Iq Cao Ra Thì Tôi Chỉ Có Hai Bàn Tay Trắng

Edit: Cú Mèo

Beta: Sứa

***

Chương 11: Âm thanh uy hiếp, nó đói bụng.

"Sao có thể, sao có thể như thế này!" Thiếu niên tóc vàng Lý Vĩ ngậm chặt miệng, kìm nén cảm giác buồn nôn, nhìn chằm chằm Trần Thắng đang hấp hối: "Chú hề kia vừa rồi không có nhắm vào ông ta!"

Tống Kiều run rẩy lau vết máu trên người, Lâm Lị Lị cũng nhỏ giọng khóc.

Ân Duyệt cắn môi, đi đến trước mặt Trần Thắng, nhẹ nhàng đặt tay lên vết thương của ông.

Ánh sáng vàng nhạt loé lên, Thích Linh đột nhiên nói: "Không cần cứu, ông ta chết rồi, không thể cứu được nữa."

"Sao có thể nói không cứu liền không cứu?" Tống Kiều không thể tin được nhìn cô: "Đây là một mạng người, nếu cô bé này có năng lực thì cô ngăn cản nó làm gì?"

"Nếu tôi đoán không sai, nhóc ấy không thể cứu được." Thích Linh nói: "Hơn nữa, nếu cứu được ông ta thì sao? Cứu một người mới tốn rất nhiều sức nhưng lại chẳng có tác dụng gì, ông ta có thể chết bất cứ lúc nào."

Lý Vĩ nghe vậy, tức giận đến mức nắm lấy cổ áo Thích Linh: "Con mẹ nó, cô nói cái gì!"

"Được rồi, đừng cãi nhau nữa." Trần Chấn Quân cau mày, kéo cổ áo Lý Vĩ ra: "Nếu có thời gian tranh cãi về người chết, sao không nhanh chóng nghĩ bước tiếp theo nên làm gì đi."

Nghe vậy, Diệp Tĩnh Nhã và Ân Duyệt đều vô thức quay lại nhìn Tần Lê Ca, nhưng Tần Lê Ca vẫn không nói gì, chỉ thong thả nhìn khách ở các bàn khác.

Khi ánh mắt của hắn di chuyển, những người cũ mới đột nhiên nhận ra có điều gì đó không ổn —

Từ lúc bọn họ bắt đầu ầm ĩ đến giờ, không có một ai nhìn bọn họ, tất cả mọi người đều vô cùng thích thú xem màn trình diễn trên sân khấu.

Ân Duyệt khẩn trương nắm chặt góc áo, nuốt nước miếng: "Bọn họ... Bọn họ không nhìn thấy chúng ta sao?"

"Không có khả năng." Trần Chấn Quân lắc đầu: "Nếu như không nhìn thấy thì tại sao chú hề có thể tới bàn của chúng ta? Làm sao thị nữ có thể dẫn chúng ta tới đây?"


"Đó là vì chúng ta bị bao vây bởi những thứ vô hình." Tần Lê Ca đột nhiên lên tiếng.

Lời này khiến mọi người chuyển sự chú ý về phía hắn, Lâm Lị Lị sợ hãi rụt vai, nhỏ giọng hỏi: "Ý cậu là sao? Có ma sao?"

"Không phải ma." Tần Lê Ca vươn tay, sức mạnh tâm trí từ đầu ngón tay phóng ra, đánh vào kết giới vừa ngăn cản hắn.

Năng lượng va chạm với kết giới, phát ra âm thanh chói tai, Lý Vĩ mở to mắt tiến về phía trước vài bước, quả nhiên đụng vào một kết giới trong suốt: "Chuyện gì xảy ra vậy! Đây là cái gì?"

"Đây là kết giới." Tần Lê Ca nói: "Kết giới này đã xuất hiện từ khi người mới lên sân khấu."

Cho nên khi sức mạnh tâm trí của hắn thả ra để ngăn cản màn trình diễn của chú hề đã không thành công, thậm chí đến mép sân khấu cũng không thể đụng tới, đã bị bắn ngược trở lại vào trong cơ thể.

"Coi như chúng ta có một kết giới, người bên ngoài hẳn cũng phải cảm giác được có gì đó không ổn chứ." Tống Kiều sợ hãi đến nỗi toàn thân run rẩy: "Ngay cả chúng ta cũng không thể nhìn thấy kết giới này, người bên ngoài lẽ nào có thể nhìn thấy sao?"

"Người bên ngoài đương nhiên không nhìn thấy được, nhưng sau khi xuyên qua lớp kết giới này, khó có thể nói chúng ta sẽ biến thành cái gì." Tần Lê Ca nói.

Lời này có chút thâm sâu, mọi người đều nhìn hắn bằng ánh mắt nghi ngờ, chỉ có Thích Linh khẽ cau mày, vuốt cằm suy nghĩ: "Ý cậu là... xuyên qua lớp kết giới này, diện mạo của chúng ta sẽ thay đổi sao? Còn nữa, từ sau khi Trần Thắng chết, âm nhạc đã thay đổi.''

Sau khi cô nhắc nhở, những người khác mới chú ý tới nhạc điện tử ồn ào lúc đầu đã thay thế bằng giọng nữ nhẹ nhàng êm ái.

"Giọng hát này... giống như tiếng hát của phụ nữ vậy?" Ân Duyệt do dự hỏi: "Cái này có liên quan gì đến tình huống hiện tại của chúng ta sao?"

Trần Chấn Quân nghĩ đến truyền thuyết về Siren: "Lẽ nào..."

"A!" Tống Kiều đột nhiên kêu lên.

Mọi người dồn sự chú ý về phía cô, cô run rẩy chỉ vào con dao cắm sau đầu Trần Thắng: "Nó, miệng của nó!"

Trên con dao, miệng chú hề cử động nhẹ như đang nhai thứ gì đó.

Tần Lê Ca lập tức giơ súng, bắn vài phát về phía con dao, con dao kia phản ứng rất nhanh, nó nhanh chóng bay lên, né từng viên đạn rồi cắm lại vào đầu Trần Thắng.


"Con dao này có linh hồn sao!" Trần Chấn Quân trợn mắt, ngơ ngác nhìn nó.

Khi giọng hát nữ ngày càng to, chú hề nhai càng lúc càng nhanh...

Cơ thể Trần Thắng khô lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, lưỡi dao màu bạc cắn nuốt máu tươi lại càng thêm phát sáng, khi bài hát lên đến cao trào, cơ thể của Trần Thắng đã bị ăn sạch sẽ.

Lâm Lị Lị trơ mắt nhìn cảnh này, không nhịn được mà nôn mửa: "Oẹ..."

Sắc mặt của những người khác cũng tái nhợt, con dao lơ lửng trên không, không có vết máu trên lưỡi dao, ánh mắt chú hề càng trở nên đỏ hơn.

Lâm Lị Lị cách con dao gần nhất, cô mở to mắt, cố gắng di chuyển ra xa, nhưng cơ thể cô quá yếu sau khi nôn, cô chỉ có thể nhìn con dao đang ngày càng gần mình, gần đến mức khoảnh khắc tiếp theo sẽ đâm vào cơ thể cô —

Két!

Trần Chấn Quân đột nhiên nhấc bàn lên, dùng bàn chặn con dao trong gang tấc, ông ta vừa mới thở phào nhẹ nhõm, liền nhìn thấy con dao đã rút ra khỏi bàn và hướng về phía Tống Kiều.

"Aaaa!" Tống Kiều sợ hãi điên cuồng hét lên: "Cứu, cứu mạng! Mau cút đi!"

Thích Linh đứng bên cạnh cô, nhanh chóng đá cô ngã xuống đất và tránh một đòn tấn công khác.

Con dao hướng về phía Lý Vĩ, Lý Vĩ hoảng sợ, thấy mình không trốn được, liền đẩy Mẫn Ân đến trước mặt mình.

Mẫn Ân trực tiếp đối diện với con dao, thế nhưng cậu bé không hề sợ hãi, nét mặt còn có chút tò mò.

Diệp Tĩnh Nhã cách quá xa, chỉ có thể lo lắng hét lên: "Mau tránh ra! Đừng đứng đó!"

Tần Lê Ca gắt gao nhìn chằm chằm vào con dao, con dao trong mắt hắn biến thành vô số dư ảnh, những dư ảnh này đang chậm rãi tiếp cận cơ thể Mẫn Ân.

Sức mạnh tâm trí bị ép từ đầu ra, mạnh mẽ quấn chặt con dao đang vùng vẫy điên cuồng, buộc nó đứng yên giữa không trung.

Con dao giãy dụa giữa không trung, Diệp Tĩnh Nhã giơ súng lên nhắm ngay chú hề trên con dao, bắn vài phát!


Đoàng đoàng đoàng đoàng!

Con dao dần dần giãy dụa nhẹ lại.

"Nhanh lên! Tiêu diệt tên hề trên đó." Diệp Tĩnh Nhã vội vàng hét lên.

Trần Chấn Quân lập tức bước tới, rút mặt dây chuyền hình cái chùy trên cổ ra, cái chùy trong tay ông ta đột nhiên lớn hơn, ông ta giơ cao cái chùy, đập mạnh vào con dao từ trên không xuống đất.

Chết tiệt!

Giọng nữ đột nhiên ngừng lại.

Con dao vỡ thành vô số mảnh trên mặt đất, vài mảnh bắn tới bên chân Tống Kiều, cô hoảng sợ lùi lại vài bước, vô tình dẫm phải chân người khác.

"Xin lỗi, xin lỗi!" Tống Kiều vội vàng xin lỗi, "Tôi không cố ý, tôi..."

"A!" Người phụ nữ bị Tống Kiều dẫm đột nhiên hét lên: "Các người bị làm sao vậy hả?"

Tống Kiều lập tức quay đầu, chỉ thấy bàn của bọn họ tàn tạ không chịu nổi, cả bàn thức ăn đều bị lật đổ xuống đất.

Nhưng đó không phải vấn đề.

Cô ngây ngốc hỏi: "Cô, cô có thể nhìn thấy chúng tôi sao?"

Vô số ánh mắt của mọi người bị tiếng kêu hấp dẫn, đều nhìn về phía này, thị nữ thấy vậy vội vàng đi tới thu dọn, trong lúc dọn cô sờ vào vết máu vương vãi trên mặt đất, sững sờ trong chốc lát.

Tần Lê Ca lập tức tiến lên, quỳ xuống ngang tầm mắt thị nữ, mỉm cười với cô: "Cảm ơn cô, vừa rồi tôi làm đổ nước mận, tôi sẽ lau chùi ở đây, tránh cho mảnh thủy tinh làm cô bị thương."

Mặt thị nữ đỏ bừng, cô ấp úng từ chối, lau chùi sàn nhà rồi nhanh chóng rời đi.

Thấy không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, những vị khách khác cũng dời tầm mắt, chú hề đã rời khỏi sân khấu, chỉ còn lại người dẫn chương trình phát biểu lời cuối cùng: "Cảm ơn mọi người đã ủng hộ đêm nay, hy vọng mấy ngày tới các vị sẽ có kỷ niệm đẹp nhất."

Giờ ăn trưa kết thúc, một số khách mời đã bắt đầu di chuyển ra ngoài hội trường.

Lâm Lị Lị thở phào nhẹ nhõm, nhìn sàn nhà sáng bóng đã được lau chùi sạch sẽ: "Đã... Đã không sao rồi phải không?"

Trần Chấn Quân đột nhiên xoay người, túm lấy cổ áo Lý Vĩ, hung tợn nhìn cậu: "Thằng nhóc này! Tại sao cậu lại đẩy thằng bé chắn cho cậu? Cậu có còn là con người không!"


Mẫn Ân bên cạnh bị hành động của bọn họ làm cho giật mình, Diệp Tĩnh Nhã tưởng cậu bé sợ hãi, vẻ mặt nghiêm nghị xoa đầu cậu bé: "Không sao đâu, đừng lo lắng."

"Tôi, tôi không cố ý!" Lý Vĩ liều mạng vùng vẫy trong tay ông ta, âm thanh khàn khàn: "Trong tình huống như vậy, tôi có thể sẽ chết!"

Ân Duyệt tức giận nói: "Mạng của anh là mạng, mạng của người khác không phải là mạng à!"

"Được rồi, đừng cãi nhau nữa." Tần Lê Ca nói: "Mọi người cho rằng nơi này là nơi nào?"

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều sửng sốt, liền nhìn xung quanh.

Có mấy vị khách đang tò mò nhìn qua bên này.

Bọn họ chỉ lo thực hiện nhiệm vụ của mình mà quên mất rằng những vị khách ở đây không khác gì những người bình thường ở thế giới thực.

Tần Lê Ca thấy bọn họ cuối cùng cũng bình tĩnh lại, mới nói: "Làm nhiệm vụ quan trọng hơn, đừng rước thêm chuyện phiền toái nữa. Nhân lúc trời còn sáng đi quanh đây xem có tìm được manh mối gì không."

Trần Chấn Quân do dự một lát, hung hăng trừng mắt nhìn Lý Vĩ rồi mới buông tay, Tần Lê Ca đã dẫn những người khác đi một đoạn xa ở phía trước, ông ta cũng vội vàng đuổi theo.

Du thuyền này có tổng cộng sáu tầng, tầng một và tầng hai là phòng tiệc và các tiện ích giải trí khác nhau, tầng ba và tầng bốn là phòng ngủ của thủy thủ đoàn và khách.

"Nói mới nhớ, phòng của chúng ta là phòng nào?" Ân Duyệt tò mò nhìn xung quanh, mỗi căn phòng đều đem lại cảm giác rất cao cấp.

"Gặp được thị nữ thì hỏi cô ấy thử." Trần Chấn Quân nói: "Dù sao khắp nơi đều có thị nữ."

Tần Lê Ca đang đi phía trước đột nhiên dừng lại, Ân Duyệt không chú ý đụng vào, đau đến đầu cô bé đầy sao: "Sao, sao vậy?."

"Này, để tôi nói cho cậu biết!" Một thuyền viên nhuộm tóc đỏ đang đứng ở ngã rẽ, cúi đầu nói nhỏ với một thuyền viên khác: "Đêm qua tôi nhìn thấy Tiểu Tình bị giết!"

"Cậu lại nữa à?" Thuyền viên tóc đen liếc mắt: "Tommy, cậu đừng nói dối tôi nữa, lần trước cậu nói Tiểu Ngữ đã chết, mọi người liền đi xem, người ta vẫn còn sống rất tốt, lần trước Tiểu Mễ cũng sống rất tốt, sao cậu cứ hai ba ngày lại đi nguyền rủa người khác là có ý gì?"

"Tôi thật sự không nói dối cậu!" Tommy thấy cậu không tin, nóng nảy: "Tôi thật sự đã tận mắt nhìn thấy tất cả! Jack, cậu phải tin tôi! Nếu cậu không tin, tôi dẫn cậu tới đó!"

"Được, được, được, tôi sẽ đi với cậu một lần nữa." Jack bị làm phiền đến không chịu nổi, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Ở đâu ra nhiều chuyện như vậy..."

Tần Lê Ca nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, nhếch khóe miệng: "Đuổi theo."

Manh mối xuất hiện rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận