Hp Người Thủ Hộ


Tin Colin bị hóa đá và đang nằm như chết rồi trong bệnh thất đã nhanh chóng lan ra khắp trường vào sáng thứ hai.

Không khí bỗng nhiên bị những nỗi ngờ vực và những chuyện đồn đại làm cho ngột ngạt.

Bọn học sinh năm thứ nhất bây giờ chỉ dám đi quanh lâu đài thành từng đám và bíu chặt lấy nhau, như thể chúng sợ nếu đi lêu bêu một mình thì thể nào cũng bị tấn công.

Phòng nghỉ Gryffindor luôn là nơi hội họp của những cuộc thảo luận suy đoán về thông điệp người thừa kế, cả bọn nhất trí cho rằng là Slytherin dở trò, Hermione và Ron chắc khăm khăm đứa đáng nghi nhứt là thằng Malfoy, đại đa số Gryffindor đều tán đồng ý kiến này, ai mà không biết thằng công tử bột này là đứa đầu têu vụ kì thị huyết thống ở Slytherin.

Cặp song sinh còn toan đi tìm tòi bí mật của Malfoy, bị Percy cảnh cáo mới không cam tâm bỏ qua.
Trong lúc đó, một phong trào bí mật tràn lan khắp trường: bọn học trò lén lút đổi chác, mua bán những lá bùa hộ mạng, những bửu bối, và các loại bùa phép phòng thân, mà không để cho thầy cô hay biết.

Neville mua một củ hành to tướng, màu xanh lá cây, có mùi quỉ sứ, một mẩu thủy tinh nhọn sắc màu tím, và một cái đuôi con sa giông đã thối rữa.

Mấy đứa khác trong nhà Gryffindor bèn bảo cho Neville biết là nó không việc gì phải lo: nó thuộc dòng dõi phù thủy thuần chủng, không có nguy cơ nằm trong "sổ bìa đen" của Người kế vị Slytherin.
Nhưng gương mặt tròn mũm mĩm của Neville vẫn tái mét vì sợ hãi: "Thì thầy Filch cũng bị tấn công đó thôi! Tại thầy là một Pháo lép, mà ai cũng biết tui thì cũng gần như là Pháo lép vậy."
Vào tuần lễ thứ hai của tháng 12, giáo sư McGonagall lại đi một vòng các ký túc xá để ghi danh những học sinh sẽ ở lại trường trong dịp lễ Giáng Sinh.

Harry, Ron, và Hermione đều ghi tên.

Tụi nó nghe nói Malfoy cũng sẽ nghỉ lễ Giáng Sinh ở trường, điều này càng tăng thêm vẻ đáng nghi hơn của nó.
Còn Harry...!Bởi vì trên người đeo thêm câu thần chú truy tung của quý ngài Đại sư độc dược, cậu chỉ còn nước ngoan ngoãn vô khuôn phép như một đứa học trò mẫu mực, trừ đi học ăn cơm huấn luyện, thời gian còn lại không ở thư viện thì là phòng ngủ.

Hermione và Ron tỏ vẻ khó hiểu trước biểu hiện hết sức kì quặc của cậu, Harry hết cách chỉ có thể trộm nói cho bạn tốt cậu bị Snape tặng cho bùa truy tung, Snape lại lần nữa bị hai đứa bạn tốt của cậu xỉa xói tàn tệ.
Được cái là sinh hoạt của một đứa trò ngoan cũng chưa ép Harry tới nỗi nào, trái lại vì bị tròng cho cái xích không thể chạy lung tung nữa, cậu bèn dời mục tiêu tới một nhân vật khác...!một con chuột giả mạo hèn hạ.

Cậu mượn cuốn 《 Lời nguyền bị CẤM 》 và 《 Tiết lộ về linh hồn 》từ khu sách hạn chế của thư viện, nếu một có vài sự kiện không cách nào thay đổi thì thử xài cách khác xem sao, ví dụ như dùng nguyền rủa tiêu hao linh hồn phát điên phát rồ của Voldermort.
Nhưng là Harry đã quên béng đi mất, chuyện gì ở Hogwarts cũng không thể gạt được cụ Dumbledore, cho nên khi lần nữa phải đứng trước mặt hai con thú đá xấu đau xấu đớn trước phòng hiệu trưởng, Harry nhịn không được tán đồng quan điểm của Snape...
Gian phòng hiệu trưởng này khá là quen thuộc với Harry, sau khi khi cụ Dumbledore qua đời, Snape không thay đổi bất cứ thứ gì trong phòng hiệu trưởng.

Khi cô McGonnagal lên chức, cô chỉ thu dọn nơi này thêm ngăn nắp và nghiêm cẩn.

Thẳng đến văn phòng này thuộc về cậu, những đồ vật cũ của cụ Dumbledore vẫn còn nguyên đây, bọn họ đều dùng cách này để kỉ niệm cuộc đời của vị phù thuỷ vĩ đại nhất thế kỷ.
Chưa thấy bóng ông cụ râu bạc đâu, Nón phân viện còn đang ngủ gà ngủ gật, trạng thái của Fawkes thì không tốt lắm, lông nó trụi lủi đâu hết nên giờ trông khá giống con gà tây trong bếp mà người ta mới mần được một nửa.

Lần này cậu đến phòng hiệu trưởng có hơi sớm nên không thấy cảnh phượng hoàng bùng cháy thành trái banh lửa.
"Giáo sư." Cửa văn phòng bật mở, cụ Dumbledore đi đến, hiếm khi Harry thấy cụ không cười, đôi mắt lam sau chiếc kính nửa vầng trăng có vẻ mệt mỏi, vẻ mặt cụ nghiêm túc và thận trọng.
Harry đợi chờ căng thẳng trong khi cụ Dumbledore dò xét cân nhắc, đầu những ngón tay rất dài của cụ chụm vào nhau.

Cuối cùng cụ nói nhẹ nhàng:
"Harry à, thầy phải hỏi con, rằng con có điều gì muốn nói với thầy không? Bất cứ điều gì..."
Dumbledore ngồi xuống ghế sau chiếc bàn giấy khổng lồ, chân có vuốt, dùng đôi mắt lam xuyên thấu nhìn thẳng vào Harry, giống như cụ có thể đọc được suy nghĩ của mọi người kể cả khi không xài phép thuật.
Harry cụp mắt, đôi mắt dần trống rỗng, đây là ảnh hưởng của Bế Quan bí thuật, cậu không biết mình có qua được cái truông của cụ Dumbledore hay không, ít nhất cậu cũng phải giả bộ như không biết gì hết.
"...Bất luận điều gì ư...!Giáo sư muốn nói việc hôm hổm con mới rời bệnh thất đã đụng mặt thầy Snape sao? Con nói chuyện với thầy ấy..." Harry tự thuật lại câu chuyện cậu vốn đã nói với Snape.

Cậu đoán Snape đã kể cho cụ hiệu trưởng nghe rồi, nếu không cụ Dumbledore sẽ không tìm cậu làm gì, đương nhiên để phòng ngừa cậu vẫn bổ sung một câu yêu cầu Snape giữ bí mật dùm cậu.
"Harry, nếu trò bối rối...!trò biết nói tiếng rắn vì Voldermort là một Xà khẩu.

Gã ta là người thừa kế cuối cùng của Salazar Slytherin.


Nếu như thầy không lầm, vào buổi tối mà gã để lại vết thẹo trên trán con đó, gã cũng đã dời một ít mánh phép lên người con.

Nhưng có điều là gã không cố tình làm thế, thầy chắc là..." nghe câu trả lời của cậu, cụ nhẹ nhàng giải thích.

Dumbledore thở phào một phen nhưng không buông lỏng cảnh giác, cụ không hy vọng đứa bé này đặt sự chú ý tới những pháp thuật hay đồ vật tà ác, hắc ám.
"Harry, thầy phải nói rằng, con thông minh lắm, và mẫn cảm nữa, nhưng con chớ quên bạn bè bên cạnh con, lựa chọn của con là một loại bảo vệ, nhưng không đề phòng mà tín nhiệm họ có lẽ không khó khăn như con tưởng đâu." Cụ quan sát đứa nhỏ này hồi lâu, năm nhất nó còn ỷ lại bạn bè, nhưng hiện giờ nó lại muốn một mình đối mặt, có lẽ thằng bé đã phát hiện ra gì đó...! Dumbledore tinh tế nghĩ, cụ không thể để mặc đứa nhỏ này trở nên cực đoan.
Không thể không nói Dumbledore quá biết cách phỏng đoán nhân tâm.

Lúc Harry rời khỏi phòng hiệu trưởng cậu cứ thế lang thang thơ thẩn không có mục đích gì.

Cậu biết Dumbledore đang lo lắng điều chi, bây giờ biểu hiện của cậu có quá nhiều chỗ tương tự với Tom Riddle, nhưng...!Cậu vĩnh viễn sẽ không đi lên con đường của gã.

Vĩnh sinh?
Không ai làm bạn, một mình cô độc bước đi mãi mãi, đó là một sự tra tấn kinh khủng chứ không phải món quà quang vinh nào cả...!cậu đã chịu đựng đủ cô độc rồi, danh tiếng, quyền lực đều không có ý nghĩa gì với cậu...!Bảo Harry mở trừng mắt nhìn từng người trong đời cậu bước đi, chẳng thà giết cậu luôn để được đi theo bọn họ.

Bây giờ có một cơ hội nữa, cậu tuyệt đối sẽ không để một ai...!phải ra đi trước hết.
Harry đang băng qua tiền sảnh thì thấy một đám đông bu quanh một thông báo, đọc một mẩu giấy da đính trên bảng.

Ron thấy cậu trước tiên, nó vẫy Harry lại rồi hào hứng nói: "Bồ về rồi! Lại đây mà coi! Người ta đang thành lập Câu lạc bộ Đấu tay đôi! Tối nay có buổi họp mặt đầu tiên!"
Ron nói thầm vô tai cậu: "Nếu có bồ, tụi mình nhất định sẽ đánh bại được lũ quái vật Slytherin!"
"Tối nay tụi mình đi chung đi." Hermione khá là hứng thú, cô bé hy vọng có thể học được gì đó có ích.
Quyết với chả đấu...!toàn trò mèo của lão Lockhart...!Harry giễu cợt trong lòng, nhưng cậu không nói ra để hai đứa bạn cụt hứng.

Cả đám thống nhất giờ gặp mặt rồi hí hửng về phòng tắm rửa sửa soạn.
Buổi tối 8 giờ, tụi nó vội vã trở lại Đại Sảnh đường.

Mấy dãy bàn dài đã được dọn đi chỗ khác, nhường chỗ cho một cái võ đài vàng đặt dọc một bức tường.

Hàng ngàn ngọn nến được thắp sáng lơ lửng bên trên.

Trần nhà lại một lần nữa đen như nhung, và gần như toàn bộ học sinh trong trường đều có mặt, người nào cũng cầm theo cây đũa phép của mình và lộ vẻ hồi hộp.

Hermione nói khi cùng hai người bạn chen lấn trong đám đông: "Không biết ai sẽ dạy tụi mình đây? Có người nói với mình thầy Flitwick từng là vô địch môn đấu tay đôi hồi thầy còn trẻ – không chừng thầy Flitwick sẽ dạy tụi mình cũng nên."
Harry muốn nói cho cô bé không phải đâu, là ông thầy bồ sùng bái cơ...!nhưng chưa kịp nói thì Lockhart đã lên sân khấu, cậu yên lặng trợn trắng mắt.

Lockhart đang bước lên võ đài, chói lọi trong chiếc áo chùng màu đỏ mận chín, bên cạnh ông ta không ai khác hơn là thầy Snape mặc chiếc áo chùng màu đen thường ngày.

Lockhart giơ tay vẫy mọi người im lặng và kêu gọi: "Dồn lại đây nào! Tập họp lại nào! Mọi người có thấy tôi rõ không? Có nghe tôi rõ không? Hay lắm!"
Ông ta tằng hắng để bắt đầu: "Thế này, giáo sư Dumbledore đã cho phép tôi thành lập Câu lạc bộ Đấu tay đôi này, để huấn luyện tất cả các trò phòng khi các trò cần tự vệ, như chính tôi đây đã phải chiến đấu tự vệ trong vô số trường hợp – Cứ đọc các sách đã xuất bản của tôi là biết đầy đủ chi tiết về chuyện này."
Nở một nụ cười sáng chói gương mặt, thầy Lockhart nói tiếp: "Tôi xin giới thiệu người phụ tá cho tôi, giáo sư Snape.

Thầy nói với tôi là bản thân thầy có biết một tí chút về môn đấu tay đôi và đã đồng ý trên tinh thần thể thao là giúp tôi làm vài động tác biểu diễn trước khi chúng ta bắt đầu.

Thế này, tôi không muốn để các trò trẻ tuổi hăng say này phải lo lắng – Hãy yên tâm là sau khi tôi đấu tay đôi với ông ấy xong, các trò vẫn còn bậc thầy Độc dược của mình, đừng sợ nhé!"
Tôi không sợ tí nào, thiệt đó, chỉ cầu cho ông đừng thua xiểng liểng quá thôi.

Harry tặng Lockhart một cái liếc mắt, chuyển sang nhìn Snape rồi nhếch miệng cười.


Thầy đang nhếch môi cười, vậy mà Lockhart còn đang vô tri ba hoa, nếu Harry mà thấy thầy cười kiểu này thì đã vắt chân lên cổ mà lẩn mất rồi.
Ron thì thầm vào tai Harry: "Nếu hai người đó tiêu diệt lẫn nhau thì có phải hay hơn không?"
Lockhart và thầy Snape bước đến đứng đối diện nhau và cúi mình chào.

Ít nhất thì Lockhart cũng chào một cách điệu nghệ, hai cánh tay đánh vòng thuần thục.

Còn Snape thì chỉ gục gặc đầu một cách cáu kỉnh.

Rồi cả hai giơ cây đũa phép lên như thể giơ kiếm ra trước mặt.

Lockhart nói với đám học trò đang im re: "Như các trò thấy đấy, chúng tôi đang giơ cây đũa phép của mình lên ở một tư thế chiến đầu được chấp nhận.

Sau khi đếm ba tiếng, chúng tôi sẽ tung ra lời nguyền thứ nhất.

Dĩ nhiên là không ai cố ý giết ai cả."
Harry ngó hàm răng nghiến chặt của Snape.

Chắc là thầy muốn làm thịt Lockhart lắm rồi.
"Một...!Hai...!Ba..."
Cả hai thầy đều vung gậy qua đầu và chỉa vào mặt đối thủ.

Snape hô: "Expelliarmus."
Một tia sáng đỏ chói mắt phóng ra, lúc Harry cho là Lockhart sẽ bị đánh bay thì trước mặt ông ta đột nhiên xuất hiện một cái kiên trong suốt.

Bùa che chắn! Sao có thể! Harry mở to hai mắt nhìn, người cũng đang trố mắt ngạc nhiên là chính bản thân Lockhart, ông ta mừng rỡ nhìn đũa phép trong tay, miệng lẩm bà lẩm bẩm.
Chẳng lẽ...!Harry khó mà tin được, nhật kí Riddle tuyệt đối đang ở trong tay Lockhart! Cậu nhanh chóng nhìn về phía Snape, hiện tại Riddle còn trốn trong nhật ký, dòm Lockhart còn bay bổng chạy nhảy thế là còn khoẻ lắm, sinh mệnh chưa bị hao đi! Harry tự an ủi mình.

Tom Riddle còn chưa hoàn toàn sống lại, không có năng lực sử dụng thần chú, gã chỉ có thể sai phái kẻ khác làm việc giúp, Lockhart chỉ biết mỗi Bùa Lú, ông ta chẳng làm được tích sự gì.

Tuy rằng Harry đã khẳng định suy đoán của mình nhưng vẫn cầm chắc đũa phép, chuẩn bị khi Lockhart mà làm gì mờ ám thì cậu sẽ đánh bay ông ta ngay.
Nhưng đúng là cậu lo thừa rồi, Riddle chỉ cho Lockhart hưởng chút ngon ngọt thôi, lần thứ hai Snape công kích, Lockhart văng bật ra sau và rớt khỏi võ đài, đụng vào bức tường, té ạch xuống và nằm lăn quay trên sàn.
Malfoy và mấy đứa nhà Slytherin vỗ tay hoan hô.

Hermione bồn chồn nhấp nhổm trên mấy đầu ngón chân, còn mấy ngón tay thì đè trên môi cố ngăn tiếng thét đau đớn: "Mấy bồ nghĩ thầy có bị gì không?"
Harry và Ron cùng nói: "Kệ ổng chứ!"
Lockhart gượng đứng trên đôi chân không được vững vàng lắm.

Nón của ông ta đã văng mất, và mái tóc dợn sóng thì dựng đứng trên đỉnh đầu như cái mào chim.

Bước cà nhắc trở lên võ đài, ông ta nói: "Thế đấy, các trò thấy đấy.

Đó là phép Giải giới – các trò xem, tôi đã mất cây đũa phép của mình...!À, đây rồi, cám ơn trò Brown...!Vâng, thưa giáo sư Snape, biểu diễn phép thuật đó quả là một ý kiến xuất sắc, nhưng mà tôi nói anh đừng phiền, chứ phép thuật của anh lộ liễu quá, tôi mà muốn vô hiệu nó thì dễ ợt.

Tuy nhiên, tôi cảm thấy sẽ có tác dụng giáo dục tốt nếu cứ để cho bọn trẻ...!"
Vẻ mặt thầy Snape đằng đằng sát khí.


Có lẽ thầy Lockhart cũng nhận thấy điều ấy, nên thầy vội nói: "Biểu diễn nhiêu đây là đủ rồi! Tôi sẽ xuống với các trò, chia các trò thành từng đôi.

Có lẽ thầy sẽ chịu giúp tôi..."
Đám trẻ bắt đầu chia cặp với nhau.

Lockhart ráp Neville với Justin, còn thầy Snape thì đi thẳng đến chỗ Harry và Ron.
"Ta nghĩ đã đến lúc tách nhóm thôi.

Ron, trò bắt cặp với Finnigan.

Còn Harry..."
Snape cười lạnh lùng: "Nghe nói bùa Giải giới của trò đây giỏi lắm...!Malfoy, lại đây.

Để thử xem trò làm được gì với Harry lừng danh.

Còn trò, Hermione, trò đấu tay đôi với Bulstrode." Millicent Bulstrode là con bé nhà Slytherin, nó to bự chàm vàm, cằm bạnh ra vuông vức nặng nề đầy vẻ khiêu khích hung hăng.

Hermione nở một nụ cười yếu ớt để chào, nhưng cô bé kia không đáp lại.

Có vẻ là một trận chiến khó khăn cho cả Harry và Hermione.
Malfoy khệnh khạng bước tới, miệng cười khinh khỉnh, có thầy Snape đứng đó làm gan nó phình to ra.

Harry liếc mắt một cái với Snape, thầy không thể trách tôi à, nếu mà tôi cạo trụi lông con chim công trắng này...!phiền thầy phải nấu thật nhiều Thuốc làm đẹp rồi.
Lockhart đã lại bước lên võ đài kêu to: "Hãy đối diện với đấu thủ của mình! Và cúi chào!"
Harry và Malfoy không ai gật đầu, nhưng trên mặt Harry lại đeo nụ cười hiền lành làm Malfoy không tự giác nuốt nuốt nước miếng.
Lockhart hô: "Đũa phép sẵn sàng! Khi tôi đếm đến ba, các trò hãy tung bùa phép của mình ra mà giải giới đối thủ.

Chỉ tước vũ khí của đối thủ mà thôi – Chúng ta không muốn có bất kỳ ai bị tai nạn nào hết – Một...!Hai...! Ba..."
Harry đột nhiên giơ đũa phép lên trước ngực, cậu biết Malfoy không phải đứa chơi đẹp, quả nhiên mới đếm tới 'hai' nó đã ra tay rồi.
"Expelliarmus!" Thật đáng tiếc Malfoy đụng tới đối thủ không bình thường, nó bay cái vù ra ngoài, quỳ bẹp xuống sàn.

Mặt mũi Malfoy đỏ tưng bừng, nó thấy mình mất mặt mũi quá.

"Tarantallegra!" (Tarantula: Lóc cóc mòng mòng, lóc cóc quay vòng vòng!) Malfoy hét lên, câu thần chú xẹt tới chỗ Harry.
"Avis!" Một đám chim bay chặn tầm mắt Malfoy, câu thần chú của nó hụt lất mà nó còn bị đám chim rỉa đầu.
"Dừng lại! Dừng lại!" Lockhart hét to với cái đám đang đánh nhau xà quần.

Snape nhanh chóng bước lại can thiệp: "Finite Incantatem! (Thâu hồi phép thuật).

Đàn chim biến mất để lại thằng Malfoy nhếch nhác, rụng tóc, đầu dựng ngược và đầy mùi kì lạ của chim.
Một làn khói mờ đang bao phủ toàn cảnh.

Cả Neville và Justin đều nằm lăn quay trên sàn thở hổn hển.

Ron thì đang đỡ dậy một thằng Seamus mặt mày xám ngoét như tro, xin lỗi rối rít về cái tai họa mà cây đũa phép te tua của nó gây ra.

Nhưng Hermione và Bulstrode vẫn còn múa may.

Hermione thì bị cô "Bé Bự" dùng miếng đòn hiểm khóa đầu, đang thút thít khóc vì đau đớn; cả hai cây đũa phép của hai cô bé đều bị bỏ mặc nằm lăn lóc trên sàn.

Harry nhảy tới lôi Bé Bự ra khỏi Hermione.

Kể cũng khó: Bé Bự to cồ hơn cả Harry.
Thầy Lockhart nhìn hậu quả của trận đấu tay đôi, nhấp nha ướm lời: "Nào.


Nào...!Macmillan, buông ra đi...!Coi chừng, trò Fawcett...!trò Boot kẹp chặt lại, chút xíu nữa là nó ngừng chảy máu thôi..."
"Chắc là tôi phải dạy cho các trò cách thức khóa những lời nguyền không thân thiện thôi!"
Lockhart có vẻ hoảng loạn đứng giữa lễ đường, ông ta liếc một cái sang chỗ thầy Snape.

Đôi mắt đen của thầy phát ra một tia sáng long lanh, nhưng anh nhanh chóng nhìn đi chỗ khác.

Lockhart đành nói tiếp: "Chúng ta cần một đôi tình nguyện làm thử – Neville và Finch lại đây – Anh thấy sao, anh..."
Snape gạt phắt đi: "Không ổn chút nào, giáo sư Lockhart à.

Neville thì chỉ với một câu thần chú đơn giản thôi cũng sẽ gây ra một cảnh tan hoang tàn khốc.

Còn Finch thì có thể sẽ chỉ còn di thể đủ đựng trong mấy cái hộp quẹt để đưa đến bệnh thất."
Gương mặt tròn trịa hồng hào của Neville ửng đỏ lên.

Snape nói tiếp: "Hay là cặp Harry và Malfoy, trông tụi nó có vẻ thuần thục đấy."
Đôi mắt Snape tràn đầy tìm tòi nghiên cứu nhìn chằm chằm Harry.

Lockhart bảo: "Ý kiến hay!" Ông ta ra hiệu gọi Harry và Malfoy đi tới giữa hội trường, đám đông lùi lại để chừa chỗ trống cho hai đứa thi thố tài năng.
"Nghe đây, Harry." Lockhart nói "khi Malfoy chĩa cây đũa phép vào trò, thì trò làm như vầy." Ông ta giơ cây đũa phép của mình lên, cố gắng làm một động tác phức tạp xong làm rớt luôn cây đũa.

Snape cười ngạo nghễ nhìn Lockhart vừa vội vàng lượm cây đũa lên và nói: "Ấy! Tại cây đũa phép của tôi hăng hái quá mà!"
Thầy Snape đến gần Malfoy, cúi xuống, thì thầm điều gì đó với nó.

Malfoy nở nụ cười ngạo nghễ.

Harry híp mắt, tính thử cậu hả?
Malfoy quay sang thì thầm cho thầy Lockhart khỏi nghe thấy: "Sợ rồi hả?"
Harry rũ mắt không nói lời nào, Thầy Lockhart vui vẻ vỗ vai Harry: "Cứ làm y như tôi dặn nhé, Harry!"
"Một...! hai...!ba...!Bắt đầu!" Malfoy nhanh chóng giơ đũa la lớn "Expelliarmus!" Harry giơ tay đánh trả, nhưng đồng thời một thần chú không tiếng động khác rơi lên người cậu, thần chú tra xét? Snape đang nghi ngờ cái gì ở cậu? Harry làm bộ không biết, nhanh chóng đánh Malfoy té xuống đất.
Snape trầm mặc kéo thằng bé lên, Malfoy trông cực kì không cam lòng, nó ngẩng đầu nhìn Snape một cái, gào lên: "Serpemsprtia!" (Mãng xà tấn công!)
Đầu đũa của Malfoy bùng nổ.

Một con rắn đen dài vọt ra, rớt phịch xuống khoảng sàn trống giữa hai đứa, rồi ngóc đầu lên, sẵn sàng tấn công.

Đám đông nhảy thối lui ra sau ngay, nhiều tiếng rú kinh khiếp vang lên.
Harry híp mắt nhìn con rắn, lại nhìn Snape một cái, cậu liếm liếm hàm trên.

Nghi ngờ Phòng chứa là cậu mở hả? Cậu nhếch khóe miệng hiểu rõ.
"Để tôi làm cho!" Lockhart la lên.

Ông lại vung cây đũa phép lên phía trên đầu rắn, và một tiếng nổ đùng vang lên: con rắn không biến mất mà phóng vọt lên không trung chừng ba thước rồi rớt xuống sàn kêu một cái oạch thiệt lớn.

Nổi điên lên, con rắn rít lên giận dữ và trườn về phía Justin Finch-Fletchley.

Nó ngóc đầu lên, nhe răng nanh nhọn hoắt, tư thế sẵn sàng mổ một cái đích đáng cho đã.
Thấy con rắn muốn công kích, Snape bước tới, vẫy cây đũa phép một cái đọc thần chú.

nhưng Harry còn nhanh hơn anh, câu thần chú trúng vào con rắn trước và con mắt rắn biến mất trong một làn khói đen nhạt.

Cậu không nói thêm nữa cái gì, nhảy xuống khỏi đài đi đến bên người Ron và Hermione.
"Tụi mình đi thôi..." Hermione cho rằng Harry bị con rắn hù sợ, cô bé trừng mắt nhìn Malfoy và Snape, đặt tay sau lưng để đẩy Harry và Ron ra khỏi chỗ lù xù bù này.
"Ổng thật quá đáng! Ổng dạy Malfoy cách công kích học trò!" Hermione đầy căm phẫn nói.
"Có lẽ Phòng chứa là do bọn họ mở ra, vì con rắn nhém xíu là cắn Justin rồi!" Ron nhỏ giọng nói với hai bạn.
Harry không tham dự thảo luận của hai đứa, cậu đã biết là ai cầm cuốn nhật ký..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận