Ice And Cold (Cô Gái Băng Giá Và Chàng Trai Lạnh Lùng Phần 2)

Tang lễ diễn ra trong ba ngày, và hôm nay là ngày cuối cùng, tất cả mọi người đều đến để tiễn ông Tống về nơi an nghĩ cuối cùng. Từ hôm bị mẹ chồng và anh hai mình tát, nó cũng không đến lễ tang mà về lại bệnh viện làm việc. Ngay khi Lưu Hoa nghe được nó bỏ đi ngay trong tang lễ của ba chồng diễn ra và giờ cô thấy nó đi làm, cô thấy nó vẫn đi thăm bệnh nhân, thái độ vẫn nghiêm túc tập trung nhưng nhìn vẻ mặt nó mệt mỏi, xanh xao như không ngủ mấy đêm liền. Lưu Hoa tính gọi nó lại thì nó đã rẽ đi mất. 

Nó vào phòng làm việc của Rick, nó biết Rick hiện giờ là con trai duy nhất nên không thể vắng mặt tại tang lễ của ba mình, tuy nó biết nó đang lợi dụng khoảng thời gian này là có hơi quá đáng, nhưng biết làm sao khi đây dường như là cơ hội duy nhất không hạn chế thời gian mà nó có được. Nó nhẹ nhàng tìm kiếm trong ngăn tủ, mọi ngóc ngách trong phòng của anh để tìm ra hồ sơ mật mà nó cần, nhưng dường như thứ nó tìm thấy lại là 1 thứ khác mà chính nó cũng bất ngờ.

- Chẳng phải...đây là bệnh án của ba sao? - nó nhìn hồ sơ bệnh án mà không khỏi nghi ngờ, mở ra xem thử nó dường như sock trước kết quả chẩn đoán, kết quả trong tay nó hiện giờ khác hoàn toàn với kết quả mà hôm trước nó cũng đến đây xem. Trước đây nó cũng rất nghi ngờ về bệnh tình của ông Tống, nhưng giờ xem ra ông Tống không phải bị bệnh mà chết. Nó lấy điện thoại chụp lại kết quả sau đó để lại về chỗ cũ, tiếp tục tìm kiếm thứ mình cần tìm. Nhưng nó tìm mãi vẫn không thấy. Sắp đến giờ đưa ông Tống đến nơi an nghĩ, nhưng giờ này nó còn ở đây. 

- Bác sĩ Trần....cô đến tang lễ phải không, tôi đưa cô đi..tôi cũng đến đó...- Lưu Hoa gặp nó tại sảnh chính của bệnh viện, lúc nãy gấp quá nên chiếc áo blouse vẫn còn khoác trên người.

- Cảm ơn. - nó nói sau đó cởi áo blouse ra, sửa lại cổ áo sơ mi một chút. Nó cài lại cúc áo ở cổ tay ngay ngắn sau đó vào xe cùng Lưu Hoa. Hôm nay Lưu Hoa biết xong việc ở bệnh viện phải đến lễ tang, nên cô chọn sẵn cho mình chiếc váy ren đen tay lỡ, giày cao gót đế vuông cũng màu đen. Nó thì chọn cho mình chiếc áo sơ mi tay dài màu đen, quần âu đen, giày cao gót cũng đen nốt, mái tóc xõa ra khuôn mặt tự nhiên không trang điểm nên hơi xanh xao.

- Tôi thật nể phục cô đó, bác sĩ Trần...- nó xoay qua nhìn Lưu Hoa tuy nhiên không có biểu hiện là sẽ đáp lại Lưu Hoa, Lưu Hoa cười và nói tiếp.

- Đây là lần đầu tiên tôi thấy 1 người có tinh thần thép như cô đó....dù có chuyện gì xảy ra, cô vẫn có thể bình tĩnh và trở lại làm việc của mình, giống như là việc hôm nay vậy, cô vẫn có thể tập trung thăm bệnh nhân.....nếu là tôi...tôi không thể làm được như vậy...- ý tứ trong lời nó của Lưu Hoa là khen ngợi nó, nhưng nó nghe trong lòng lại cảm thấy khác. Câu nói của Lưu Hoa như khơi gợi lại quá khứ những chuyện xảy ra ở 5 năm trước, những bi kịch cùng xảy ra 1 lúc đối với nó, những bi kịch ấy còn đau gấp nhiều lần hơn bây giờ. Nó nhìn ra cửa sổ mà suy nghĩ, không hiểu sao nó lại nhẹ nhàng nói.


- Chắc cô đã từng nghe câu...chứng kiến nhiều lần sẽ trở nên bình thản? Cũng giống như chúng ta, có nhiều người sợ máu nhưng họ lại yêu nghề bác sĩ, vì thế hằng ngày họ phải tiếp xúc với máu, đến khi bây giờ họ đã trở thành bác sĩ, đứng trước cảnh người máu me khóc lóc, thì chính người đó phải bình tĩnh, bình thản trước mọi người vì người đó đã tiếp xúc rất nhiều việc như vậy...- Lưu Hoa nghe nó nói mà cô chạnh lòng, tuy nó lấy ví dụ là bản thân là bác sĩ, nhưng vế trước của nó làm cô phải suy nghĩ. "Cô ta đã chứng kiến cảnh mất mát nhiều rồi sao? Nếu không sao lại nói như vậy.."

Bầu không khí trong xe lại trở nên im lặng sau câu nói của nó, Lưu Hoa tập trung lái xe, còn nó thì nhìn ra ngoài. Đến đèn đỏ Lưu Hoa dừng lại, nhìn sang nó nó đã nghiêng người sang một bên, có lẽ vì quá mệt mỏi nên Lưu Hoa thấy nó chợp mắt từ lúc nào. Một chiếc xe khác cũng dừng ngang cạnh xe Lưu Hoa nhưng người trong xe lại nhìn nó không chớp mắt. 

- Resd, cậu nhìn gì thế...- một người đã đứng tuổi hỏi anh.

- À...không có gì đâu bác, chúng ta mau đến đó thôi...- anh mang lại khẩu trang vào, thực chất anh không mang khẩu trang cũng được, vì chẳng ai có thể nhận ra anh. Vừa rồi chỉ là trùng hợp khi thấy nó ở trong xe bên cạnh, nó vẫn không thay đổi. Nghĩ đến nó, anh lại cảm thấy mình vô cùng có lỗi, những chuyện của 5 năm trước anh vẫn còn nhớ rất rõ, là do anh ngu ngốc, là do anh không tin tưởng nó, không tin tưởng vào tình yêu của nó, ngay cả thể hiện anh cũng không dám. Nhưng biết thể hiện làm sao khi anh là người trong giới Mafia, còn nó lại là 1 cảnh sát. Việc nó là cảnh sát anh cũng mới biết khi tỉnh lại và bây giờ nó lại tài giỏi hơn khi đang đảm nhiệm vai trò là 1 bác sĩ và là em dâu của anh. Em anh là một người ấm áp hoạt bát và là 1 bác sĩ giỏi, nó và em anh đúng thật là 1 cặp vợ chồng vô cùng xứng đôi. Cũng tốt thôi, xem như cuộc đời của mỗi người bước sang 1 trang mới. Anh vẫn luôn yêu quý nó, không không muốn gì hơn ngoài việc muốn nó hạnh phúc, bởi anh nếu anh và nó đến với nhau thì người thiệt cũng lại là nó, vì anh biết thời gian của anh không còn bao lâu nữa.

Mọi người đã có mặt đầy đủ, ngay cả bố mẹ Zeny ông bà Trang và ông bà Kim có mặt đủ đều đứng vào hàng ngay ngắn thẳng tấp, Rick đứng giữa mẹ và chị, anh đang cầm di ảnh và ly hương, bà Tống và Rin không ngừng khóc. Nó đứng phía sau Rick, cùng hàng với Justy. Justy nhìn em gái mình, nó vẫn không rơi giọt nước mắt nào, sắc mặt vẫn nhợt nhạt nhưng lạnh tanh. Theo quy định, tất cả người tham dự chỉ diện trang phục trắng đen. Sau khi cuối đầu, nó ngước lên mới nhận thấy có sự hiện diện của hắn, bên cạnh là Jane, Alice cùng anh em Mark và Marry.

Anh ngồi trong xe cách đó không xe, anh không xuống xe chỉ có bác Ngạn Bác xuống, cả anh và bác Ngạn Bác mới đáp máy bay không lâu liền đến đây ngay. Anh nghe lời của bác Ngạn Bác (John) nên không xuống xe, chỉ có mình ông vào.

- Xin lỗi, vì tôi đến muộn. - mọi người nhìn người đàn ông đã đứng tuổi mặc vest, trên tay là cành huệ trắng, bên cạnh còn có 1 người vệ sĩ. Ông đặt cành huệ trước di ảnh sau đó cuối đầu, "Ông bạn già à...hãy an nghĩ nhé...Văn Ngạn Bác tôi sẽ giúp ông thực hiện di nguyện của mình.." ông xúc động khi khoảng 1 tháng trước người bạn ông sẽ sang thăm ông cùng Resd nhưng chưa gì hết ông lại nghe tin dữ này.


- Mạng phép hỏi....bác là...- Rock hỏi, vì anh thấy hành động lúc nãy của ông.

- Ta là Văn Ngạn Bác...chắc cậu là con trai của Trung Kiên..ta lấy làm tiếc khi đến muộn thế này..- Rick cúi đầu, ông Ngạn Bác nhìn phía sau Rick, theo thứ tự thì ông đoán nó chính là vợ của Rick và cũng chính là người ông muốn tìm. 

Ông Ngạn Bác cùng vệ sĩ của mình cũng đứng vào hàng để tiếp tục phần nghi thức kết thúc tang lễ. 

..............................................

Tang lễ đã qua, hôm nay là ngày thứ hai sau tang lễ. Nó và Rick không ở cùng nhau cũng không gặp nhau đã hai ngày nay. Nó về lại nhà của nó và Rick, còn Rick anh ở lại nhà chính cùng mẹ và chị. Anh cũng biết từ hôm ở bệnh viện đến giờ thái độ nó khác đi, như tránh né, dè chừng anh, anh không biết vì sao. Nhưng anh cố gắng kìm bản thân lại, trước hết anh phải lo chuyện của "nhà" trước đã, và đặc biệt phải tìm ra người tên John.

- Rick à...con gọi Minh Hy về đây được không...ta muốn xin lỗi con bé về chuyện hôm trước..- Rin mang cháu vào phòng cho mẹ mình, Rick cũng vào theo. Từ hôm đó bà Tống cũng ngã bệnh.


Nó nhận được điện thoại của Rick và trả lời là tối sẽ trở về. Nó hiện tại đang ở phòng của viện trưởng.

.....Cốc...cốc..."vào đi"

- Cháu chào viện trưởng..- nó cúi đầu chào, viện trưởng mở kính ra và mời nó ngồi.

- Đây là phòng của chú, không có mọi người cháu cứ xưng như Rick đi, dù sao chúng ta cũng là người trong nhà. - ông rót cho nó tách trà nóng nó nhận lấy sau đó đặt xuống.

- Chú có biết ba cháu có người bạn nào tên John không? - nó vào thẳng vấn đề.

- Chú không rõ...nhưng nếu là bạn ta nghĩ ba cháu không có nhiều bạn đâu....có vấn đề gì sao cháu?

- Trước khi ba mất, ba đã cố gắng viết lên tay cháu từ đó nhưng cháu không biết nó có ý nghĩa gì....- tay nó nâng tách trà nhưng vẫn không uống.

- Có chuyện đó nữa sao? Chắc ba cháu muốn nói điều gì đây....thôi cháu về làm việc đi...khi nào chú nhớ ra điều gì đó chú sẽ cho cháu biết....- nó cảm ơn sau đó rời đi. Cửa phòng đóng lại, ông ấn số gọi cho Rick, kể lại sự việc nó nói với ông nào là việc về từ "John" và việc nó hỏi lúc trước ba anh có tiền sử bệnh gì...Anh nghe xong chỉ nhếch môi cười nói vài câu rồi tắt máy.


Rick đang đứng trên ban công tầng hai không có ai, chỉ có mình anh, dù có mệt mỏi nhưng trông anh vẫn điển trai phong độ trong chiếc áo sơ mi đen mà anh đã xoắn tay áo lên 2 nấc. Ba anh đúng thật cao tay, dù sắp chết nhưng vẫn cố hết sức viết vào tay nó, chứng tỏ ba anh vô cùng tin tưởng nó và không tin tưởng anh. Ông thà tin tưởng 1 đứa con dâu chứ không thèm tin tưởng người con ruột như anh hoặc Rin, tại sao?

Anh lấy điện thoại ra và ấn 1 dãy số.

"- Việc tôi nhờ cậu thế nào?

- Có chút manh mối rồi..

- Triết Minh...cậu làm việc nhanh chút đi...

- Tôi biết....tôi biết.....cậu cũng nên giữ vợ cậu kĩ một chút....bởi vợ cậu là một cô gái hoàn hảo có biết bao người muốn có một người vợ như vợ cậu đấy...haha....- Triết Minh cười chọc tức bạn mình..."

Tắt máy, Rick vừa nhận được tin nhắn từ Triết Minh, mở lên xem nhanh chóng điện thoại bị tay anh xiết chặt, bên trong là hình ảnh của nó và Flynn đang ngồi trong quán cafe, dường như quán cafe này gần bệnh viện, bằng chứng là nó vẫn đang mặc áo blouse trong người.

"Minh Hy....xem ra anh đã quá xem thường khả năng của em rồi" anh nói mà trong lòng tức giận, khả năng của nó vượt quá suy nghĩ của anh. Việc vừa rồi đúng thật anh phải suy nghĩ lại về nó. Bởi người có thể khiến cho Tống Trung Kiên tin tưởng hơn cả vợ con ông thì đúng là con người không đơn giản.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận