Hợp Đồng Tình Nhân Sa Vào Vòng Tay Của Ác Ma


Mẹ và em trai vui mừng tiếp đón Lý Bân, thái độ của họ còn tốt hơn khi nói chuyện với Lục Cẩn Hiên làm Vân Mộng thấy hơi khó hiểu.

Chẳng lẽ là do hiệu ứng người quen cũ sao?
Lúc này, bà Vân đột nhiên nhìn thấy ti vi chiếu tin tức về một trận hỏa hoạn lớn xảy ra ở nhà cũ.

Bà hoảng sợ vẫy tay bảo Vân Mộng tới xem cùng, còn nói:
“Mẹ với Vân Kiên mà không chuyển lên đây cùng con thì chẳng biết có còn cơ hội gặp lại con không…”
Nhà đài cho phát đoạn clip tại hiện trường, cảnh tượng lửa đỏ nuốt trọn những căn nhà nhỏ đáng thương hiện ra trước mắt Vân Mộng.

Sự việc này chỉ mới xảy ra vào ngày hôm qua, cách thời gian họ chuyển đi lâu rồi, nhưng trong đoạn clip đó, cô phát hiện ra có một bóng người rất khả nghi.

Người này chẳng phải là Phùng Linh An sao?

Vân Mộng nhíu mày, trực giác nói cho cô biết phải mau chóng báo lại chuyện này cho Lục Cẩn Hiên biết, nhưng còn chưa kịp cầm vào điện thoại thì một màn làm cô chết đứng đã diễn ra.
Lý Bân đột nhiên rút từ trong người ra một khẩu súng rồi áp vào thái dương của Vân Kiên.

Trái tim Vân Mộng như thể ngừng đập vào khoảnh khắc đó, cô vội vàng hét lên:
“Dừng tay! Anh định làm gì?”
Vân Kiên còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cứ nghĩ Lý Bân chỉ đang đùa nên hỏi:
“Súng giả hay thật vậy anh?”
“Em nói xem?” Lý Bân cười khẽ một tiếng, sau đó giơ súng lên nhắm về một hướng và trực tiếp bóp cò.
Đùng.
Âm thanh vang dội chấn cho lỗ tai của bà Vân và Vân Kiên oong oong, Vân Mộng cũng bị giật mình không nhẹ.

Viên đạn bắn ra khỏi họng súng ghim thẳng vào tường, chứng minh cho họ biết thứ trong tay hắn không phải đồ chơi.
Vân Mộng hoang mang thật rồi, cô không hiểu tại sao quanh mình lại có nhiều người xấu như thế? Ngay cả người mà mẹ và em trai cô tin tưởng cũng cắn ngược bọn họ.
Bà Vân run cầm cập, chân không còn sức lực mà ngã ngồi xuống sàn.

Vân Kiên thì gan dạ hơn rất nhiều, tuy rằng hiện tại cậu cũng sợ lắm, nhưng vẫn cố đứng vững, bởi vì chị gái và mẹ vẫn còn ở đây và đang gặp nguy hiểm.
Vân Mộng không dám nhúc nhích vì sợ hắn bắn chết em mình, lòng bàn tay cô bắt đầu đổ mồ hôi, run giọng hỏi:
“Tại sao anh lại làm vậy? Anh muốn gì?”
“Xin lỗi, tôi không định làm hại gia đình cô đâu, nhưng có người cho tôi tiền, tôi không từ chối được.” Lý Bân thản nhiên giải thích: “Số tiền đó cả đời này tôi cũng không thể nào kiếm được, nó đủ để tôi sống sung túc suốt kiếp, cô hiểu ý nghĩa của việc này không? Nghĩa là tôi chẳng cần phải khổ sở luồn cúi trước những tên nhà giàu khốn kiếp kia nữa, không phải sống một cách đầy nhục nhã nữa!”
Lý Bân nói xong phá ra cười, hắn làm việc cho một công ty nhỏ, bình thường ông chủ hay la mắng sỉ nhục hắn, tiền thì không kiếm được bao nhiêu nhưng áp lực lại cực lớn.

Mặt ngoài hắn tỏ vẻ bản thân vẫn ổn, vui vẻ hòa đồng với mọi người, cho họ thấy,lhắn biết nỗ lực, biết phấn đấu, nhưng thực ra hắn rất chán ghét cuộc sống này, tính cách của hắn đã trở nên vặn vẹo từ lâu rồi.
Cho nên, Lục Tử Tiệp nghĩ xấu về hắn là có cơ sở.

Bà Vân ở trên nền đất bắt đầu khóc lóc van xin, nhưng Lý Bân căn bản không thèm quan tâm, hắn nói với Vân Mộng:
“Cô phải đi với tôi, nếu không, tôi sẽ bắn chết thằng nhóc này!”
Vân Kiên run lẩy bẩy nói:
“Chị, đừng lo cho em!”
“Thả em trai tôi ra! Tôi đi với anh!”
Bước tới trước một bước, Vân Mộng cố gắng thỏa hiệp.
Lý Bân đâu dễ mà nghe lời cô như thế, hắn cười khà khà nói:
“Đừng giả vờ, tôi biết tỏng trên người cô có súng, mau đặt cây súng đó xuống sàn!”
Vốn còn định tìm cơ hội phản công, nhưng Vân Mộng bị hắn nhìn ra được đang cất giấu vũ khí, không thể làm gì hơn là làm theo lời hắn.

Cô đặt cây súng bạc xuống dưới sàn nhà, đẩy nó ra xa khỏi tầm với.
Lý Bân lại nói:
“Điện thoại!”
Vân Mộng tiếp tục làm theo lời hắn, ném điện thoại sang một bên:
“Bây giờ thả em trai tôi ra được chưa?”
Gã đàn ông xấu xa kia cười nhếch mép, bóp cổ Vân Kiên:

“Vẫn chưa được, cô phải đi theo tôi, đến nơi cần đến tôi sẽ thả thằng nhóc này ra.”
Tuy rằng Lý Bân là một kẻ thất bại trong công ty, nhưng hắn làm việc rất có nguyên tắc, biết lo xa, sẽ không ngu ngốc thả con tin quan trọng đi.

So với trực tiếp bắt cóc Vân Mộng thì uy hiếp người nhà của cô mới là việc làm đúng đắn.
Trước khi rời khỏi biệt thự Pandora, Lý Bân ép Vân Mộng trói mẹ của cô lại, sau đó gọi điện thoại báo cáo với phía bên kia mình đã hoàn thành nhiệm vụ.
Biệt thự của Lục Cẩn Hiên rất khó để xâm nhập, chỉ có Lục Tử Tiệp mới biết phải làm thế nào để lẻn vào trong, vậy nên đám huyết tộc nhăm nhe Vân Mộng chỉ còn cách tìm tới Lý Bân.
Lý Bân kề sát súng vào lưng Vân Kiên, cùng Vân Mộng ra ngoài bắt taxi, hắn giấu súng trong ống tay áo và nói:
“Đừng giở trò, coi chừng cái mạng nhỏ của em trai mình đó.”
Vân Mộng cắn chặt môi mềm, chẳng mấy chốc đã cảm giác được vị mằn mặn tanh tưởi nơi đầu lưỡi, cô cố gắng nghĩ cách để cầu cứu nhưng không được.

Chỉ còn hy vọng vào mẹ mình, vừa rồi cô trói một cách qua loa, hy vọng bà ấy mau chóng tháo được dây thừng và liên lạc cho Lục Cẩn Hiên!
Khoảng thời gian này bởi vì chuyện của Chu Lệ nên tâm trạng Lục Tử Tiệp khá tệ, quản gia phải ở bên cạnh xem chừng nên cũng không chú ý đến chỗ Vân Mộng lắm..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận