Hôn Nhân Lừa Gạt

"Số tiền trong này thừa đủ để bà sống nửa đời sau không phải lo chuyện cơm ăn áo mặc." Tần Tiêu nhận thấy thời gian không còn sớm nữa, cũng không muốn đôi co thêm với Thẩm Mi. Hắn đưa một tấm chi phiếu đã chuẩn bị từ trước đặt lên bàn.

Thẩm Mi giễu cợt nói:" Cậu muốn mua chuộc tôi à?"

"Mua chuộc bà? Bà có hơi tự đề cao bản thân mình rồi." Đôi môi mỏng của Tần Tiêu khẽ nhếch lên, hiển nhiên là thái độ châm chọc:" Tiền này chỉ là để cảm ơn bà đã sinh ra Ngụy Thất thôi, còn sau này bà muốn làm gì tôi cũng chẳng quan tâm. Dù sao cũng mới ra tù, nếu bà lại làm ra chuyện gì không hay sẽ bị tóm về chỗ cũ tiếp. Những ngày tháng sau song sắt đó bà đã nếm đủ rồi nhỉ?"

"Cậu đe dọa tôi ư?"

"Đây là tôi thật lòng khuyên nhủ." Tần Tiêu lạnh lùng nói:" Nhưng nếu bà về sau còn làm phiền Ngụy Thất, tôi đảm bảo bà sẽ hối hận không kịp đâu."


Những lời nói của Thẩm Mi quả thật khiến cho Tần Tiêu được mở rộng tầm mắt. Nếu như không phải tự mình chứng kiến, hắn e rằng có nằm mơ cũng không thể có kiểu người mẹ như này trên đời. Trong đôi mắt giống hệt như của Ngụy Thất kia, không hề thấy được sự đau xót nào dành cho cậu, chỉ có oán hận ngút trời cùng vẻ thờ ơ tàn nhẫn. Tần Tiêu chỉ cần nghĩ đến tuổi thơ của Ngụy Thất đen tối đau khổ như vậy, trái tim bỗng nhói lên đau đớn; đau đến mức không thở nổi.

Hóa ra không phải vô duyên vô cớ mà Ngụy Thất luôn cố tỏ ra mạnh mẽ. Bởi vì chính cuộc sống đã dồn ép cậu phải dựng lên những bức tường xung quanh mình mới có thể tránh được những ác ý ở ngoài kia tấn công.

Lúc đầu hắn chỉ nổi hứng lên lừa gạt cậu, bây giờ lại hối hận đến tim thắt lại.

Nếu như có thể, Tần Tiêu hi vọng hắn và Ngụy Thất sẽ có một khởi đầu vui vẻ tốt đẹp hơn, chứ không phải là bắt đầu từ một kế hoạch dối lừa được soạn sẵn tỉ mỉ. Nhưng cũng thật may rằng mọi chuyện chưa phải quá muộn, hắn sẽ dùng quãng đời còn lại của mình để bù đắp cho những sai lầm đã qua.

Khi Tần Tiêu về đến nhà, hắn thấy Ngụy Thất ngồi trên sofa lặng lẽ không nói một lời, bàn tay nắm chặt gói bưu kiện trong tay. Gương mặt hắn thoắt cái trắng bệch như tờ giấy, lòng dạ xoắn xuýt nhưng giọng nói của hắn lại vô cùng thản nhiên:" Tại sao hôm nay tan làm sớm vậy?"


"Tôi biết hết rồi." Ngụy Thất cực kỳ bình thản đáp lại, bây giờ nhớ lại đêm đó Tần Tiêu hỏi cậu có giữ tấm hình nào lúc nhỏ không, sợ là lúc đó cũng vì muốn điều tra cậu.

Tần Tiêu không thay đổi sắc mặt, tự tạo chủ đề nói:"Tối nay muốn ăn gì nào?"

Ngụy Thất đột ngột đứng lên khỏi ghế sofa, nhìn chằm chằm vào hắn:" Tần Tiêu!"

"Hửm?" Tần Tiêu cởi áo khoác rồi treo gọn gàng ở giá treo đồ trong phòng khách, từ từ xắn tay áo sơ mi lên, hoàn toàn lờ đi sự giận dữ của Ngụy Thất:" Tối qua anh vừa mua mì Ý, hay là làm món mỳ Ý thịt bằm nhé?"

"Chúng ta ly hôn đi."

đọc full tại wordpress của mình, link ở đầu trang


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận