Hôn Nhân Đã Qua

Thứ hai, lúc Thời Tiêu đi làm, vừa vào đến văn phòng
đã được thông báo cấp trên cho gọi.

Nói thật lòng, mặc dù cùng làm ở trong một tòa văn
phòng, nhưng văn phòng của trưởng phòng ở tận tầng năm, cô cũng chưa từng lên
đó bao giờ, ngay cả gặp mặt cũng chỉ có vài ba lần. Lần tr

ước tiếp khách ở nhà hàng Cẩm Giang có thể coi là lần
tiếp xúc thân mật nhất với lãnh đạo. Vì thế Thời Tiêu đi rất chậm, trong lòng
cứ thấp thỏm bất an, băn khoăn không biết có phải tại mình xin nghỉ dài ngày
quá, lãnh đạo cho gọi lên để mắng mỏ hay không? Nhưng cô đã có giấy chứng nhận
của bệnh viện rồi, đâu làm trái với quy định?

Hồi đầu, trước khi thi vào làm ở đây, mẹ Thời Tiêu ra
sức cổ vũ, nói rằng chỉ cần thi được, vào làm rồi tha hồ mà xin nghỉ, thoải mái
hơn nhiều so với các công ty hay cơ quan khác. Ăn lương của nhà nước, làm
chuyện gì cũng đơn giản.

Thực ra mẹ cô đâu có biết, làm công chức bây giờ cũng
đâu có đơn giản, chuyện làm nhà nước chắc chắn cũng là chuyện của hai mươi năm
trước rồi. Chỉ cần người ta không cần bạn, sẽ có hàng trăm hàng ngàn lí do để
đuổi bạn đi. Mấy tháng trước cũng có một vụ, thấy bảo cơ quan cô cắt giảm biên
chế,hình như là vì có họ hàng thân thích của lãnh đạo nào đó muốn vào đây làm.

“Mỗi củ cà rốt là một cái hố”, muốn cho người khác vào
thì trước tiên phải gạt một người ra trước đã. Mà xét đi xét lại, trong cơ quan
này, không phải là các “nguyên lão” thì cũng là con ông cháu cha, chỉ có mỗi
mình cô là kẻ “may mắn” được nhận vào làm. Nếu như muốn đuổi việc, chắc chắn cô
là kẻ đầu tiên.

Thời Tiêu cắn chặt môi, thầm nghĩ, có nên bảo Diệp Trì
tìm cách giúp đỡ không? Nhưng thiết nghĩ, vừa mới hôm trước cô còn hậm hực bảo
anh ta chớ có xía vào chuyện của mình, giờ lại quay sang cầu cứu anh ta thì
thật quá mất mặt. Cái miệng của Diệp Trì lúc vui có thể nói ra những lời ngọt
như đường phèn, nhưng lúc bực tức lại nói ra những lời khiến người ta chết vì
ức chế. Muốn chiến tranh lạnh với anh ta cũng chẳng xong, anh ta sẽ nghĩ ra
cách trị bạn, khiến bạn phải khuất phục thì thôi. Đúng là một gã đàn ông độc
tài và ngang ngược, không cho phép bất cứ ai chống đối lại mình. Thời Tiêu càng

nghĩ càng cảm thấy anh ta giống như một bạo quân thời cổ đại, chễm chệ trên
cao, nắm trong tay quyền sinh sát của biết bao người.

Thời Tiêu bĩu môi đi lên tầng năm, hít thở thật sâu
rồi gõ cửa phòng, đẩy cửa bước vào. Trưởng phòng Phạm ngẩng đầu lên nhìn, nở nụ
cười có vẻ rất nhiệt tình: “ Tiểu Thời đấy à, ngồi ngồi đi! Đừng khách sáo!”.

Thời Tiêu ngây người, khép nép ngồi xuống ghế sô pha.
Trưởng phòng Phạm đặt đống tài liệu trên tay xuống, đến ngồi đối diện với Thời
Tiêu, lướt nhìn cô một lượt, thầm nhủ, đúng là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết
voi. Đây là ý nghĩ đầu tiên lóe lên khi trưởng phòng Phạm nhận được lệnh
điềucấp trên.

Lúc cho Thời Tiêu vào làm việc, trưởng phòng Phạm còn
hơi do dự mặc dù đã đi cửa sau. Nhưng Thời Tiêu cũng được coi là may mắn, năm
ấy cũng có mấy người nhờ vả trưởng phòng Phạm, nhưng “hậu phương” cũng không
mấy vững chắc, với lại ông ta cũng nghĩ phải cẩn thận một chút. Mặc dù đây chỉ
là cơ quan nhỏ, nhưng cũng là của nhà nước, cả cơ quan chẳng có ai làm được
việc e cũng khó ăn nói với cấp trên, do vậy trưởng phòng Phạm liền “thuận nước
đẩy thuyền”, cho Thời Tiêu vào đây làm việc.

Đây là thời đại mà làm gì người ta cũng coi trọng quan
hệ. Cô không có quan hệ, không có ô dù, đương nhiên không thể vào làm ở một bộ
phận tốt, vì vậy chỉ có thể làm ở bộ phận kế hoạch hóa gia đình. Thực ra lúc ấy
trưởng phòng Phạm còn nghĩ, cô gái này xinh đẹp, lại có học vấn cao thế này,
chắc chẳng làm ở đây lâu, sớm muộn gì cũng xin nghỉ thôi. Dù gì thì làm việc ở
bộ phận ấy, ai cũng biết là chẳng có màu mè gì. Với một nghìn tệ lương cứng
kia, nói thực lòng, bây giờ chẳng đủ cho con gái mua một cái váy.

Thế mà Thời Tiêu lại kiên trì làm được hẳn hai năm
trời, mặc dù không có công lao gì hiển hạch nhưng cũng chẳng bao giờ phạm sai
lầm. Nếu như không phải mấy hôm trước có đoàn kiểm tra ở trên bộ về, ông cũng
quên mất cô nhóc này. Nói đến đoàn kiểm tra của bộ, chủ nhiệm Phạm càng thêm
băn khoăn. Hôm ấy có là kẻ ngốc cũng có thể nhận ra mối quan hệ giữa Thời Tiêu
và Hứa thiếu gia rõ ràng là không bình thường. Thời Tiêu đi vệ sinh xong cũng
biến đi đâu mất. Chẳng bao lâu sau, Hứa thiếu gia đích thân gọi điện đến, nói
mấy năm không gặp đàn em, muốn nói chuyện riêng với cô một lát, bữa cơm hôm nay

sẽ do anh trả tiền, bảo họ cứ tiếp tục vui vẻ.

Trưởng phòng Phạm nói vài câu chào hỏi theo phép tắc,
trong lòng thầm nghĩ, Thời Tiêu năm đó sao không nhờ Hứa Minh Chương mà lại đi
nhờ mấy kẻ chạy việc đó? Hứa Minh Chương chỉ cần nói một câu thôi là cô muốn
vào làm ở đâu mà chẳng được.

Mặc dù tò mò nhưng trưởng phòng Phạm cũng không dám dò
hỏi. Trưởng phòng Phạm lăn lộn ở cơ quan này bao nhiêu năm nay, mặc dù thăng
chức không nhanh nhưng hậu phương rất vững chắc. Có được chức vị như hiện nay
hoàn toàn là nhờ vào hai chữ “biết điều”, biết chuyện gì nên hỏi, chuyện gì
không nên hỏi.

Nhưng ai mà ngờ bất ngờ vẫn còn lại ở phía sau. Hôm
nay vừa mới đến cơ quan đã nhận được lệnh điều chuyển của cấp trên, chỉ đích
danh điều chuyển Thời Tiêu lên thành phố, lại còn vào làm ở bộ phận “hot” màu
mè thì cứ phải gọi là...người bình thường đừng hòng mơ vào đó. Những người vào
được bộ phận đó đều là những người có máu mặt cả.

Ban đầu trưởng phòng Phạm còn tưởng Thời Tiêu nhờ
thanh thế của Hứa Minh Chương. Nhưng nghĩ lại thì thấy không hợp lí lắm. Mặc dù
Hứa Minh Chương cũng không phải hạng tầm thường, nhưng bố anh ta chỉ là một cục
phó cục công an, ở trong cục công an còn có tiếng nói, chứ ở trong ủy ban thành
phố thì chưa chắc đã có uy như thế.

Trưởng phòng Phạm cũng có thể coi là hiểu khá rõ về
hai cha con nhà họ Hứa. Nếu Hứa thiếu gia với Thời Tiêu là chơi bời thì không
sao, chứ nếu muốn lấy về nhà làm vợ thì e có làm cách mạng gia đình cũng không
thể thực hiện nổi, chuyện điều chuyển này chắc chắn không phải là một kẻ mới
nhậm chức như Hứa thiếu gia có thể làm được. Do vậy, chắc chắn sau lưng Thời
Tiêu còn có ô dù rất lớn khác.

Trưởng phòng Phạm rất tinh ranh, nghĩ thông suốt các
nguyên nhân rồi tìm Thời Tiêu lên nói chuyện, nhân tiện lấy lòng luôn, mở rộng
mối quan hệ, sau này biết đâu lại có lúc cần nhờ cậy. Ngoài ra ông ta cũng muốn
biết “hậu phương” của Thời Tiêu rốt cuộc vững chắc được đến đâu. Vì vậy ông ta

liền giả bộ nửa đùa nửa thật.

- Tiểu Thời, chúc mừng cô! Lần này thì thăng chức to
rồi, sao không nói trước một câu để cơ quan ta tổ chức bữa tiệc chúc mừng cô?
Dù gì cũng là đồng nghiệp với nhau hơn hai năm trời! Còn cả chuyện vào Đảng của
cô cũng cần được giải quyết cho sớm. Hay là cô chịu thiệt thòi, ở lại đây thêm
vài hôm, đợi giải quyết xong vụ vào Đảng rồi đi. Cấp trên cũng không thông báo
thời gian cụ thể, thế thì cô cứ nghỉ hẳn một tuần đi. Tôi sẽ cho cô nghỉ, đợi
thứ hai tuần sau đến thẳng văn phòng ủy ban thành phố báo cáo!

Thời Tiêu nghi hoặc ngẩng đầu nhìn ông ta: “ Lệnh điều
chuyển gì thế ạ?”

Trưởng phòng Phạm bật cười, đứng dậy đưa tờ thông báo
điều chuyển cho Thời Tiêu/

- Mới sáng ra đã được chuyển đến rồi, từ cục cải cách
và phát triển của thành phố đấy. Cô Thời kín tiếng thật, sau này cơ quan mình
mà có việc gì cần nhớ, mong cô đừng từ chối nhé!

Thời Tiêu đi ra khỏi văn phòng trưởng phòng Phạm,
không xuống ngay mà đi thẳng qua cửa hành lang, ra ngoài ban công gọi điện
thoại. Diệp Trì đang họp, nghiên cứuướng phát triển mảnh đất ở phía nam thành
phố. Bây giờ chính sách cứ thay đổi như chong chóng, nếu không nắm chắc sẽ mất
trắng cả mấy triệu tệ. Đối với Diệp Trì thì số tiền này chẳng phải là lớn,
nhưng anh ghét thất bại, nói anh tự cao tự đại cũng được, bảo anh ngông cuồng
cũng chẳng sai, hiện giờ anh ngồi trong phòng họp này toàn là những thạc sĩ,
tiến sĩ trong ngành, những tinh anh của xã hội, nếu như đến lúc ấy mà đầu tư
sai lầm thì chẳng phải anh đã tốn công nuôi một lũ ăn hại hay sao? Và một ông
chủ như anh có khác gì một phế phẩm?

Diệp Trì đánh mắt nhìn một lượt những người ngồi trong
phòng rồi lên tiếng: “ Trong vòng ba ngày, tôi muốn nhìn thấy bản dự tính chi
tiết: vốn, lợi nhuận, tỉ lệ...tất cả đều phải tính rõ ràng ra cho tôi, nếu
không thì cút hết!”

Đúng lúc ấy điện thoại đổ chuông, Diệp Trì cúi xuống
nhìn, khóe môi khẽ nhếch lên, xua tay nói: “ Giải tán!”

Nói rồi anh bước ra ngoài, đi thẳng lên văn phòng của
mình trên tầng thượng, đứng trước cửa sổ rồi ấn phím nghe: “ Diệp Trì, em đã
bảo anh đừng có nhúng tay vào chuyện việc làm của em rồi mà, lệnh điều chuyển là
thế nào đây?”


Diệp Trì khẽ cười: “ Sao thế? Cục Cải cách và phát
triển không tốt á? Công việc hành chính cũng không tồi, nhàn hạ, đãi ngộ tốt,
thưởng cũng nhiều, rất phù hợp với em!”

Thời Tiêu hậm hực: “ Em không nói đến vấn đề này!”

Diệp Trì nhướng mày: “ Vậy em muốn vào bộ phận nào?
Phòng thư kí trị trường cũng không tồi, hay là...”

Thời Tiêu bực bội cúp điện thoại. Vốn dĩ định hùng hổ
chất vấn anh ta, thế mà cuối cùng lại bị anh ta dỗ dành làm lạc mất chủ đề,
chuyển sang chủ đề tối nay ăn gì. Thời Tiêu bắt đầu thấy bức xúc trong lòng. Cô
ủ rũ đi vào, xuống phòng làm việc của mình và bắt đầu thu dọn đồ đạc. Đơn xin
vào Đảng đã đệ trình lên từ lâu, hơn nữa giờ thì Thời Tiêu biết rằng, chỉ cần
có ô dù chắc chắn thì chuyện vào Đẳng cũng dễ như trở bàn tay, công tác tư
tưởng chẳng qua cũng chỉ là hình thức, cấp trên đã phê duyệt rồi, hơn nữa tự
nhiên lại có một tuần nghỉ ngơi, tuần sau đi thẳng đến ủy ban thành phố báo
cáo.

Thời Tiêu nhạy cảm nhận ra rằng, ánh mắt của các đồng
nghiệp khác nhìn cô vô cùng phức tạp. Cô khẽ thở dài, tìm một cái hộp rồi thu
dọn những món đồ lặt vặt của mình ở văn phòng. Trưởng phòng khách sáo chúc mừng
cô vài câu.

Chị Vương đồng nghiệp thấy các sếp đã ra ngoài hết
rồi, liền thì thầm thăm dò: “Thời Tiêu này, em được thật đấy! Vượt cấp lên hẳn
ủy ban thành phố nhé! Chị làm ở đây hai mươi năm rồi mới thấy có một người giỏi
như em. Mau nói thật đi, ô dù của ai mà gớm thế?”

Thời Tiêu ậm ừ đáp dăm ba câu rồi hối hả bê đồ ra
ngoài, sau lưng vẫn nghe loáng thoáng có tiếng xì xầm. “ Làm bộ làm tịch gì
chứ? Ai chẳng biết cặp được với anh chàng làm ở ủy ban thành phố!”

Thời Tiêu ôm cái hộp giấy ra ngoài lan can đứng, không
tự chủ được bản thân mà ngoảnh đầu nhìn lại. Đến lúc ra đi mới thấy, hóa ra
đúng là cũng có chút lưu luyến.

Lúc quay người, ngẩng đầu nhìn, cô chợt ngẩng người,
bên đường có một chiếc Land Rove đang đỗ. Sở dĩ Thời Tiêu biết là bởi vì Diệp
Trì cũng có một chiếc xe như vậy. Người đàn ông đang đứng dựa lưng vào chiếc
Land Rover hút thuốc cũng chẳng phải người xa lạ. Lục Nghiêm, anh em kết nghĩa
của Hứa Minh Chương.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận