sương hiện lên ruộng dâu, eo biển Long Island phía xa như thể chúng tôi đang đứng trên thềm Nhà Lớn vậy. Cạnh lan can quanh thềm, quay lưng lại phía tôi là một thanh niên tóc vàng mặc quần soóc và áo thun da cam. Tay cầm kiếm đồng, anh ra chăm chú quan sát cánh đồng cỏ.
Tôi gọi:
- Luke!
Anh ngạc nhiên quay lại. Luke chỉ cách tôi ba thước chân và màn sương mỏng. Chỉ có điều tôi chỉ nhìn thấy phần cơ thể hiện trên cầu vồng.
Nụ cười tươi tắn hiện trên khuôn mặt sẹo:
- Percy! Kia có phải là Annabeth không? Ơn trời....các em không sao chứ?
Annabeth lắp bắp:
- À, ừm... không sao.
Cô bé vuốt vuốt vạt áo dính bẩn, hất lọn tóc xõa xuống trán :
- Em tưởng bác Chiron...
Nụ cười của Luke tắt ngấm :
- Bác ấy xuống dãy nhà có việc. Mấy em dưới đó gặp chuyện. Nhưng mà này, các em bình an không? Grover vẫn khoẻ chứ?
Grover giơ vòi nước lên cao nghiêng người để Luke nhìn thấy:
- Em đây. Ở trại xảy ra chuyện gì thế?
Đúng lúc ấy, một chiếc xe hơi Lincoln Continental tạt vào trạm. Tiếng nhạc hip-hop mở hết cỡ phát ra từ đầu máy stereo. Xe chạy vào ngăn bên cạnh, âm bass từ loa trầm rung chuyển mặt đường.
Luke hét lên:
- Bác Chiron thì phải... sao ồn thế?

Annabeth mừng vì có cớ tránh mặt:
- Để em lo. Grover, đi thôi.
- Cái gì? Nhưng....
- Đưa vòi cho Percy rồi ra đây.
Grover lẩm bẩm câu gì đó đại loại là con gái khó hiểu hơn cả gấu trúc Tasmanian. Nó đưa vòi cho tôi và đi theo Annabeth.
Tôi chỉnh vòi nước sao cho vừa giữ được cầu vồng,vừa nhìn thấy Luke.
Luke hét to át tiếng nhạc:
- Bác Chiron vừa can một vụ đánh nhau. Tình hình trại khá căng thẳng. Tin mật Dớt và Poseidon bất hòa bị tiết lộ. Ban quản lý trại chưa dám chắc ai loan tin gây hoang mang, nhưng anh đoán cũng tên cặn bã gọi chó địa ngục bữa trước. Giờ anh em trong trại chia bè phái. Hệt như cuộc chiến thành Troy xưa: các thần Aphrodite và Apollo ủng hộ Poseidon. Athena ủng hộ thần Dớt.
Tôi rùng mình khi nghĩ đến khả năng nhà Clarisse ủng hộ cha tôi, dù chỉ là việc nhỏ.
Tiếng nhạc ở ngăn bên nhỏ hẳn. Tôi nghe Annabeth và gã trai nào đó cãi nhau bằng ngôn ngữ lạ. Chắc là tiếng Tây Ban Nha.
Luke hỏi:
- Tình hình em thế nào? Bác Chiron nhớ em lắm đấy.
Tôi kể anh nghe gần như mọi chuyện, kể cả giấc mơ của tôi. Gặp anh tôi mừng quá nói luyên thuyên, cảm giác như được về trại hè ít phút. Không biết tôi thao thao bất tuyệt bao lâu nhưng mãi khi máy phun sương kêu "bíp bíp", tôi mới nhớ máy sẽ dừng trong hơn phút nữa.
Luke bảo:
- Giá anh được đi với chú nhỉ? Ở đây, tụi anh không giúp gì được nhiều. Nhưng nghe này, chắc chắn Hades lấy tia chớp. Đông chí vừa rồi ông ta có lên đỉnh Olympia. Anh giám sát một chuyến tham quan và tụi anh thấy ông ấy.
- Nhưng bác Chiron bảo các thần không có khả năng tự tay lấy dụng cụ có phép thần của nhau.
Luke bối rối ra mặt:
- Đúng, đúng. Nhưng... Hades có mũ sắt tàng hình. Ai dám vào phòng đặt ngai vàng của Dớt lấy trộm tia chớp chứ? Phải tàng hình mới vào được.
Cả hai im lặng. Luke như sực nhớ nói chữa:
- Này, anh không ám chỉ Annabeth đâu nhé. Anh quen cô bé lâu nên hiểu tính. Annabeth không bao giờ... Nói thực là anh coi Annabeth như em gái.
Tôi e Annabeth không thích thế.
Tiếng nhạc ở ngăn bên tắt hẳn. Có tiếng đàn ông hoảng hốt la to, tiếng cửa đóng sập và chiếc Lincoln lủi ra khỏi trạm rửa xe.
- Chú thử ra xem chuyện gì. À này, còn mang giày anh đưa chú không? Nếu nó giúp được chú, anh cũng mừng.
Tôi thấy mình có tội khi phải nói dối:
- À...có. Tiện lắm anh ạ.
Nước tắt ngấm. Sương bắt đầu tan.
Luke nói vội, giọng anh nhỏ dần:
- Ở Denver nhớ cẩn thận đấy. Nhắn Grover đừng lo, lần này sẽ suôn sẻ hơn lần trước. Sẽ không ai bị biến thành cây thông đâu. Chỉ cần nó...
Màn sương tan hết. Hình ảnh Luke biến mất. Chỉ mình tôi trơ trọi giữa ngăn rửa xe ướt át.
Annabeth và Grover về tới. Họ cười nói hỉ hả. Grover đi lộp cộp bằng móng guốc, tay cầm đôi giày mọc cánh.
Nó nhại:
- El Diablo ! El Diablo! Annabeth này, lúc nãy cậu nói gì với họ thế?
- Lát nữa tớ nói cho nghe.
Thấy tôi, bạn ấy đứng sững. Nụ cười tắt ngấm:
- Percy, cậu sao thế? Anh Luke nói gì vậy?
Tôi nói dối mà trong lòng buồn và trống trải lạ thường:
- Chẳng có gì.Thôi mình đi tìm cái gì ăn trước đã.
Mấy phút sau, ba chúng tôi vào quán ăn có ánh đèn vàng vọt chọn một ngăn. Quanh chúng tôi có mấy gia đình vừa ăn hamburger, uống sô-đa và tráng miệng với đồ ngọt.
Mãi lâu sau người phục vụ bàn mới đi tới. Chị ấy nghi ngờ nhướn mày hỏi:
- Các em là....?
Tôi ấp úng:
- Chúng em... định gọi món.
- Các em có đủ tiền không đã?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận